Người Chồng Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Người Chồng Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Mẹ ơi, có người đang gõ cửa.

Bé gái ba tuổi chỉ vào cánh cửa đang đóng chặt, nơi đó truyền đến tiếng gõ chậm rãi và có nhịp điệu. Nhưng rõ ràng là tôi đã khóa trái cửa rồi mà, hơn nữa đây là tầng hai mươi ba.

Con yêu, không có ai gõ cửa cả.

Tôi run giọng an ủi con, nhưng lại thấy tay nắm cửa đang chậm rãi xoay. Điều kinh hoàng nhất là, đúng khoảnh khắc tiếng gõ dừng lại, tôi nghe thấy một giọng nói quen thuộc:

Tô Uyển, mở cửa đi, anh về rồi.

Đó là giọng của chồng tôi – người đã mất cách đây năm năm.

Tôi tên là Tô Uyển, năm nay hai mươi tám tuổi, là một nhà thiết kế đồ họa.

Năm năm trước, chồng tôi – Giang Thành – qua đời trong một vụ tai nạn xe hơi, để lại tôi cùng con gái mới sinh – Giang Tiểu Ngư – nương tựa vào nhau.

Sau khi anh ấy mất, tôi chuyển ra khỏi căn nhà từng là tổ ấm của chúng tôi, đưa con đến sống trong một căn hộ ở trung tâm thành phố.

Tầng hai mươi ba, tầm nhìn thoáng đãng, ánh sáng đầy đủ, tôi tưởng rằng nơi đây sẽ cho hai mẹ con một khởi đầu mới.

Nhưng bắt đầu từ ba tháng trước, những chuyện kỳ lạ liên tục xảy ra.

Lần đầu tiên là vào hai giờ sáng, tôi bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa nhẹ nhàng. Tiếng gõ rất có nhịp, ba cái rồi dừng, ba cái rồi dừng – y hệt thói quen của Giang Thành mỗi khi về nhà.

Tôi nghĩ chắc là hàng xóm gõ nhầm cửa, liền dậy nhìn qua mắt mèo – bên ngoài tối đen như mực, không thấy gì cả.

Lần thứ hai là vào sinh nhật ba tuổi của con gái. Khi tôi đang làm bánh sinh nhật trong bếp, đột nhiên nghe thấy tiếng TV từ phòng khách.

Bước ra xem thì thấy TV đang bật và đang chiếu kênh quân sự – kênh yêu thích nhất lúc sinh thời của Giang Thành.

Điều khiển nằm ngay trên bàn trà, còn Tiểu Ngư thì đang ngủ trong phòng. Tôi đã kiểm tra kỹ – TV không hề cài đặt hẹn giờ, và điều khiển cũng không có dấu hiệu bị bấm.

Nhưng lần khiến tôi lạnh sống lưng nhất là lần thứ ba.

Hôm đó, tôi đang phơi quần áo ngoài ban công thì đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân phía sau. Quay lại nhìn, tôi thấy một bóng người lờ mờ đang di chuyển trong phòng khách.

Tôi dụi mắt, bóng đó đã biến mất. Nhưng không khí lại thoang thoảng mùi nước hoa Cologne – đúng là mùi nước hoa quen thuộc của Giang Thành.

Tôi bắt đầu nghi ngờ liệu mình có đang gặp vấn đề tâm lý. Nỗi đau mất chồng, áp lực nuôi con một mình, công việc cũng đầy trắc trở – liệu tất cả có đang khiến tôi sinh ảo giác?

Tôi đi khám bác sĩ tâm lý, làm đủ mọi kiểm tra, kết quả cho thấy tôi hoàn toàn bình thường. Bác sĩ nói có thể là do tôi quá nhớ thương chồng, dẫn đến ám thị tâm lý.

Nhưng chuyện xảy ra tối nay đã phá vỡ mọi lời tự trấn an của tôi.

Mười giờ tối, sau khi dỗ Tiểu Ngư ngủ, tôi đang chuẩn bị rửa mặt thì lại nghe thấy tiếng gõ cửa quen thuộc. Ba cái, rồi dừng. Ba cái, rồi dừng – y như thói quen của Giang Thành ngày xưa.

Tôi rón rén bước đến gần cửa, nhìn qua mắt mèo – ngoài kia vẫn là một khoảng tối đen.

Ai vậy?

Tôi khẽ hỏi.

Tiếng gõ dừng lại. Nhưng ngay sau đó, tôi nghe thấy một giọng nói khiến toàn thân tôi nổi da gà:

Tô Uyển, là anh. Anh về rồi.

Là giọng của Giang Thành! Chính xác là giọng của anh ấy!

Chân tôi bắt đầu run, tay nắm chặt lấy tay nắm cửa. Không thể nào – Giang Thành đã mất năm năm rồi, chính mắt tôi nhìn thấy anh ấy được chôn cất.

Không thể nào, anh không phải là Giang Thành!

Tôi run rẩy nói.

Bên ngoài im lặng vài giây. Rồi giọng nói ấy lại vang lên:

Uyển Uyển, anh biết em sợ. Nhưng anh thật sự đã quay về. Anh có chuyện muốn nói với em.

“Uyển Uyển” là biệt danh ngày xưa anh gọi tôi. Ngoài anh ra, chưa từng có ai gọi tôi như thế.

Tim tôi đập thình thịch, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi. Lý trí bảo tôi đây là một trò đùa ác ý, nhưng giọng nói ấy, ngữ điệu, cách ngắt nhịp – tất cả đều giống hệt Giang Thành.

Nếu anh thật sự là Giang Thành, vậy nói cho tôi biết, lần đầu tiên chúng ta gặp nhau là ở đâu?

Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, dùng một câu hỏi chỉ hai người chúng tôi biết để thử đối phương.

Lần này, bên ngoài im lặng lâu hơn. Tôi cứ tưởng hắn đã rời đi. Nhưng rồi giọng nói ấy lại vang lên:

Quán cà phê. Hôm đó trời mưa. Em mặc váy trắng, cầm theo một cuốn tiểu thuyết của Murakami.

Máu trong người tôi như đông cứng lại.

Câu trả lời… hoàn toàn chính xác.

Similar Posts

  • Lễ cưới bị hoán đổi, tôi chọn lại chú rể

    Ba ngày trước hôn lễ, tôi mới biết Thẩm Diệu đã âm thầm đổi địa điểm tổ chức – từ nhà bà ngoại tôi ở miền Nam, thành tòa lâu đài kiểu Tây Ban Nha mà cô bạn thanh mai của anh ta yêu thích nhất.

    Tôi chạy đến hỏi anh ta lý do, lại vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa anh và đám bạn:

    “May mà Đường Đường có mắt nhìn, chứ cưới ở cái nơi quê mùa kia, tôi bị cười cho thối mặt mất.”
    “Không sợ cô ấy nổi giận, đòi hủy cưới à?”
    “Hừ, nhà họ Tần đang bên bờ phá sản, cưới tôi là con đường sống duy nhất của cô ta. Cô ta không dám cược đâu.”
    “Tôi đã cho bên tổ chức sự kiện gọi điện rồi, giờ chắc cô ta đang cuống cuồng đặt lại vé máy bay đấy.”

    Từng câu từng chữ như dao cứa vào ngực.

    Tôi cắn môi, tay siết chặt, cuối cùng chỉ biết xoay người rời đi trong lặng lẽ.

    Ba ngày sau, đám cưới trong mơ vẫn diễn ra như kế hoạch.
    Tôi không đến.
    Cũng không đổi vé máy bay.

    Mà là đứng trong sân nhà bà ngoại, mặc váy cưới, mỉm cười, trao nhẫn cho một người đàn ông khác.

    Cho đến tận hôm nay, Thẩm Diệu vẫn không hiểu vì sao tôi lại rời bỏ anh ta.

    Anh ta đâu biết:
    Tôi cưới anh, không phải vì tiền tài hay địa vị.
    Mà là vì một tình yêu mù quáng kéo dài suốt mười năm.

    Nhưng tỉnh mộng rồi, tôi cũng nên có lựa chọn khác –
    Một con đường chỉ thuộc về chính tôi.

  • Anh Hận Tôi Ba Năm, Không Biết Tôi Sắp Ch Ết

    Tôi trốn tránh Tư Hàn suốt ba năm, cuối cùng lại bị anh ta tìm thấy trong một nhà x/ á/c ở ngoại ô thành phố.

    Khi anh ta và Trần Nhược Lâm xuất hiện trước mặt tôi, tôi vừa mới tiễn đưa vị người quá cố cuối cùng của ngày hôm nay.

    Gặp lại họ, hình như tôi cũng không còn sợ hãi như trước nữa.

    Bởi vì chi phí để tôi sang Thụy Sĩ thực hiện a/n t/ ử sắp gom đủ rồi.

    Thấy động tác của tôi vụng về, đi đứng khập khiễng, hiếm khi anh ta không buông lời độc địa quá mức, dĩ nhiên, những gì thốt ra cũng chẳng hay ho gì.

    “Xem ra ba năm qua cô sống không tốt lắm, cũng phải thôi, loại cặ/ n b/ ã xem mạng người như cỏ rác như cô, sao xứng đáng có một cuộc sống tốt đẹp?”

    Nghe những lời châm chọc ác ý của anh ta, tôi chỉ bình thản mỉm cười, không nói một lời.

    Nhưng nụ cười của tôi lại chọc giận Tư Hàn.

    “Thân Thiển Thiển! Cô đừng tưởng cô giả vờ bộ dạng vô tội là có thể che đậy được tội ác của mình!

    Năm xưa tôi chính là bị nụ cười này của cô lừa gạt, mới để cô có cơ hội hại ch e c mẹ tôi!”

    Quả nhiên, ba năm rồi, anh ta vẫn chưa thể buông bỏ.

    Trần Nhược Lâm thấy bầu không khí có chút căng thẳng, vội vàng tiến lên giảng hòa.

    “Sư phụ, anh đừng trách chị ấy. Anh biết đấy, bác gái là nỗi đau vĩnh viễn trong lòng Tư Hàn.”

    Sau đó cô ta như nhớ ra điều gì, lấy từ trong túi ra một tấm thiệp mời mạ vàng đưa cho tôi.

    “Đúng rồi! Tôi và Tư Hàn cuối tháng này sẽ tổ chức hôn lễ tại khách sạn Hào Đình, hoan nghênh chị đến tham dự.”

    Nhìn tấm thiệp mời đưa đến trước mặt, tôi mỉm cười lắc đầu:

    “Thôi, tôi sắp ra nước ngoài rồi.”

  • TRANH TRANH BẤT VÃN

    Phu quân của ta có một tiểu thanh mai thường hay giả nam trang, suốt ngày cùng hắn quấn quýt bên nhau.

    Bọn họ uống rượu tâm tình nguyên một đêm, còn ngồi chung một ngựa dạo phố ngắm hoa.

    Ta khéo léo nhắc nhở lại bị tiểu thanh mai kia giễu cợt.

    “Tẩu tử rốt cuộc vẫn là nữ nhân thuộc về nội trạch, trong mắt trong lòng chỉ có nam hoan nữ ái.”

    “Ta với Khâm ca ca chẳng qua là huynh đệ tri kỷ, chưa hề có bất kỳ lời nói hay hành vi nào vượt quá lễ tiết nam nữ.”

    Phu quân ta cũng không vui.

    “Vân Tương khác hẳn những nữ tử chốn khuê các khác, nàng suy đoán chúng ta như vậy chỉ thể hiện vẻ thô thiển hay ghen.”

    Về sau, phu quân nhận chỉ xuất chinh.

    Tô Vân Tương theo hắn ra trận lại bị địch quân bắt sống.

    Để cứu nàng ta, phu quân không tiếc lấy bản đồ phòng thủ thành trì ra trao đổi.

    Hầu phủ bị tịch biên, tính mạng cả tộc trở thành vật hi sinh để tô điểm cho mối tình của bọn họ.

    Khi mở mắt lần nữa, ta được trọng sinh trở về ngày đầu tiên gặp Tô Vân Tương.

  • Dục Vọng Khó Lấp

    Sau khi thăng cấp Mị Ma, tôi có khả năng nhìn thấu “chiều dài” của đàn ông.

    Vốn dĩ chỉ là kẻ lẽo đẽo theo sau gã thiếu gia đào hoa, nhưng giờ đây, tôi đột ngột đổi hướng, bám riết lấy học thần khô khan của lớp.

    Tạ Trạc đẩy gọng kính, vành tai ửng đỏ khi tôi mơn trớn cánh tay rắn chắc của anh.

    “Bạn học Cố, có gì muốn nói với tôi sao?”

    Gã thiếu gia đào hoa nghiến răng nghiến lợi, chặn đường tôi.

    “Rõ ràng là cô nói thích tôi, thế mà mới theo đuổi có hai tháng đã chán?”

    “Thôi được, tôi không thử thách cô nữa, chúng ta ở bên nhau đi.”

    Nhưng tôi không cần nữa.

    Cái thứ ngắn ngủn 12cm, tôi cần để làm gì?

  • Con Dâu Ác

    Bố mẹ chồng đột nhiên triệu tập một cuộc họp gia đình.

    Mẹ chồng rút ra một que thử thai hai vạch, mặt mày hớn hở tuyên bố bà… mang thai lần hai.

    Sau đó, bà cùng bố chồng đưa ra hẳn một bản kế hoạch nuôi con đã chuẩn bị sẵn:

    “Bố mẹ tuổi cũng cao rồi, phải tính đường lâu dài cho đứa nhỏ trong bụng.

    Hai đứa một tháng lương tổng cộng hai vạn năm, trừ đi chín nghìn tiền trả góp nhà, còn lại một vạn sáu.

    Chi tiêu sinh hoạt một nghìn là đủ, số còn lại một vạn năm đưa ra làm quỹ giáo dục cho em trai nhé.”

    Bố chồng cũng mở miệng:

    “Mẹ con mang thai, cần người bên cạnh chăm sóc.

    Để Tiểu Tĩnh dọn qua đây, ban ngày đi làm, tối về ngủ lại trông chừng. Quyết vậy đi.”

    Tôi không muốn đồng ý, mẹ chồng liền khóc lóc ầm ĩ, chửi tôi là con dâu ác.

    Vì muốn gia đình “hòa thuận”, tôi đành nhịn nhục thỏa hiệp.

    Cuối cùng mẹ chồng sinh thuận lợi một cậu con trai nặng bảy cân.

    Còn tôi vì phục vụ bà trong tháng ở cữ, bị bà hành hạ, đánh đập, sỉ nhục đến mức mắc trầm cảm.

    Từ tầng hai mươi nhảy xuống, thân xác nát bét.

    Khi mở mắt ra lần nữa, tôi trở lại đúng ngày mẹ chồng triệu tập cuộc họp gia đình.

  • Điểm Số Bị Đánh Cắp

    Trước kỳ thi đại học, tôi nhìn thấy một phong bì đặt trên bàn.

    Bên trong có 300 tệ cùng một mảnh giấy ghi chú “mượn điểm” kẹp theo vài sợi tóc.

    Ban đầu tôi nghĩ đó chỉ là trò đùa ác ý của ai đó.

    Thế nhưng, sau khi điểm thi được công bố, tôi phát hiện mình thiếu đúng 300 điểm.

    Từ ngày hôm đó, tôi trở thành trò cười của cả trường, là kẻ điên trong mắt người nhà.

    Sụp đổ tinh thần, tôi lao mình từ tầng cao xuống.

    Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại cái ngày nhận được phong bì ấy.

     

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *