Chồng Quyết Định Vì Yêu Mà Giữ Mình

Chồng Quyết Định Vì Yêu Mà Giữ Mình

Ngày cầm tờ chẩn đoán của chồng trên tay, anh ấy đột nhiên lắp một chiếc camera trong phòng ngủ chính.

Đêm đó, tôi thấy anh cam đoan qua điện thoại: “Anh sẽ không chạm vào cô ấy nữa, tài khoản và mật khẩu anh đều gửi cho em rồi, em có thể đăng nhập và kiểm tra bất cứ lúc nào. Anh quyết định rồi, anh sẽ vì yêu mà giữ mình.”

Nhìn gương mặt anh lúc đó đầy kích động, tôi lặng lẽ bỏ tờ chẩn đoán vào máy hủy giấy.

Vì yêu mà giữ mình…

Ừ, vậy thì hãy giữ cả đời đi.

1

Khi nhìn thấy mấy chữ “ASL” trên tờ chẩn đoán của Hạ Tư Minh, tôi suýt nữa đã đứng không vững.

Ba tháng trước, Hạ Tư Minh bị ngã từ trên núi khi leo, phải nằm viện điều trị.

Trong thời gian đó, tôi cố ý nhờ bác sĩ tiến hành kiểm tra toàn diện, chỉ mong yên tâm hơn, nào ngờ lại nhận được kết quả thế này.

“Bệnh ALS hiện chưa có cách chữa khỏi, chỉ có thể dùng thuốc để trì hoãn tiến triển, nhưng kết cục cuối cùng cũng không thể thay đổi.”

Bác sĩ nhìn tôi với ánh mắt đồng cảm.

Hạ Tư Minh mới hơn ba mươi tuổi, tuấn tú, khỏe mạnh, sự nghiệp vững chắc.

Anh là một luật sư ly hôn nổi tiếng trong nước, luôn tinh anh, quyết đoán, lạnh lùng và lý trí, thuộc nhóm ưu tú nhất.

Cuộc sống riêng của anh gọn gàng, quy củ, đam mê tập thể hình, leo núi và rất chú trọng đến chất lượng sống.

Chỉ nghĩ đến cảnh một người như anh sẽ trở thành bệnh nhân ALS không thể tự lo liệu, tôi thật sự không dám hình dung.

Tôi ngồi bên đường, nhìn dòng người qua lại tấp nập, thật lâu sau mới chậm rãi đứng dậy.

Tôi đã nghĩ thông rồi.

Đã là vợ chồng thì nên đồng cam cộng khổ, cho dù anh sau này biến thành thế nào, tôi sẽ cùng con trai đồng hành với anh, đối mặt với tất cả.

Khi về đến nhà, trời đã tối.

Con trai tôi, Nhất Hiên, đang chơi cờ vây một mình trong phòng.

Nó mới bảy tuổi đã đạt cấp năm cờ vây, từng được đài truyền hình phỏng vấn như một “thần đồng”.

“Con ăn cơm chưa?”

Tôi điều chỉnh lại tâm trạng, dịu dàng hỏi.

“Ăn rồi, hôm nay cô giúp việc nấu canh sườn hầm củ sen.”

Thằng bé không nhìn tôi, chỉ chăm chú nhìn bàn cờ.

“Thế còn ba con?”

“Ba đi chạy bộ rồi.”

Nhất Hiên vốn trầm tính, nói năng ngắn gọn giống cả hai chúng tôi.

Hai tiếng sau, khi tôi đang tựa vào đầu giường, lưỡng lự không biết có nên nói tình trạng bệnh cho Hạ Tư Minh biết không thì anh về.

Anh mặc bộ đồ chạy thể thao màu đen, dáng vẻ sáng sủa, gọn gàng.

Tôi bất giác lo lắng: “Bên ngoài lạnh thế này, sao anh mặc ít vậy?”

Trong những điều bác sĩ dặn hôm nay, có lưu ý rằng bệnh nhân ALS bị teo cơ, sinh nhiệt ít hơn, không thể để bị lạnh, nếu không tốc độ trở bệnh nặng sẽ nhanh hơn.

Hạ Tư Minh mặt không cảm xúc, giọng nhạt nhẽo: “Chạy bộ thì vẫn mặc thế.”

Anh tự ý mở chiếc hộp cầm trên tay, lấy ra một camera rồi đặt lên tủ cạnh tường đối diện giường để chỉnh góc quay thẳng ngay giường ngủ.

Tôi hơi ngạc nhiên.

“Sao anh lại đột ngột lắp camera?”

“Gần đây quanh đây có vụ trộm, có camera sẽ an toàn hơn.”

“Không lo bị lộ chuyện riêng tư à?”

Tôi chần chừ hỏi, vì anh vốn là người cực kỳ để ý quyền riêng tư.

Anh liếc mắt nhìn tôi, khẽ cười khẩy: “Riêng tư? Ai có hứng thú nhìn riêng tư của cô chứ?”

Trong lòng tôi đủ thứ cảm xúc xen lẫn, không muốn tranh cãi.

Lúc sắp ngủ, anh nằm xuống quay lưng về phía tôi, nằm thật xa, ra vẻ mệt mỏi không muốn nói gì.

Tôi khẽ thở dài.

Anh vừa kết thúc vụ ly hôn ồn ào của một nhân vật nổi tiếng, áp lực mới được trút bỏ, hãy để anh nghỉ ngơi chút đã.

Nửa đêm, vì tâm trạng rối bời mà tôi bất chợt giật mình tỉnh giấc.

Bên cạnh trống không, Hạ Tư Minh không nằm đó.

Tôi thấy lo liền lập tức dậy tìm anh.

Trên ban công, anh chỉ mặc bộ đồ ngủ mỏng, đứng giữa đêm gió gọi điện thoại.

Tôi vội cầm áo khoác đi tới.

“Anh sẽ không chạm vào cô ấy nữa…”

Tiếng thì thào vọng lại, tôi chững bước.

“Mật khẩu và tài khoản anh đều gửi cho em hết rồi, em muốn kiểm tra lúc nào cũng được.”

“Anh quyết định rồi, anh sẽ vì yêu mà giữ mình.”

Qua tấm kính, tôi ngẩn người nhìn Hạ Tư Minh.

Trên gương mặt luôn lạnh lùng, xa cách của anh giờ lại trào dâng cảm xúc mãnh liệt.

Nhìn anh kích động, hai má đỏ ửng, đầu óc tôi đang dần hiểu rõ logic đằng sau những lời anh nói.

Khoảnh khắc ấy, tôi có cảm giác mình không còn quen biết chồng nữa.

2

Trước giờ, nhu cầu chăn gối của Hạ Tư Minh rất cao.

Ban ngày anh điềm tĩnh kiềm chế, nhưng về đêm thì đòi hỏi không ít.

Vài năm gần đây, do áp lực công việc tăng mạnh khiến anh nói năng và hành xử càng phải cẩn trọng, khép kín, cũng vì thế càng sống khép kín hơn.

Chỉ khi quấn quít bên nhau vào ban đêm, trong lúc anh động tình thở gấp bên tai, tôi mới tìm lại được bóng dáng chàng trai năm xưa từng ngại ngùng khi nhìn tôi đỏ mặt.

Chúng tôi là bạn học cao học, anh theo đuổi tôi.

Chàng trai có vẻ lãnh đạm kiêu kỳ ấy nhưng lại luôn run rẩy ngại ngùng khi ở bên tôi khiến tôi nhanh chóng xiêu lòng.

Sau này, tôi ở lại trường dạy Tâm lý học, anh từ một luật sư hưởng lương tiến thẳng lên vị trí đối tác, trở thành luật sư ly hôn nổi tiếng toàn quốc với thu nhập hàng chục triệu tệ mỗi năm.

Tính cách chúng tôi có nhiều điểm tương đồng:

Giữ vững được cảm xúc, lý trí thực tế, luôn khách quan điềm tĩnh, thích cuộc sống chất lượng, sẵn sàng nỗ lực vì lý tưởng.

Tôi làm công việc ổn định, có thể chăm lo gia đình và con.

Anh thành đạt trong chuyên môn, nổi tiếng khắp nơi.

Kết hôn 8 năm, chúng tôi tôn trọng nhau, cùng nhau tiến bộ, sở hữu căn hộ cao cấp trị giá hàng chục triệu, có một đứa con ngoan được ca ngợi là “thần đồng”.

Có thể nói, gia đình chúng tôi khiến nhiều người ngưỡng mộ.

Thế nhưng nửa năm trước, anh bỗng thay đổi đôi chút.

Anh có thói quen chạy đêm.

Trước đây, anh luôn ra khỏi nhà lúc 8 giờ và về trước 9 giờ, sau khi tắm xong sẽ dành nửa tiếng cho gia đình.

Chưa từng thay đổi.

Nhưng nửa năm trước, anh đột ngột đi chạy từ 7 giờ đến tận 10 giờ mới về, về đến nhà thường có vẻ rất mệt, tắm xong là lên giường, không còn dành thời gian cho gia đình.

Tôi hỏi sao giờ chạy bộ lại kéo dài như vậy.

Anh mím môi, nói ngắn gọn: “Vụ kiện chưa có manh mối, anh ở ngoài thêm một lúc để đầu óc tỉnh táo.”

Công việc trí óc có lúc còn mệt hơn lao động tay chân.

Tôi cũng thông cảm.

Sau đó, anh hình như bỗng không còn hứng thú chuyện giường chiếu nữa, tôi nghĩ có lẽ vì áp lực làm anh thấy kiệt sức, không muốn làm anh tổn thương lòng tự tôn nên không nhắc tới, nhưng trong lòng vẫn rất lo.

Cũng vì thế, sau khi anh bị ngã và phải nằm viện, tôi kiên quyết khuyên anh tạm nghỉ ngơi để phục hồi, đồng thời nhờ bác sĩ kiểm tra toàn diện.

Nhưng giờ xem ra, có lẽ tình hình không như tôi tưởng.

Tôi nằm lại xuống giường, giữa đêm đen mở to mắt, im lặng ngắm trần nhà.

Những lời vừa rồi của anh làm tôi thấy xa lạ, vẻ mặt đó càng khiến tôi cảm giác không chân thực.

Đến mức sau khi phải nhận hai cú sốc nặng nề trong cùng một ngày, tôi lại không đau lòng hay phẫn nộ nhiều như lẽ thường, bởi sự tò mò mãnh liệt đã lấn át.

Tôi thật sự muốn biết.

Rốt cuộc người phụ nữ ở đầu dây bên kia là ai, mà có thể khiến một Hạ Tư Minh đã luyện đến mức lạnh lùng, lý trí tột độ như bấy lâu nay… Trở nên như thế?

Tôi luôn làm việc theo cách trực tiếp.

Tối hôm sau, tôi bỏ thuốc an thần vào sữa của anh.

3

Anh ngủ rất say, tôi bèn cầm tay anh mở khóa vân tay điện thoại.

Tìm lại số vừa gọi đêm trước, nhìn một lúc thì một dây thần kinh trong đầu tôi liền kết nối.

Số này tôi từng gặp qua.

Ba tháng trước, khi Hạ Tư Minh ngã trong lúc leo núi, tôi đã xin cảnh sát số của người đầu tiên phát hiện ra anh để muốn cảm ơn.

Cảnh sát đưa cho tôi đúng số này.

Tôi có thể nhớ rất lâu, nhất là với những con số.

Khi ấy, tôi gọi điện trước mặt cảnh sát, đầu dây là một người phụ nữ.

Giọng nhẹ nhàng, hòa nhã, nhưng nghe ra chị ấy cũng có tuổi.

Chị nói không cần gặp, không cần cảm ơn, đây là việc ai cũng sẽ làm rồi gác máy.

Lúc đó, cảnh sát cười bảo tôi, người khác có thể sẽ nhận phí cảm ơn, riêng chị này chắc chắn không.

Tôi hỏi tại sao.

Similar Posts

  • Em Không Yêu Anh Từ Lâu Rồi

    VĂN ÁN

    Năm đó, vào thời điểm ngông cuồng nhất, không coi ai ra gì, tôi đã trêu đùa một đàn anh trong trường quân đội, ăn xong rồi liền đá anh ta đi.

    Sau này, anh ta trở thành thiếu tướng trẻ nhất của Chiến khu phía Bắc, khi nhà tôi bị cuốn vào một vụ án trọng điểm, anh ta chủ động đề nghị liên hôn.

    Ai ai cũng nói tôi có thể gả cho anh ta là phúc phần tu tám kiếp mới có được.

    Nhưng bọn họ không biết…

    Mỗi đêm, Bùi Tịch Xuyên đều dẫn những người phụ nữ khác nhau về đại viện quân khu.

    Đối với chuyện đó, tôi luôn yên lặng ngoan ngoãn, thậm chí còn chuẩn bị sẵn “áo mưa” cho anh ta.

    Thế nhưng anh ta lại đập vỡ bình hoa, quay đầu liền có con với “bạch nguyệt quang” của mình.

    Tôi vẫn thờ ơ không chút động lòng.

    Anh ta lại nổi điên, ép tôi sát vào cửa.

    “Tạ Thanh Diên, tim em làm bằng băng sao?”

    Sau đó, tôi và bạch nguyệt quang của anh ta — Diệp Nguyệt Linh — sinh con cùng một ngày.

    Tôi ôm bụng quỳ trên đất nói yêu anh ta, cầu xin anh ta điều y bác sĩ tới cho tôi.

    Anh ta mừng như điên, ôm chặt lấy tôi:

    “Cuối cùng em cũng thừa nhận em yêu anh rồi!”

  • Những Năm Ấy Ta Từng Tranh

    VĂN ÁN

    Ta và Triệu Uyển cùng ngày được sắc phong làm phi.

    Hoàng thượng đích thân chọn sẵn mấy danh hiệu, bảo chúng ta tự chọn lấy một.

    Vừa nhìn thấy chữ “Ý”, ta liền ưng ngay, đưa tay chỉ vào.

    Triệu Uyển chỉ chậm hơn nửa nhịp, nhưng cũng chọn đúng chữ ấy.

    đọc full tại page mỗi ngày chỉ thích làm cá muối

    Hai người nhìn nhau, rồi cùng quay về phía hoàng thượng, ai cũng không chịu nhường.

    Câu “Thần thiếp chọn trước” còn chưa kịp nói ra, hoàng thượng đã cười nhẹ:

    “Mấy danh hiệu này đều mang ý tốt, chẳng cần tranh giành. Uyển nhi dùng chữ Ý, còn ngươi…”

    Người nhìn sang ta, giọng ôn hòa nhưng không để chối cãi:

    “…chữ Thuần hợp hơn.”

    Lời vàng ngọc đã nói ra, chuyện ấy coi như đã định.

    Mãi đến khi ngự giá của người lần thứ ba bị ta đóng cửa từ chối, người mới như chợt hiểu ra điều gì.

    “Chỉ là một phong hiệu thôi, cũng đáng để nàng làm ầm lên sao?”

    Ta cắn chặt môi, đáp khẽ:

    “Phải, chỉ là một phong hiệu thôi. Vậy vì sao… lại không thể là của thiếp?”

    Một câu hỏi ấy khiến người sững lại, không nói được lời nào.

  • Thân Phận Không Thể Thay Thế

    Vào năm thứ ba sau khi chồng tôi qua đời, em chồng đưa bạn gái về nhà.

    Cô gái cười tươi nhìn tôi: “Đây là chị dâu à? Trẻ trung xinh đẹp quá.” “Nếu không biết, còn tưởng là vợ mới mà nhà nuôi cho A Trì ấy chứ.”

    Tay tôi đang cầm tách trà khựng lại.

    Sau khi chồng mất, bố mẹ chồng thương tôi mồ côi góa bụa, nhất quyết giữ tôi lại, đối xử như con gái ruột.

    Sao giờ qua miệng cô ta, Tôi lại thành một quả phụ mặt dày không chịu đi, còn có ý quyến rũ em chồng?

  • Lòng Người Thay Đổi Vì Tiền

    Nhà cũ giải tỏa, được bồi thường 6 triệu tệ, sau khi bàn bạc với con trai và con dâu, tôi quyết định lấy ra 2 triệu tệ đưa cho con gái.

    Sáng hôm sau vừa tờ mờ sáng, tôi đã nhét thẻ ngân hàng vào túi, xách theo một giỏ đầy rau sạch trồng trong vườn nhà lên đường.

    Nghĩ con gái thích ăn rau tươi, lại nhớ nó đã lâu không về, trong lòng tôi tràn đầy mong chờ.

    Đi vòng vèo hơn hai tiếng đồng hồ, cuối cùng tôi cũng đến nhà nó.

    Vừa đặt giỏ rau xuống huyền quan, mẹ chồng của nó đã đứng bật dậy khỏi sofa, mặt đầy chán ghét nhìn tôi:

    “Ôi giời ơi, bà mang cái gì đến đây thế này, nhìn cái rổ đi, đất dính đầy ra sàn rồi, nhà tôi vừa lau đấy, giờ thì bẩn hết rồi!”

    Tôi vội vàng định đi lau, nhưng thằng rể đã nhíu mày mở miệng:

    “Mẹ, không phải con nói mẹ, mấy rau vườn này chẳng phải đều tưới bằng phân chuồng à? Bẩn lắm, sao mà đem vào nhà được, thằng Hạo Hạo còn nhỏ, nhỡ bị lây bệnh thì ai chịu trách nhiệm?”

    Tôi cứng đờ người, quay sang nhìn con gái, nó lại né tránh ánh mắt tôi, không dám nhìn:

    “Đúng đó mẹ, lần sau mẹ đừng mang mấy thứ này nữa, nhà con chẳng ai ăn đâu.”

    Câu nói ấy như một chậu nước đá, dội từ đầu xuống chân tôi, khiến tôi lạnh buốt cả người.

    Tim tôi hoàn toàn nguội lạnh, không nói thêm một lời, lặng lẽ xách lại đồ mang đến, quay người bước ra khỏi nhà nó.

    Gió lạnh mùa đông thổi làm tôi run rẩy, cũng thổi tắt luôn ý định đưa tiền đền bù cho con gái trong tôi.

  • Cô Giáo Cũ, Hot Search Mới

    Sau khi tặng cô giáo chủ nhiệm của con gái một bó hoa nhân Ngày Nhà giáo, cô ấy @ tôi trong nhóm lớp.

    【Con nhà chị không biết đối nhân xử thế, tôi cho các bạn cô lập nó một tháng để rút kinh nghiệm.】

    Ngay sau đó, cô gửi một tấm ảnh con gái tôi mắt đỏ hoe.

    【Con chị thấp bé, không hòa đồng, vậy làm phiền con ngồi hàng cuối nhé.】

    Nói xong, cô lại @ một phụ huynh khác: 【Mẹ của Đại Tráng, EQ của Đại Tráng rất cao, tôi thưởng cho em ngồi bàn đầu.】

    Tôi còn đang sững sờ thì thư ký đưa tài liệu tới: “Chủ tịch Chu, lớp tiểu thư có 40 phụ huynh, 39 người đã tặng quà Ngày Nhà giáo từ 5 vạn trở lên, chỉ mỗi ngài là chưa tặng.”

    Tôi tức đến run.

    “Hóa ra tôi là cổ đông của trường, không chỉ phải trả lương cho cô ta, còn phải biếu quà nữa à?”

  • Sau Khi Tất Cả Đều Thất Bại, Tôi Chọn Làm Dì Quản Lý Ký Túc Xá

    Sau khi mười người chơi trước đều thất bại, hệ thống bảo tôi tự chọn thân phận.

    “Chọn gì cũng được à?”

    “Chọn gì cũng được, bạch nguyệt quang cũng được, sư muội cũng được, tùy cô.”

    Hệ thống uể oải đáp cho có lệ.

    Những thân phận hot này, mấy người chinh phục trước đều từng chọn.

    Không ngoại lệ, tất cả đều thất bại.

    “Vậy tôi chọn làm cô quản lý ký túc xá.”

    Hệ thống yêu cầu hảo cảm của nam chủ đối với nữ chủ giảm xuống 0.

    Lại đâu có nói nhất định phải để tôi yêu đương với bọn họ.

    Làm cô quản lý ký túc xá còn có thể danh chính ngôn thuận chia uyên rẽ thúy.

    Vừa dứt lời, tôi đã xuất hiện ở phòng trực tầng một ký túc xá.

    【Đối tượng chinh phục một: Kiều Tử Dao.】

    【Kiều Tử Dao và nữ chủ Lạc Hân Nghi về muộn sau khi ăn khuya, xin tiến hành phá hoại.】

    Tôi liếc nhìn đồng hồ báo thức.

    Hay thật, đúng mười một giờ đêm.

    Tôi quen đường quen lối vòng ra cửa sau ký túc xá.

    Quả nhiên nhìn thấy Kiều Tử Dao đang đỡ chân Lạc Hân Nghi, giúp cô ta leo tường.

    Tôi bật đèn pin chiếu tới.

    “Nửa đêm nửa hôm không ngủ thì làm gì đấy!”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *