Bát Mỳ Cay Và Kế Hoạch Trả Thù

Bát Mỳ Cay Và Kế Hoạch Trả Thù

Khi tôi đứng ở sảnh giao dịch bất động sản và nhìn thấy cô bạn thân giành mua trước căn nhà đấu giá mà tôi đã nhắm sẵn, cuối cùng tôi có thể chắc chắn: cô ta cũng đã trọng sinh.

Kiếp trước, tôi và cô bạn thân đều có chút tiền tiết kiệm. Cô ta đem hết tiền đổ vào chứng khoán, còn tôi quyết định mua một căn nhà để ở.

Vì tiền không nhiều, cuối cùng tôi chọn mua một căn nhà đấu giá từng xảy ra án mạng. Nhưng chính ở lớp trần nhà, tôi tìm được một két sắt bên trong có mười triệu tiền mặt và hơn chục cây vàng.

Còn tiền của bạn tôi thì bị kẹt cứng trong thị trường chứng khoán, lỗ sạch, thậm chí còn nợ thêm một khoản không nhỏ.

Thấy tôi dọn vào biệt thự, lái xe sang, tiêu tiền phung phí mỗi ngày, cô ta tức điên, bày mưu lừa tôi ra quốc lộ để tôi bị xe tải tông chết.

Sau khi chết, hồn tôi trôi lơ lửng trên không, nhìn cô ta cùng bạn trai tôi lừa cảnh sát rằng tôi say rượu không tuân thủ luật giao thông nên lao ra đường tự tìm đường chết.

Lần nữa mở mắt, tôi quay về đúng ngày đi mua căn nhà đấu giá.

1

“Căn này để tôi mua!”

Tiếng của Đường Vũ Tâm vang lên chói tai bên tai tôi, tôi sững sờ nhìn cảnh trước mắt.

Anh môi giới bất động sản thoáng lúng túng liếc nhìn tôi, rồi quay sang nói với Đường Vũ Tâm:

“Xin lỗi cô, căn này cô ấy xem trước rồi.”

“Thì sao? Cô ta còn chưa trả tiền mà. Tôi trả trước thì nó là của tôi.”

Nhìn vẻ mặt chắc chắn không chịu nhường của cô ta, tôi hiểu ngay: cô ta cũng trọng sinh rồi.

“Tiết Kính, căn này tôi cũng muốn mua, cậu chọn căn khác đi, trong khu này còn nhiều căn tương tự mà.”

Nói câu đó, ánh mắt cô ta hơi dò xét. Tôi biết cô ta đang thử xem tôi có phải cũng quay lại hay không.

Tôi lấy lại bình tĩnh, khẽ nhíu mày đáp:

“Ừ được, nếu cậu thích thì mua đi, tôi xem mấy căn khác.”

Nghe tôi nói vậy, Đường Vũ Tâm thở phào nhẹ nhõm, chuẩn bị làm thủ tục với môi giới.

“Cô Đường, tôi phải nhắc trước nhé, căn này từng xảy ra án mạng nên giá mới rẻ thế, cô chắc chắn muốn mua chứ?”

“Chắc chắn, chắc chắn. Kẻ giết người bị bắt rồi, có gì mà sợ. Huống hồ tôi cũng đâu có ở…”

Nói được nửa câu, cô ta lập tức ngừng lại.

Tôi khẽ mỉm cười, hiểu ý cô ta muốn gì.

Kiếp trước, tôi có chút tiền tiết kiệm, lại chán ngán cảnh thuê nhà nên muốn mua một căn để ở cho ổn định.

Nhưng tiền ít nên lựa chọn cũng rất hạn chế.

Cuối cùng anh môi giới đưa ra một căn nhà “hung trạch” – nơi từng xảy ra án mạng giữa vợ chồng vì mâu thuẫn gia đình, chồng giết vợ.

Sau đó hắn bị bắt và kết án tù chung thân, còn căn nhà trở thành “hung trạch” chẳng ai muốn mua.

Sau khi tìm hiểu rõ, tôi vẫn quyết định mua. Dù sao tôi nghĩ ma quỷ không đáng sợ bằng nghèo đói.

Nhưng rồi trong căn nhà đó, tôi phát hiện cả một gia tài khổng lồ, còn Đường Vũ Tâm thì rơi vào cảnh bế tắc cùng cực.

Nên lần này, cô ta muốn cướp cơ hội vốn thuộc về tôi.

Cô ta liếc tôi, nở một nụ cười mỉa mai:

“Cậu không bằng mang tiền đi chơi chứng khoán đi, biết đâu lời to còn mua được căn lớn hơn ấy chứ.”

Tôi giả vờ không hiểu, hỏi lại:

“Căn này mỗi tháng còn phải trả mấy ngàn tiền vay đấy, cậu chắc trả nổi không? Tiền tiết kiệm của cậu cũng chẳng còn nhiều, trả góp chắc hơi khó nhỉ? Nếu cần thì tôi giúp.”

Đường Vũ Tâm cầm trong tay chỉ đủ tiền đặt cọc, nhưng bị tôi khích cho một câu, vừa nghĩ đến số tiền lớn trong căn nhà đó, cô ta lập tức mất bình tĩnh, nói lớn:

“Ai nói thế, tôi trả luôn một cục, đừng hòng giành với tôi, đây là của tôi!”

Anh môi giới không ngờ cô ta lại mê mẩn căn nhà này đến vậy, mà trả thẳng một lần thì càng dễ chốt, lập tức quên luôn tôi, quay sang niềm nở phục vụ cô ta.

“Được thôi, cô Đường, cô muốn thanh toán thế nào?”

Lời đã nói ra, giờ không tiện nuốt lại, Đường Vũ Tâm rút ra một chiếc thẻ:

“Tôi trả trước một phần, ba ngày nữa trả nốt số còn lại, thế được chưa?”

Anh môi giới cầm thẻ, cười vui vẻ gật đầu:

“Dĩ nhiên không vấn đề gì, vậy chúng ta đi ký hợp đồng nhé.”

Thấy vậy tôi cũng chẳng cần đứng đó thêm nữa, quay lưng rời khỏi, về lại căn phòng trọ nhỏ của mình.

Tối đó, tôi vừa nằm xuống giường đã nhận được cuộc gọi từ bạn trai – Trần Trạch Khải.

Giọng anh ta lạnh lùng, không chút lưu tình:

“Chia tay đi, Tiết Kính, tôi chán rồi, sau này đừng bám lấy tôi nữa.”

Tôi nghe mà mặt không cảm xúc, sau câu nói đó là tiếng cười khúc khích của một người phụ nữ vang lên từ đầu dây bên kia.

Tôi biết rất rõ đó là giọng ai, nhưng vẫn giả vờ kinh ngạc:

“Anh cặp kè với người khác à? Giờ đang ở với ai thế? Trần Trạch Khải, anh không thể đối xử với tôi như vậy được!”

Càng nghe tôi tức giận, anh ta càng vui vẻ.

“Nói thật cho cô biết nhé, tôi quen cô chỉ vì muốn cô giới thiệu tôi vào công ty các người thôi. Giờ mục đích đạt rồi, tôi cũng chẳng muốn giả vờ dính với cô thêm nữa.”

Thì ra là vậy. Vì hồ sơ của tôi đẹp nên vừa ra trường tôi đã được một công ty lớn tuyển dụng.

Sau khi tôi đứng vững trong công ty, chính tôi là người đã giới thiệu Trần Trạch Khải và Đường Vũ Tâm vào làm.

“Đừng làm phiền nữa Tiết Kính. Sau này chúng tôi sẽ là người có tiền, không cùng đẳng cấp với cô nữa, khác giới khác tầng, cần gì phải cố chui vào.”

Lúc đó Đường Vũ Tâm giật điện thoại từ tay anh ta, nói thêm với tôi.

“Hai người các người… dám phản bội tôi!” Tôi hít một hơi thật sâu, tỏ vẻ vô cùng sốc.

Nghe vậy, hai người bọn họ cười phá lên khoái chí.

Tôi nhân cơ hội nói:

“Hừ, tôi muốn xem xem không có tôi thì hai người được cái gì hơn. Cũng chỉ là mua được một căn nhà rẻ tiền, có gì mà đắc ý.”

“Sau này cô sẽ hiểu thôi, cô chỉ là con bé công ăn lương quèn, lấy gì so với tôi.”

Similar Posts

  • Mẹ Kế Độc Ác Và Con Gái Giúp Việc

    Khi đang ở nước ngoài tham dự hội nghị học thuật, tôi nhận được cuộc gọi từ con gái, trong tiếng nức nở:

    “Mẹ ơi, bác sĩ khám sức khỏe tiền hôn là con gái của cô giúp việc nhà mình, cô ta bịa đặt rằng con mắc đầy bệnh bẩn thỉu. Hôn phu của con còn bắt con đến bệnh viện kiểm tra để chứng minh sự trong sạch. Con phải làm sao đây?”

    Tôi tức giận đến run người, lập tức đặt vé bay về nước. Vừa về đến nhà, tôi đã thấy con gái cô giúp việc đang thử chiếc váy cưới trị giá hàng trăm tỷ của con gái tôi.

    Còn vị hôn phu kia thì đang giúp cô ta kéo khóa váy, tay chân không yên phận.

    “Dung Dung, hôm nay em đẹp quá… anh sắp không kiềm chế nổi rồi…”

    Cô gái kia vỗ nhẹ vào tay hắn, mặt đầy thẹn thùng:

    “Thế còn chuyện anh hứa với em thì sao…”

    “Yên tâm đi, anh đã sắp xếp xong với bệnh viện tư rồi. Đợi lúc khám xong, sẽ gây mê con tiện nhân kia, rồi trực tiếp cắt bỏ tử cung!”

    “Như vậy thì, dù mẹ ruột nó có quỳ xuống cầu xin anh, anh cũng có lý do để từ hôn vì nó sống buông thả. Đến lúc đó, em chính là cô dâu của anh!”

    Tôi như bị rút cạn máu, cả người lạnh toát. Nhìn về phía con trai vừa bước vào nhà, tôi hy vọng nó sẽ đứng về phía em gái.

    Nhưng nó chỉ nhìn cô gái kia bằng ánh mắt si mê, rồi thốt ra những lời càng khiến tim tôi tan nát:

    “Anh đã liên hệ với các tài khoản truyền thông rồi. Đợi con tiện nhân đó làm ầm lên, chúng ta sẽ tung tin khắp mạng là nó sống buông thả đến mức bị cắt bỏ tử cung. Tính cách nó yếu đuối, chắc chắn sẽ tự sát.”

    “Đợi nó chết rồi, anh sẽ van xin mẹ nhận nuôi em, đến lúc đó em mang danh con gái nhà họ Sở, cầm theo cổ phần của con tiện nhân đó, đường đường chính chính gả vào nhà chồng!”

    Cô gái kia xúc động đến rơi nước mắt, nhào vào ôm lấy hai kẻ tàn nhẫn ấy.

    Tôi run rẩy lưu lại đoạn ghi hình từ camera giám sát, lặng lẽ đi theo chiếc xe chở họ đến bệnh viện.

  • Khi Bà Bầu Hàng Xóm Vô Lý

    Cô hàng xóm bên cạnh mang thai, nói rằng máy nén điều hòa bên ngoài sẽ làm ồn đến em bé trong bụng cô ta.

    “Máy nén đặt ngoài phòng khách nhà cô mà. Nhà tôi cũng đâu phải mở điều hòa suốt ngày. Không ảnh hưởng gì đến cô cả.”

    Tôi giải thích cho cô ta hiểu, tử cung là một căn phòng cách âm tự nhiên. Hơn nữa, nếu mở điều hòa thì có thể đóng cửa sổ lại.

    Nhưng cô ta cứ dai dẳng không chịu buông:

    “Đóng cửa sổ nóng bức ngột ngạt, lỡ con tôi bị làm sao thì cô chịu trách nhiệm à? Sao cô lại vô ý thức thế hả? Tôi đang mang bầu, cô không biết nhường một chút à?”

    “Nếu cô không để tôi đặt máy nén nhà cô, tôi sẽ tố cáo cô tội mưu sát!”

    Cô ta không hiểu tiếng người, tôi cũng chẳng muốn đôi co thêm.

    Nhưng rồi cô ta lại thuê thợ đến, lén mở khóa nhà tôi, hàn luôn cái máy nén điều hòa vào phòng khách tôi.

    Ngay lúc đó, tôi vô tình lướt thấy một bài đăng kỳ lạ của một bà bầu trong nhóm thuê nhà cùng thành phố:

    【Mang thai sắp sinh, tháo máy nén điều hòa nhà chủ nên bị đuổi khỏi nhà.

    【Cần thuê gấp một căn nhà có thể tháo máy nén điều hòa!】】

    Tôi lập tức liên hệ với bà bầu đó.

    Đã vậy thì… tôi không trị được cô, nhưng để cô gặp một bà bầu y chang như mình xem sao. Cho hai người tự cắn xé nhau đi!

    “1203 có ở nhà không?”

    “Mau mở cửa! Nóng chết con tôi trong bụng bây giờ, cô chịu trách nhiệm đấy!”

    Tiếng gõ cửa lại vang lên.

    Tôi mặc kệ, đeo tai nghe vào, thả lỏng nằm dài trên ghế sofa.

    Cô ta gõ chán rồi cũng sẽ về thôi.

  • Hệ Thống Sinh Tồn Toàn Dân

    Trước khi bà ngoại mất chỉ dặn tôi một điều: “Đừng kích hoạt hệ thống!”

    Tôi vừa định hỏi “hệ thống” là gì thì bà ngoại đã trút hơi, lên thiên đàng。

    Từ nhỏ tôi đã nương tựa vào bà ngoại sống。

    Ba mẹ ly hôn rồi tựa như biến mất khỏi cuộc đời tôi。

    Tôi bình tĩnh lại cảm xúc。

    Sau đó, tôi vừa khóc vừa lo liệu hậu sự cho bà ngoại。

    Lúc ấy tôi cảm thấy mình chững chạc như một người lớn。

    Người thừa kế theo di chúc của bà ngoại là tôi,bà để lại cho tôi 300 vạn,một sợi dây chuyền và một căn nhà。

    Năm nay tôi 21 tuổi,khoản tiền này đối với tôi thực sự là một số tiền lớn。

    Nhưng chiếc dây chuyền này,tôi lại chưa từng thấy。

    Trông giống như một chiếc đồng hồ nhỏ,mở ra bên trong khảm một viên ngọc bích xanh。

    Ngắm xong tôi liền đeo nó vào cổ。

    Để làm kỷ niệm。

    “Ùng ục ục ——”

    Cái bụng nhắc tôi đi ăn,mấy ngày nay tôi chẳng ăn uống tử tế,bà ngoại ở trên trời chắc chắn sẽ lo cho tôi。

    Nhưng tôi lại không muốn tự nấu,nên đi ăn quán bên cạnh khu nhà cho tiện。

    Thu dọn sơ qua rồi đi ra ngoài。

    Trên đường đi,tôi phát hiện một điều kỳ lạ。

    Hình như tôi có thể nghe thấy người khác đang nghĩ gì trong lòng!

    Khi tháo dây chuyền ra thì lại không nghe thấy gì cả。

    Trên đường,có một cậu trai đi cùng hướng ra cổng khu,miệng không động nhưng tôi vẫn nghe thấy cậu ta nói:

    “Bạn thật là hệ thống à?”

    Ngay lập tức nghe thấy một giọng nói máy móc:

    “Vâng,Hệ thống sinh tồn ngày tận thế,xin hỏi ký chủ có muốn kích hoạt không?”

    Cậu ta bỗng phấn khích nhảy cẫng lên,khiến tôi giật mình。

    “Ha ha ha,đọc bao nhiêu tiểu thuyết cuối cùng cũng đến lượt mình có hệ thống!Kích hoạt chứ,phải kích hoạt ngay!”

    “Chúc mừng bạn đã liên kết với Hệ thống sinh tồn ngày tận thế,tận thế sẽ bắt đầu sau 10 ngày nữa。”

  • Mèo Biết Nói

    Sau khi con mèo nhà tôi được triệt sản, đột nhiên nó biết nói.

    “Tao sẽ giết mày!”

    Tôi tưởng mình nghe nhầm.

    Cho đến khi nó nhào thẳng về phía tôi, lại nói lần nữa.

    “Tao sẽ giết mày!”

    Tôi lập tức dựng hết tóc gáy.

    Vội vàng gọi bạn trai là Cảnh Thịnh tới.

    Cảnh Thịnh nói tôi vì thương mèo quá mà sinh ra ảo giác.

    Bảo tôi đừng nghĩ ngợi lung tung.

    Sau đó anh ấy nhốt con mèo vào lồng.

    Ai ngờ nửa đêm, con mèo lại lên tiếng: “Tao sẽ giết mày!”

    Tôi mở choàng mắt, nó đang ngồi chễm chệ trên ngực tôi, trừng mắt nhìn tôi đầy thù hận.

    Tôi giật mình bật dậy.

    Con mèo thừa cơ cào một cái vào cổ tôi.

    Cảnh Thịnh lập tức túm lấy nó, định ném thẳng xuống từ trên lầu.

    Tôi vội ngăn lại, dù sao cũng đã nuôi hai năm rồi.

    Hơn nữa, đây chỉ là phản ứng sau phẫu thuật, không thể trách hoàn toàn nó được.

    Cảnh Thịnh lúc này mới chịu nhốt nó lại vào lồng.

    Sau đó dùng dây thừng buộc thật chặt cả trước lẫn sau mới yên tâm.

  • Mối Tình Của Trần Hy

    Tôi dự định đi nơi khác để tham gia khóa đào tạo cắm hoa kéo dài một tháng.

    Trước khi đi, tôi đã giao lại chìa khóa tiệm hoa – nơi tôi dồn hết tâm huyết – cho bạn trai.

    Chúng tôi đã thỏa thuận rằng mỗi ngày anh ấy sẽ gửi cho tôi một tấm ảnh, coi như báo cáo kinh doanh.

    Không ngờ nơi tổ chức đột ngột xảy ra bão, buổi giao lưu kết thúc sớm mười ngày.

    Tôi muốn tạo bất ngờ, nên không nói cho anh ấy biết ngày tôi trở về.

    Thế nhưng khi tôi kéo vali đứng trước cửa tiệm, lại thấy bảng hiệu ấm áp quen thuộc đã bị thay bằng nền đen chữ trắng.

    Một người phụ nữ lạ bước ra từ trong tiệm.

    Cô ta cầm theo một xấp giấy vàng, đánh giá tôi từ đầu đến chân.

    “Muốn mua đồ tang lễ không? Hôm nay giảm giá hai mươi phần trăm.”

  • Nữ Chính Cầm Kịch Bản Vạn Người Mê

    Sau khi thân phận giả thiên kim của tôi bị vạch trần, tôi sống trong lo lắng suốt ngày.

    Nghe nói cha ruột của tôi nghiện rượu và còn bạo hành gia đình, tôi rất sợ bị đuổi trở về đó.

    Ngay lúc tôi quyết định từ nay sẽ hết lòng lấy lòng thiên kim thật, thì trước mắt bỗng xuất hiện một hàng chữ nổi.

    【Hehe, cuộc sống “hạnh phúc” của giả thiên kim sắp bắt đầu rồi.】

    【Nữ chính đừng lo, cô đang cầm kịch bản vạn nhân mê đấy. Ngay cả thiên kim thật cũng thích cô không kịp, sao có thể đuổi cô đi chứ.】

    Thiên kim thật… thích tôi không kịp?

    Khi tôi còn đang nghi hoặc, cha nuôi dẫn “thiên kim thật” cao 1m88 về nhà.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *