Yêu Đương Với Giáo Sư Nghìn Năm Tuổi

Yêu Đương Với Giáo Sư Nghìn Năm Tuổi

Khoa tôi có một giáo sư lịch sử mới.

Cấm dục, điển trai, khí chất đặc biệt.

Cả khoa đều vui mừng khôn xiết.

Chỉ có tôi là khác.

Tôi không nhịn được, khẽ hít sâu một hơi.

Bởi vì trên người người đàn ông này…

Không hề có chút hơi thở của người sống.

1.

“Giáo sư mới của khoa khảo cổ năm nay, đẹp trai đến mức hơi quá rồi đó.”

Trong lớp học, các nữ sinh hạ thấp giọng, phấn khích bàn tán.

Chỉ có tôi là cúi đầu.

Chăm chú lật giở quyển Khảo cứu các ngôi mộ cổ cũ kỹ trong tay.

Tôi không hứng thú với trai đẹp.

Tôi chỉ hứng thú với người chết.

Nói chính xác hơn, là xác cổ, đồ tùy táng, và những bí mật bị chôn vùi theo thời gian.

Cho đến khi lớp học bỗng yên ắng lại.

Tiếng giày da nện xuống sàn vang lên rõ ràng và trầm ổn.

Mỗi bước đi đều như được đo đạc chuẩn xác.

Không nhanh không chậm.

Tôi ngẩng đầu lên — liền chạm phải một đôi mắt đen thẫm như mực.

Trên bục giảng, người đàn ông mặc một bộ vest đen được may đo chỉnh chu.

Gọng kính mạ vàng vắt trên sống mũi cao thẳng.

Ánh mắt sau lớp kính ấy lạnh lùng mà sâu thẳm.

Anh khẽ nhếch môi, giọng trầm thấp và đầy từ tính:

“Thầy là giáo sư lịch sử mới của các em — Thẩm Nghiễn.”

Tim tôi bỗng lỡ một nhịp.

Không phải vì vẻ ngoài của anh ấy.

Mà là vì…

Trên người người đàn ông này…

Không có nhiệt độ của người sống.

“…Dựa theo phân tích carbon-14, chủ nhân ngôi mộ thời Chiến Quốc này chết vào khoảng năm 314 trước Công nguyên, nhưng thi thể đến nay vẫn chưa phân hủy.”

Giọng Thẩm Nghiễn vang vọng trong lớp học.

Ngón tay thon dài lướt qua bức ảnh mộ cổ đang chiếu trên màn hình.

Tôi dán chặt mắt vào tấm ảnh — thi thể nam nhân trong quan tài mặt mày như còn sống, môi đỏ như máu, trông như chỉ đang say ngủ.

“Bạn Tô.”

Bị gọi đột ngột.

Tôi giật mình ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt sâu thẳm của Thẩm Nghiễn.

“Em cho rằng, vì sao thi thể lại không phân hủy sau hàng ngàn năm?”

Cả lớp im phăng phắc.

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi.

Tôi mím môi.

“Có thể là do môi trường kín khí của ngôi mộ, hoặc là—”“Hoặc là, anh ta căn bản… chưa từng chết.”

Câu trả lời vừa dứt.

Cả lớp như hóa thành một khung hình tĩnh.

Khóe môi Thẩm Nghiễn khẽ cong lên, nở một nụ cười như có như không.

“Bạn Tô, tan học đến văn phòng thầy một chuyến.”

Một luồng khí lạnh chợt trườn lên sống lưng tôi.

Chuông tan học vang lên.

Thẩm Nghiễn thu dọn giáo án.

Trước khi đi, anh nhìn tôi một cái đầy ẩn ý.

Tôi bỗng phát hiện…

Đôi mắt của anh ta.

Dưới ánh nắng, hiện lên màu đỏ sậm kỳ dị.

Tôi siết chặt cây bút trong tay.

Ngòi bút rỉ ra một vệt mực loang lổ trên trang giấy.

Tôi đột ngột mở to mắt.

Trên bức ảnh thi thể thời Chiến Quốc khi nãy…

Ngón áp út tay trái của xác chết đeo một chiếc nhẫn ngọc hình con rắn—Y hệt chiếc trên tay Thẩm Nghiễn.

2.

Tôi đứng trước cửa văn phòng của Thẩm Nghiễn.

Hít một hơi thật sâu.

Cửa khép hờ, qua khe cửa thoảng ra một mùi hương lạnh lẽo mơ hồ.

Giống như hương trầm cổ trộn với hơi lạnh của băng tuyết.

Khiến sống lưng tôi bất giác rùng mình.

Tôi đưa tay lên, còn chưa kịp gõ cửa—Bên trong đã vang lên giọng trầm thấp:

“Vào đi.”

Anh ấy sao biết tôi đang đứng ngoài?

Tôi đẩy cửa, Thẩm Nghiễn đang đứng quay lưng về phía tôi trước kệ sách.

Những ngón tay thon dài lướt qua từng hàng sách cổ.

Ánh sáng xuyên qua rèm chắn, rọi lên người anh, tạo nên những mảng sáng tối đan xen.

Phác họa nên đường nét bờ vai rộng và eo thon.

“Đóng cửa lại.”

Anh không quay đầu, nhưng giọng nói lại khiến đầu ngón tay tôi khẽ run lên.

Tôi đưa tay đóng cửa lại.

Chốt khóa phát ra một tiếng “cách” khe khẽ.

“Ngồi đi.”

Cuối cùng anh cũng quay lại.

Khẽ đẩy gọng kính mạ vàng trên sống mũi.

Ánh mắt sau tròng kính sâu thẳm như mực.

Tôi cứng đờ ngồi xuống chiếc ghế đối diện anh.

Đầu gối gần như chạm vào mép bàn làm việc.

Khoảng cách này quá gần.

Gần đến mức tôi có thể ngửi thấy hương thơm lạnh lẽo trên người anh.

Tựa như tuyết tùng hòa cùng mùi hương dược liệu cổ xưa.

“Bài tiểu luận cuối kỳ của em học kỳ trước.”

Anh lật mở bài luận kỳ trước của tôi.

Ngón tay lướt nhẹ qua mặt giấy.

“Tại sao lại chọn ngôi mộ này?”

Cổ họng tôi bỗng nghẹn lại.

Đó là phần mộ tổ họ Thẩm, được ghi chép trong sổ tay gia truyền nhà tôi.

Năm Quang Tự thứ mười hai.

Cụ cố của tôi từng từ miệng của xác chết “ngàn năm không phân hủy” đó…

Móc ra được một viên ngọc trấn hồn.

“Chọn ngẫu nhiên thôi.”

Tôi vô thức sờ vào dái tai mình.

Thẩm Nghiễn bỗng vươn tay, túm lấy cổ tay tôi.

Ngón tay anh lạnh như thép, như kẹp sắt trong tủ đông.

“Nói dối.”

Anh khẽ cười, ngón cái khẽ xoa lên mạch đập nơi cổ tay tôi.

“Người nhà họ Tô, mỗi khi nói dối là sẽ sờ tai.”

Tôi sững người.

Sao anh ta biết thói quen của nhà tôi?

“Anh rốt cuộc là ai?”

Similar Posts

  • Đảo Nguyệt Miên

    Vì để báo ân, tôi được gả cho cậu ấm nhà họ Tô – Tô Dũ, kẻ kiêu ngạo khó thuần, cái tôi cao hơn cái đầu.

    Đêm tân hôn, anh ta chỉ vào giường: “Tôi có bệnh sạch sẽ, không thích cùng người khác chung chăn chung gối.”

    Tôi lập tức cuộn chăn chiếu rời đi.

    Sau đó, bạn trai cũ của tôi trở về nước, muốn tìm tôi nối lại tình xưa.

    Ngay đêm ấy, Tô Dũ ôm gối sang, không mời mà đến.

    Thấy tôi ngơ ngác, anh ta mặt tỉnh bơ nói: “Mái nhà dột, đành miễn cưỡng chen với em một đêm.”

    Tôi gật đầu tỏ vẻ hiểu.

    Đêm thứ hai, Tô Dũ lại đến: “Cửa sổ lọt gió, miễn cưỡng chen thêm một đêm nữa.”

    Tôi bắt đầu thấy có gì đó không đúng.

    Đến đêm thứ bảy, tôi chặn Tô Dũ ngay cửa, cau có hỏi: “Hôm nay lại dột cái gì?”

    Anh ta nhìn tôi, mặt đỏ bừng trông không giống anh ta chút nào: “Tim tôi dột vào chỗ em rồi.”

  • Dỗ Tỷ Vui Vẻ

    Uống say, ta lăn lộn trên giường làm loạn, miệng cứ đòi gả cho Thái tử.

    Lúc ấy, phu quân ta nắm lấy cổ chân, kéo ta trở lại bên mình.

    “Hả? Gả cho phụ thân của Thái tử, làm hoàng hậu của Trẫm… là uất ức cho nàng lắm sao?”

  • Chiếc Đèn Lưu Ly

    Sau khi phu quân nạp thiếp, ta vẫn như cũ giữ vẹn khuôn phép, đoan trang hiền thục.

    Nàng ta muốn mặc hồng y cưới chính thức mà vào cửa, ta ưng thuận.

    Nàng ta không nguyện mỗi ngày đến chính viện thỉnh an, ta cũng ưng thuận.

    Nàng ta chê thuốc tránh thai đắng, chẳng muốn uống, ta lại ưng thuận.

    Mãi đến khi nàng ta làm nũng, đòi chiếc đăng hoa lưu ly mà ta vẫn ngày ngày lau chùi trước sân…

    — Ta mới lần đầu thay đổi sắc mặt.

  • Bảy Năm Chờ, Một Ngày Rời Đi

    VĂN ÁN

    Thanh mai trúc mã bị tôi làm tổn thương đến nát lòng, sang nước ngoài du học bảy năm, đến khi anh ấy cuối cùng cũng dắt bạn gái mới về nhà ra mắt bố mẹ.

    Tôi cũng vừa bị bệnh viện tuyên bố rằng bảy năm chống chọi ung thư thất bại, tôi có thể về nhà chờ chết rồi.

    Thấy tôi được mẹ dìu ngồi lên xe lăn, khóe miệng trúc mã hiện lên nụ cười chế nhạo.

    “Yo, bảy năm không gặp, sao em sống khổ vậy rồi, ngay cả đi đường cũng không biết nữa à.”

    Nghe giọng điệu chán ghét của anh, tôi chỉ bình tĩnh kéo tay áo khoác lông vũ, che đi những vết kim chi chít trên mu bàn tay do bị đâm khi truyền dịch.

    “Không sao, đi đường ngã một cái, chỉ là bị gãy xương thôi.”

    Trúc mã lại khẩy môi cười lần nữa.

    “Đã vậy thì, anh sắp kết hôn rồi, em đến làm phù dâu cho vợ sắp cưới của anh nhé.”

    Tôi vẫn chỉ bình tĩnh nở nụ cười.

    “Không đâu, em sắp phải đến một nơi rất xa rồi.”

    Nói xong, tôi vỗ nhẹ lên mu bàn tay mẹ, ra hiệu để bà nhanh chóng đẩy tôi về nhà.

  • Bạn Bình Thường

    Ở bên Tần Mặc Cảnh năm năm, anh vẫn không chịu công khai.

    Trong buổi tiệc chào mừng Hứa Ân về nước.

    Bạn bè bắt đầu trêu chọc Tần Mặc Cảnh:

    “Chị dâu, chị ra nước ngoài năm năm, dây áo lót của chị, anh Cảnh đã biến thành vòng tay, đeo suốt năm năm đó.”

    Tựa đầu lên vai Tần Mặc Cảnh, Hứa Ân cười rồi liếc tôi một cái:

    “Nhớ tôi vậy sao? Một cô gái xinh đẹp ở bên anh suốt từng ấy năm, anh không động lòng chút nào à?”

    Tần Mặc Cảnh ôm chặt lấy eo cô ấy, cưng chiều dịu dàng:

    “Đừng náo loạn, chỉ là bạn bè bình thường thôi.”

    Tôi sững người một thoáng, bỗng thấy thật vô vị:

    “Đúng, chúng tôi chỉ là bạn bè bình thường.”

    Tần Mặc Cảnh nhếch môi đầy hứng thú, liếc nhìn Kỷ Sở Âm, dường như đang khen cô hiểu chuyện.

    Trong phòng bao chẳng ai để ý ánh mắt đó, tiếng cười nói vẫn ồn ào.

    Nhưng Kỷ Sở Âm chỉ thấy ngột ngạt.

    Năm năm cố gắng bỗng chốc hóa vô nghĩa, cô không tìm được lý do để kiên trì nữa.

    Kỷ Sở Âm cầm lấy túi xách, đứng dậy nói:

    “Tôi có việc, mọi người cứ chơi, tôi đi trước.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *