Màn Độc Diễn Hoàn Hảo

Màn Độc Diễn Hoàn Hảo

Tôi đã giấu máy nghe trộm trong túi rác đặt trước cửa nhà.

Nửa đêm, bóng dáng quen thuộc đó lại một lần nữa xuất hiện trước cửa nhà tôi.

Hắn lại lén lấy trộm túi rác của tôi.

Tôi mở phần mềm định vị và nghe lén trên điện thoại.

Nhìn chấm đỏ đang di chuyển trên màn hình, trong lòng tôi thầm vui mừng.

Lần này, ngươi chạy đằng trời rồi nhé!

1

Đây đã là lần thứ tư hắn trộm túi rác tôi để trước cửa rồi.

Mỗi lần đến, hắn đều đội mũ và đeo khẩu trang.

Lần nào tôi cũng nhìn hắn qua mắt mèo.

Hắn sẽ mở túi rác ra.

Từng món một đều bị hắn lục lọi.

Thỉnh thoảng còn đưa lên mũi ngửi ngửi.

Gặp thứ gì thấy hứng thú là nhét ngay vào túi áo.

Vì vậy lần này, tôi đã dựa theo sở thích của hắn,

Cố ý bỏ vào túi một móc khóa hình chuột Mickey.

Thiết bị nghe lén của tôi được gắn trong đó.

Có lẽ là vì tôi trông xinh đẹp,

Nên hắn mới mê trộm rác của tôi đến vậy.

Nhưng điều hắn không biết là…

Tôi thực ra là một người đàn ông.

Chuyện giả gái này,

Không phải lần đầu tôi làm rồi.

Ai bảo… chiêu này hiệu nghiệm quá chứ.

2

Quả nhiên, hắn rất hứng thú với móc khóa chuột Mickey đó.

Sau khi ngắm nghía một hồi, hắn liền nhét nó vào túi.

Thật ra tôi cũng khá tiếc món đồ chơi nhỏ này.

Dù sao thì đó là quà bạn gái cũ tặng tôi.

Nhưng nghĩ lại thì… thôi vậy.

Cũ không đi, mới sao tới được.

Hắn lại đứng ở cửa thêm một lúc.

Rồi mang vẻ mãn nguyện, xách túi rác rời đi.

Phần mềm nghe lén trên điện thoại tôi có chức năng định vị.

Có thể theo dõi chính xác nơi ở của hắn.

Nhìn chấm đỏ đang di chuyển trên màn hình,

Tôi phấn khích tột độ.

Chừng một phút sau, hắn đã xuống dưới tầng.

Tiếp theo, hắn bắt đầu di chuyển về hướng Bắc.

Ban công nhà tôi lại đúng hướng Bắc.

Tôi vội tắt hết đèn trong nhà.

Rồi ra ban công nhìn xuống dưới.

Tôi ở tầng 4, nhờ ánh đèn trong bồn cây dưới khu dân cư,

Rất nhanh tôi đã thấy được bóng dáng quen thuộc ấy.

Khoảng cách trực tiếp giữa tôi và hắn lúc này chỉ còn 10 mét.

Hắn bước đến cạnh một thùng rác.

Ném túi rác đang cầm trong tay vào trong đó.

Sau đó lấy từ túi ra chiếc móc khóa chuột Mickey.

Đưa lên mũi ngửi một cái.

Rồi lại bỏ vào túi, tiếp tục bước đi.

Quả nhiên, hắn rất thích món quà tôi chuẩn bị cho hắn.

Điều khiến tôi bất ngờ là…

Hắn đi thẳng vào tòa nhà đối diện.

Thì ra, hắn cũng sống trong khu dân cư Cúc Viên.

Chẳng bao lâu sau,

Một căn phòng hướng Nam ở tầng 4 tòa nhà đối diện bất ngờ sáng đèn.

Ban công nhà ấy lại không kéo rèm.

Bóng dáng quen thuộc đó xuất hiện trong phòng.

Trời ạ, tên đó không những sống cùng khu với tôi,

Mà còn ở tầng 4 tòa nhà đối diện.

Ban công hai nhà chúng tôi đối diện nhau như gương.

Lúc này, khoảng cách trực tiếp giữa tôi và hắn chỉ là 24 mét.

Phải rồi, chắc chắn hắn từng lén nhìn tôi từ ban công nhà hắn.

Không lạ gì chuyện hắn biết được địa chỉ nhà tôi.

Tôi vô thức lùi người nấp sau rèm.

Không thể để hắn phát hiện tôi đang nhìn trộm lại.

Tên kia cũng khá cẩn thận.

Việc đầu tiên hắn làm khi vào nhà là kéo rèm ban công lại.

Cũng không chừng, hắn đang đứng sau khe rèm nhìn về phía nhà tôi.

Tôi đeo tai nghe Bluetooth, chỉnh âm lượng lên mức lớn nhất.

Từ máy nghe lén vang lên tiếng loạt soạt khe khẽ.

Hắn hẳn đang mân mê chiếc móc khóa tôi tặng.

Ngay sau đó, tôi nghe thấy tiếng hắn lẩm bẩm một mình.

3

“Chuột Mickey dễ thương thế này, sao lại ném đi chứ?”

“Ngửi thơm thật đấy, giống hệt mùi trên người cô ấy.”

Tôi nghe vậy thì bật cười.

Đó là mùi hương từ người bạn gái cũ của tôi.

Ngay sau đó vang lên tiếng nước chảy.

Nghe âm thanh, có vẻ hắn đang chuẩn bị đi tắm.

Tôi bỗng chột dạ.

Chẳng lẽ hắn định mang cả móc khóa chuột Mickey đi rửa?

Nhưng nghĩ lại, chắc là không đâu.

Vì rửa rồi thì còn đâu mùi hương nữa.

Trong lúc đó, tôi tranh thủ vào nhà vệ sinh giải quyết “nỗi buồn”.

Quay lại nghe tiếp,

Đột nhiên trong thiết bị nghe lén vang lên giọng một người phụ nữ.

Qua cuộc trò chuyện giữa hai người, tôi mới biết

Người phụ nữ đó là vợ của hắn.

Chỉ nghe thấy hắn cất giọng có chút chột dạ:

“Không phải em trực ca đêm à? Sao về sớm vậy?”

“À, hôm nay em đổi ca với đồng nghiệp, nên về sớm.”

Ngay sau đó, cô ta hỏi lại:

“Muộn thế này rồi, sao anh còn chưa ngủ?”

Hắn lắp bắp:

“Anh… anh dậy đi vệ sinh thôi.”

Một lát sau, người phụ nữ đột nhiên hỏi tiếp:

“Sao trong phòng lại có mùi nước hoa thế này? Đừng bảo là có phụ nữ đến nhà đấy nhé?”

Hắn lúng túng đáp:

“Đâu… đâu có đâu.”

Lúc này vang lên tiếng cọ xát của đồ nhựa.

“Ơ, sao trên bàn lại có cái móc khóa chuột Mickey?”

Hắn vội vàng giải thích:

“À, cái đó anh mua ở sạp ven đường hôm nay.”

Giọng người phụ nữ bỗng sáng lên:

“Dễ thương quá à, mua tặng em đúng không?”

“Phải… phải rồi, em thích không?”

“Thích chứ, thì ra mùi thơm là từ cái này… nhưng mà…”

“Nhưng mà sao?”

Người phụ nữ bỗng ngập ngừng:

“Mùi hương này… quen lắm.”

“Hả?”

Cô ta không nói thêm gì nữa.

“Không có gì đâu, anh ngủ trước đi, em tắm xong sẽ ra, đợi em nha.”

Tôi đặt điện thoại xuống, tranh thủ đi uống một ngụm nước.

Mười phút sau, tôi lên giường nằm, đeo tai nghe lại.

Trong tai nghe vang lên những âm thanh không tiện miêu tả.

Hơn mười phút nữa trôi qua.

Người phụ nữ thì thầm trong vòng tay người đàn ông:

“À đúng rồi, em quên kể chuyện này. Em nghe nói khu mình có người chết đấy.”

Người đàn ông không lên tiếng.

Người phụ nữ nói tiếp:

“Khi em tan ca về, nghe chú bảo vệ ở cổng khu nói vậy.”

Người đàn ông hỏi:

“Biết là nhà nào không?”

Người phụ nữ đáp:

“Hình như là phòng 504, tòa số 4, đối diện nhà mình.”

Tôi nghe xong, theo phản xạ ngẩng đầu nhìn lên trần nhà.

Cô ta nói… chính là căn hộ tầng trên nhà tôi.

4

Người phụ nữ tiếp tục nói:

“Nghe nói người chết là một cô gái trẻ, bị người ta siết cổ đến chết.”

“Siết cổ á?”

“Ừ, thật tiếc, cô gái đó trông còn khá xinh nữa.”

“Xinh? Sao em biết?”

“Vì cô ấy hay tập yoga trên ban công nhà mình, em thường thấy mà.”

Người đàn ông ừ một tiếng.

Người phụ nữ lại nói:

“Nói mới nhớ, đối diện có mấy cô gái trông cũng xinh phết đấy.”

“Thật à?”

“Thật chứ, ví dụ như tầng 4 có một cô, dáng cao, hay mặc đủ kiểu váy.”

Nghe đến đây, tôi vô thức liếc mắt nhìn ban công.

Ở đó đang phơi mấy chiếc váy tôi thường mặc.

Similar Posts

  • Hoa Giữa Rừng Sâu

    Vì chữa bệnh cho đệ đệ, phụ thân bán ta cho một gã đồ tể làm kế thê, với giá năm lượng bạc.

    Sau khi gả vào mới hay, hắn còn có một đôi con thơ.

    Người đời đều bảo: kế mẫu khó làm.

    Ta liền tính, đợi trời sáng sẽ trốn đi.

    Nào ngờ, đêm mưa hôm ấy, đồ tể mất mạng.

    Phụ thân đến đón ta về nhà, nhưng ta nhìn đôi mắt trong veo của hai đứa trẻ, liền nghiến răng, quyết tâm đóng cửa lại.

  • Ly Hôn Và Bản Di Chúc

    “Ký đi, rời khỏi nhà tay trắng.”

    Bà mẹ chồng đẩy thỏa thuận ly hôn đến trước mặt tôi.

    Năm năm. Tôi đã ở trong cái nhà này năm năm.

    Nộp thẻ lương, ôm hết việc nhà, từng sảy thai một lần.

    Đổi lại chỉ là bảy chữ này.

    Tôi cầm bút, ký tên.

    Khi bước ra khỏi cổng khu chung cư, điện thoại vang lên.

    “Alo, xin hỏi có phải cô Lâm Vãn Ninh không? Tôi là từ văn phòng luật sư Phương Chính… Bà ngoại của cô ở chỗ chúng tôi có để lại một bản di chúc, liên quan đến một bất động sản, cần cô đích thân đến làm thủ tục thừa kế.”

    Tôi sững người.

    Bà ngoại mất đã ba tháng rồi.

    Bà chưa từng nói với tôi rằng bà có nhà.

  • Tình Yêu Sau Khi Trúng Vé Số 10 Triệu

    Đi siêu thị với bạn trai, anh ta nhất quyết phải mua hai tấm vé số để thử vận may.

    Tôi vừa cào vừa cào, đột nhiên tim đập nhanh hơn — tấm này, hình như trúng rồi.

    Khóe mắt liếc thấy bạn trai đang nhìn chằm chằm mình, đầu óc tôi xoay chuyển, thở dài một tiếng:

    “Lại không trúng, cái vé số rác rưởi này.”

    Tôi tiện tay vo tấm vé số ấy thành một cục, giả vờ vô tình ném vào thùng rác.

    Sau đó ôm bụng: “Tôi đi nhà vệ sinh một lát.”

    Đợi tôi từ nhà vệ sinh đi ra, bạn trai đang kích động vung tấm vé số trong tay:

    “Vợ ơi! Hai nghìn tệ!”

    Tôi nhìn thoáng qua thùng rác, cười cười, không nói gì.

  • Thiên Kim Bước Ra Từ M Ộ

    Tôi là thiên kim thật sự của nhà tài phiệt giàu nhất, nhưng lại bị thất lạc bên ngoài.

    Khi cha ruột và mẹ kế tìm đến.

    Tôi vừa mới từ trong mộ bò ra.

    Đang vì một trăm tệ mà cãi nhau đỏ mặt với người ta.

    Hai người ăn mặc sang trọng nhìn mà nhíu mày.

    Quăng cho tôi một xấp tiền đỏ:

    “Liên Diểu phải không? Đi với chúng tôi.”

    Tôi vội vàng nhét vào túi, cười hì hì nói:

    “Ây da, thật ngại quá!”

    “Có điều hai người đầy sát khí, chẳng còn sống được bao lâu nữa, tìm tôi đúng là tìm đúng người rồi!”

  • Hành Trình Không Phanh

    Vào dịp Tết Thanh Minh, tôi lái chiếc xe mới mua về quê.

    Trên đường cao tốc, tôi bật chế độ ga tự động, nhưng nhanh chóng phát hiện ra… phanh không ăn!

    Dù tôi có đạp phanh thế nào, tốc độ vẫn giữ nguyên ở 100km/h.

    Phía trước, bên phải là một chiếc xe tải lớn.

    Còn bên trái, là một chiếc ô tô con màu trắng đang bò như rùa ở làn vượt, đi song song với xe tải.

    Vợ tôi ngồi phía sau đang đút đồ ăn vặt cho con, thấy sắp đâm vào rồi liền hỏi tôi sao còn chưa giảm tốc.

    Tôi quay đầu lại nhìn cô ấy.

    Nhìn vào mắt cô ấy qua gương chiếu hậu, tôi cay đắng nói:

    “Em thắt dây an toàn vào, bám chắc vào. Còn nữa… anh yêu em.”

    Tôi điên cuồng bóp còi, vợ tôi cũng đã hiểu chuyện gì sắp xảy ra.

  • Tôi Sống Lại Sau Khi Bị Chính Bà Nội Của Mình Hại Chết

    Nhân dịp Quốc khánh, cả nhà tôi đã cùng lên kế hoạch đi du lịch.

    Mặc dù đã từ chối nhiều lần nhưng bà nội vẫn nhất quyết mang theo đồ ăn thừa ở nhà. Buồn cười là bà không ăn, nhưng lại ép tôi ăn bằng cách dọa nhảy khỏi xe.

    “Đây là thứ bà phải vất vả lắm mới mang theo được đấy. Nếu mày dám lãng phí thì cứ chuẩn bị nhặt xác bà đi nhé!”

    Vì tôi sợ có chuyện xảy ra nên chỉ đành miễn cưỡng ăn vào. Nhưng chẳng bao lâu sau đã bị viêm dạ dày cấp tính.

    Tôi đau đến mức không chịu nổi, đang lúc định tấp xe vào lề để đi viện thì bà nội lại đột ngột túm lấy tay lái, rồi quát mắng tôi giả bệnh để tiêu tiền phung phí. Và trong lúc giằng co thì xe đã mất lái rồi vô tình gây ra tai nạn. Cả gia đình 5 người bao gồm cả tôi chết thảm trong xe.

    Khi mở mắt ra, tôi lại thấy bà nội đang dúi phần thức ăn thừa đó vào miệng tôi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *