Anh Em Một Nhà

Anh Em Một Nhà

Vào Tết Trung thu năm 1995, mẹ tôi bất ngờ bị đột quỵ, nằm liệt giường.

Khi nhận được điện thoại từ bệnh viện, tôi lập tức vội vã chạy đến.

Các anh chị em khác đều chê trách, không ai muốn chăm sóc bà.

Chỉ có tôi, không đành lòng nhìn mẹ đơn độc, cuối cùng kiên quyết đưa bà về nhà, tự tay chăm sóc từng miếng ăn giấc ngủ.

Thế nhưng, đến khi mẹ qua đời, bà để lại toàn bộ tài sản cho các anh chị em khác cũng đành, đắng lòng hơn là bà còn trách móc tôi, đổ lỗi rằng chính tôi đã ngăn cản bà gặp lại hai người con trai.

“Nếu không phải tại chị nhất định mang mẹ về, thì em với anh cả đâu đến nỗi bao nhiêu năm không được gặp mẹ một lần. Chính chị đã tước đoạt cơ hội để tụi em hiếu thảo với mẹ.”

Em trai tôi mặt dày trút hết mọi tội lỗi lên đầu tôi.

Mẹ tôi cũng thiên vị mà mắng: “Đúng là nuôi mày uổng công, một đứa con chỉ biết tiêu tốn tiền của. Chính mày khiến mẹ và hai đứa con trai xa cách, hơn chục năm trời không gặp được nhau. Nếu không phải tại mày cố chấp, biết đâu mẹ đã được hưởng niềm vui con cháu, được anh cả và em trai mày chăm sóc, có khi còn hồi phục rồi, đâu đến nỗi sống dở chết dở, nằm liệt bao năm như thế này.”

“Chính mày hại mẹ, mẹ có làm ma cũng không tha cho mày.”

Đến tận giây phút cuối đời, bà vẫn còn nguyền rủa tôi.

Cuối cùng, họ còn cấu kết nhau bịa chuyện bôi nhọ tôi trên mạng, vu khống tôi bất hiếu, nói tôi chăm sóc mẹ chỉ vì muốn chiếm đoạt tài sản của bà, khiến tôi đến tuổi này rồi mà vẫn phải chịu bạo lực mạng.

Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở về ngày mẹ bị đột quỵ.

1

“Cô Trương Phán, mẹ cô bị đột quỵ, đang cấp cứu, xin cô nhanh chóng đến bệnh viện…”

Tôi cúp máy, ngơ ngác nhìn bàn ăn đầy ắp những món ngon trước mặt.

Chẳng mấy chốc, tôi nhận ra — mình đã trọng sinh.

Tôi lập tức gọi điện cho chồng báo tình hình, xin công ty nghỉ phép mấy ngày, rồi giống như kiếp trước, vội vã trở về.

Chỉ có điều lần này, tôi không còn vội vàng hay lo lắng như trước.

Tại bệnh viện.

Mẹ nằm trên giường bệnh, đang truyền nước biển.

Vẫn giống như đời trước, bên giường bà chỉ có mình tôi bận rộn lo toan.

Anh cả và em trai đều sống không xa mẹ.

Vậy mà, người con gái đi lấy chồng xa nhất lại là người đầu tiên có mặt.

Tôi biết rõ, bọn họ cố ý chậm trễ, chỉ vì muốn tránh chi trả viện phí.

Trời gần tối, em gái út mới vội vã chạy tới.

“Mẹ, mẹ sao rồi? Sao tự nhiên lại ngã bệnh thế này? Con lo chết đi được.”

Vừa bước vào phòng bệnh, nó đã nhào đến bên giường mẹ, hỏi han không ngớt.

“Mẹ không sao, chỉ là tay chân bên trái không cử động được, nghỉ ngơi vài ngày sẽ ổn.

Con tới muộn vậy đã ăn gì chưa? Nếu chưa thì bảo chị con ra ngoài mua gì về ăn nhé, con gái phải chăm sóc bản thân, chứ cứ mãi tất bật thế này, sau này già rồi chỉ toàn bệnh tật.”

Dù đang nằm liệt giường, mẹ vẫn không quên quan tâm đến em gái.

Sợ bà chịu đựng không nổi, tôi không dám nói rõ tình trạng thật của bà.

Vì vậy, mẹ vẫn chưa biết mình đã bị liệt nửa người.

“Mẹ là thương con nhất, con bận gần chết, lấy đâu ra thời gian ăn cơm.”

Nó chu môi làm nũng, ôm lấy cánh tay mẹ như đứa trẻ ba tuổi, giọng điệu ngọt đến phát ngấy.

“Còn đứng ngây ra đó làm gì, không thấy em mày đói sao? Mau đi mua đồ ăn đi. Đúng là chậm chạp, chẳng hiểu ý gì cả, thật khiến người ta tức chết. À đúng rồi, mua nhiều một chút, anh cả và em ba sắp đến đấy, chắc họ cũng bận quá chưa kịp ăn gì.”

Mẹ trừng mắt nhìn tôi, mắng một hồi rồi sai bảo y như đang ra lệnh cho người giúp việc.

Mãi vẫn thế.

Nụ cười của bà có thể dành cho anh cả, cho em trai, cho cả cô em út.

Chỉ riêng tôi, không bao giờ có.

Dù tôi có làm bao nhiêu, thứ tôi nhận được cũng chỉ là những lời cay nghiệt và dè bỉu không dứt.

Rõ ràng là người chăm sóc mẹ ở bên bệnh nhất, nhưng bà lại coi tôi như người vô hình.

Cũng phải thôi.

Anh cả là con đầu, đứa con đầu lòng bao giờ cũng được quan tâm nhất.

Em trai là con út, sinh muộn lại là con trai, được cưng chiều cũng chẳng có gì lạ.

Em gái tuy là con gái, nhưng lại là đứa con út, thêm cái miệng ngọt ngào, biết làm nũng, được cưng chiều cũng chẳng kém.

Chỉ có tôi — đứa con thứ hai, không cao không thấp, lại không giỏi ăn nói.

Thế nên mới bị cha mẹ lạnh nhạt, lãng quên hoàn toàn.

“Mẹ, mẹ đừng nói vậy với chị.

Chị đã vất vả chạy ngược chạy xuôi vì mẹ, dù không công thì cũng có khổ.

Với lại con lớn rồi, tự đi ăn cũng được, sao phải làm phiền chị chứ.”

Em gái nhỏ giọng khuyên nhủ, mặt mày dịu dàng.

Bề ngoài thì như đang bênh vực tôi, nhưng thực chất là đang khéo léo thể hiện sự ưu việt của bản thân.

Tôi tuy không khéo miệng, nhưng đâu có ngu.

Kiếp trước tôi im lặng, là vì còn nghĩ tình máu mủ, không muốn tranh cãi với người nhà.

Nhưng kiếp này thì khác rồi.

“Làm phiền gì chứ, nó là chị mày, mua bữa cơm cho em thì có gì to tát.

Làm chị là phải chăm em.”

Mẹ cười hiền hòa với em gái.

Tới lượt tôi thì mặt liền biến sắc:

“Trương Phán, mày bị điếc à? Không nghe thấy em mày đói à?

Còn không mau đi mua cơm!

Em mày là phát thanh viên nổi tiếng của đài truyền hình đấy, nếu đói đến ngất thì mày gánh nổi không?”

Khuôn mặt đầy nếp nhăn kia như mây đen cuồn cuộn, sấm sét ầm ầm.

Người ngoài nhìn vào chắc tưởng tôi vừa làm chuyện tày trời.

“Mẹ gấp gì chứ, bác sĩ nói rồi, mẹ bệnh không được xúc động.

Em gái cũng đã nói là tự ra ngoài ăn rồi còn gì.

Nó cũng hơn hai mươi rồi, sao mẹ cứ coi như con nít ba tuổi vậy?”

Tôi không còn như kiếp trước, ngoan ngoãn cúi đầu nghe theo nữa.

Bởi vì tôi biết, dù tôi có nhẫn nhịn cỡ nào, trong mắt họ, tôi vẫn luôn là kẻ bị chê trách.

Mẹ và em gái sững sờ nhìn tôi, rõ ràng là không tin nổi.

Như thể không thể tin rằng tôi — kẻ luôn im lặng nhẫn nhịn — lại có thể cãi lại.

Similar Posts

  • Chồng Vụng Trộm Với Nữ Cấp Dưới

    Lúc một giờ sáng, tôi chống cái bụng năm tháng đứng trong cửa xoay của khách sạn Ôn Từ, tận mắt nhìn thấy Cố Đình Thâm từ thang máy bước ra, cúi đầu hôn nhẹ lên trán nữ cấp dưới.

    Tôi siết chặt tay cầm ô, các khớp tay trắng bệch, bên tai là tiếng điều hòa trong sảnh đang gầm rú, như thể muốn đẩy người ta vào một cái giếng lạnh lẽo.

    “Cố tổng, muộn vậy rồi còn phải về công ty sao?” Cô lễ tân mỉm cười hỏi.

    “Về.” Anh đáp nhạt. Tập hồ sơ trong tay nữ cấp dưới bị anh tiện tay lấy đi, thái độ ấy, là sự kiên nhẫn và ân cần mà tôi quá quen thuộc.

    Tôi bước về phía họ. Gót giày cao gõ lên mặt đá cẩm thạch vang lên từng tiếng thanh thúy, từng tiếng, như đang gõ loạn nhịp tim tôi.

    Anh nhìn thấy tôi trước, lông mày hơi nhíu lại, nhưng rất nhanh lại lấy lại vẻ bình tĩnh lạnh nhạt.

    “Sao em ở đây.” Anh nói.

  • Hòa Ly, Ta Chọn Hòm Hồi Môn

    Ngày ta và Lục An Thừa hòa ly.

    Hắn mang ra chiếc hòm đựng “di vật của tổ mẫu” ta, ép ta phải đưa ra lựa chọn:

    “Con trai hay hòm hồi môn, nàng chọn một.”

    Ánh mắt ta lướt qua Lục Huyền, kẻ đang sợ bị ta chọn trúng, giọng điệu bình thản đến vô tình: “Hòm hồi môn.”

    Lục Huyền lập tức vui mừng, nhào vào lòng Lục An Thừa: “Phụ thân, lát nữa chúng ta đi tìm Thanh Thanh a di cưỡi ngựa nhé!”

    Hai cha con ấy còn tưởng rằng đã nắm chắc ta trong tay.

    Nào biết, từ đầu ta chưa từng có ý chọn đứa con trai nuôi không nên thân này.

    Còn cái gọi là di vật của tổ mẫu…

    Chẳng qua chỉ là chiến lợi phẩm ta thu được sau khi công lược thành công mà thôi.

  • Kim Chủ Bị Đuổi Khỏi Nhà

    VĂN ÁN

    Tôi là một nữ diễn viên hạng hai, có một kim chủ.

    Gần đây, kim chủ của tôi gặp chút chuyện.

    Anh ta bị bóc phốt là thiếu gia giả — bị ôm nhầm từ nhỏ.

    Ngay trong ngày, cha mẹ nuôi đuổi anh ta ra khỏi nhà, bắt về sống với cha mẹ ruột.

    Thấy anh ta buồn bã, tôi mềm lòng, vung tay nói:

    “Em nuôi anh!”

    Từ kim chủ biến thành bạn trai, tôi theo anh ta về nhà gặp phụ huynh.

    Lúc đó tôi mới biết, cái gọi là “chuyển nhà” của anh ta…

    Là từ biệt thự nửa sườn núi của cha nuôi, chuyển sang trang viên phong cách Trung Hoa của cha mẹ ruột.

    Má nó, dám giỡn mặt chị à?!

  • Ba Mươi Năm Nhường Nhịn

    Tiền hưu của bố mẹ hơn một vạn một chút, mỗi tháng vừa vào tài khoản là đúng giờ chuyển cho em trai tôi.

    Mười lăm năm, chưa từng gián đoạn một lần.

    Hồi đó bố mẹ nói em trai phải phụng dưỡng họ tuổi già, khoản tiền này lẽ ra phải đưa cho nó.

    Tôi nghe xong không phản bác, cũng chẳng có ý kiến gì.

    Sau này tôi mua nhà, thiếu tám vạn tiền đặt cọc, tự mình chạy vạy khắp nơi, không hề hỏi họ xin.

    Về sau lại xảy ra chút chuyện cần gấp tiền, tôi quẹt cháy hai thẻ tín dụng, cắn răng trả trong nửa năm, cũng không mở miệng.

    Cho đến năm nay mẹ tôi gọi điện, nói bố phải phẫu thuật, bảo tôi chuyển qua năm vạn.

    Tôi khựng lại một chút, rồi bỗng bật cười: “Mẹ, lúc đầu hai người đã đem toàn bộ tiền cho em trai, chẳng phải đã nói rồi sao, sau này nó sẽ phụng dưỡng tuổi già cho hai người?”

  • Cuộc Liên Hôn Nở Hoa

    Đám cưới giữa tôi và Lục Dũ Thâm, được truyền thông ca tụng là “cuộc liên hôn thương mại khiến người ta đau lòng nhất thế kỷ”.

    Không có lời chúc phúc nào, chỉ có đèn flash chớp loé và những ánh mắt đầy toan tính.

    Tôi và anh ta — tôi, Giản Tư Huyền, CEO của Tập đoàn Khoa học Kỹ thuật Giản Thị, và anh, người thừa kế của Tập đoàn Lục Thị — là kẻ thù không đội trời chung từ nhỏ.

    Tên của chúng tôi khi xuất hiện cùng nhau trên bìa tạp chí tài chính, mãi mãi chỉ gắn liền với hai chữ “đối thủ”.

    Thế mà bây giờ, chúng tôi lại đứng cạnh nhau, như hai món đạo cụ thương nghiệp tinh xảo, bị ép phải diễn một vở “liên hôn vì lợi ích gia tộc” đình đám trong năm.

    Nguồn cơn bắt đầu từ việc cả hai công ty đồng thời bị một tập đoàn thần bí tấn công ác ý, giá cổ phiếu chao đảo, dự án bị cướp mất, dường như có một bàn tay vô hình đang muốn kéo cả hai chúng tôi xuống vực sâu.

    Những ông già trong nhà hoảng loạn, vội vàng tìm cách cứu chữa, và nghĩ ra chiêu “kết thân thông gia” đã cũ mèm này, mong nhờ cuộc hôn nhân để củng cố niềm tin thị trường.

    Tôi đã phản kháng, anh ta chắc cũng thế.

    Nhưng cánh tay không thể bẻ gãy đùi — trước cỗ máy khổng lồ mang tên “lợi ích gia tộc”, ý chí cá nhân của chúng tôi chẳng đáng một xu.

    Sau lễ cưới, trở về căn biệt thự xa hoa được đặt giữa hai trụ sở công ty — nơi bị gọi là “phòng tân hôn” nhưng thực chất là nhà giam dát vàng — tôi ném bản hợp đồng mình soạn suốt đêm lên bàn trước mặt anh ta.

    “Anh ký đi.” Tôi nói gọn lỏn.

    Lục Dũ Thâm tháo cà vạt, gương mặt tuấn tú đến mức khiến người ta phẫn uất chẳng hề đổi sắc, ánh mắt lại sắc bén như chim ưng.

    Anh ta cầm hợp đồng lên, lướt qua rất nhanh.

  • Miếng Bào Ngư Cắn Dở

    Trong buổi tiệc tối của công ty, thực tập sinh Lâm Nhiễm ném thẳng miếng bào ngư đã cắn một miếng vào bát vị hôn phu của tôi.

    Anh ta không hề do dự, gắp lên rồi ăn sạch.

    Đêm hôm đó, tôi xé nát bản hợp đồng liên hôn, ném thẳng vào thùng rác.

    Anh tháo kính xuống, giữa chân mày hiện rõ nếp nhăn: “Chỉ vì một miếng bào ngư thôi sao?”

    “Là miếng cô ta cắn rồi đưa cho anh.”

    Tô Cảnh Trình ngẩng lên, cười cười mang theo châm chọc: “Lục Tê Nhiên, không ngờ em lại nhỏ mọn như thế.”

    “Được thôi, không cưới thì không cưới. Nhớ đấy, đừng có hối hận.”

    Anh chắc mẩm tôi vẫn sẽ như trước, bám riết lấy anh.

    Tôi lại bật cười: “Được, ai hối hận là chó.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *