10 Năm Bị Ép Làm Cô Dâu Trẻ

10 Năm Bị Ép Làm Cô Dâu Trẻ

Sau khi bị bắt cóc vào núi và bị ép làm dâu từ thuở bé suốt mười năm, tôi cuối cùng cũng được cảnh sát giải cứu và đưa về nhà.

Mẹ tôi vừa nhìn thấy những vết thương chằng chịt trên người tôi thì khóc đến mức suýt ngất xỉu.

Cô em gái cùng mẹ khác cha – trông sang chảnh với toàn đồ hiệu – đỡ lấy bà, vừa khóc vừa nói:

“Chị ơi, nếu năm đó không phải chị liều mình cứu em thì đã không phải chịu những chuyện khủng khiếp này rồi. Chị yên tâm, em với ba mẹ nhất định sẽ bù đắp cho chị.”

Họ mời bác sĩ giỏi nhất để giúp tôi hồi phục sức khỏe, mỗi ngày đều dành thời gian ăn cơm, dắt tôi đi dạo, trò chuyện để tôi vui vẻ hơn.

Đến ngày thứ tư, cha dượng lấy lý do công ty có việc nên không đến bệnh viện.

Sang ngày thứ năm, mẹ tôi lại nói có người hẹn đi mua sắm, không tiện từ chối…

Chỉ có cô em gái là luôn ở bên tôi.

Sau khi tôi xuất viện, cô ấy còn kéo bạn bè đến tổ chức tiệc chào mừng tôi trở về.

Tôi không quen không khí ồn ào náo nhiệt nên chỉ ở lại một lát rồi muốn lên lầu trốn.

Lúc phát hiện mình bị rơi mất hoa tai, tôi đành ngượng ngùng quay lại tìm, thì vô tình nghe được lời than phiền của bạn em gái:

“Chị kế của cậu tay nhìn kinh quá, làm tớ giật hết cả mình!”

Tôi khựng lại, cúi xuống nhìn đôi bàn tay vặn vẹo biến dạng của mình.

Tưởng em gái sẽ lên tiếng bênh vực, ai ngờ cô ấy lại gắt gỏng nói:

“Đừng nhắc nữa! Tại tay chị ta mà giờ mỗi lần tớ đi làm móng cũng phải lén lút, phiền chết đi được!”

“Các cậu không biết đâu, chị ta tâm cơ lắm, chẳng qua là ở trên núi khổ mấy năm mà giờ khiến ba mẹ tớ thương đến mức đòi nuôi cả đời.”

“Chị ta chịu chút khổ, mà giờ không cần làm gì cũng có phần chia cổ phần công ty, còn tớ thì phải kế thừa gia nghiệp, còng lưng làm việc. Nói thật tớ còn thấy ghen tị với chị ta ấy!”

Tôi hoàn toàn thất vọng.

Nếu được làm lại từ đầu, khi thấy cô em gái nhất định muốn đi theo người lạ, tôi sẽ quay đầu bỏ đi.

Cô ta đã ghen tị như vậy, thì để cô ta tự mình nếm trải khổ sở đó đi.

1

“Chị ơi, dì kia trông hiền lắm, chị mau buông tay để em qua đó đi.”

Kiều Tri Nguyệt giật tay khỏi tôi, mặt sốt ruột thấy rõ.

Cách đó vài bước, người phụ nữ trung niên mà Tri Nguyệt nói là “người tốt” đang cầm cây kem, tươi cười vẫy tay gọi cô bé.

“Bé ngoan, mau lại đây nào, kem mà chảy ra thì ăn không ngon đâu.”

Tri Nguyệt mới sáu tuổi, vừa nghe thấy thế liền trừng mắt nhìn tôi, gọi thẳng tên:

“Kiều Ánh Thu, em bảo chị buông tay, chị không nghe thấy hả?”

“Em nói trước, hôm nay mà không được ăn kem thì về nhà em méc ba, bảo chị bắt nạt em, để ba đuổi chị đi!”

Lúc này tôi mới giật mình nhận ra —

Mình đã trọng sinh.

Quay lại cái năm tôi mới sáu tuổi, năm mà tôi bị bọn buôn người bắt cóc.

“Kiều Ánh Thu, chị bị điếc à?!”

Giọng gắt gỏng của Tri Nguyệt vang lên. Tôi quay đầu nhìn nó, thấy rõ trong mắt là vẻ khó chịu, khẽ cười:

“Tri Nguyệt, chị nghĩ dì đó chắc không phải người xấu đâu…”

Tri Nguyệt mắt sáng rỡ lên, lập tức ngắt lời tôi:

“Vậy thì chị còn giữ em làm gì nữa? Kem mà tan là ăn dở lắm đó!”

Tôi vẫn không buông tay, lắc đầu:

“Không được. Trước khi ra khỏi nhà, ba dặn chị không cho em lén ăn kem. Chị phải trông em.”

Mặt Tri Nguyệt sầm lại.

Nó vốn mê ăn uống, ở nhà bị ba mẹ cấm đủ thứ đã khó chịu, ra ngoài còn bị tôi theo sát như hình với bóng, cơn bực bội trào lên rõ rệt.

“Chị đâu phải chị ruột em, mắc gì chuyện gì cũng phải lo cho em!”

Nó trừng mắt, rồi bất ngờ đẩy mạnh tôi ngã xuống đất.

Tôi giả vờ không kịp phản ứng, thuận đà ngã lăn ra, cổ chân đau nhói.

Tôi nhăn mặt, ngẩng lên nói: “Tri Nguyệt, nghe chị lần này đi, thật sự không nên qua đó.”

Tri Nguyệt làm mặt xấu rồi chạy lon ton đến chỗ người phụ nữ kia.

Tôi nhìn thấy nó cười hớn hở: “Dì ơi, dì nói chỉ cần cháu qua là có kem ăn. Giờ cháu tới rồi, cho cháu ăn đi ạ!”

Người phụ nữ cười mỉm, ánh mắt lộ vẻ đắc ý:

“Tất nhiên rồi.”

Bà ta đưa cây kem đang tan dở cho Tri Nguyệt, con bé không chần chừ, háo hức cắn từng miếng.

“Ngon quá! Dì không lừa cháu thật nè!”

Người phụ nữ nắm lấy tay Tri Nguyệt, rồi bất ngờ quay sang nhìn tôi, ánh mắt tham lam rõ rệt.

“Bé con, em cháu còn nói dì không phải người xấu nữa đó.”

“Nếu cháu cũng muốn ăn, lại đây dì mua cho cây nữa.”

Ánh mắt độc ác và tham lam của bà ta khiến tôi lạnh cả sống lưng, toàn thân run lên vì sợ.

Kiếp trước, chính người đàn bà này đã bắt cóc tôi.

Hồi đó, Tri Nguyệt cũng chẳng nghe lời tôi, còn nhân lúc tôi sơ ý đẩy ngã tôi rồi chạy qua chỗ bà ta để ăn kem.

Tôi cảm thấy bà ta có gì đó rất nguy hiểm, nên nhất quyết không để Tri Nguyệt lại gần.

Tôi gắng sức đứng dậy, lê cái chân bị trẹo, khập khiễng chạy tới kéo Tri Nguyệt lại, vừa giữ chặt vừa la to để gây chú ý.

Bà ta thấy sắp hỏng việc, liền cố lôi Tri Nguyệt đi.

Tri Nguyệt hoảng sợ òa khóc.

Tôi gom hết sức giữ lại được nó, đang định kéo đi thì Tri Nguyệt vùng ra, vừa khóc vừa chạy trốn vào đám đông.

Tôi ngã sõng soài dưới đất, một chiếc xe van bất ngờ lao tới.

Người phụ nữ kia không kịp nghĩ ngợi, túm lấy tôi kéo lên xe.

Tôi giãy dụa kêu cứu, bà ta nổi điên tát tới tấp:

“Mẹ kiếp! Không vì mày phá đám thì tao còn lừa thêm được vài đứa nữa rồi!”

Vì phá hỏng “việc làm ăn” của bà ta, nên trước khi bán tôi đi, bà ta đánh đập, bỏ đói không thương tiếc.

Tôi cố sống cố chết, chờ mẹ tới cứu, nhưng mãi chẳng thấy ai.

Similar Posts

  • Ngụy Tân Nương

    Ta từ Giang Nam vào kinh chờ gả, lại phát hiện vị hôn phu đã thành thân.

    Vị Thám hoa lang nổi danh kinh đô Cố Trình Phong đã thành thân nửa năm trước, cưới nữ nhi của Giang Nam Ngự sử, thanh mai trúc mã từ nhỏ của hắn, Hạ Dao.

    Ta đứng trước phủ Thám hoa lang, vặn vẹo chiếc khăn tay, nhíu mày.

    Nhưng ta mới là nữ nhi của Giang Nam Ngự sử, Hạ Dao.

  • Cá Mặn Ở Hậu Cung

    Sau khi xuyên thành cung nữ bên cạnh quý phi.

    Quý phi lòng dạ nhân hậu, thương xót sinh mệnh cá, bèn sai ta đi phóng sinh đám cá trong ngự thiện phòng.

    Ta gật đầu đồng ý, rồi lập tức quay đầu tìm một người hợp tác:

    “Ta đi phóng sinh, ngươi đi bắt lại.”

    Hắn: “Được.”

    Thế là, trong những ngày sau đó—

    Ta ra sức phóng sinh, hắn ra sức đánh bắt.

    Cho đến một ngày, ta đột nhiên nhìn thấy đạn mạc*.

    【Ha ha ha, phản diện giờ không giết người nữa, không u ám nữa, chỉ mải bắt cá thôi.】

    【Cười chết mất, cá phóng sinh xong cuối cùng cũng chui hết vào bụng hai người các ngươi rồi.】

  • Buông Tay Sau 9 Lần Bị Bỏ Rơi

    Ngày đi đăng ký kết hôn, Đường Vũ Huyền bỗng dưng yêu cầu đem đứa con của cô em gái chưa chồng ghi vào tên tôi.

    “Em gái anh chưa chồng mà có con, ảnh hưởng đến danh tiếng. Ghi vào tên em, coi như là con của chúng ta.”

    Thấy tôi từ chối, Đường Vũ Huyền lạnh giọng ném lại một câu:

    “Bao giờ em đồng ý thì lúc đó mới đi đăng ký!”

    Anh ta bỏ tôi lại ở cục dân chính, quay người bước đi không quay đầu lại.

    Đây là lần thứ chín việc đăng ký kết hôn bị đổ bể vì cô em gái anh ta.

    Anh ta nghĩ tôi vẫn sẽ như trước, chờ anh ta sao?

  • Lương Thiện Cũng Là Một Cái Tội

    Kỳ nghỉ hè đã đến, nhưng tôi mãi chẳng thấy đứa con trai câm điếc của mình về làng.

    Tôi vốn không biết chữ, đành nhờ trưởng làng giúp liên lạc với con.

    Chỉ khi ấy, tôi mới biết được sự thật – có một cặp vợ chồng giàu có đã tìm kiếm con suốt nhiều năm, cuối cùng xác định con chính là đứa con thất lạc của họ 20 năm trước.

    Con trai tôi, vì muốn có một cuộc sống tốt hơn, đã lén lút đến thành phố lớn nhận cha mẹ ruột.

    Tôi đau lòng đến quặn thắt, nhưng bất ngờ thay, con lại trở về làng trong tâm trạng thất vọng.

    Bởi lẽ, khi thấy con câm điếc, cặp vợ chồng giàu có ấy đã từ chối nhận con.

    Tôi ôm chầm lấy con, xót xa nói:

    “Họ coi con như cỏ rác, còn cha luôn coi con là bảo bối!”

  • Kiếp Này Không Vào Phật Môn

    Ta từng làm lỡ ba đời tu hành của một vị cao tăng.

    Sư thúc, sư tổ của hắn tìm đến cửa, lạnh giọng nói:

    “Hắn vốn có đại đạo của mình, chính ngươi đã hủy hoại. Nếu quay đầu, còn có thể giữ lại một mạng.”

    Ta không chịu:

    “Chúng ta lưỡng tình tương duyệt, có gì là sai?”

    Hắn vì ta mà ba đời bỏ thiền, cùng ta đầu bạc răng long.

    Ta vốn đã chuẩn bị cho cuộc trùng phùng đời thứ tư.

    Nào ngờ lúc hắn hấp hối, Phật quang giáng xuống, hỏi:

    “Quy Tịch, ngươi có hối hận chăng?”

    Hắn mờ mịt cau mày:

    “Ta chỉ mong A Chu chấp niệm tan đi, kiếp sau không còn dây dưa.”

    Thì ra ba đời tình nghĩa ấy, với hắn, chẳng qua chỉ là mối ràng buộc khó thoái thác.

    Vì thế đời thứ tư, ta trở lại làm con nhện nhỏ tự do tự tại, cùng một tiểu đạo sĩ đấu qua đấu lại, có đi có về.

    Ba lần ngang qua Phật môn, đều không bước vào.

    Chỉ nghe đồn, vị thiếu niên thánh tăng vốn nên thành Phật kia… đã nhập ma.

  • Gả Cho Thái Tử Gia Để Hơn Anh Trai Một Bậc

    Tôi và anh trai tôi là sinh đôi long phụng (một trai một gái).

    Từ nhỏ đến lớn, thứ gì cũng phải tranh nhau để mỗi người một nửa.

    Nhất định phải làm được rằng anh ấy có thì tôi cũng phải có.

    Không thì sẽ làm loạn.

    Cho đến khi anh trai tôi cưới thiên kim tiểu thư nhà họ Giang.

    Còn đến trước mặt tôi khoe khoang.

    Tối hôm đó tôi liền đồng ý liên hôn với thái tử gia của giới thượng lưu kinh thành bị liệt hai chân.

    Mặc kệ gì hết.

    Chỉ cần có thể đè anh tôi một bậc là được.

    Đang lúc đắc ý dào dạt.

    Đạn mạc bỗng nhiên bay qua:

    【Từ sau khi thái tử gia giới kinh thành bị liệt hai chân, tất cả tiểu thư thế gia đều tránh xa, bro thật sự tưởng đời này không ai thèm lấy mình nữa rồi, chuẩn bị ở nhà tự tìm cái chết】

    【Không ngờ lại có người chủ động tìm tới xin liên hôn】

    【Đối tượng liên hôn lại còn là crush của mình】

    【Bây giờ không những không muốn chết nữa, mà còn tích cực lên Tiểu Hồng Thư đăng bài hỏi mặc gì trong đám cưới, hạnh phúc đến mức sắp ngất luôn rồi】

    【Haizz nhưng có hơi đáng thương là, anh ta thật sự tưởng nữ chính thích mình đấy, thực ra cô ấy chỉ vì muốn tranh cao thấp với anh trai mình thôi】

    Tôi: 【?】

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *