Thanh Xuân Không Đáng Giá Bằng Cô Bạn Thân

Thanh Xuân Không Đáng Giá Bằng Cô Bạn Thân

Yêu nhau suốt bảy năm, tôi luôn nghĩ đó là một chuyện tình ngọt ngào.

Nhưng hóa ra, tất cả chỉ là một vết thương rách nát.

Khi tôi cắm đầu cố gắng vì tương lai của hai đứa, thì anh ta lại đang ân ái với cô bạn thân của tôi – Lâm Tư Tư.

“Cô ta là cái đồ đàn bà nhàu nhĩ, ngoài tôi ra còn ai thèm chứ? Làm sao mà so được với Tư Tư?”

Tất cả kỳ vọng tôi từng có bỗng chốc tan thành mây khói, những nỗ lực của tôi trở thành một trò cười.

Im lặng hồi lâu, tôi quay người rời đi, trở về nhận lại thân phận con gái nhà giàu danh giá.

Lúc này, tên cặn bã lại quay đầu hối hận, nước mắt nước mũi đầy mặt, đòi nối lại tình xưa.

Tôi thẳng tay tát cho một cái, cười nhạt:

“Loại đàn ông như anh, cũng đòi xứng với tôi à?”

1

“Vợ ơi, anh đi đây, tối nay anh ăn tối với đám bạn, chắc về muộn một chút nhé.”

Lâm Phong vẫn như mọi ngày, báo cáo đúng giờ, luôn cho tôi cảm giác an tâm tuyệt đối.

Tôi “ừ” một tiếng xem như đáp lại, rồi như thường lệ dặn anh ta chú ý an toàn, uống ít rượu thôi. Sau khi anh đi không lâu, tôi cũng khoác túi ra ngoài gặp khách hàng đã hẹn trước.

“Cố Duyệt, lần này cô làm rất tốt, sau này vị trí quản lý giao cho cô nhé.”

Lần hợp tác này thực sự là một miếng xương khó gặm, tôi theo đuổi suốt nửa năm trời, cuối cùng cũng có kết quả.

“Chờ đến khi nhận được tiền thưởng, là có thể bàn chuyện kết hôn với Lâm Phong rồi.”

Chỉ cần nghĩ đến chuyện kết hôn, tim tôi đã ngập tràn những bong bóng hồng ngọt ngào.

Các đồng nghiệp ai nấy đều biết chuyện của tôi, liền rối rít chúc mừng, còn đùa nhau đòi ăn tiệc cưới thật lớn.

Tôi khẽ chạm vào đôi má đỏ ửng vì ngại, cười nói với họ: “Đừng trêu tôi nữa mà, haha.”

Thế nhưng đúng lúc tôi đang chìm đắm trong niềm hạnh phúc mơ hồ về tương lai ấy, một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai.

“anh Phong, anh với chị dâu cũng ở bên nhau bảy năm rồi, định bao giờ mới kết hôn vậy?”

Là Trần Lượng, anh em chí cốt của Lâm Phong. Hóa ra phòng tiệc của họ lại nằm ngay cạnh chỗ tôi họp khách, lúc đến vội quá nên tôi không để ý.

Tôi đang định bước đến chào hỏi, thì những lời lạnh lùng đến tận xương của Lâm Phong khiến tôi như rơi vào hầm băng.

“Đừng nhắc đến con đàn bà nhàu nhĩ ấy nữa, giờ thấy cô ta là anh đã ngán tận cổ rồi. Ngày nào cũng ra vẻ bóng gió nhắc đến chuyện cưới xin.”

“Giờ anh đang ở tuổi thanh xuân rực rỡ, làm sao mà chịu trói buộc bởi hôn nhân được.”

“Cô ta cũng không biết học theo bạn thân mình một chút, Tư Tư nhẹ nhàng biết bao, đâu có giống cô ta, suốt ngày chỉ biết cơm áo gạo tiền, nhức đầu muốn chết.”

Lâm Phong ngậm điếu thuốc tự cho là ngầu, phả ra một vòng khói rồi tỏ vẻ thâm trầm.

“anh Phong sao lại nói Duyệt Duyệt như vậy chứ, cô ấy vì anh mà cũng hy sinh nhiều lắm mà~ Có điều đúng là cô ấy chẳng biết chăm chút bản thân mấy.”

Không hiểu sao, cô bạn thân của tôi – Lâm Tư Tư – cũng có mặt trong bữa tiệc huynh đệ này, còn ngồi cạnh Lâm Phong, giọng nói ngọt ngào nhỏ nhẹ vang lên.

“Nếu như Cố Duyệt được một nửa dịu dàng như em thì tốt biết mấy.”

“Thôi thôi, đừng nhắc đến cô ta nữa, uống đi uống đi!”

Lâm Phong nhắc đến tôi bằng giọng điệu đầy chán ghét, nâng ly cụng với đám bạn nhậu, tiếng cười nói vang rền cả căn phòng.

Tiếng người huyên náo, hắn và Tư Tư càng lúc càng gần gũi, cuối cùng là môi kề môi, lưỡi quấn lấy nhau…

Tôi đứng ở cửa rất lâu, không ai phát hiện ra tôi.

Mãi đến khi các đồng nghiệp thấy tôi vẫn ngẩn người đứng đấy, mới xôn xao kéo tôi rời khỏi nơi đó.

Tôi chẳng biết bản thân đã gắng gượng cười nói chào tạm biệt thế nào, chỉ biết đường về nhà hôm ấy lạnh buốt đến đáng sợ, mưa rơi xối xả.

Rõ ràng tôi vừa được thăng chức tăng lương, rõ ràng sắp trở thành cô dâu xinh đẹp nhất trên đời, lẽ ra tôi phải vui vẻ mới đúng.

Tôi lê thân thể rệu rã về đến nhà.

Căn nhà nơi chúng tôi đã sống cùng nhau biết bao ngày tháng.

Tôi cuối cùng không thể chịu đựng nổi nữa, nước mắt tuôn trào, nghẹn ngào bật thành tiếng.

Bảy năm, bảy năm tôi nâng niu như trân bảo, vậy mà trong miệng anh ta, chỉ là hai chữ “ghê tởm” mà thôi.

2

Tôi và Lâm Phong quen nhau từ nhỏ.

Anh ấy là con của một gia đình tan vỡ, sống với mẹ từ bé, còn tôi là đứa trẻ lớn lên trong trại trẻ mồ côi, không cha không mẹ.

Similar Posts

  • Người Ở Sân Sau

    Tôi tình cờ thấy một bài viết trên mạng:

     [Chán ngán mẹ chồng, nhưng tiền chồng kiếm một mình lại không đủ tiêu, phải làm sao?]

    Bình luận được nhiều like nhất viết rằng:

     [Bảo mẹ chồng đi làm giúp việc, còn mình thì ở nhà trông con.]

     [Nếu mẹ chồng không chịu, cứ tìm cách bắt bẻ bà ấy nhiều hơn.]

     [Đồng thời bảo chồng phối hợp, tỏ ra áp lực nặng nề.]

     [Như vậy vừa yên thân, vừa có thêm thu nhập.]

    Lúc đó tôi chỉ cười cho qua như đọc một câu chuyện tiếu lâm.

    Ai ngờ hôm sau, con trai tan làm về cố tình không cạo râu, cả khuôn mặt mỏi mệt…

  • Bạch Nguyệt Quang Suýt Trở Thành Kẻ Thế Thân

    Từ khi đôi mắt không còn nhìn thấy nữa, đêm xuống, ta chỉ có thể ôm chặt lấy đai lưng, nép mình vào tường mà ngủ.

    Nửa đêm, có kẻ mò lên chiếc giường ấm áp ta vừa sưởi.

    Ta sợ hãi đến tim gan run rẩy.

    Khốn kiếp, thật sự có người dám trèo lên giường ta!

    Ta đưa tay đẩy nhẹ, khẽ giọng nhắc nhở: “Kia… leo nhầm giường rồi, phu quân ta đang ngủ ở căn phòng hướng đông nam ngoài kia.”

    Kẻ kia nghẹn giọng, nghiến răng nghiến lợi: “Nàng thật hào phóng.”

    Giọng nói quen thuộc này, hóa ra là phu quân ta.

    Vậy thì càng phải giữ chặt lấy đai lưng mới được.

  • Sáu Tháng Cho Một Kẻ Phản Bội

    Bữa liên hoan với đồng nghiệp, cô thực tập sinh bất ngờ hôn chồng tôi một cái.

    Chồng tôi khẽ ho một tiếng.Lúc này cô ta mới giật mình nhận ra mình đã vượt quá giới hạn.

    Khuôn mặt lập tức đỏ bừng, ngượng ngùng nói:“Xin lỗi chị, em vui quá, vừa nhận được tin tốt, em… em đỗ cao học rồi!”

    Đúng lúc đó, tôi cũng nhận được một tin ..

    Kết quả kiểm tra sức khỏe của chồng tôi đã có.

    Ung thư gan, giai đoạn cuối.

    Thực tập sinh quay sang nhìn tôi, cắn môi rơm rớm nước mắt:

    “Chị dâu, em không cố ý đâu, chị có thể tha thứ cho em không?”

  • Làm Việc Cả Đời Vì Em

    Biết được bạn trai quen qua mạng là ông sếp độc mồm của tôi.

    Tôi dứt khoát chọn chia tay với anh ta.

    Hôm sau, cả công ty đều biết tổng tài thất tình.

    Tôi rụt rè làm một nhân viên vô hình.

    Cho đến khi anh ấy kéo tôi ra khỏi bàn xem mắt.

    “Bảo bối, chúng ta đừng chia tay nữa có được không.”

    “Anh xin em đấy, anh không thể sống thiếu em.”

  • Thiên Kim Thảm Họa Vì Một Chữ

    Sau khi xuyên vào truyện giả – thật thiên kim, tôi bỗng thức tỉnh kỹ năng “sửa chữ”.

    Ngày đầu tiên nhận lại thân phận, giả thiên kim đã khóc ròng trước mặt truyền thông,

    nói tôi từng cảnh cáo cô ta rằng:

    chỉ cần tôi quay về nhà này, cô ta đừng mong sống yên ổn.

    Tôi liền sửa chữ “kh/ óc” thành “/ị”.

    Cô ta còn chưa nói hết câu, đám phóng viên đã bị mùi xua chạy tán loạn.

    Về đến nhà, cô ta lại lăn từ lầu hai xuống, vu oan tôi đ/ ẩy.

    Tôi liền sửa chữ “hai” thành “mười”.

    Đến lúc lăn xong, giả thiên kim óc cũng lộn đều, nửa câu cũng nói không nổi.

    Thấy tôi sắp chơi ch e c giả thiên kim, hệ thống gào thét k/ éo tôi vào một quyển ngược văn cổ điển.

    “Lần này cô là nữ chính bất lực vô dụng, phải đi đúng theo cốt truyện, tuyệt đối không được dùng kỹ năng sửa chữ làm tổn hại nam chính!”

    Tôi cười tươi như hoa đồng ý.

    Vậy nên trong đám cưới của tôi và nam chính, khi Bạch Nguyệt Quang của anh ta gọi điện dọa 44, anh muốn lái xe đến cứu.

    Tôi không cản, chỉ lặng lẽ sửa “lá/ /i” thành “đ ẩy”.

  • Bộ Đồng Phục Sai Size

    Ngày Hội Thể Thao trùng đúng dịp 11.11, lớp trưởng đề xuất mọi người đóng tiền mua áo lớp.

    Cô ta nói chắc như đinh đóng cột:

    “Giảm giá ngày 11.11 rất lớn, mỗi người đóng năm trăm không chỉ được áo lớp hàng hiệu, mà còn thể hiện tinh thần tập thể trong Hội Thể Thao.”

    Thế nhưng khi áo về, bộ của tôi lại đặc biệt kém chất lượng.

    Vải thì mỏng dính và thô ráp, kích cỡ tôi đặt là XXXL nhưng khi nhận lại biến thành size S.

    Tôi tìm lớp trưởng để xin đổi, cô ta lại mất kiên nhẫn cắt ngang:

    “Vốn dĩ cậu đã béo, dùng nhiều vải hơn người ta, chi phí cao hơn, cậu còn đòi hỏi chất lượng gì nữa?”

    “Con gái người ta ai cũng mặc size S, size M, ai bảo cậu to xác như thế!”

    Sỉ nhục tôi xong, cô ta quay người bỏ đi.

    Nhưng khi tôi kiên quyết không chịu nhận bộ áo đó, cô ta mới bắt đầu hoảng…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *