Trước Khi Tận Thế Tôi Đổi Một Căn Biệt Thự Lấy Cửa Hàng Tạp Hóa

Trước Khi Tận Thế Tôi Đổi Một Căn Biệt Thự Lấy Cửa Hàng Tạp Hóa

Trước khi tận thế ập đến, tôi dùng một căn biệt thự để đổi lấy tiệm tạp hóa cũ kỹ của người dì độc ác.

1

“Cháu thật sự muốn đưa biệt thự cho chúng ta à?” Dì tôi – người vừa keo kiệt vừa tham lam – trợn tròn mắt như chuông đồng, không dám tin vào tai mình.

Tôi nhấn mạnh: “Không phải đưa, là đổi. Lấy tiệm tạp hóa của dì để đổi.”

Cái tiệm tạp hóa này nhà họ đã mở hơn chục năm, từ lâu đã xuống cấp tồi tệ.

Giờ mà dùng một căn biệt thự giữa trung tâm thành phố – trị giá hơn chục triệu – để đổi, đến đứa ngốc cũng gật đầu đồng ý.

Huống hồ dì tôi vốn đã nhăm nhe phần tài sản bố mẹ tôi để lại từ lâu.

Ngay trong đám tang của họ, dì ta đã bóng gió với họ hàng rằng tôi chỉ là con gái, là thứ lỗ vốn, không xứng kế thừa sản nghiệp nhà họ Lâm.

Ba tháng trước, bố mẹ tôi qua đời trong một vụ tai nạn xe nghiêm trọng, để lại một căn biệt thự trị giá hơn chục triệu.

Dì tôi không chỉ thích chiếm lợi nhỏ, mà còn rất giảo hoạt.

Suốt hai tháng trời bày mưu tính kế, nhưng tôi nhất quyết không đồng ý để bà ta chuyển tên nhà sang em họ tôi.

Nay tự dưng tôi lại chủ động đến tìm, đương nhiên bà ta sẽ nghi ngờ.

“Dì à, cháu vừa mới tốt nghiệp đại học thì đã gặp biến cố lớn thế này. Căn biệt thự trống rỗng kia đối với cháu giờ vô nghĩa, chi bằng mở tiệm tạp hóa làm ăn còn thiết thực hơn.”

“Nếu dì không muốn đổi thì cháu đi tìm cậu vậy, nhờ cậu giúp kiếm kế sinh nhai ổn định.”

Thấy tôi xoay người định đi, dì lập tức kéo tay tôi lại.

“Cháu ngoan à, đừng đi mà! Dì có nói không đồng ý đâu, cho dì suy nghĩ một chút đã.”

“Không sao, dì cứ từ từ nghĩ. Chắc gì tí nữa cậu cháu đã không đến đón cháu.”

Bị tôi đẩy một cú tâm lý như vậy, dì sốt ruột hẳn lên, lập tức kéo tôi đi làm thủ tục sang nhượng.

Tôi bảo bà ta đưa toàn bộ danh sách nhà cung ứng, sau đó gọi cho từng bên, đặt lượng hàng bằng cả năm nhập.

Các nhà cung ứng thấy tôi mua nhiều như thế thì mặt ngoài cười hớn hở, bên trong chửi tôi ngốc, còn ép tôi ký cam kết không hoàn hàng nếu quá hạn.

Tận thế sắp đến rồi, ai còn dại mà trả hàng nữa chứ.

Một tháng trước, tôi tình cờ nhận được một chiếc điện thoại.

Thông tin người gửi bị ẩn, nhưng kể từ hôm đó, mỗi ngày tôi đều nhận được một tin nhắn từ một người bí ẩn ký tên X.

Ban đầu tôi tưởng ai đó đang trêu chọc, nhưng nội dung tin nhắn dần dần đều được chứng thực, chẳng khác nào lời tiên tri – khiến tôi không thể không tin.

Một tuần trước, X gửi tôi một dãy số, bảo đó là kết quả xổ số.

Tôi bán tín bán nghi đi mua vé, không ngờ lại trúng giải độc đắc – tổng cộng sáu mươi triệu.

Sáng nay, X lại gửi thêm tin nhắn:

“Ba ngày nữa, tận thế giáng xuống, xác sống sẽ lan tràn toàn cầu. Tìm cách tích trữ lương thực.”

Lần này, tôi không chút nghi ngờ mà tin theo.

Tôi đã từng thử mua lại một siêu thị, nhưng thời gian gấp rút không kịp chuẩn bị.

Cuối cùng tôi chợt nhớ đến tiệm tạp hóa của dì.

Bà ta vẫn luôn nhòm ngó căn biệt thự của tôi, năm lần bảy lượt đến gây sự.

Ngày thường cũng chẳng ít lần kiếm chuyện, nên tôi dứt khoát nhường lại cho bà ta. Dù gì khi tận thế đến, biệt thự kiểu đó sẽ là nơi đầu tiên bị nhắm tới, quá nguy hiểm. Thà đổi lấy tiệm tạp hóa còn thiết thực hơn.

Nếu tận thế không xảy ra thì tôi cũng chẳng lỗ – vì nhờ trúng số mà tôi đã đạt đến mức độ tự do tài chính.

Hàng tồn của tiệm, cộng thêm lượng hàng tôi bổ sung, đủ cho tôi sống yên vài năm.

Có điều nơi này cần cải tạo lại, nếu không sẽ rất dễ bị xác sống tấn công.

Tôi tìm đến cửa hàng khóa nổi tiếng nhất thành phố, yêu cầu họ sửa sang và nâng cấp toàn bộ cửa chính.

Ông chủ vừa hút thuốc vừa nheo mắt tính toán cho tôi thời gian và chi phí thi công:

“Mười ngàn, đảm bảo xong trong vòng một tuần.”

“Một tuần là quá chậm.”

Đợi đến lúc đó tôi có khi cũng thành xác sống rồi.

Ông ta khó xử: “Cô em à, nhanh hơn nữa anh thật sự không làm được. Một tuần đã là cố hết sức rồi.”

Tôi đáp: “Một trăm ngàn, xong trong một ngày.”

Ông chủ khựng lại một lúc, như thể bị lời tôi dọa sợ.

“Một trăm ngàn. Không được thì tôi đổi người.”

“Được được được, tối nay tôi thức trắng đêm tăng ca cho cô!”

Tiền thực sự có thể sai khiến cả quỷ thần. Cứ như thế, tôi hoàn thành bước đầu tiên trong công cuộc cải tạo.

Còn đúng hai ngày nữa là đến “xác sống bao vây thành phố”.

Thời gian dành cho tôi ngày càng cạn kiệt.

Lô drone (máy bay không người lái) tôi đặt đã về đến nơi. Để phòng trừ rủi ro và hao tổn bất ngờ, tôi đã mua hẳn một trăm chiếc – đây cũng là toàn bộ hàng sẵn có của công ty ấy.

Do đặt gấp, một số linh kiện quan trọng bị gửi nhầm địa chỉ về căn biệt thự.

Không còn cách nào khác, tôi phải lái chiếc xe Wuling đặc biệt mua riêng cho tình huống này, tới tận nơi để lấy hàng.

Vừa đến biệt thự, tôi đã nghe tiếng nhạc chát chúa vọng ra từ trong.

Thằng em họ ăn hại Lâm Gia Tường của tôi đang tổ chức tiệc nhảy với đám bạn trời đánh của nó ngay trên bãi cỏ.

Bãi cỏ mà mẹ tôi từng dày công chăm sóc khi còn sống, giờ bị chúng phá nát không thương tiếc.

Nhìn thấy tôi, Lâm Gia Tường cười gằn, huýt sáo rồi hô lên:

“Ô hô, chẳng phải chị họ của tôi đấy à?”

Tôi vốn định phớt lờ hắn, nhưng hắn lại cố tình chắn trước mặt không cho tôi đi.

Từ bé, gia đình hắn đã ganh ghét vì nhà tôi giàu hơn. Lâm Gia Tường luôn coi tôi là cái gai trong mắt, lần nào gặp cũng kiếm cớ trêu chọc, sỉ nhục.

Hắn lắc lư chai bia, tạt thẳng lên người tôi, bia lạnh ngắt dính đầy quần áo.

“Hahaha… con chó nhà mất chủ!”

Cả đám bạn hắn phá lên cười ngặt nghẽo, coi tôi như trò tiêu khiển giữa bữa tiệc.

Tôi giận điên người.

Nín nhịn mãi rồi tưởng tôi hiền chắc?

Tôi lao đến túm cổ áo Lâm Gia Tường, đẩy mạnh hắn ngã xuống đất, rồi không chần chừ đá thêm mấy cú liên tiếp.

Động tác của tôi quá nhanh, khiến cả bọn đứng đơ tại chỗ, chưa kịp phản ứng gì thì tôi đã đánh xong.

Dì tôi nghe thấy tiếng hét của con trai, lập tức chạy ra.

Vừa thấy tôi đang giẫm lên người hắn, mắt bà ta lập tức đỏ ngầu, như thể muốn xé xác tôi ngay tại chỗ.

“Con tiện nhân, dám đánh con tao, tao liều với mày!”

Tôi chộp lấy chai bia Lâm Gia Tường vừa dùng hất tôi, đập vỡ, rồi dí đầu nhọn kề sát cổ hắn, ánh mắt đầy cảnh cáo nhìn thẳng vào dì.

Dì tôi khựng lại ngay lập tức, sau đó đổi giọng chửi rủa, ăn vạ đủ kiểu.

Cậu út tôi cũng vội vàng chạy tới, hỏi chuyện gì đang xảy ra.

Tôi nghiến răng nói thẳng: “Đừng tưởng ba mẹ tôi không còn thì các người muốn bắt nạt tôi thế nào cũng được! Không phải nó sỉ nhục tôi là ‘con chó mất chủ’, thì tôi đời nào ra tay đánh nó?”

Tính nết thằng con như nào, chẳng lẽ chú ấy còn không biết?

Chú im bặt, vội kéo dì tôi ra, ra hiệu với tôi: “Có gì từ từ nói.”

Tôi nói:

“Tôi chỉ đến lấy hàng thôi, người ta gửi nhầm địa chỉ, lấy xong là đi.”

Dì tôi vừa nghe thế, lập tức nổi khùng.

“Không được! Hàng đến đây thì là của nhà tao! Đừng hòng lấy lại!”

Thì ra bà ta nhắm vào đồ của tôi, định chiếm luôn.

Tham lam vô độ, thứ gì cũng muốn cướp.

Trước đây tôi còn nghĩ đã là người một nhà thì không nên chấp nhất với loại người như vậy.

Similar Posts

  • Cô Bảo Mẫu Ly Hôn Và Người Chồng Bạc Tình

    Tôi chưa từng để mắt đến cô bảo mẫu ly hôn, lại mang theo con nhỏ ấy, nên khi đúng vào ngày kỷ niệm kết hôn của tôi và chồng, cô ta sai con mình cạo trọc đầu tôi lúc tôi đang ngủ, tôi lập tức đuổi hai mẹ con họ ra khỏi nhà, nhưng ngay sau đó, cái tát của chồng tôi – Chu Vũ Xuyên – giáng mạnh lên mặt tôi.

    Bộ dạng tôi lúc đó nhếch nhác thảm hại, trở thành trò cười lớn nhất tại bữa tiệc tối hôm ấy.

    Tối hôm đó, tôi đã nộp đơn ly hôn.

    Ly hôn đến năm thứ năm, một lần nữa gặp lại Chu Vũ Xuyên là ở trong một cửa hàng mẹ và bé.

  • Xuân Tàn, Chúng Ta Ly Biệt

    Sau khi đại tẩu bị sảy thai, cả nhà đều quay quanh nàng mà chăm sóc.

    Ngay cả phu quân ta – Tề Yến – cũng chẳng ngoại lệ.

    Trong bữa cơm, ta không kìm được mà nôn khan một tiếng, sắc mặt mọi người lập tức trở nên vi diệu.

    Tề Yến kéo ta ra khỏi bàn, giọng có vài phần do dự:

    “A Uyển, chẳng lẽ… lúc này nàng lại có thai rồi sao?”

    Mẫu thân chồng cũng theo ra, nắm tay ta dịu dàng nói:

    “Nếu con thật sự có thai, ta sẽ sai người đưa con đến trang viện dưỡng thai, kẻo để đại tẩu con trông thấy lại buồn lòng.”

    Ta không phản bác, chỉ khẽ cười gật đầu:

    “Được, ngày mai con sẽ đi.”

    Bởi ta đã sớm mua nhà cửa, ruộng đất ở Nghiêm Châu.

    Một người chồng và một nhà chồng như thế, ta đã chẳng còn muốn vướng bận gì nữa.

  • Tiểu Đậu Đáng Yêu

    Dắt thú cưng là rắn đi xem mắt, kết quả bị trả về ngay trong ngày.

    Tôi dỗ dành nó mà không chột dạ tí nào: “Bé cưng à, mình tuy ngắn nhưng vẫn đáng yêu mà.”

    Con rắn nhỏ bình thường vẫn hay dùng đầu để phản ứng với tôi, hôm nay lại nằm im không nhúc nhích.

    Lúc tôi đang định lên mạng cầu cứu dân mạng, mấy dòng bình luận đột nhiên xuất hiện ngay trước mắt:

    【Hahaha, cười chết mất, Bánh Nhỏ đúng là gan to, dám đưa Yêu Vương đi ghép đôi đã đành, còn dám bảo người ta ngắn nữa chứ.】

    【Cũng không trách nữ chính được, ai mà ngờ một ông bố cao mét chín, có tám múi bụng, lại là một con rắn mũi heo dài 58cm đâu.】

    【Hết tác dụng thuốc rồi, Yêu Vương của chúng ta chắc sắp biến lại rồi nhỉ!】

    【Nghe nói tộc rắn trời sinh đã có năng khiếu, đặc biệt là nấu ăn cực đỉnh, mấy cô nàng háu ăn ở đây sắp được hưởng phúc rồi!】

    Còn chưa kịp đọc kỹ, một cái đuôi rắn lạnh buốt, trơn láng đã siết chặt eo tôi.

    Ngay sau đó, mùi hương đặc trưng đậm đặc của giống đực thú nhân bao trùm lấy tôi.

    “Không ai từng dạy cô à, rắn bên đường thì đừng có mà nhặt?”

  • Phú Bà, Nữ Thần Tinh Nguyệt

    Vì tài khoản chính nạp quá nhiều tiền nên bị hệ thống khóa ba ngày với lý do “tiêu dùng lành mạnh”, tôi đành dùng tài khoản phụ để vào lại phòng livestream.

    Giúp streamer chiến thắng suýt soát trong một trận PK, streamer vui mừng rạng rỡ:

    “Chị gái ơi cảm ơn chị đã ủng hộ nha!”

    “Chị đúng là có khí chất! Nếu chị giúp em trai thắng thêm vài trận liên tiếp phá kỷ lục, thì cho em được làm bạn với chị nha?”

    Tôi nhìn dòng thông báo tiêu dùng trong ngày đã chạm mốc 10 triệu, thẻ ngân hàng không cho thanh toán thêm, lặng lẽ đáp một câu:

    “Đạt trần rồi, để lần sau nhé.”

    Rồi tôi thoát khỏi phòng livestream.

    Một giây sau, streamer vốn luôn lịch sự nhẹ nhàng bỗng trở mặt:

    “Ha ha, mọi người thấy chưa, lại thêm một con nghèo mượn mác chị đại vào giả vờ làm phú bà nè!”

  • Trở Về

    Mẹ Triệu kể, bà tìm thấy tôi trong một chiếc sọt rau ở chợ, lúc hai giờ sáng, phía trên còn đè một chiếc ô rách.

    Chú cảnh sát trực ca đêm hôm đó – chú Chu – nói hôm ấy gió buốt như dao. Trên người tôi chỉ có một mảnh giấy:

    “Nuôi không nổi nữa, mong người tốt cho một miếng ăn.”

    Sau khi tìm cha mẹ ruột tôi không có kết quả, mẹ Triệu bế tôi về Viện phúc lợi ở phía nam thành phố.

    Viện đông trẻ, tôi được đánh số mười ba, biệt danh “Mười Ba”.

    Tôi ở đó đến ba tuổi, gầy gò đến mức cái đầu nặng hơn cổ, đi đứng lúc nào cũng lảo đảo.

    Mẹ Triệu sợ tôi sống không nổi, ban đêm bế tôi vào phòng trực, một thìa một thìa đút cháo loãng.

  • Vợ Chính Phát Hiện Bí Mật Năm Năm

    Vào ngày kỷ niệm năm năm kết hôn, con gái ba tuổi của Ôn Yểu – bé Hinh Hinh – bỗng sốt nhẹ.

    Cô lập tức gọi bác sĩ gia đình đến khám.

    Bác sĩ kiểm tra cẩn thận cho bé, cầm tờ kết quả xét nghiệm máu thường quy, lông mày nhíu chặt.

    Ông xem đi xem lại nhiều lần, cuối cùng do dự mở miệng:

    “Cô Ôn, cô chắc chắn… Hinh Hinh là con ruột của cô chứ?”

    Ôn Yểu nghe vậy, sắc mặt lập tức trầm xuống:

    “Bác sĩ Lý, ý ông là gì?”

    Bác sĩ Lý đưa tờ xét nghiệm ra trước mặt cô, giọng mang theo chút run rẩy khó nhận ra:

    “Cô và tổng giám đốc Phó đều là nhóm máu B, còn bé là nhóm máu A – về mặt sinh học… điều này là không thể.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *