Tôi Là Ác Nữ Trong Câu Truyện Đạo Đức Của Họ

Tôi Là Ác Nữ Trong Câu Truyện Đạo Đức Của Họ

Sau khi nhận được giấy báo trúng tuyển đại học 985, tôi cùng bạn trai và cô bạn thanh mai trúc mã của anh ấy đi du lịch đến biên giới Vân Nam.

Không ngờ cô thanh mai đột nhiên bị bắt cóc, bọn bắt cóc đòi 500.000 tệ tiền chuộc, còn đe dọa nếu báo cảnh sát thì sẽ giết con tin.

Tôi đề nghị báo cảnh sát, bạn trai mắng tôi điên, bắt tôi gom tiền.

Cuối cùng tôi tốt bụng gom được 100.000 tệ, còn anh ta chỉ góp được 1.000 tệ.

Tới ngày gặp bọn bắt cóc, khi chúng thấy chỉ có bấy nhiêu tiền, liền định ra tay giết người, thì bạn trai đẩy tôi ra trước mặt chúng.

“Chúng tôi đổi người! Cô ấy là tiểu thư nhà giàu, về sẽ có bố mẹ cô ấy chuyển tiền cho các người, coi như 100.000 này là tiền tặng thêm!”

Tôi kinh ngạc nhìn anh ta: “Tại sao?”

Anh ta ôm chặt cô thanh mai rồi quay người bỏ đi với vẻ chột dạ.

“500.000 đối với nhà các cậu chẳng là gì, tôi không thể để Như Yên gặp nguy hiểm!”

Tôi mắng anh ta là đồ khốn nạn.

Hắn còn nổi giận: “Ai bảo cô keo kiệt! Không chịu bảo bố mẹ gửi tiền! Chỉ bỏ ra có 100.000! Đồ vô dụng!”

“Tôi thấy cô là cố ý muốn hại Như Yên! Cái chết của cô là đáng đời!”

Hắn không hề do dự dẫn Như Yên bỏ đi.

Sau đó tôi bị bọn bắt cóc trong cơn thịnh nộ hành hạ đến chết!

Khi linh hồn tôi trôi nổi trên không, tôi thấy bạn trai và Như Yên dẫn theo một đám cảnh sát chạy đến.

Nhìn thấy xác tôi thê thảm, Như Yên hét lên rồi nhào vào lòng bạn trai, khóc lóc thảm thiết…

“Tôi chỉ muốn cứu cô ấy, tôi đâu biết bọn bắt cóc lại độc ác như vậy!”

Bạn trai dịu dàng an ủi: “Không phải lỗi của em, nếu Linh hồn của Tống Thiển Thiển biết được cũng sẽ không trách em đâu, em đã làm rất tốt rồi!”

Cảnh sát sau khi kiểm tra hiện trường thì tức giận chất vấn Như Yên: “Cô không phải nói tình huống rất khẩn cấp, cần giải cứu ngay lập tức sao?”

Hiện trường rõ ràng là một hành động trả thù bộc phát, bọn họ hành động vội vàng khiến lộ tin tức…

Nếu hành động kín đáo hơn, chắc chắn có thể cứu sống!

“Tôi chỉ lo cho Thiển Thiển, chỉ muốn cứu cô ấy ra càng sớm càng tốt, tôi làm gì sai đâu…” Như Yên khóc nức nở.

Bạn trai mắt đỏ hoe: “Thiển Thiển rất dũng cảm, không màng nguy hiểm để cứu Như Yên, chúng tôi sẽ mãi ghi nhớ cô ấy!”

Cảnh sát đành bất lực từ bỏ.

Nhìn bộ mặt giả tạo của bạn trai và Như Yên, tôi tức đến chết lần nữa, chỉ muốn sống lại ngay tại chỗ!

Tất nhiên, tôi càng hận bản thân vì đã quá tốt bụng, lo chuyện bao đồng!

Mở mắt ra lần nữa, trước mặt là cảnh bạn trai nhận được tin nhắn đe dọa từ bọn bắt cóc, sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng!

“Thiển Thiển, cứu Như Yên đi, chỉ có em mới cứu được cô ấy! Chỉ cần 500.000 thôi mà!”

Mắt anh ta đầy vẻ cầu khẩn.

Tôi sững người, rồi trong lòng vui mừng điên cuồng!

Tôi đã trọng sinh rồi!

Kiềm chế sự phấn khích, tôi bình tĩnh nói: “Em đi gọi điện cho bố, anh chờ em một lát.”

Tôi cầm điện thoại giả vờ gọi, đi tới chỗ vắng người, nhân lúc bạn trai không để ý…

Quay đầu bỏ chạy!

Ai quan tâm ai, liên quan gì đến tôi chứ!

01

Sau khi tôi và bạn trai Trần Trạch cùng đậu vào Bắc Sư, hai đứa vốn đã lên kế hoạch đi du lịch Bắc Kinh để tiện thể thăm trường đại học.

Không ngờ cô thanh mai Lưu Như Yên, chỉ đậu cao đẳng, lại cứ khăng khăng nói phong cảnh biên giới rất đẹp, muốn đến đó chơi.

Tôi hơi ngại đi, nhưng Trần Trạch bảo tôi nên nhường nhịn cô thanh mai thất bại trong kỳ thi đại học, nên tôi cũng đành đồng ý.

Đi thì đi, vậy mà suốt đường cô ta cứ dẫn chúng tôi vào những nơi hẻo lánh, nói là cảnh đẹp chưa bị khai phá mới thật sự đẹp.

Rồi cô ta bất ngờ bị một nhóm bắt cóc mai phục sẵn bắt đi, Trần Trạch liền quay sang bắt tôi lo tiền chuộc, còn dùng đạo đức ép tôi rằng chỉ có tôi mới có thể cứu cô ta!

Tôi ngại từ chối, vốn định nhờ ba giúp, nhưng nghĩ lại chắc chắn sẽ bị ông phát hiện điều bất thường rồi bắt chúng tôi báo cảnh sát.

Huống hồ nhà cô ta hoàn cảnh khó khăn, cũng chẳng thể trả nổi món nợ lớn như vậy.

Thế là tôi không tìm ba nhờ giúp, mà tự móc hết tiền tiêu vặt ra, đủ tròn mười vạn!

Tôi nghĩ, coi như họ không trả, thì tôi tự chịu cũng được.

Tưởng rằng như vậy đã là nhân nghĩa trọn vẹn, ai ngờ Trần Trạch chỉ góp có một nghìn, lại còn hận tôi vì không bỏ ra nhiều hơn!

Thậm chí sau đó còn đẩy tôi xuống vực thẳm!

Tôi thật sự đã nhìn rõ bộ mặt thật của anh ta rồi!

Tiền trong nhà có nhiều đến mấy thì cũng không phải của tôi!

Có tiền là phải đưa ra cho không người khác sao? Tôi với cô ta có thân thiết gì đâu!

Hơn nữa lúc đó tôi cũng không thể kiếm đâu ra nhiều tiền như vậy, tôi đã nói rõ với anh ta rồi, khi đó anh ta cũng đồng ý! Vậy mà vẫn ôm hận trong lòng!

Khi anh ta đẩy tôi về phía bọn bắt cóc, lúc đó bọn chúng còn hơi do dự, Trần Trạch lại không chút ngần ngại mà nói…

“Cô ấy là sinh viên trường 985, giá trị còn cao hơn học cao đẳng nhiều!”

Bọn bắt cóc lập tức đồng ý đổi người, còn bảo họ mau chuẩn bị tiền, dặn không được báo cảnh sát, nếu không sẽ giết con tin!

Similar Posts

  • Bảy Năm Cho Một Lần Buông Tay

    Sau khi ly hôn, tôi đưa cha mẹ bị liệt đến sống cùng tại một thị trấn hẻo lánh ở Bắc Âu.

    Tôi đổi điện thoại, đổi chỗ ở.

    Cắt đứt hoàn toàn với vòng quan hệ trong quá khứ.

    Bọn họ đều nghĩ tôi chỉ giận dỗi mà biến mất.

    Không lâu sau sẽ quay về cầu hòa.

    Nhưng suốt ba năm ròng, họ không nhận được bất cứ tin tức nào từ tôi.

    Cho đến ngày hôm đó, tôi bày sạp bán cá ở chợ đêm, bị một người bạn cũ nhận ra.

    Anh ta hỏi tôi những năm qua đã đi đâu.

    “Hồi nào cô mới tha thứ cho Lục Cảnh Thâm?”

    Lục Cảnh Thâm là chồng cũ của tôi.

    Vào năm thứ tám của cuộc hôn nhân, anh ta điên cuồng si mê một nữ diễn viên mới nổi, được mệnh danh là “người trong sạch cuối cùng của giới giải trí”.

    Anh ta cưng chiều cô ta tới tận mây xanh, đòi sao cho sao, đòi trăng cho trăng.

    Giới thượng lưu ở thủ đô ai ai cũng biết, chim hoàng yến của Lục Cảnh Thâm là không được động đến.

    Còn tôi lại chẳng thèm để tâm, cứ nhất quyết xé xác tiểu tam.

    Lần đầu tiên, tôi đẩy cô ta xuống hồ bơi trước mặt bao người.

    Để dỗ dành cô ta, Lục Cảnh Thâm bỏ mặc hợp đồng nghìn tỷ, đưa cô ta sang Iceland ngắm cực quang.

    Lần thứ hai, tôi hủy hợp đồng đại diện thương hiệu của cô ta.

    Lục Cảnh Thâm biết chuyện, nhốt tôi vào hầm rượu suốt bốn tháng, ép tôi xin lỗi.

    Lần thứ ba tôi không thể nhịn được nữa, bí mật đưa Cố Thanh Thanh vượt biên sang Philippines.

    Tối hôm đó, Lục Cảnh Thâm lập tức bắt cha mẹ tôi, tưới xăng lên người họ, chỉ để ép tôi khai ra tung tích của Cố Thanh Thanh.

  • Bố Mẹ Giả Chết Tôi Trở Lại Đào Mộ Họ Lên

    Sau khi trọng sinh, việc đầu tiên tôi làm là đào mộ tổ nhà mình.

    Kiếp trước, bố mẹ vì bệnh nặng qua đời, để lại đứa em trai ba tuổi.

    Tôi đành nghỉ học, lao động vất vả nuôi em.

    Chăm chỉ suốt mười lăm năm, Diêu Tông cuối cùng thi đỗ đại học 985.

    Nhưng trong buổi tiệc mừng nhập học của em,tôi tận mắt chứng kiến bố mẹ, những người đã chết mười lăm năm, thân mật ôm lấy một cô gái lạ mặt, gọi cô ta là “con gái”.

    Tôi không dám tin, vội vàng bước tới.

    Đáp lại chỉ là ánh mắt lạnh nhạt và khinh thường.

    Từ những lời họ nói, tôi mới hiểu ra, mình vốn là con gái thật của thị trưởng.

    “Nếu không nhờ mày còn chút tác dụng, tụi tao đã bóp chết mày từ lâu rồi!”

    “Mày đưa Diêu Tông vào đại học, coi như xong nhiệm vụ, bây giờ cũng nên chết đi thôi.”

    Mẹ tôi ra lệnh một tiếng, đám vệ sĩ lập tức vây tới.

    Mà đứa em trai tôi một tay chăm bẵm lớn khôn, chỉ đứng nhìn lạnh lùng.

    Tôi bị đánh đến chết ngay trước mắt em.

    Khi mở mắt lần nữa, tôi đã trở về ngày bố mẹ hạ táng.

  • Chị gái phản công sau khi trọng sinh

    Em gái tôi là cô nàng “con cưng của vũ trụ” trong thế giới Mary Sue.

    Tất cả đàn ông quanh cô ta đều coi sự tùy hứng của cô ta là đáng yêu, coi việc chiều chuộng là điều hiển nhiên.

    Cô ta chẳng thèm để ý đến thân phận “em dâu tương lai” của mình.

    Trong lễ cưới của tôi, cô ta ngang nhiên mặc bộ lễ phục rực rỡ, bắt vị hôn phu của tôi thay trang phục trạng nguyên cho xứng đôi với mình.

    Cô ta giành chỗ ngồi trên xe hoa của tôi, còn yêu cầu anh ta bế cô ta lên thảm đỏ.

    Tôi bảo cô ta nên biết chừng mực, cô ta liền ấm ức nói: “Em chỉ muốn thử cảm giác của lễ cưới một chút thôi, có gì sai sao?”

    Vị hôn phu của tôi cũng mắng ngược lại: “Em là chị, chẳng lẽ không thể nhường em gái một chút à?”

    Sau đó, xe mất lái, tôi và cô ta cùng bị cuốn xuống gầm.

    Vì cứu… tóc của cô ta, anh ta bỏ mặc tôi, khiến tôi bị nghiền nát đến chết.

    Khi mở mắt ra, tôi đã trọng sinh.

    Lần này, để xem cô ta còn dám làm loạn đến mức nào, và ai còn dám vì cô ta mà coi tôi như không khí!

  • Một Thìa Sốt Mè, Một Đời Hối Hận

    Bữa cơm tất niên ăn lẩu, con gái tôi múc thêm một thìa nhỏ sốt mè.

    Chồng tôi lập tức nổi trận lôi đình, chỉ tay vào mặt con bé mà mắng nhiếc:

    “Chỉ biết ăn cho mình thôi à, người khác không cần ăn nữa chắc?”

    Mẹ chồng thở dài, chị chồng bĩu môi, cô em chồng cũng hùa theo xỉa xói.

    Con bé cúi gằm mặt, lẳng lặng gạt thìa sốt mè vào lại trong bát chung, suốt cả quá trình không hề hé răng nửa lời.

    Tôi đứng bên cạnh, nghĩ rằng đó chỉ là chuyện nhỏ nên chẳng nói giúp con lấy một câu.

    Mùng 3 Tết, con bé tr/ e/ 0 m/ ì/ nh lên khung cửa phòng ngủ.

    Trang cuối nhật ký con viết: Mẹ ơi, con mệt quá.

    Sống lại một đời, tôi lại ngồi trước nồi lẩu đêm giao thừa năm ấy.

    Con gái vẫn múc thêm thìa sốt mè đó.

    Chồng tôi vừa há miệng: “Con làm cái kiểu gì thế? Chỉ biết…”

    Tôi không để anh ta nói hết câu.

    Tôi bưng cả chậu sốt mè, ú/ p thẳng từ chậu lẫn sốt vào bát anh ta.

    “Chẳng phải anh sợ không đủ ăn sao? Giờ cho anh hết đấy, ăn cho hết đi!”

  • Người Cũ, Ánh Mắt Mới

    Sau hai năm kết hôn, tôi biết chồng mình là Lương Khoan có một người bạn gái tên là Lưu Như Yên.

    Anh ta còn lợi dụng chức quyền, đưa cô ta vào nhà máy dệt may, làm một nhân viên tuyên truyền.

    Trong khi đó, tôi và anh ta kết hôn đã hai năm, vẫn phải bán hàng rong khắp nơi.

    Từ khi người cũ của anh ta vào nhà máy dệt, anh ta đã dành hết tài sản gia đình cho cô ta.

    Tôi muốn ly hôn với chồng, nhưng anh ta không chịu.

    Vậy thì đừng trách tôi dùng chiêu trò.

  • Giá Tự Do: Năm Mươi Vạn

    Sinh nhật bố tôi, tôi gửi 800 tệ. Ông không nhận mà còn buông một câu: “Chỉ có bấy nhiêu?”

    Tôi hỏi: “Vậy bố muốn bao nhiêu?”

    Ông đáp: “Em mày mới ra trường hai năm, năm nay nó chuyển cho tao những 9.000. Còn mày đi làm gần sáu năm rồi mà chỉ vài trăm, nói thật, mày đưa tao còn thấy ngượng thay.”

    Tôi cười, nói: “Bố mà cũng mua cho con căn nhà 900 nghìn, chiếc xe hơn chục vạn như cho em, thì đừng nói lì xì 9.000, 90.000 con cũng gửi được.”

    Bố tôi bị tôi chặn họng tức đỏ mặt: “Mày là con gái, dựa vào đâu mà đòi so với con trai!”

    Tôi bật cười: “Đúng rồi, chính bố nói con là con gái—thế cớ gì bắt con phải so với con trai?”

    “Chẳng lẽ lúc đòi con đưa tiền thì bắt con so với em trai, đến khi con mở miệng xin nhà xin xe thì lại bảo con không có tư cách so với ‘con trai’ của bố?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *