Lời Khai Cuối Cùng

Lời Khai Cuối Cùng

Đêm Giao thừa, mẹ tôi – Trương Tú Anh – đã đầu độc cả gia đình bên nội.

Chỉ có tôi và bác dâu – Vương Hồng – là may mắn sống sót.

Cảnh sát không ngừng lặp lại câu hỏi: “Đêm Giao thừa, cô nhìn thấy gì? Nghe được gì? Đã làm gì?”

Tôi im lặng. Tôi buộc phải cẩn trọng. Vì bác dâu đã phát điên, còn tôi là nhân chứng duy nhất. Lời tôi chính là sự thật.

1

“Phùng Thắng Nam, tối hôm đó cô rốt cuộc đã nhìn thấy gì? Nghe được gì? Đã làm gì?”

Đây là lần thứ hai mươi tư tôi nghe câu hỏi giống hệt như vậy.

Tôi cúi gằm mặt xuống, không muốn để người đối diện thấy rõ biểu cảm của mình.

“Phùng Thắng Nam!”

Cảnh sát phía đối diện đột ngột đập mạnh xuống bàn, khiến tôi giật mình run lên.

“Chúng tôi cảnh cáo cô, kiên nhẫn của chúng tôi là có giới hạn!”

Tôi ngẩng đầu lên — lần đầu tiên nhìn thẳng vào họ. Người đối diện khoảng ngoài bốn mươi tuổi, sắc mặt lạnh lùng như băng.

Ngồi cạnh là một cảnh sát lớn tuổi, vẻ mặt hiền lành hơn nhiều.

“Báo cáo pháp y cho thấy, ông bà nội và bác cả của cô – Phùng Quốc Hòa, Phùng Lệ Hoa và Phùng Quốc Thành – đều chết do ngộ độc cyanide.

Chỉ có anh họ cô – Phùng Thừa Dật – vì uống ít hơn nên vẫn đang được cấp cứu.”

“Chúng tôi đã tìm thấy dấu vết cyanide trong món ăn tối hôm đó.”

Ngay lập tức, mũi tôi như phảng phất mùi hạnh nhân đắng — đối lập hoàn toàn với hương vị thơm ngon của bữa cơm Giao thừa năm ấy.

“Chúng tôi cũng đã lấy được lời khai của mẹ cô – Trương Tú Anh.

Bà ấy mô tả rất chi tiết quá trình gây án, hoàn toàn trùng khớp với hiện trường.”

“Mọi thứ dường như quá hoàn hảo. Nhưng tôi vẫn có một thắc mắc.”

Viên cảnh sát trung niên bước tới gần tôi, giọng nói bình tĩnh nhưng đầy ẩn ý:

“Trong lời khai của mẹ cô, bà ta nói mọi chuyện đều do mình lên kế hoạch, cô hoàn toàn không hề hay biết.

Nhưng thật sự là vậy sao?”

“Phùng Thắng Nam, cô nói thử xem — một người phụ nữ nông thôn, không biết chữ, làm sao lại biết cyanide có thể giết người?”

Tôi siết chặt vạt áo.

“Nếu giả sử bà ấy có thể đọc được ở đâu đó, trên mạng hay tiểu thuyết chẳng hạn, vậy cyanide bà ấy lấy từ đâu?”

Ánh mắt của ông ta ngày càng sắc bén.

“Trừ khi, người thực sự đứng sau tất cả là một kẻ khác.”

“cô nghĩ sao, sinh viên xuất sắc khoa Hóa trường Đại học C?”

Từng giọt mồ hôi lạnh bắt đầu lăn dài sau lưng tôi.

“Phùng Thắng Nam, mẹ cô chẳng phải đang nhận tội thay cô sao?”

Ông ta đột nhiên nói ra một câu nghi vấn, nhưng lại giống như đã chắc chắn.

“Phùng Thắng Nam, rốt cuộc sự thật là gì?”Tôi đã im lặng suốt 24 tiếng.

Tôi hiểu rõ một điều — càng nói nhiều càng dễ lộ sơ hở.

Vì vậy, nếu mở lời, từng câu chữ phải phục vụ cho mục đích cuối cùng.

Suốt 24 giờ qua, tôi chỉ tập trung vào một điều — Kế hoạch của mình có sơ hở không?

Cuối cùng, tôi đã nghĩ thông suốt. Tôi quyết định sẽ mở lời.

“Thưa cảnh sát, tôi sẵn sàng nói ra sự thật.”

2

Thấy tôi cuối cùng cũng chịu nói sau 24 tiếng im lặng, viên cảnh sát trung niên mừng rỡ ra mặt.

Ông ta không sợ tôi khéo miệng, chỉ sợ tôi cứ im lặng, chống đối bị động.

“Nhưng thưa cảnh sát,” tôi nhìn ông ta, “nếu sự thật không giống như những gì ông đang nghĩ, liệu ông có chịu tin không?”

Gương mặt ông ta thoáng hiện vẻ bối rối — rõ ràng, ông ta không ngờ tôi sẽ hỏi vậy.

Hắn có vẻ không hiểu tôi còn có thể biện minh thế nào.

“Tôi đoán, các anh vẫn chưa tìm ra nguồn gốc của cyanide, đúng chứ? Nếu không có điểm nghi vấn đó, có lẽ tôi đã bị còng tay rồi.”

Tôi giơ tay lên, tự giễu bản thân.

“Phùng Thắng Nam, hãy thành thật khai báo! Những gì cảnh sát chúng tôi nắm được còn nhiều hơn cô tưởng đấy!”

Viên cảnh sát trung niên quát lên đầy giận dữ, nhưng tôi lại nghe ra trong giọng ông ta có phần hư trương thanh thế.

Tôi thầm thở phào — mọi chuyện vẫn chưa tệ đến mức không cứu vãn.

Tôi vờ ngoan ngoãn, dịu giọng:

“Được rồi, được rồi, tôi sẽ thành thật khai hết.”

“Bắt đầu từ đâu đây nhỉ… Vậy thì bắt đầu từ đêm Giao thừa đi.”

Viên cảnh sát trung niên ánh mắt lóe lên, lập tức ra hiệu cho người ghi chép chuẩn bị sẵn sàng.

Tôi tiếp tục kể:

“Chiều 29 Tết, khoảng ba giờ, tôi và mẹ – Trương Tú Anh – trở về nhà ông bà nội. Hằng năm, họ hàng bên ba tôi đều về đây ăn tất niên, năm nay cũng không ngoại lệ.”

Viên cảnh sát ngắt lời tôi:

“Khoan đã, theo tôi biết thì ba cô đã mất được 20 năm rồi. Vậy vì sao hai mẹ con cô vẫn còn qua lại với người nhà bên nội?”

Tôi thản nhiên đáp:

“Mẹ con tôi sống nương tựa vào nhau, mẹ tôi lại là người lấy chồng xa quê. Nếu không nhờ họ hàng bên ba giúp đỡ, mẹ tôi sao có thể mở quán cơm, tôi làm sao có điều kiện học hành?

Họ đối xử với bọn tôi rất tốt, đương nhiên chúng tôi phải qua lại thường xuyên.”

Lời tôi khiến viên cảnh sát lộ rõ vẻ lúng túng.

Tôi kể tiếp:

“Cũng như mọi năm, đêm Giao thừa tôi và mẹ bận rộn trong bếp, ông bà và bác cả – Phùng Quốc Thành – cùng anh họ – Phùng Thừa Dật – ở ngoài chơi mạt chược. Lúc ấy bác dâu – Trần Quyên – bước vào.

Vừa vào, bác ấy đã cãi nhau om sòm với mẹ tôi, làm đổ hết đồ đạc trong bếp.”

Similar Posts

  • Bao Nuôi Một Anh Cún Cưng

    Năm thứ hai làm “chim hoàng yến”, tôi lại bao nuôi một chú cún con ngoan ngoãn – và nhà tài trợ của tôi thì phát điên.

    Vào năm thứ hai được Hạ Thần Nghi bao dưỡng, bạch nguyệt quang của anh ấy về nước.

    Tôi, một kẻ chỉ muốn làm con đà điểu chôn đầu vào cát, tức quá… liền tới chợ thú cưng ‘bao nuôi’ một em border collie con mềm oặt, dễ thương.

    Lúc thanh toán, tôi mới nhìn thấy tên cửa hàng là: Câu Lạc Bộ Cún Con Buổi Tối – hóa đơn: 18.888 tệ.

    Tôi vừa cười vừa cà khịa: “Chủ quán đặt cái tên này không đứng đắn tí nào ha~”

    “Đinh đoong, bạn đã thanh toán thành công.”

    Tôi đơ người.

    Tôi lại dùng nhầm “thanh toán thân mật” của Hạ Thần Nghi!

    Run run bấm vào avatar của anh ta, tôi chợt nhớ ra…

    Bạch nguyệt quang của ảnh mới về nước cơ mà! Làm gì có thời gian mà hiểu lầm tôi được chứ?

    Vậy nên tôi ôm chó con về căn hộ nhỏ ở trung tâm thành phố, ung dung sống hai ngày như thể là chủ của chính mình.

    Ngày thứ ba, tôi còn chưa tỉnh ngủ, chợt nghe “rầm” một tiếng.

    Cửa căn hộ bị ai đó phá tung.

    Hạ Thần Nghi đứng trước cửa, mặt không cảm xúc.

    “Hưu Hưu, anh đếm đến ba. Ôm con cún nhỏ của em và CÚT RA ĐÂY cho anh.”

  • Ngôi Nhà Không Thể Trở Về

    Kỳ nghỉ Quốc khánh, tôi và chồng quyết định về thăm nhà mẹ đẻ, nhưng không báo trước cho bố mẹ biết.

    Chỉ vì mỗi lần đến dịp nghỉ lễ, ba mẹ đều thúc giục tôi – đứa con gái lấy chồng xa – cố gắng về nhà chơi một chuyến.

    Thế nhưng, mỗi lần chúng tôi chuẩn bị xuất phát, ba mẹ lại viện đủ lý do để soi mói cách chúng tôi về, rồi ép chúng tôi hủy chuyến ngay sát giờ đi.

    Thanh minh, tôi muốn về nhà tảo mộ, đã đặt vé máy bay sớm nhất.

    Ba mẹ biết tin lại nói máy bay không an toàn, sợ tôi gặp tai nạn, thậm chí dùng cái chết để ép tôi trả vé.

    Đến dịp 1/5, tôi đặt vé tàu cao tốc từ trước một ngày, định về nhà dành thời gian ở bên ba mẹ.

    Vậy mà họ vẫn bắt tôi trả vé, nói rằng đường tàu được xây trên đất nghĩa địa, không may mắn, nếu không trả thì sẽ đoạn tuyệt quan hệ với tôi.

    Tết Đoan Ngọ, mẹ tôi ngã gãy chân, tôi nóng ruột đến phát điên, bảo ba mẹ mau chọn cho tôi phương tiện về nhà.

  • Kiếp Này Không Để Thái Tử Yểu Mệnh

    VĂN ÁN

    Ta dựa vào đạn mạc để cứu vớt vị phu quân Thái tử yểu mệnh ở kiếp trước

    Ta, Hứa Uyển Nhụ cùng Tống Vân Ca, ba người chúng ta trong cùng một ngày xuất giá, lần lượt gả cho Thái tử, Nhị hoàng tử và Tam hoàng tử.

    Giữa đường xuất giá, Hứa Uyển Nhụ phái người gây loạn, tráo đổi trình tự hoa kiệu của ta với nàng, bày ra một màn “gả nhầm kiệu hoa, cưới nhầm phu quân”.

    Khi ta phát giác sự việc bất ổn, còn đang cân nhắc làm sao đổi lại cho đúng, thì Tam hoàng tử – người từng cùng ta thề non hẹn biển – lại một lần nữa sai người gây rối giữa đường, tráo đổi vị trí kiệu hoa của ta và Hứa Uyển Nhụ.

    Hôm sau vào Kim Loan điện diện thánh, Tam hoàng tử đến trước, trông thấy ta cùng Thái tử đồng hành tiến cung, kinh ngạc thất sắc.

    “Hử? Người mà Thái tử cưới, sao lại là nàng?!”

  • Toả Sáng Đúng Chỗ

    Tôi là “mặt trời nhỏ” của Tống Trầm.

    Ngày nào tôi cũng luyên thuyên nói nhảm, làm trò xấu xí chọc cười, chỉ để khiến cậu ấy vui.

    Sau này, có một cô bạn sợ giao tiếp trong lớp tặng cậu ấy một cái bánh quy nhỏ.

    Tống Trầm – cậu con trai u ám, khép kín – vậy mà lại chủ động đi kết bạn.

    Khoảnh khắc ấy, tôi mới hiểu.

    Tôi chưa bao giờ là sự cứu rỗi của Tống Trầm cả.

    Một ngày sau khi quan hệ dần xa cách, Tống Trầm đỏ hoe đuôi mắt, chặn tôi lại, tay làm ký hiệu không ngừng.

    Tôi cau mày cắt lời:

    “Không hiểu gì hết, cậu học nói tiếng người rồi hãy đến mà nói chuyện với tôi.”

    Phía sau, cậu học bá lạnh lùng đứng đó, gương mặt đầy khó chịu, hũ giấm sắp nổ tung.

    Quên chưa kịp nói với Tống Trầm.

    Giờ tôi bận tỏa sáng cho người khác rồi.

  • Bản Sao Không Tên

    Tất cả mọi người đều biết tôi là giả tiểu thư được nhà họ Tô nhận nuôi từ trại trẻ mồ côi.

    Nhà họ Tô nhận nuôi tôi chỉ vì tôi có bảy phần giống với tiểu thư thật từng ham chơi rồi đi lạc.

    Mang theo sự áy náy với tiểu thư thật, họ đã nhào nặn tôi thành dáng vẻ trong tưởng tượng của họ.

    Tiểu thư thật thích chơi đàn piano thì tôi không được thích vẽ tranh; cô ta ghét ăn trứng thì tôi không được đụng đến chút bánh kem nào.

    Tôi chính là một mô hình người mà nhà họ Tô tạo ra.

    Để thoát khỏi ngôi nhà này, tôi chăm chỉ học tập, làm việc điên cuồng, biến một công ty trị giá hàng chục triệu thành doanh nghiệp niêm yết trăm tỷ.

    Ngày đầu tiên tiểu thư thật trở về, nhìn gương mặt giống cô ta bảy phần của tôi, liền nổi giận đùng đùng:

    “Dựa vào cái gì mà mày dùng cùng một khuôn mặt với tao? Nhìn mặt mày tao liền buồn nôn muốn ói. Mày lập tức cút khỏi nhà tao cho tao!”

    Cha nuôi đuổi tôi ra khỏi công ty, mẹ nuôi cướp hết tất cả quần áo của tôi.

    Ngay cả anh trai nuôi Tô Triết – người lớn lên cùng tôi từ nhỏ – cũng nói:

    “Mày chẳng qua chỉ là con chó nhà tao nuôi, giờ thì cút đi được rồi.”

    Nhìn cả nhà trở mặt phủi sạch quan hệ, tôi khẽ bật cười.

    Tốt quá rồi, cuối cùng tôi cũng được giải thoát.

    Nhưng chưa được mấy ngày, bọn họ lại bắt đầu hối hận, từng người một quỳ gối cầu xin tôi quay về.

  • Hỉ Tang Năm 89 Tuổi

    Tôi chết vào năm 89 tuổi, gọi là hỉ tang.

    Trước linh đường, khách đến viếng ai cũng khen tôi số tốt, chồng thủy chung, con riêng hiếu thuận.

    Ai cũng nghĩ tôi nằm liệt giường, chẳng khác gì một người thực vật vô tri vô giác.

    Nhưng chỉ mình tôi biết, một cái ống thở đã giam tôi trên giường, trong nhà kho, thậm chí ở góc cầu thang suốt mấy chục năm.

    Chỉ để đổi lấy khoản lương hưu cao ngất của tôi mỗi tháng.

    Cho đến khi mùi thối rữa trên người tôi không thể che giấu nữa, Triệu Tấn Niên mới “ban ơn” cho tôi được chết.

    Ông ta rơi hai giọt nước mắt đục ngầu:

    “Tiết Âm, kiếp này coi như anh nợ em, nhưng anh không thể nhìn hai đứa con chết đói được.”

    “Muốn trách thì trách em quá mạnh mẽ, ôm chặt tiền trong nhà không buông, ép anh không còn cách nào, mới để em nằm đó bao nhiêu năm.”

    “Giờ thì em cũng giải thoát rồi.”

    Triệu Tấn Niên diễn rất đạt.

    Quay người đi, ông ta liền dùng tiền tang lễ của tôi mua cho vợ cũ một chiếc vòng vàng to tướng, nói là để cảm ơn bà ta những năm qua đã vất vả.

    Bọn họ giẫm lên xương cốt tôi mà ân ái, cả nhà đoàn tụ.

    Tôi chết đầy uất hận.

    Sống lại một đời, tôi chủ động xin đi làm hỗ trợ kỹ thuật ở tuyến dưới, tránh xa Triệu Tấn Niên càng xa càng tốt.

    Thế mà ông ta lại dẫn theo hai đứa con, lặn lội ngàn dặm quỳ trước mặt tôi, người đầy phong sương:

    “Tiết Âm, anh xin em… về nhà với anh.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *