Người Chồng Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Người Chồng Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Mẹ ơi, có người đang gõ cửa.

Bé gái ba tuổi chỉ vào cánh cửa đang đóng chặt, nơi đó truyền đến tiếng gõ chậm rãi và có nhịp điệu. Nhưng rõ ràng là tôi đã khóa trái cửa rồi mà, hơn nữa đây là tầng hai mươi ba.

Con yêu, không có ai gõ cửa cả.

Tôi run giọng an ủi con, nhưng lại thấy tay nắm cửa đang chậm rãi xoay. Điều kinh hoàng nhất là, đúng khoảnh khắc tiếng gõ dừng lại, tôi nghe thấy một giọng nói quen thuộc:

Tô Uyển, mở cửa đi, anh về rồi.

Đó là giọng của chồng tôi – người đã mất cách đây năm năm.

Tôi tên là Tô Uyển, năm nay hai mươi tám tuổi, là một nhà thiết kế đồ họa.

Năm năm trước, chồng tôi – Giang Thành – qua đời trong một vụ tai nạn xe hơi, để lại tôi cùng con gái mới sinh – Giang Tiểu Ngư – nương tựa vào nhau.

Sau khi anh ấy mất, tôi chuyển ra khỏi căn nhà từng là tổ ấm của chúng tôi, đưa con đến sống trong một căn hộ ở trung tâm thành phố.

Tầng hai mươi ba, tầm nhìn thoáng đãng, ánh sáng đầy đủ, tôi tưởng rằng nơi đây sẽ cho hai mẹ con một khởi đầu mới.

Nhưng bắt đầu từ ba tháng trước, những chuyện kỳ lạ liên tục xảy ra.

Lần đầu tiên là vào hai giờ sáng, tôi bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa nhẹ nhàng. Tiếng gõ rất có nhịp, ba cái rồi dừng, ba cái rồi dừng – y hệt thói quen của Giang Thành mỗi khi về nhà.

Tôi nghĩ chắc là hàng xóm gõ nhầm cửa, liền dậy nhìn qua mắt mèo – bên ngoài tối đen như mực, không thấy gì cả.

Lần thứ hai là vào sinh nhật ba tuổi của con gái. Khi tôi đang làm bánh sinh nhật trong bếp, đột nhiên nghe thấy tiếng TV từ phòng khách.

Bước ra xem thì thấy TV đang bật và đang chiếu kênh quân sự – kênh yêu thích nhất lúc sinh thời của Giang Thành.

Điều khiển nằm ngay trên bàn trà, còn Tiểu Ngư thì đang ngủ trong phòng. Tôi đã kiểm tra kỹ – TV không hề cài đặt hẹn giờ, và điều khiển cũng không có dấu hiệu bị bấm.

Nhưng lần khiến tôi lạnh sống lưng nhất là lần thứ ba.

Hôm đó, tôi đang phơi quần áo ngoài ban công thì đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân phía sau. Quay lại nhìn, tôi thấy một bóng người lờ mờ đang di chuyển trong phòng khách.

Tôi dụi mắt, bóng đó đã biến mất. Nhưng không khí lại thoang thoảng mùi nước hoa Cologne – đúng là mùi nước hoa quen thuộc của Giang Thành.

Tôi bắt đầu nghi ngờ liệu mình có đang gặp vấn đề tâm lý. Nỗi đau mất chồng, áp lực nuôi con một mình, công việc cũng đầy trắc trở – liệu tất cả có đang khiến tôi sinh ảo giác?

Tôi đi khám bác sĩ tâm lý, làm đủ mọi kiểm tra, kết quả cho thấy tôi hoàn toàn bình thường. Bác sĩ nói có thể là do tôi quá nhớ thương chồng, dẫn đến ám thị tâm lý.

Nhưng chuyện xảy ra tối nay đã phá vỡ mọi lời tự trấn an của tôi.

Mười giờ tối, sau khi dỗ Tiểu Ngư ngủ, tôi đang chuẩn bị rửa mặt thì lại nghe thấy tiếng gõ cửa quen thuộc. Ba cái, rồi dừng. Ba cái, rồi dừng – y như thói quen của Giang Thành ngày xưa.

Tôi rón rén bước đến gần cửa, nhìn qua mắt mèo – ngoài kia vẫn là một khoảng tối đen.

Ai vậy?

Tôi khẽ hỏi.

Tiếng gõ dừng lại. Nhưng ngay sau đó, tôi nghe thấy một giọng nói khiến toàn thân tôi nổi da gà:

Tô Uyển, là anh. Anh về rồi.

Là giọng của Giang Thành! Chính xác là giọng của anh ấy!

Chân tôi bắt đầu run, tay nắm chặt lấy tay nắm cửa. Không thể nào – Giang Thành đã mất năm năm rồi, chính mắt tôi nhìn thấy anh ấy được chôn cất.

Không thể nào, anh không phải là Giang Thành!

Tôi run rẩy nói.

Bên ngoài im lặng vài giây. Rồi giọng nói ấy lại vang lên:

Uyển Uyển, anh biết em sợ. Nhưng anh thật sự đã quay về. Anh có chuyện muốn nói với em.

“Uyển Uyển” là biệt danh ngày xưa anh gọi tôi. Ngoài anh ra, chưa từng có ai gọi tôi như thế.

Tim tôi đập thình thịch, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi. Lý trí bảo tôi đây là một trò đùa ác ý, nhưng giọng nói ấy, ngữ điệu, cách ngắt nhịp – tất cả đều giống hệt Giang Thành.

Nếu anh thật sự là Giang Thành, vậy nói cho tôi biết, lần đầu tiên chúng ta gặp nhau là ở đâu?

Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, dùng một câu hỏi chỉ hai người chúng tôi biết để thử đối phương.

Lần này, bên ngoài im lặng lâu hơn. Tôi cứ tưởng hắn đã rời đi. Nhưng rồi giọng nói ấy lại vang lên:

Quán cà phê. Hôm đó trời mưa. Em mặc váy trắng, cầm theo một cuốn tiểu thuyết của Murakami.

Máu trong người tôi như đông cứng lại.

Câu trả lời… hoàn toàn chính xác.

Similar Posts

  • Vô Tình Dây Vào Chàng

    Thời thiếu niên kiêu ngạo, ta thấy sắc nảy lòng tham, c ư ỡ n g ép Vệ Giác khi ấy còn là một tên tú tài nghèo phải ở rể nhà ta, ngày ngày tẩy não hắn:

    “Gặp được ta là số chàng tốt, bằng không chàng vẫn còn phải ở trong túp lều tranh, lấy đâu ra tiền mà đọc sách thi cử?”

    “Người ngoài đều không coi trọng chàng, chỉ có ta bỏ tiền ra ủng hộ chàng. Đợi sau này chàng làm quan lớn, ta sẽ là người phụ nữ đứng sau lưng chàng.”

    “Giàu sang phú quý xin đừng quên nhau, chàng nhất định không được phụ lòng tin của ta đấy nhé.”

    Sau này hắn đỗ đạt cao, quả nhiên đón ta vào kinh, đối với ta nhất mực nghe lời.

    Ta còn chưa kịp đắc ý vì vụ đầu tư vào “cổ phiếu tiềm năng” này đã thành công mỹ mãn, thì trước mắt bỗng hiện ra từng dòng chữ lạ lùng.

    【Bà chị vợ cũ vẫn còn đang cười đến ngốc ở đó kìa, còn chưa biết mình đã vào đếm ngược thời gian bay màu rồi. Nam chính đã nhẫn nhịn cô ta lâu lắm rồi, sắp sửa tính sổ cả thể thôi, hơ hơ.】

    【Ngày nào cũng tìm đường chếc, sai bảo nam chính như con ở, thật tò mò nếu cô ta biết thân phận thật của nam chính thì sẽ có vẻ mặt gì nhỉ.】

    【Bắt hoàng tử đi ở rể, muốn cửu tộc “bay màu” thì cứ nói thẳng một tiếng!】

  • Cưỡng Cưới Công Tử Tể Tướng

    Tiểu công tử phủ Tể tướng – Phó Kiến Trì – bị ta “nấu” rồi.

    Là kiểu nấu gạo thành cơm chín theo nghĩa đen.

    Nghe nói, Tể tướng đại nhân giận đến phát điên, lần đầu tiên đích thân thi hành gia pháp với hắn.

    Ta cảm thấy vô cùng chột dạ, liền sai người khuân đến trước cửa phủ Tể tướng bảy tám rương sính lễ.

    “Là ta làm nhơ bẩn Phó Kiến Trì! Là ta phá hỏng trong trắng của hắn! Ta nhất định phải cưới hắn!”

    Phó Kiến Trì: “…Có thể nào… vốn dĩ họ còn chưa biết gì không?”

  • Mười Năm Làm Dâu, Một Ngày Là Chính Mình

    Làm dâu nhà họ Trình suốt mười năm, tôi luôn cố gắng trở thành một người vợ hiền, mẹ tốt.

    Ba bữa cơm mỗi ngày, tôi đều nấu theo đúng khẩu vị của Trình Mặc và con bé Trình Tiểu Vũ.

    Thế nhưng suốt mười năm qua, trên mâm cơm chưa từng có một lời khen dành cho tôi — chỉ có tiếng nhai lạnh lùng và những cái bát cái đũa lặng câm.

    Hôm đó, món bò hầm rượu vang mà tôi dày công nấu nướng suốt nửa ngày vừa mới được dọn lên.

    Trình Mặc chỉ chạm nhẹ đầu nĩa vào, không buồn ngẩng đầu: “Mặn rồi.”

    Ngay bên cạnh, Trình Tiểu Vũ chẳng buồn liếc nhìn, thẳng tay đổ cả phần bò bít tết vào thùng rác.

    Tim tôi như chùng xuống, lạnh ngắt.

    Khi tôi đặt tờ đơn ly hôn trước mặt Trình Mặc, anh ta vẫn đang dán mắt vào điện thoại, đồ thị chứng khoán nhấp nháy phản chiếu trong mắt.

    Anh ta ngẩng đầu lên, ánh mắt hờ hững như thể chuyện chẳng liên quan đến mình, rồi tiện tay chỉ về phía nhà bếp:

    “Chỉ vì chuyện đó thôi à?”

    “Đúng vậy,” tôi đáp, giọng bình thản như mặt hồ không gợn sóng, “chỉ vì chuyện đó thôi.”

  • Bí Quyết Gia Truyền Và Hôn Nhân Má U Lạnh

    Kỷ niệm ba năm ngày cưới, chồng tôi — Hình Cảnh Thâm — đưa cho tôi một bản “Thỏa 

    thuận Tặng cho” được đóng bìa cứng, yêu cầu tôi đem bí quyết làm thủy tinh màu đã được 

    truyền qua năm đời trong gia tộc mình, tặng cho người bạn mới về nước của anh ta như một món quà gặp mặt.

    Anh ta nắm lấy tay tôi, dịu dàng lật đến trang ký tên, đầu bút chỉ vào điều khoản: “Tự nguyện, không điều kiện, và vĩnh viễn từ bỏ mọi quyền truy đòi.”

    Tôi nhìn vào đôi mắt dịu dàng nhưng tàn nhẫn của anh ta, bỗng nhiên bật cười.

     Vì chỉ mình tôi biết, cái công thức mà anh ta coi như tờ giấy vụn ấy, chỉ ba ngày nữa thôi — sẽ khiến anh ta và công ty của mình rơi vào vực thẳm không đáy.

  • Anh Không Xứng

    Năm thứ năm sau khi tôi “chết”, Thái tử gia giới kinh thành – Giang Dực – vẫn đang khắp nơi tìm người thay thế giống tôi.

    Trước ngôi mộ chôn áo quan mà anh lập cho tôi, hoa hồng đỏ chất thành núi.

    Nghe nói, ngay trong ngày đính hôn với thiên kim thật của nhà họ Thẩm, anh say khướt, ôm di ảnh của tôi khóc suốt một đêm.

    Mọi người đều nói, Giang Dực yêu Thẩm Thính đến điên cuồng.

    Cho đến khi tôi về nước để xử lý di sản mẹ để lại, tình cờ bắt gặp anh đang dắt vị hôn thê đến viếng mộ tôi.

    Anh mắt đỏ hoe, nắm chặt cổ tay tôi: “A Thính, quả nhiên em chưa chết…”

    Tôi ghét bỏ hất tay ra, lấy khăn giấy khử trùng ra lau tay.

    “Giang tiên sinh, xin tự trọng.”

    “Tôi đã kết hôn, con gái ba tuổi, gia đình hạnh phúc.”

    “Về phần Thẩm Thính, thì đã bị thiêu thành tro ngay khoảnh khắc năm năm trước anh vì cứu Thẩm Niệm mà bỏ cô ấy lại trong biển lửa rồi.”

  • Công Cụ Liên Hôn

    Từ khi biết nhận thức, tôi đã hiểu một điều — tôi không thể sống vì chính mình.

    Tôi là công cụ liên hôn mà ba mẹ sinh ra để lấy lòng nhà họ Phó, một gia tộc quyền thế ở thủ đô.

    Lên cấp ba, ba mẹ đưa tôi chuyển đến trường mà Phó Dạ đang theo học.

    Họ muốn tôi lấy lòng anh ấy, để sau này nổi bật giữa hàng loạt cô gái được chọn làm dâu nhà họ Phó, trở thành con dâu chính thức.

    Nhưng lúc đó, bên cạnh Phó Dạ đã có một cô gái.

    Tôi tận mắt nhìn thấy ánh mắt dịu dàng mà anh dành cho cô ấy, thấy anh thành kính đặt nụ hôn lên trán cô.

    Tôi chứng kiến cả thanh xuân rực rỡ và cuồng nhiệt của họ — kể cả sau này khi tôi và Phó Dạ kết hôn, những hình ảnh đó vẫn in sâu trong đầu tôi như mới hôm qua.

    Tôi biết rõ, người tôi có được chỉ là một cậu con trai từng rực rỡ trong thanh xuân của người khác.

    Vì vậy, khi có cơ hội làm lại, tôi đã chọn phản kháng.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *