Kịch Hay Năm Xưa

Kịch Hay Năm Xưa

Để tạo bất ngờ cho cô bạn thân Tô Vân Vân, tôi bay chuyến sớm, mới bảy giờ sáng đã có mặt trước cửa nhà cô ấy.

Tôi nhập mật mã mở cửa bước vào. Nhưng lạ thật, Vân Vân, người nổi tiếng thích ngủ nướng, lại không có nhà.

Ngay lúc đó, tiếng nước chảy trong nhà tắm vang lên, kèm theo giọng một người đàn ông:

“Cửa không khóa, vào đi.”

Giọng này… sao nghe có chút giống giọng chồng tôi, Chu Trầm?

1

Tôi bị chính suy nghĩ chợt lóe lên đó làm giật mình, rồi lập tức bật cười.

Giọng nói trong nhà tắm vốn rất dễ bị méo tiếng, hơn nữa Chu Trầm với Tô Vân Vân từ trước đến nay chẳng ưa gì nhau, sao có thể xuất hiện cùng nhau trong nhà cô ấy được?

Nhưng mà… Vân Vân quen bạn trai mà giấu tôi dữ vậy sao? Chờ cô ấy về, tôi nhất định phải “hỏi thăm” cho ra lẽ.

Tôi còn đang nghĩ ngợi, thì tiếng nước trong nhà tắm đột ngột dừng lại, người bên trong bắt đầu vặn tay nắm cửa.

Tôi vội vàng quay lưng lại, hét lên: “Tôi không phải Tô Vân Vân, tôi là bạn thân của cô ấy, Kiều Hy!”

Người bên trong hình như khựng lại, tay nắm cửa cũng dừng, rồi không còn bất kỳ âm thanh nào nữa.

Tôi ngượng chín cả mặt. Vân Vân cái con nhỏ này, quen bạn trai mà không nói một tiếng, suýt thì tôi đụng trúng “hiện trường trực tiếp”.

Tôi lúng túng định chuồn ra cửa, chưa kịp đến nơi thì cửa đã tự mở ra.

Tô Vân Vân xách đồ ăn sáng đứng trước cửa, vẻ mặt kinh ngạc: “Hy Hy? Cậu về sớm thế?”

Tôi nháy mắt trêu cô ấy: “Thì tại tớ đoán được mưu tính nhỏ của cậu mà.”

Vân Vân vừa định nói gì, thì bị giọng đàn ông trong nhà tắm cắt ngang: “Tô Vân Vân, qua đây!”

Giọng này nghe khác hẳn lúc nãy, xem ra đúng là tôi nghe nhầm rồi.

Vân Vân đáp lại rồi đi về phía nhà tắm, tôi cũng vô thức quay đầu lại nhìn, chỉ kịp thấy một bóng lưng quấn khăn tắm lướt qua, vai rộng, eo thon, dáng chuẩn không cần chỉnh, nhìn từ sau đúng là… hơi giống Chu Trầm thật.

Sao hôm nay tôi cứ nghĩ đến Chu Trầm suốt thế nhỉ? Chẳng lẽ là do hai tháng đi công tác nên nhớ anh ấy quá rồi?

Chu Trầm bình thường đã rất hay dính người, Vân Vân còn hay trêu là anh ấy chính là “móc khóa di động” của tôi, đi đâu cũng kè kè không rời.

Lần này tôi đi công tác tận hai tháng, mặt anh ấy lập tức dài ra cả cây số. Từ sau khi cưới, chúng tôi chưa bao giờ xa nhau lâu đến vậy.

Nhưng công ty của anh ấy đang vào giai đoạn quan trọng, không thể đi cùng tôi được.

Tôi phải dỗ dành mãi, anh mới miễn cưỡng đồng ý… với điều kiện là phải gọi video mỗi ngày.

Nếu biết tôi về sớm mà không báo, lại còn chạy qua nhà Vân Vân trước, chắc chắn anh ấy sẽ lại ghen bóng ghen gió cho mà xem.

Nghĩ lại hồi mới giới thiệu Chu Trầm với Vân Vân, hai người đúng kiểu nước với lửa, chẳng ai ưa nổi ai.

Vân Vân chê Chu Trầm lạnh tanh, không có tí hơi người. Chu Trầm thì ghét Vân Vân lắm mồm, nói chuyện như cái chợ. Tôi đứng giữa đúng kiểu “gánh team” không ai thương.

Về sau thân hơn một chút, hai người lại chuyển sang cạnh tranh sự chú ý của tôi, ghen ngầm, ganh đua từng chút một, khiến tôi chỉ biết dở khóc dở cười.

Giờ thì tốt rồi, Vân Vân có bạn trai rồi, hy vọng từ giờ hai người họ không còn như thế nữa.

Chúng tôi bốn đứa còn có thể cùng nhau đi chơi nữa mà.

Tôi đang hí hửng nghĩ đến những kế hoạch vui vẻ sắp tới, thì bất ngờ nghe thấy tiếng cãi vã vọng ra từ phòng ngủ của Vân Vân.

Tim tôi bỗng thót lại, vội vàng chạy đến gõ cửa: “Vân Vân, có chuyện gì vậy?”

2

Tiếng cãi nhau ngưng lại, nhưng tôi đập cửa đến đau cả tay mà cửa vẫn không mở.

Tôi bắt đầu lo lắng có chuyện không hay xảy ra bên trong, đang định giơ chân lên đạp cửa thì cửa cuối cùng cũng bật mở.

Vân Vân đứng ở ngưỡng cửa, mắt đỏ hoe.

Tôi hoảng hốt đỡ lấy cô ấy: “Sao vậy? Cãi nhau với bạn trai à?”

Tôi nhìn quanh một vòng, chẳng thấy bóng dáng đàn ông đâu cả.

“Anh ta đâu rồi? Mau nói tớ nghe chuyện gì xảy ra, để tớ dạy cho anh ta một bài học!”

Vân Vân cúi đầu nói khẽ: “Ừ, giá mà cậu vào sớm một chút thì tốt rồi…”

Đột nhiên có tiếng “tít” vang lên, tiếng khóa cửa điện tử mở.

Tôi vừa định đi ra xem thì Vân Vân vội kéo tay tôi lại: “Bạn trai tớ có việc gấp nên đi trước rồi.”

Phòng ngủ của Vân Vân có hai cửa, chắc anh ta cố tình đi cửa còn lại để tránh mặt tôi.

Tôi bắt đầu thấy hơi khó chịu: “Vân Vân, cậu coi tớ là người ngoài à? Có bạn trai mà cũng không nói với tớ, hại tớ suýt chút nữa ‘trực tiếp đối mặt’ luôn rồi đấy.

Rốt cuộc là ai vậy? Tớ có quen không?”

Vân Vân tựa người vào cửa sổ, ánh nắng chiếu lên mặt khiến tôi nhìn không rõ biểu cảm:

“Do công việc của anh ấy, nên bọn tớ tạm thời chưa tiện công khai.”

Tôi càng thêm tò mò: “Công việc? Đừng nói là… người nổi tiếng đó nha? Không lẽ là… Vương Khải Khải?!”

Tôi cố tình làm mặt mê trai, Vân Vân bị tôi chọc cười, lao tới bịt miệng tôi: “Cái bà tám này! Hỏi gì mà lắm thế?”

Sau một hồi đùa giỡn, tâm trạng cô ấy cũng tốt hơn nhiều.

Vân Vân nói muốn vào nhà vệ sinh chỉnh lại bản thân.

Tôi thì đi ra ghế sofa ngồi nghỉ một lát, thì nghe thấy tiếng gõ cửa.

Nhưng cửa chưa kịp để tôi mở thì đã tự bật ra.

“Ủa? Sao thế này? Cửa không khóa à?”

Giọng của anh shipper vang lên, đầy nghi hoặc.

Similar Posts

  • Lời Thề Thành Sự Thật

    Mẹ luôn chê tôi tính tình yếu đuối, lại chỉ biết sống chết vì tình yêu.

    Trước khi qua đời, bà để lại cho tôi một hệ thống kỳ lạ mang tên “Lời thề thành sự thật”.

    Ngày cưới, tôi ràng buộc hệ thống ấy với chồng – Cố Dĩ Chu.

    Từ đó, sự nghiệp của anh một đường thăng tiến, danh tiếng vang xa, đồng thời còn được khen ngợi là “ông chồng sủng vợ bậc nhất trong giới”.

    Nhưng mọi chuyện thay đổi kể từ khi công ty nhận vào một thực tập sinh mới, dáng vẻ mềm mại yếu đuối.

    Trong buổi tiệc liên hoan, Cố Dĩ Chu đang ngồi tỉ mỉ bóc tôm cho tôi.

    Thực tập sinh mới bĩu môi, khó chịu chọc chọc lớp vỏ tôm trước mặt:

    “Em thích ăn tôm nhất, nhưng vừa mới làm móng, chẳng thể tự bóc được.”

    Anh ngừng tay, con tôm vốn định đặt vào đĩa tôi, lại thản nhiên để vào đĩa cô ta.

    Mọi người lập tức ồn ào trêu chọc, khen anh biết thương hoa tiếc ngọc.

    Tim tôi bỗng siết chặt, kéo anh đứng dậy định rời đi.

  • Trụ Sắt

    Ngày tôi và Trì Lệnh Dã gặp lại, là một buổi chiều đầu thu nắng nhạt.

    Tôi vừa bước chân vào sân biệt thự của anh, đã thấy một cô gái bị đuổi ra khỏi cánh cổng sắt đen – dáng vẻ chật vật, váy áo xộc xệch, ánh mắt đỏ hoe như vừa khóc.

    Cô ta quay đầu nhìn lại, nhưng cánh cửa đã lạnh lùng khép chặt.

    Không một ai ngoảnh đầu.

    Tôi hơi sững người, khẽ hỏi người bên cạnh:

    “Chuyện gì vậy?”

    Đối phương chỉ nhàn nhạt đáp, như đã thấy quen đến mức tẻ nhạt:

    “À, cô ấy là một trong số những người tự xưng là vợ cũ của Trì tổng.

    Anh ấy đang tìm người phụ nữ từng chăm sóc mình thời bị mù.

    Nhưng toàn là giả cả. Cô quen rồi cũng sẽ thấy bình thường thôi.”

    Tôi cụp mắt, giấu đi cảm xúc thoáng qua.

    Chỉ “ừ” một tiếng.

    Không gật đầu cũng chẳng phủ nhận.

    Rồi, đến lượt tôi.

    Trì Lệnh Dã ngồi nơi sô pha, bóng lưng cao ngất, cả người toát ra sự xa cách như một tòa thành không thể bước vào.

    Anh nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm, như xuyên thẳng qua gương mặt, chạm vào tận ký ức.

    Đột nhiên, anh lên tiếng:

    “Cô và vợ cũ tôi là đồng hương?”

    “Cả tên cũng giống nhau một phần…”

    “Cô… từng gặp cô ấy sao?”

    Tôi không chớp mắt.

    Chỉ lặng lẽ nhìn anh, rồi khẽ lắc đầu.

    Giọng nói dứt khoát, bình tĩnh đến tàn nhẫn: “Không.

    Tôi không quen cô ấy.”

    Câu trả lời rơi xuống, như một con dao nhỏ, nhẹ nhàng… nhưng đủ để cắt rời những ngày xưa cũ.

    Còn anh – ánh mắt hơi tối lại, nhưng chẳng hỏi thêm gì nữa.

    Chúng tôi, lại như hai người xa lạ.

    Lần thứ hai trong đời, bước ngang qua nhau…mang theo một lời nói dối, và một bí mật chưa từng phai mờ.

  • Ba Điều Ước Trước Đại Hôn

    Trước khi thành thân, ta và Tạ Thần An đã ước định ba điều.

    Ta không quản hắn ngoài sáng trong tối cưng chiều ái thiếp của hắn thế nào, nhưng hắn phải cho ta thể diện và tôn vinh mà một Thế tử phu nhân nên có.

    Ai ngờ đêm động phòng hoa chúc, ái thiếp của hắn lại làm loạn, đòi tr /e/ o c /ổ t /ự v /ẫ/ n, còn muốn mang theo đứa con trong bụng.

    Để dỗ dành ả thiếp ấy, đêm động phòng hắn lại qua cùng ả.

    Chuyện này là hắn không hiểu chuyện rồi.

    Ngay ngày đại hôn mà dám vả mặt tân nương là ta, tức là vả mặt hoàng thượng, vì hôn sự này là do hoàng thượng ban.

    Cũng là vả mặt cha ta, vì cha ta là Đại nguyên soái binh mã.

    Ma ma khóc nói: “Cô nương nhà ta chịu ấm ức lớn rồi.”

    Ta cười, ấm ức ư?

    Phụ thân ta từng nói, thiên hạ này ngoài hoàng thượng ra, không ai được phép khiến ta chịu ấm ức.

  • Được Thôi

    Năm mười chín tuổi tôi đã gặp tai nạn xe, chiếc bánh sinh nhật tôi mua cho Trần Kiến Dương đã biến thành một đống hỗn độn.

    Năm đó Trần Kiến Dương hai mươi tuổi, anh ấy ôm chặt lấy cơ thể đẫm máu của tôi không rời.

    Khi được đưa đến bệnh viện thì tôi cũng đã trở thành một hồn ma.

    Một hồn ma chỉ có thể lặng lẽ đi theo sau Trần Kiến Dương.

  • Cô Dâu Bị Bỏ Rơi – Trở Thành Phu Nhân Tổng Tài

    Ngày đón dâu, chồng sắp cưới viện cớ thư ký của anh ta say xe, bắt tôi–một cô dâu–phải ngồi xe phía sau.

    Tôi là cô dâu, lại không được ngồi xe đầu? Nghe qua đã thấy nực cười, xưa nay chưa từng thấy trò nào oái oăm như vậy.

    Tôi cố gắng hỏi ý kiến mẹ chồng tương lai và em gái chồng tương lai, mong nhận được chút công bằng. Ai ngờ cả hai lại một lòng một dạ khuyên tôi nên “bao dung” và “thấu hiểu”.

    Người thân, bạn bè đều có mặt, ánh mắt họ đầy chờ đợi và hả hê, đặc biệt là đám đồng nghiệp luôn ghen tị với tôi–đã chuẩn bị sẵn điện thoại, chỉ chờ quay lại khoảnh khắc tôi bị làm trò cười để đăng lên nhóm.

    Tôi chẳng nói chẳng rằng, dứt khoát mở cửa lên xe phụ của người bạn thanh mai trúc mã, quay sang anh ấy nói:

    “Anh từng nói không muốn thấy em lấy người khác, vậy bây giờ đi đăng ký kết hôn với em, có đi không?”

    Anh ấy mừng đến mức ánh mắt phát sáng: “Dẫn đường, anh chở đi liền!”

    Khi gia đình vị hôn phu cũ biết tôi đã đăng ký kết hôn với người khác, cả nhà họ rối loạn, cuống cuồng như kiến bò trên chảo nóng…

  • Mối Liên Kết Cảm Giác

    Tôi và cậu bạn thanh mai trúc mã có mối liên kết cảm giác.

    Mỗi lần cậu ấy đánh nhau vì học sinh chuyển trường, tôi đều bị vạ lây theo.

    Tôi năn nỉ cậu ấy tự bảo vệ bản thân, cậu ấy lại bảo tôi đừng lo chuyện bao đồng.

    Sau đó tôi vô tình làm trầy môi, nửa đêm cậu ấy đau đến mức tỉnh giấc.

    Hôm sau cậu ấy chất vấn tôi: “Môi cậu bị sao vậy?”

    Nghĩ đến cái tên đàn ông như chó đó, mặt tôi lập tức đỏ bừng.

    Còn cậu ấy, mặt thì tái mét ngay tức khắc.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *