Mang Th A I Sau Ly Hôn

Mang Th A I Sau Ly Hôn

Ly hôn ba tháng, tôi phát hiện mình mang thai.

Trong buổi gặp mặt ra mắt sếp mới, tôi nôn đến mức ói cả nước vàng, quay đầu thì bắt gặp ánh mắt nặng nề của chồng cũ.

Tôi bán nhà, nghỉ việc, trong đêm thu dọn đồ đạc tính chuồn đi ngay, thế mà lại bị chặn ở sân bay.

“Chạy vội vậy? Nói xem lần này tại sao mới vén váy đã muốn biến luôn?”

Sếp mới được điều xuống đột ngột, tổ chức cuộc họp khẩn.

Tôi ngồi trong phòng họp, nghe mấy tiếng xì xầm bên cạnh, tâm trí cứ để đâu đâu.

Tôi chẳng quan tâm sếp mới là ai, chỉ quan tâm đứa bé trong bụng mình.

Rời xa Lục Thời Xuyên ba tháng, hôm nay mới phát hiện mình có thai.

Con của cái đồ cặn bã đó!

Trong lòng tôi âm thầm rủa cho tổ tiên mười tám đời nhà anh ta, thì xung quanh đột nhiên vang lên một tràng vỗ tay, còn có tiếng kêu kinh ngạc.

Tôi ngẩng đầu lên nhìn, lập tức giật nảy mình!

Người đàn ông đứng trên bục, cao lớn tuấn tú, lại chính là Lục Thời Xuyên?

Thành phố nhỏ như Đồng Thành làm gì chứa nổi “Đại Phật” như anh ta!

Tôi chớp mắt mấy lần, nghi ngờ mình hoa mắt.

Đúng lúc đó ánh mắt anh ta quét qua, tôi lập tức cứng người.

Chạm mắt nhau một giây, anh ta lại bình thản dời mắt đi, làm như người xa lạ.

Phải rồi, tôi căng thẳng làm gì?

Chỉ là người mình không thích nữa thôi, đã ly hôn ba tháng rồi.

Chỉ là…

Lâu không gặp, tên khốn này còn đẹp trai hơn trước!

Ly hôn xong lại lên đỉnh phong.

Tôi thấy buồn bực vô cùng, khẽ đặt tay lên bụng.

Cánh tay bị bạn đồng nghiệp Trần Việt ngồi cạnh húc nhẹ một cái, cậu ta còn nháy mắt liên tục với tôi.

Lúc đó tôi mới để ý không khí trong phòng có gì đó sai sai.

Ánh mắt mọi người đồng loạt nhìn về phía tôi.

“Cô Lương.” Trợ lý Hứa trên bục hắng giọng, “Tổng Giám đốc Lục mời cô phát biểu ý kiến về triển vọng phát triển của công ty.”

Tôi: …

Ánh mắt Lục Thời Xuyên sâu thẳm, cứ thế nhìn chằm chằm tôi.

Đôi mắt đẹp của tên khốn này lúc nhìn người ta cứ như có tình ý ngập tràn, dễ làm người ta hiểu lầm.

Giờ phút này còn lấp lánh như chứa cả nghìn vạn vì sao, dùng “biển trời sao” để tả cũng không quá chút nào.

“Cô Lương.” Giọng Lục Thời Xuyên vẫn thấp và khàn, kiểu giọng trầm như loa bass, “Mất tập trung không phải thói quen hay đâu.”

Một cơn buồn nôn đột ngột dâng thẳng lên cổ họng, tôi vội bụm miệng lao ra nhà vệ sinh.

Tôi đóng cửa lại, nôn thốc nôn tháo đến mức ói cả nước vàng, khi đi ra còn hoa cả mắt.

Xem ra đứa bé này đúng là không dễ nuôi!

Tôi cúi xuống vốc nước rửa mặt, súc miệng, ngẩng đầu lên thì thấy trong gương chính là khuôn mặt của Lục Thời Xuyên.

Ngũ quan sắc nét, đẹp trai vô đối.

Nửa ngụm nước kẹt trong cổ họng làm tôi sặc dữ dội.

Lục Thời Xuyên cau mày nhìn tôi ho gần một phút mà vẫn không có ý định rời đi.

Tôi cố trấn tĩnh lại, lấy khăn giấy lau tay rồi nhanh chóng bước ngang qua người anh ta.

Cổ tay bị giữ chặt, cả người tôi theo đà ngã vào lòng anh ta.

Mùi nước hoa cạo râu mát lạnh quen thuộc lẫn với mùi thuốc lá.

“Lục tổng.” Tôi vội vàng lùi hẳn một bước, “Tôi còn phải vào họp.”

Lục Thời Xuyên nheo mắt nhìn tôi, ánh mắt chậm rãi dừng lại ở bụng tôi.

Toàn thân tôi lập tức căng như dây đàn, ngón chân cũng co lại.

“Không khỏe à?”

Tôi siết chặt tay, cố gắng cười: “Hôm qua đi nhậu với đồng nghiệp, nôn mửa tiêu chảy suốt.”

Ánh mắt anh ta vẫn bình thản, mà trán tôi bắt đầu rịn mồ hôi lạnh.

Một lúc lâu sau, giọng anh ta mới vang lên:

“Đi khám chưa?”

“Họp xong tôi đi.”

Lục Thời Xuyên liếc tôi một cái rồi cuối cùng cũng quay người bước đi.

Tôi đưa tay lau mồ hôi lạnh trên trán, hít sâu một hơi.

Dù đã ly hôn, không còn quan hệ gì, nhưng chuyện có thai thì chắc chắn không giấu được.

Lục Thời Xuyên không chỉ tỉ mỉ mà còn rất tinh mắt.

E là công ty này tôi không ở lại được nữa rồi.

Tôi không quay lại phòng họp mà lập tức viết luôn đơn xin nghỉ việc.

Thu dọn qua loa đồ đạc trong văn phòng rồi đi thẳng ra cổng công ty.

“Bíp—”

Tiếng còi xe vang lên.

Một chiếc xe sang màu đen lướt sát tôi rồi thắng gấp, tôi vội lách qua nhường đường.

Cửa kính xe hạ xuống, lộ ra gương mặt góc cạnh rõ nét của Lục Thời Xuyên.

Ặc.

Giờ họp công ty nhanh vậy sao? Hay đơn xin nghỉ chưa được duyệt? Lại xảy ra chuyện gì nữa đây?

“Lên xe.” Lục Thời Xuyên nói gọn lỏn.

“Không cần đâu Lục tổng, tôi…”

Similar Posts

  • Tân Học Sinh Từ Nông Thôn Và Kế Hoạch Hủy D I Ệt Hoa Khôi Học Đường

    Tôi là con ruột bị thất lạc, vừa trở về từ làng quê.

    Trong mắt người ngoài, tôi mộc mạc, ngây thơ, không hiểu những trò vặt vãnh nơi thành phố, bị họ âm thầm chê cười sau lưng.

    Đặc biệt là thanh mai trúc mã và cô “con gái giả”, hai người đó ngoài mặt thì thân thiết với tôi,

    Thực chất lại đang âm mưu làm nhục tôi trong trường, khiến tôi trở thành trò cười cho thiên hạ.

    Trước khi bọn họ kịp ra tay, tôi đã ra đòn trước — vạch trần hai người đang thở gấp trong phòng thiết bị.

    Một tiếng hét chói tai lập tức thu hút toàn bộ sự chú ý.

    Tôi vừa khóc vừa la lớn: “Hai người… hai người đang làm gì vậy? Kỷ Trầm, sao anh lại đánh em gái tôi, tôi tận mắt thấy anh đánh cô ấy mà!”

    Tất cả mọi người đều nín thở nhịn cười.

    Kỷ Trầm và con gái giả kia mặt đỏ như gấc, “Tôi không tin là cô không biết chúng tôi đang làm gì! Cô từ quê ra, tuổi này ở quê mấy người như cô đã cưới chồng sinh con cả rồi! Cô cố tình muốn làm chúng tôi bẽ mặt phải không!”

    Tôi càng khóc to hơn: “Anh nói bậy! Làng tôi đang thực hiện chính sách xây dựng nông thôn mới của nhà nước, bước theo định hướng của quốc gia! Anh nghi ngờ dân quê chúng tôi, vậy chúng tôi sống làm sao nổi nữa huhu…”

  • Giọt Mưa Trong Tim

    Hôm đó, khi Giang Dật đưa cô bạn gái mới hai mươi tuổi đi chơi Disney, cũng đúng vào ngày sinh nhật tôi.

    Hai người họ hôn nhau dưới tòa lâu đài, như thể hoàn thành trọn vẹn giấc mơ tuổi trẻ của cô gái ấy.

    Tôi tranh thủ lúc con trai đã ngủ, lặng lẽ nấu một tô mì.

    Con trai mở cửa phòng, hỏi tôi:

    “Mẹ ơi, Tết Đoan Ngọ cũng ăn mì sao ạ?”

    Tôi khẽ cười, không trả lời mà hỏi lại tại sao con vẫn chưa ngủ.

    Thằng bé hớn hở nói: “Con vừa làm xong quà sinh nhật, vui quá nên không ngủ được.”

    Lòng tôi ấm lên, vội vàng bảo: “Mẹ chẳng cần quà gì cả.”

    Con trai lại thắc mắc: “Quà đó đâu phải tặng mẹ đâu, là con làm cho chị Vãn Vãn mà.”

    Tôi im lặng, không nói thêm lời nào. Sau đó, tôi quyết định viết đơn ly hôn.

    Sau khi ly hôn, Giang Dật dẫn theo con trai đến gõ cửa nhà tôi.

    “Hạ Thì, em còn cần hai cha con anh nữa không?”

  • Bạn Trai Bắt Cá Hai Tay

    Vừa chuyển khoản xong cho bạn trai yêu xa, tôi tình cờ lướt thấy một đoạn video:

    “Anh em ơi, cùng lúc có hai bạn gái là cảm giác thế nào? Tôi biết rồi, thật sự là sung sướng phát điên luôn!”

    “Một cô ở xa, không quấn lấy mình mà còn nạp tiền cho mình tiêu xài; một cô là bạch nguyệt quang, ở bên cạnh cung cấp giá trị tinh thần.”

    “Đợi tốt nghiệp xong, tôi sẽ cưới cô bạn gái yêu xa, tiêu tiền của cô ấy để nuôi bạch nguyệt quang của mình.”

    Tôi bấm vào trang cá nhân của người đăng video, thấy địa chỉ IP giống hệt bạn trai tôi.

  • Tuyệt Đối Độc Lập Trong Hôn Nhân

    Sau ba năm kết hôn, chồng tôi bỗng tin vào “tuyệt đối độc lập”, yêu cầu tôi mọi việc phải tự giải quyết.

    Tôi bị thương vì tai nạn xe, anh bảo tôi tự đến bệnh viện băng bó.

    Mẹ mắc ung thư giai đoạn cuối, anh chỉ mua vé máy bay rồi nói: “Đây là thứ duy nhất anh có thể giúp em.”

    Tôi bị sự lạnh lùng và cô lập tinh thần kéo dài của anh dằn vặt đến trầm cảm, anh ném

    thẳng tờ chẩn đoán vào thùng rác, giọng thản nhiên: “Giả vờ yếu đuối thì có gì đáng

    thương? Trầm cảm đều là trò của kẻ yếu thôi.”

    “Làm màu cũng là làm màu thôi. Sao mà nhiều bệnh thế? Nói thật, trầm cảm toàn là mấy kẻ yếu đuối giả vờ đáng thương.”

    Đêm mẹ tôi mất, cha tôi không chịu nổi cú sốc mà nhảy lầu tự tử. Tôi gọi cho anh, van xin anh về giúp lo hậu sự, nhưng anh chỉ lạnh lùng hỏi lại:

    “Anh về thì ba mẹ em sống lại được chắc? Còn em, họ đều đi rồi mà vẫn chưa học được cách tự lập sao? Sau này định chuyện gì cũng trông chờ anh bế à?”

    Tôi một mình xử lý xong mọi chuyện, rồi ngất xỉu ngay tại nghĩa trang.

    Khi tỉnh lại, tôi phát hiện mình đã sẩy thai. Trong cơn tuyệt vọng cùng cực, tôi cắt cổ tay tự sát.

    Trên đường được đưa vào phòng cấp cứu, tôi nhìn thấy anh đang ôm cô thư ký, lo lắng cầu xin bác sĩ nhanh chóng xử lý vết xước ở gót chân cô ta do giày cao gót cọ vào.

    Thư ký ngượng ngùng nói anh đừng làm quá, nhưng anh lại đỏ mắt, dịu dàng nói:

    “Ở bên anh, em mãi mãi không cần độc lập. Đau thì cứ nói, có anh ở đây rồi.”

    Khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra.

    Anh chưa từng “tin vào độc lập”, anh chỉ là… không còn yêu tôi nữa.

    Nhưng tại sao, sau khi mất hết tất cả, anh lại khóc, van xin tôi tiếp tục làm “công chúa ngây thơ hồn nhiên” của anh?

  • Trọng Sinh Sau Bảy Năm Bị B-ắt Cóc

    Kiếp trước, sau khi không may bị bắt cóc vào trong núi sâu, tôi đã phải chịu khổ suốt bảy năm mới trốn ra được.

    Thế nhưng khi ra ngoài rồi tôi mới phát hiện chồng đã cưới vợ mới, con trai cũng đã có một người mẹ mới.

    Tôi nghĩ đủ mọi cách để chen vào cuộc sống của họ, ra sức lấy lòng họ, đến cuối cùng cũng chỉ là người phụ nữ xấu xa trong miệng con trai, kẻ đã xông vào gia đình ba người của họ.

    Trong tuyệt vọng, tôi chọn nhảy lầu tự sát.

    Khi mở mắt lần nữa, tôi trở về đúng khoảnh khắc cảnh sát hỏi tôi có muốn thông báo cho người nhà hay không.

    Tôi chẳng cần nghĩ đã lập tức từ chối.

    Kiếp này, tôi chỉ muốn sống vì chính mình nữa thôi.

  • Sau Ly Hôn, Con Chọn Ở Bên Tôi

    Khi ly hôn, chồng cũ muốn giành quyền nuôi thằng bé với tôi.

    Anh ta quả quyết nói:

    “Hay là hỏi thử chính ý kiến của thằng bé xem?”

    Thằng bé nắm lấy điện thoại, điềm tĩnh nhìn tôi một cái rồi hỏi:

    “Mẹ định ly hôn thật hả?”

    “Ừ.”

    Tôi gật đầu.

    “Dạ.”

    Nó cúi đầu tiếp tục chơi game.

    “Con ở với mẹ. Bố chia cho mẹ nhiều tài sản một chút, nếu không con sợ mẹ nuôi không nổi.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *