Bị Chị Ruột Và Trúc Mã Phản Bội, Tôi Tức Giận Gả Cho Gã Đàn Ông Thô Kệch

Bị Chị Ruột Và Trúc Mã Phản Bội, Tôi Tức Giận Gả Cho Gã Đàn Ông Thô Kệch

Bị chị ruột và thanh mai trúc mã phản bội, tôi tức giận gả cho gã đàn ông thô kệch tên Lục Liệt.

Người đàn ông đó vừa dữ tợn, vừa vụng về lại còn cứng nhắc, dỗ tôi cũng chỉ biết đeo vòng vàng vào cổ tay tôi.

Các chị dâu trong khu nhà tập thể thì thầm sau lưng: “Tiểu thư con nhà tư sản như cô ta thì chịu nổi khổ ở đây sao?”

Tức quá, tôi xắn tay áo theo mọi người xuống ruộng làm việc.

Làm gà, đuổi ngỗng, khai hoang, học lái máy kéo.

Không ngờ lại được xem là điển hình tiên tiến.

Về sau, năm năm sinh tám đứa, anh ta thì thăng chức ào ào.

Người nhà từ Thượng Hải đến đón tôi, tám đứa nhỏ đồng loạt ôm chặt lấy chân ba nó, khóc toáng lên: “Ba ơi! Có người muốn giành mẹ!”

Anh ta một tay ôm eo tôi, cười lạnh: “Vợ tôi đấy, ai dám động?”

1

Tàu hỏa lắc lư suốt ba ngày ba đêm, cuối cùng cũng đến nơi.

Vừa bước xuống xe, đôi giày da cừu của tôi đã bị lún sâu vào bùn, suýt nữa trẹo cả chân.

“Nguyễn Niệm Niệm?”

Một giọng đàn ông trầm thấp vang lên bên cạnh.

Tôi ngẩng đầu, thấy một người đàn ông cao lớn trong bộ quân phục đang đứng trước mặt.

Anh ta có hàng lông mày sắc sảo, vai rộng đến mức như che cả nửa bầu trời.

“Anh là Lục Liệt?”

Tôi cau mày.

Anh ta gật đầu, đưa tay định xách hành lý giúp tôi.

Tôi nghiêng người tránh, khẽ nói: “Không cần, tôi tự xách được.”

Anh ta rút tay lại, không nói gì nữa, quay người bước đi từng bước lớn về phía trước.

Tôi xách vali theo sau, gót giày cứ lún vào bùn, loạng choạng mãi không vững.

Anh ta quay đầu nhìn, đột nhiên quay lại giật lấy vali từ tay tôi, tay còn lại nắm luôn tay tôi:

“Còn lề mề gì nữa? Phải đến nhà tập thể trước khi trời tối.”

Tôi giật tay lại mà không thoát, tức đến trừng mắt nhìn anh ta: “Thả ra! Ai cho anh đụng vào tôi?”

Anh ta cười khẩy, chẳng những không buông mà còn siết chặt hơn: “Tôi cưới cô rồi, đụng vào thì sao?”

Tôi tức đến mặt nóng bừng, nhưng sức không bằng anh ta, đành bị anh ta nửa kéo nửa lôi đi thẳng.

Dọc đường, mấy bà vợ lính hóng chuyện ló đầu ra nhìn, bàn tán xì xầm:

“Đây là cô tiểu thư tư sản mà Đại đội trưởng Lục lấy à? Yểu điệu thế, chịu khổ được không đó?”

Lễ cưới đơn giản đến mức tội nghiệp.

Chỉ có hai bàn tiệc ở nhà ăn khu tập thể, mấy đồng đội cười nói ầm ĩ, còn Lục Liệt thì mặt lạnh tanh, rót rượu uống hết ly này đến ly khác.

Tôi ngồi bên cạnh, nắm chặt vạt váy, căng thẳng đến mức móng tay bấu cả vào lòng bàn tay.

Ba ngày trước tôi vẫn còn là tiểu thư nhà họ Nguyễn ở Thượng Hải, vậy mà bây giờ lại bị ép gả đến nơi khỉ ho cò gáy này.

Hôm Văn Viễn và chị tôi – Nguyễn Minh Ngọc – phản bội nhà tôi, ba tôi đã vội vàng nhét tôi lên tàu, chỉ để lại một câu: “Lấy Lục Liệt, nhà họ Nguyễn mới có đường sống.”

Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc cốc tráng men rẻ tiền trên bàn, sống mũi bất giác cay cay.

“Uống đi.”

Lục Liệt đẩy một ly rượu qua.

Tôi ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt đen sâu thẳm của anh ta.

“Tôi không biết uống rượu.”

Tôi cứng nhắc từ chối.

Anh ta nhìn tôi hai giây, rồi ngửa cổ uống cạn ly rượu ấy.

Uống xong, anh ta đặt mạnh ly xuống bàn, lạnh lùng nói: “Tùy cô.”

Lễ cưới kết thúc, anh ta kéo tôi về khu nhà tập thể.

Gió đêm lạnh buốt, tôi mặc chiếc sườn xám mỏng manh, rét đến run cầm cập.

Anh ta liếc tôi một cái, rồi cởi áo khoác quấn lên người tôi.

“Không cần anh giả vờ tốt bụng!”

Tôi định giật xuống thì bị anh ta ấn vai giữ chặt lại.

“Nguyễn Niệm Niệm.”

Anh cúi đầu, giọng lạnh lùng: “Anh cưới em rồi, thì sẽ đối xử tốt với em. Em vui hay không vui cũng phải chịu.”

Một cảm giác tủi thân dâng lên trong lòng, tôi không nói thêm gì nữa.

Nhà tập thể nhỏ nhưng dọn dẹp khá gọn gàng.

Trên giường trải chăn đỏ rực, cửa sổ dán chữ hỉ, quê mùa đến mức không chịu nổi.

Tôi đứng ngoài cửa, không chịu bước vào. Lục Liệt cúi người, vác tôi lên vai rồi ném thẳng lên giường.

“Lục Liệt!”

Tôi tức đến mức giơ tay đấm anh ta một cái.

Anh ta dùng một tay khóa chặt cổ tay tôi áp lên đầu, tay kia bóp cằm tôi, lạnh giọng: “Còn dám quậy nữa, đêm nay đừng hòng ngủ.”

Tôi sững người.

Anh ta nhìn tôi vài giây, đột nhiên buông tay, quay lưng bước ra ngoài: “Ngủ đi, anh đi trực.”

Cửa đóng sầm một tiếng.

Tôi ngơ ngác mất một lúc lâu, rồi từ từ chui vào chăn.

Tiếng còi báo hiệu vang vọng từ xa.

Tôi nhìn lên xà nhà tối đen, nước mắt không kìm được mà rơi xuống.

2

Trời vừa tờ mờ sáng, trong sân đã vang lên tiếng gà gáy.

Tôi trở mình, kéo chăn trùm lên đầu, nhưng tiếng gà vẫn chui lọt vào tai, khiến đầu tôi đau như búa bổ.

Tôi tung chăn ngồi dậy, hét vọng ra ngoài: “Lục Liệt! Gà nhà ai gáy vậy? Có thể khiến nó câm mồm được không?!”

Không ai trả lời.

Tôi mới sực nhớ, anh ấy đi trực từ tối qua chưa về.

Giường cứng như đá, khiến lưng tôi đau nhức.

Tôi xoa lưng bước xuống giường, chân vừa chạm đất đã nghe tiếng cánh vỗ phành phạch bên ngoài, sau đó là tiếng “cục cục cục” liên hồi.

Tôi mở cửa sổ, thấy một con gà trống to tướng đang đứng giữa sân ngẩng cổ gáy vang, xung quanh còn có mấy con gà mái đang thảnh thơi mổ thóc.

“Ai cho tụi bay làm loạn ở đây hả?!”

Tôi chộp lấy cây lược trên bậu cửa ném thẳng ra ngoài.

Con gà trống giật mình nhảy lên, nhưng ngay sau đó lại vênh váo bước tới, nghiêng đầu nhìn tôi đầy thách thức.

Tôi tức quá chạy ra khỏi phòng, định đuổi lũ không có mắt này đi.

Ai ngờ tôi vừa tới gần, con gà trống đột nhiên dựng đứng lông, vươn cổ lao thẳng về phía tôi.

“Aaa!”

Tôi giật mình nhảy lùi lại, chân trượt một cái suýt ngã nhào.

Con gà trống không tha, cứ đuổi theo tôi mổ túi bụi. Tôi vén váy bỏ chạy vào nhà, mà nó còn chạy nhanh hơn tôi, nhắm thẳng vào bắp chân mà cắn.

“Á!”

Tôi đau đến nỗi rít lên, nước mắt sắp trào ra.

Đúng lúc đó, một bàn tay to vươn ra từ phía sau, tóm chặt cổ con gà trống, nhấc bổng nó lên khỏi mặt đất.

“Thứ không biết điều!”

Lục Liệt một tay xách con gà đang giãy giụa, sắc mặt lạnh đến dọa người.

Tôi ôm lấy bắp chân bị mổ đau, mắt ngân ngấn nước nhìn anh: “Lục Liệt! Gà ở đây con nào cũng hung dữ vậy à?”

Anh liếc tôi một cái, không nói gì, chỉ vặn mạnh cổ con gà.

“Rắc” một tiếng, cổ con gà gãy gọn.

Tôi kinh ngạc trừng mắt nhìn, còn chưa kịp phản ứng thì anh đã xách con gà chết đi thẳng về phía bếp: “Trưa nay nấu canh gà cho em.”

“Anh… anh… anh giết nó thật à?” – tôi lắp bắp.

Anh quay đầu nhìn tôi, thản nhiên nói: “Không lẽ giữ lại cho nó mổ em tiếp?”

Tôi cúi gằm mặt, không biết phải nói gì.

Anh quay người vào bếp, chưa đầy một lúc đã nghe tiếng chặt thịt vang lên.

Similar Posts

  • Hiểu Lầm Anh Trai Của Bạn Thân Là Nam Mẫu

    Bạn thân nửa đêm cãi nhau với người nhà, chạy đến nhà tôi trú tạm.

    Khóc chán chê rồi, cô ấy nói muốn tặng tôi một món quà để cảm ơn vì đã ở bên cạnh.

    Hôm sau, có một anh chàng đẹp trai lái chiếc McLaren đến đón cô ấy.

    Tôi không kiềm được, nhỏ giọng hỏi:

    “Bạn trai cậu còn ai đẹp trai như vậy không? Cho tớ một anh như thế đi.”

    Cô ấy liếc tôi một cái:

    “Thích à? Tặng cậu đấy.”

    Về sau tôi mới biết, món cô ấy “tặng” tôi… là anh trai ruột của cô ấy.

  • Trốn Hẹn Với Tổng Tài, Gặp Ngay Tình Địch Mới

    Thua trò chơi thử thách lớn, phải qua bàn bên cạnh xin cà vạt của vị hôn phu.

    Anh ta buông tay đầu hàng, tựa người lười biếng trên ghế sofa, ánh mắt đầy hứng thú nhìn tôi.

    “Muốn lấy thì tự mình cởi đi.”

    Tôi lảo đảo ngã vào lòng anh, tay còn tiện thể sờ một cái.

    “Anh Thời, để vợ anh biết thì không hay đâu!”

  • THẦM LẶNG

    Đã kết hôn nhiều năm, tình cảm của vợ chồng chúng tôi rất tốt.

    Cho đến một ngày nọ, tôi nhìn thấy chồng mình cùng một người phụ nữ đi song song nhau.

    Không ngờ họ lại vào một khách sạn tình nhân.

    Chờ chồng rời đi, tôi gõ cửa phòng mà họ vừa lén lút ở đó.

    Người mở cửa lại là một người đàn ông lạ.

    Người đàn ông này có đôi mắt như tranh vẽ, ánh mắt sáng rõ nhìn chằm chằm vào tôi.

    “Đã lâu không gặp.”

  • Vết Sẹo Dưới Ánh Đinh Hương

    Vết Sẹo Dưới Ánh Đinh Hương

    Ba năm sau ngày chia tay.

    Tôi gặp lại Giang Kiêu trong một khách sạn sang trọng.

    Tôi là nhân viên lễ tân của khách sạn.

    Anh ta đưa một người phụ nữ đi cùng, thuê phòng tổng thống.

    Đêm đó, tôi nhận được ba cuộc gọi nội bộ từ phòng của anh.

    Lần đầu, anh nói:

    “Ga giường bẩn rồi, thay giúp tôi.”

    Tôi gọi nhân viên vệ sinh lên xử lý.

    Hai tiếng sau, anh lại gọi, vẫn là yêu cầu thay ga giường.

    Tôi tiếp tục làm theo.

    Đến hai giờ sáng, anh gọi lần thứ ba.

    Tôi lịch sự từ chối trước khi anh kịp mở miệng:

    “Xin lỗi thưa ngài, nhân viên vệ sinh đã tan ca rồi.”

    Người đàn ông khẽ cười nhạt, giọng thản nhiên:

    “Vậy thì cô lên thay đi.”

  • Đứa Con Bị Lãng Quên Full

    Khi bảy tuổi, tôi bị sốt cao, lần đầu tiên ba đưa tôi đến trạm y tế trong thị trấn.

    Trước mặt y tá, tôi đọc vanh vách dãy số điện thoại mà mẹ đã bắt tôi học thuộc cả ngàn lần.

    Ngày hôm sau, một đoàn xe dài bất tận tiến vào trong núi.

    Họ dùng cưa điện cắt đứt sợi xích sắt đang trói mẹ, còn ba thì bị đánh gãy tay chân ngay tại chỗ.

    Tôi ngơ ngác nhìn mẹ, nhưng ánh mắt bà lại xuyên qua tôi, lao thẳng vào vòng tay của người đàn ông đứng đầu đoàn xe.

    Mọi người đều chuẩn bị rời đi, chỉ để lại mình tôi.

    Tôi rụt rè gọi một tiếng: “Mẹ…”

    Nhưng lại bị bà thẳng tay đạp ngã xuống đất:

    “Đừng gọi tao là mẹ! Nhìn thấy mày tao chỉ thấy ghê tởm! Mày chết đi cho tao nhờ!”

    Tôi sững sờ đứng đó.

    Mẹ ơi, chẳng phải mẹ nói, chỉ cần con thuộc lòng dãy số kia thì sẽ được thưởng sao?

  • Người đàn bà không hoàn hảo

    Sau ca phẫu thuật cắt bỏ tử cung thành công, chồng tôi – Tôn Dương – cùng bố mẹ chồng đứng vây quanh giường bệnh, ai nấy đều mang vẻ mặt khó xử.

    Mãi cho đến khi mẹ chồng – người xưa nay nổi tiếng chua ngoa – phá tan bầu không khí im lặng bằng một tiếng cười gượng gạo, rồi cất lời:

    “Tiểu Kỳ à, giờ phẫu thuật cũng xong rồi, con tính thế nào tiếp theo?”

    “Tính gì được chứ? Dưỡng bệnh thôi.”

    Tôi cau mày, nghi ngờ liếc nhìn bà ta, nhận ra lời nói có ẩn ý bèn hỏi lại:

    “Mẹ có chuyện gì muốn nói à?”

    Mẹ chồng liếc sang hai người đàn ông trong nhà rồi chậm rãi nói:

    “Tiểu Kỳ, con xem, ca mổ tuy thành công, nhưng nhà mình vẫn chưa có lấy một đứa con trai. Tôn Dương thì còn trẻ…”

    Hử?

    Tôi cắt lời bà ta:

    “Có thể đừng nhắc tới chuyện con trai nữa không? Tôi thế này rồi. Hay là… mẹ lên chùa cầu phúc giúp đi?”

    Bên kia, Tôn Dương mặt mày nghiêm túc, thản nhiên châm điếu thuốc ngay trong phòng bệnh, rít một hơi rồi bảo:

    “Tiểu Kỳ, em nên hiểu chuyện chút, đừng nói mẹ như thế.”

    Tôi sững người, rồi bất giác bật cười vì tức giận.

    Tôi cố giữ bình tĩnh, nhìn thẳng vào mắt anh ta:

    “Tôn Dương, hai năm trước khi em sinh Hinh Hinh, anh từng nói chỉ cần một nhà ba người là đủ, còn nói em không cần phải chịu khổ sinh nở nữa. Bây giờ em đã mất cả tử cung, anh bảo em hiểu chuyện kiểu gì đây?”

    Tôn Dương đáp:

    “Anh không có ý đó. Chẳng phải bố mẹ cũng chỉ lo lắng thôi sao? Không có con trai, thì sau này ai chăm lo cho tụi mình?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *