Mang Th A I Sau Ly Hôn

Mang Th A I Sau Ly Hôn

Ly hôn ba tháng, tôi phát hiện mình mang thai.

Trong buổi gặp mặt ra mắt sếp mới, tôi nôn đến mức ói cả nước vàng, quay đầu thì bắt gặp ánh mắt nặng nề của chồng cũ.

Tôi bán nhà, nghỉ việc, trong đêm thu dọn đồ đạc tính chuồn đi ngay, thế mà lại bị chặn ở sân bay.

“Chạy vội vậy? Nói xem lần này tại sao mới vén váy đã muốn biến luôn?”

Sếp mới được điều xuống đột ngột, tổ chức cuộc họp khẩn.

Tôi ngồi trong phòng họp, nghe mấy tiếng xì xầm bên cạnh, tâm trí cứ để đâu đâu.

Tôi chẳng quan tâm sếp mới là ai, chỉ quan tâm đứa bé trong bụng mình.

Rời xa Lục Thời Xuyên ba tháng, hôm nay mới phát hiện mình có thai.

Con của cái đồ cặn bã đó!

Trong lòng tôi âm thầm rủa cho tổ tiên mười tám đời nhà anh ta, thì xung quanh đột nhiên vang lên một tràng vỗ tay, còn có tiếng kêu kinh ngạc.

Tôi ngẩng đầu lên nhìn, lập tức giật nảy mình!

Người đàn ông đứng trên bục, cao lớn tuấn tú, lại chính là Lục Thời Xuyên?

Thành phố nhỏ như Đồng Thành làm gì chứa nổi “Đại Phật” như anh ta!

Tôi chớp mắt mấy lần, nghi ngờ mình hoa mắt.

Đúng lúc đó ánh mắt anh ta quét qua, tôi lập tức cứng người.

Chạm mắt nhau một giây, anh ta lại bình thản dời mắt đi, làm như người xa lạ.

Phải rồi, tôi căng thẳng làm gì?

Chỉ là người mình không thích nữa thôi, đã ly hôn ba tháng rồi.

Chỉ là…

Lâu không gặp, tên khốn này còn đẹp trai hơn trước!

Ly hôn xong lại lên đỉnh phong.

Tôi thấy buồn bực vô cùng, khẽ đặt tay lên bụng.

Cánh tay bị bạn đồng nghiệp Trần Việt ngồi cạnh húc nhẹ một cái, cậu ta còn nháy mắt liên tục với tôi.

Lúc đó tôi mới để ý không khí trong phòng có gì đó sai sai.

Ánh mắt mọi người đồng loạt nhìn về phía tôi.

“Cô Lương.” Trợ lý Hứa trên bục hắng giọng, “Tổng Giám đốc Lục mời cô phát biểu ý kiến về triển vọng phát triển của công ty.”

Tôi: …

Ánh mắt Lục Thời Xuyên sâu thẳm, cứ thế nhìn chằm chằm tôi.

Đôi mắt đẹp của tên khốn này lúc nhìn người ta cứ như có tình ý ngập tràn, dễ làm người ta hiểu lầm.

Giờ phút này còn lấp lánh như chứa cả nghìn vạn vì sao, dùng “biển trời sao” để tả cũng không quá chút nào.

“Cô Lương.” Giọng Lục Thời Xuyên vẫn thấp và khàn, kiểu giọng trầm như loa bass, “Mất tập trung không phải thói quen hay đâu.”

Một cơn buồn nôn đột ngột dâng thẳng lên cổ họng, tôi vội bụm miệng lao ra nhà vệ sinh.

Tôi đóng cửa lại, nôn thốc nôn tháo đến mức ói cả nước vàng, khi đi ra còn hoa cả mắt.

Xem ra đứa bé này đúng là không dễ nuôi!

Tôi cúi xuống vốc nước rửa mặt, súc miệng, ngẩng đầu lên thì thấy trong gương chính là khuôn mặt của Lục Thời Xuyên.

Ngũ quan sắc nét, đẹp trai vô đối.

Nửa ngụm nước kẹt trong cổ họng làm tôi sặc dữ dội.

Lục Thời Xuyên cau mày nhìn tôi ho gần một phút mà vẫn không có ý định rời đi.

Tôi cố trấn tĩnh lại, lấy khăn giấy lau tay rồi nhanh chóng bước ngang qua người anh ta.

Cổ tay bị giữ chặt, cả người tôi theo đà ngã vào lòng anh ta.

Mùi nước hoa cạo râu mát lạnh quen thuộc lẫn với mùi thuốc lá.

“Lục tổng.” Tôi vội vàng lùi hẳn một bước, “Tôi còn phải vào họp.”

Lục Thời Xuyên nheo mắt nhìn tôi, ánh mắt chậm rãi dừng lại ở bụng tôi.

Toàn thân tôi lập tức căng như dây đàn, ngón chân cũng co lại.

“Không khỏe à?”

Tôi siết chặt tay, cố gắng cười: “Hôm qua đi nhậu với đồng nghiệp, nôn mửa tiêu chảy suốt.”

Ánh mắt anh ta vẫn bình thản, mà trán tôi bắt đầu rịn mồ hôi lạnh.

Một lúc lâu sau, giọng anh ta mới vang lên:

“Đi khám chưa?”

“Họp xong tôi đi.”

Lục Thời Xuyên liếc tôi một cái rồi cuối cùng cũng quay người bước đi.

Tôi đưa tay lau mồ hôi lạnh trên trán, hít sâu một hơi.

Dù đã ly hôn, không còn quan hệ gì, nhưng chuyện có thai thì chắc chắn không giấu được.

Lục Thời Xuyên không chỉ tỉ mỉ mà còn rất tinh mắt.

E là công ty này tôi không ở lại được nữa rồi.

Tôi không quay lại phòng họp mà lập tức viết luôn đơn xin nghỉ việc.

Thu dọn qua loa đồ đạc trong văn phòng rồi đi thẳng ra cổng công ty.

“Bíp—”

Tiếng còi xe vang lên.

Một chiếc xe sang màu đen lướt sát tôi rồi thắng gấp, tôi vội lách qua nhường đường.

Cửa kính xe hạ xuống, lộ ra gương mặt góc cạnh rõ nét của Lục Thời Xuyên.

Ặc.

Giờ họp công ty nhanh vậy sao? Hay đơn xin nghỉ chưa được duyệt? Lại xảy ra chuyện gì nữa đây?

“Lên xe.” Lục Thời Xuyên nói gọn lỏn.

“Không cần đâu Lục tổng, tôi…”

Similar Posts

  • Giả Là Người Thực Vật Để Sống Sót

    Tôi là bạn gái của một kẻ gi/ iêc người hàng loạt — một người thực vật.

    Bạn trai tôi, Từ Cẩn, rất yêu tôi, bởi vì tôi luôn chìm trong hôn mê, không giống như 99 người chơi trước đó đã từng lén dò xét bí mật của anh ta.

    Người chơi trước đó đã xuống tầng hầm tìm manh mối, ngay trong đêm đã bị trộn lẫn với a/ xit mạnh rồi xả xuống cống.

    Mỗi đêm, Từ Cẩn th/ ở d/ ốc đ/ è lên người tôi: “Anh nhớ em lắm, tỉnh lại đi được không?”

    Tôi sợ đến mức suýt nữa k/ ẹp chặt lấy anh ta.

    Tôi buộc phải giả làm một người thực vật hoàn hảo nhất.

    Thủ đoạn ph/ ân x/ á/ c đáng sợ đến mức nào, nếu rơi vào người tôi, chỉ có thể còn tàn nhẫn hơn.

    Tôi đã xuyên vào trò chơi kinh dị này được hai năm rồi.

    Giả vờ hôn mê là cách duy nhất để tôi sống sót.

    Cho đến một ngày, trong nhà xuất hiện một hộ công mới.

    Cô ta nhân lúc không có ai, hạ giọng nói:

    “Đừng giả vờ nữa, tôi biết cô tỉnh lâu rồi.”

  • Trọng Sinh Về Ngày Chồng Thuyết Phục Tôi Nghỉ Làm

    Chồng tôi chết rồi, tôi mới biết người tôi hầu hạ suốt tám năm qua – lại là mẹ vợ của anh ta.

    Đến cả câu nói cuối cùng trước khi nhắm mắt, anh ta cũng nói là:

    “Tiền trợ cấp, để lại hết cho vợ tôi – Hứa Xuân Hoa.”

    Hứa Xuân Hoa… chính là em gái chồng tôi.

    Tôi như người mất hồn quay về nhà, vừa bước vào cửa đã thấy “mẹ chồng” nắm tay Hứa Xuân Hoa, cười tươi rói:

    “Con đừng lo cho mẹ. Mắt Thụ Tài cũng coi như có mắt nhìn người. Lý Yến Ni đúng là một bảo mẫu tốt đấy.”

    “Con là người sắp làm ăn lớn, mẹ tuyệt đối không làm gánh nặng cho con đâu.”

    Thì ra tám năm tôi nhẫn nhịn, tận tụy, đổi lại chỉ là một câu:

    “Là một bảo mẫu tốt.”

    Uất ức tột cùng, tôi ngã sụp xuống đất.

    Khi mở mắt ra lần nữa…

    Tôi đã quay về cái ngày Lưu Thụ Tài thuyết phục tôi bỏ công việc ở đoàn văn công, ở nhà chăm lo gia đình.

  • Đối Thủ Thành Đôi

    Ngày xuất ngũ, tôi tự tay đ/ốt sạch toàn bộ những dải băng quấn ng/ực, ném luôn đống quần áo nam vào thùng rác.

    Tôi — một cô gái — đã giả trai suốt 5 năm, lăn lộn trong quân đội, cuối cùng cũng leo lên vị trí “vương giả chiến trường”.

    Tôi từng nghĩ, từ nay về sau có thể sống những ngày tháng yên ổn, mặc váy, đi xem mắt, làm một cô gái dịu dàng đáng yêu.

    Nhưng ai mà ngờ được… lần đầu tiên mặc váy dây đi bar, ngay trước cửa toilet nam, tôi lại đ/âm sầm vào lòng kẻ thù không đội trời chung thời trong quân ngũ!

    Hắn giữ lấy eo tôi, giọng vừa lạnh vừa mang chút trêu chọc:

    “Cô em à, đi nhầm rồi, đây là toilet nam…”

  • Thiêu Xác Chồng Cũ

    Mùng Một Tết, tôi bỗng thèm uống nước dừa tươi.

    Chồng không nói một lời, lập tức ra ngoài mua.

    Không ngờ, giữa đường anh ấy đột ngột bị nhồi máu cơ tim rồi qua đời.

    Tôi đau đớn tột cùng lao tới bệnh viện, lại bị mẹ chồng tát cho mười cái liên tiếp đến mức ngất xỉu tại chỗ.

    Đến khi tỉnh lại, thứ đập vào mắt tôi chỉ còn là hộp tro cốt và khoản nợ hàng chục triệu mà chồng để lại.

    Từ đó, tôi liều mạng làm việc kiếm tiền.

    Cuối cùng, sau mười lăm năm, tôi cũng trả hết nợ.

    Mang theo một thân bệnh tật, tôi đi nhặt ve chai trong khu nhà giàu.

    Lại bất ngờ nhìn thấy người chồng đã chết mười lăm năm trước đang nắm tay một người phụ nữ và một đứa bé bước xuống từ siêu xe.

    Tôi lao đến chặn anh ta hỏi cho ra lẽ, lại bị anh ta đá bay ra xa.

    Anh ta cười nhạo:

    “Diệp Vi Vi, cô đúng là con ngu số một.”

    “Tôi chỉ muốn đá cô mà không phải chia tài sản, nên đành giả chết cắt đuôi. Không ngờ cô dễ lừa đến thế.”

    “Nhờ cô trả hết đống nợ đó, nhà ba người chúng tôi mới được sống cuộc đời giới thượng lưu như giờ.”

    Tôi tức đến mức chết ngay tại chỗ.

    Lần nữa mở mắt.

    Tôi đã quay về đúng ngày Mùng Một Tết năm ấy.

  • Chuyến Xe Tiện Đường Đón Trúng Bạn Trai Và… Vợ Anh Ta

    Để dành tiền cưới, sau giờ làm tôi lén bạn trai chạy xe tiện đường.

    Khi đón khách, tôi sững người vài giây.

    Trong gương chiếu hậu, người bạn trai đã yêu tôi năm năm đang ôm một cô gái bước lên xe.

    Anh ngẩng đầu nhìn thấy tôi, cả người lập tức cứng đờ, rất lâu không nói được lời nào.

    Điểm đến của cuốc xe này là một khách sạn ở trung tâm thành phố.

    Nhưng chỉ một giờ trước, anh còn nhắn WeChat nói rằng tối nay tăng ca, sẽ ngủ lại ký túc xá công ty.

    Khi xe vừa khởi động, cô gái bỗng hơi cúi người về phía trước, giọng nói tràn ngập niềm hạnh phúc không giấu nổi:

    “Bác tài ơi, làm ơn lái êm một chút nhé, tôi đang mang thai, cảm ơn.”

    Tôi gật đầu một cách máy móc, đầu óc trống rỗng.

    Tôi nhìn anh qua gương chiếu hậu rất lâu, anh vẫn cúi đầu, không nói một lời.

    Cô gái khẽ đẩy anh:

    “Ông xã, hai người quen nhau à?”

  • Tái Sinh Tôi Cứu Em Trai Khỏi Gia Đình Chồng Khốn Nạn

    Khi em trai tôi chết đuối tại khu du lịch, tôi đang tham gia buổi tiệc giúp bạn thân thoát kiếp độc thân.

    Chồng tôi gọi điện, bảo tôi mau chóng đến đó, nhưng tôi bình tĩnh cúp máy.

    Anh ấy nhắn từng tin một, bảo tôi đến nhận xác.

    Tôi làm như không nghe thấy gì, tiếp tục nâng ly cạn chén cùng các chị em.

    Kiếp trước, khi nhận được tin em trai rơi xuống nước, tôi lập tức lao đến hiện trường.

    Thấy em trai mình toàn thân ướt đẫm, không còn chút hơi thở nào nằm trên mặt đất, tôi đau đớn tột độ.

    Chồng tôi liền đứng ra trách móc tôi vô trách nhiệm, nói tôi lâu nay luôn lạnh nhạt với em trai, còn không quan tâm, không quản lý nó.

    Bố mẹ chồng nói tôi vì muốn độc chiếm tài sản thừa kế của bố mẹ nên đã thuê người giết em trai, yêu cầu cảnh sát điều tra đến cùng.

    Tôi và em trai tình cảm rất sâu đậm, bố mẹ vừa mất, tôi còn chưa kịp chăm lo cho em, sao có thể hại nó được?

    Các cổ đông trong công ty cũng phản đối việc tôi nhậm chức chủ tịch, còn nhân danh bậc trưởng bối, đưa tôi vào tù để báo thù cho em trai.

    Trong vòng một tháng, tôi lần lượt mất đi bố mẹ và em trai, chưa đầy mấy ngày sau tôi cũng chết trong tù.

    Mở mắt ra, tôi đã quay về đúng ngày em trai gặp nạn.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *