Hệ Thống Sinh Tồn Toàn Dân

Hệ Thống Sinh Tồn Toàn Dân

Trước khi bà ngoại mất chỉ dặn tôi một điều: “Đừng kích hoạt hệ thống!”

Tôi vừa định hỏi “hệ thống” là gì thì bà ngoại đã trút hơi, lên thiên đàng。

Từ nhỏ tôi đã nương tựa vào bà ngoại sống。

Ba mẹ ly hôn rồi tựa như biến mất khỏi cuộc đời tôi。

Tôi bình tĩnh lại cảm xúc。

Sau đó, tôi vừa khóc vừa lo liệu hậu sự cho bà ngoại。

Lúc ấy tôi cảm thấy mình chững chạc như một người lớn。

Người thừa kế theo di chúc của bà ngoại là tôi,bà để lại cho tôi 300 vạn,một sợi dây chuyền và một căn nhà。

Năm nay tôi 21 tuổi,khoản tiền này đối với tôi thực sự là một số tiền lớn。

Nhưng chiếc dây chuyền này,tôi lại chưa từng thấy。

Trông giống như một chiếc đồng hồ nhỏ,mở ra bên trong khảm một viên ngọc bích xanh。

Ngắm xong tôi liền đeo nó vào cổ。

Để làm kỷ niệm。

“Ùng ục ục ——”

Cái bụng nhắc tôi đi ăn,mấy ngày nay tôi chẳng ăn uống tử tế,bà ngoại ở trên trời chắc chắn sẽ lo cho tôi。

Nhưng tôi lại không muốn tự nấu,nên đi ăn quán bên cạnh khu nhà cho tiện。

Thu dọn sơ qua rồi đi ra ngoài。

Trên đường đi,tôi phát hiện một điều kỳ lạ。

Hình như tôi có thể nghe thấy người khác đang nghĩ gì trong lòng!

Khi tháo dây chuyền ra thì lại không nghe thấy gì cả。

Trên đường,có một cậu trai đi cùng hướng ra cổng khu,miệng không động nhưng tôi vẫn nghe thấy cậu ta nói:

“Bạn thật là hệ thống à?”

Ngay lập tức nghe thấy một giọng nói máy móc:

“Vâng,Hệ thống sinh tồn ngày tận thế,xin hỏi ký chủ có muốn kích hoạt không?”

Cậu ta bỗng phấn khích nhảy cẫng lên,khiến tôi giật mình。

“Ha ha ha,đọc bao nhiêu tiểu thuyết cuối cùng cũng đến lượt mình có hệ thống!Kích hoạt chứ,phải kích hoạt ngay!”

“Chúc mừng bạn đã liên kết với Hệ thống sinh tồn ngày tận thế,tận thế sẽ bắt đầu sau 10 ngày nữa。”

“Là hệ thống tận thế thật sao,chẳng lẽ còn có cả xác sống?”

“Đúng vậy,ký chủ có thể nhận một kỹ năng miễn phí từ gói tân thủ。”

Tôi đang nghe say mê thì anh chàng kia đột nhiên quay đầu,cảnh giác nhìn về phía tôi。

Như thể biết tôi có thể nghe thấy suy nghĩ trong đầu anh ta。

Anh ta hất tóc,liếm môi:

“Cô gái xinh đẹp,cô theo tôi làm gì thế?Thích thầm tôi à?”

Tôi vội vã vẫy tay,giải thích:

“Không phải không phải,tôi chỉ định đi ăn cơm chân giò ở phía trước thôi。”

Hú hồn,tôi cứ tưởng bị phát hiện rồi。

Không thể tin nổi,sao chàng trai này lại tự luyến thế chứ。

Nói xong thì không còn nghe thấy âm thanh kỳ lạ nào nữa。

Nghĩ vậy nên tôi bước nhanh hơn,cảm thấy mình tám phần là nghe nhầm rồi。

Khi đến nhà hàng,mọi thứ quen thuộc đến lạ。

Trước đó bà ngoại cũng đã dẫn tôi tới ăn một lần。

Ban đầu không có gì bất thường。

Cho đến khi,cơm vừa nhai trong miệng thì lại nghe thấy giọng máy móc。

“Ký chủ xin chào,tôi là Hệ thống sinh tồn ngày tận thế,xin hỏi ký chủ có muốn kích hoạt không?”

Tuy nhiên,câu này không phải nói với tôi,mà là với ông chủ quán。

Ông chủ hoảng sợ hét lên một tiếng, cái xẻng trong tay cũng rơi xuống:

“Cái quỷ gì đang nói chuyện vậy?!”

Những thực khách khác quay đầu nhìn sang, ai nấy đều dùng ánh mắt kỳ quái quan sát ông.

Ông chủ thầm nghĩ, chẳng lẽ chỉ mình mình nghe được tiếng này?!

Vậy nếu kích hoạt thì sẽ thế nào?

“Chúc mừng ký chủ liên kết thành công, tận thế sẽ bắt đầu sau 10 ngày.”

Ông chủ nghĩ: “Chẳng lẽ là thật sao? Chẳng lẽ mình chính là đứa con được chọn?!”

“Xin hỏi ký chủ có muốn mở gói quà tân thủ, có thể kích hoạt một kỹ năng.”

Ông chủ trả lời bằng ý niệm: “Mở, mở ngay đi!”

“Chúc mừng ký chủ nhận được kỹ năng chăn nuôi cấp C, nếu toàn bộ lợn trong thành phố bạn đang sống bị biến dị sau tận thế, bạn sẽ chết. Mỗi ngày còn một con lợn sống sót thì bạn sẽ được tính là sống thêm một ngày và có thể nhận thưởng.”

“666, còn muốn tôi bảo vệ lợn nữa à? Vậy có ích gì, hủy đi hủy đi, tôi muốn đổi kỹ năng mạnh hơn.”

“Hủy bỏ thất bại.”

……

Những câu sau đó nghe không rõ nữa.

Chỉ thấy ông chủ đỏ mặt vì tức giận.

Con dao trong tay ông đâm mạnh xuống thớt.

Chẳng lẽ tận thế thật sự sắp đến sao? Không lẽ mình bị ảo giác hết lần này tới lần khác?

Vừa nghĩ đến đây.

Đột nhiên trong đầu tôi vang lên một giọng máy móc quen thuộc.

“Ký chủ xin chào, xin hỏi bạn có muốn kích hoạt hệ thống sinh tồn tận thế không?”

Similar Posts

  • Chồng Để Lại Toàn Bộ Tài Sản Cho Con Riêng

    Chồng tôi và cô nhân tình nửa đêm cùng nhau lên núi, không ngờ lại trượt chân rơi xuống vách đá.

    Khi tôi đến nơi, anh ta đang hôn mê được đẩy vào phòng cấp cứu.

    Bác sĩ hỏi tôi có muốn cứu chữa không, tôi vừa khóc vừa hét lên:

    “Dù có tán gia bại sản, tôi cũng phải cứu anh ấy!”

    Lâm Diệu ôm đứa bé, mang theo di chúc tới bệnh viện tranh giành tài sản với tôi.

    “Theo luật, con riêng có quyền thừa kế. Tôi còn có di chúc của lão Cao đây. Trong đó ghi rõ, 90% tài sản ông ấy để lại cho con trai tôi! Ngoài ra cô còn phải chu cấp phí nuôi dưỡng hằng tháng!”

    Tôi chỉ vào người đàn ông đang nằm liệt trên giường bệnh, không nói nên lời.

    “Cô cũng nói là di chúc, vậy thì chờ chồng tôi chết hẳn rồi hãy mang ra tính.”

  • Dưới Khăn Đỏ Là Nước Mắt

    VĂN ÁN

    Trong tiệc sinh thần của ta, vị hôn thê cũ của phu quân lại tự tiện đến, náo loạn yến tiệc, thậm chí cắt cổ tay trước mặt mọi người.

    Phu quân vốn đứng bên ta, lại l vén khănập tức lao đến bên nàng ta.

    Tin đồn về bọn họ lan khắp kinh thành, ta vì thế mà ngã bệnh một trận nặng.

    Vương phi không kiên nhẫn liếc ta một cái:

    “Ngươi là chính thất, những kẻ lăng loàn bên ngoài, có thể ảnh hưởng gì đến ngươi chứ?”

    Lão vương phi sai người quở trách:

    “Tâm không thành, sức chẳng tới. Nếu ngươi làm không tốt, tự nhiên sẽ có người khác nguyện ý hầu hạ ta.”

    Phụ mẫu thì khuyên răn hết lần này đến lần khác:

    “Cuộc hôn sự tốt như vậy, con đừng có không biết điều!”

    Ta hoang mang, như trở lại ngày thành thân năm ấy.

    Khi đó, hắn miễn cưỡng đỏ của ta lên, ánh mắt lạnh như băng.

    Ta dùng ba năm để làm tan chảy ánh nhìn ấy, mọi người đều nói ta đã cược thắng.

    Nhưng đời người có được mấy lần ba năm, ta, Thi Thì An, không muốn làm kẻ đánh cược thêm lần nào nữa.

  • Oxy Cuối Cùng Của Niệm Niệm

    Trong chuyến du lịch tốt nghiệp, chúng tôi lái xe tự túc lên cao nguyên.

    Tôi đột ngột lên cơn phản ứng cao nguyên, mắt tối sầm lại, mới phát hiện thuốc cứu mạng của mình đã bị đổi thành Ibuprofen.

    Tôi vừa định chất vấn thì Lục Triết – vị hôn phu của tôi – đã giữ chặt lấy tôi:

    “Xin lỗi, thuốc nhập khẩu của em anh đưa cho Linh Nhã rồi, em tạm uống cái này cầm cự trước đi.”

    Tôi nắm chặt hộp Ibuprofen, khó thở đến mức run giọng:

    “Anh muốn em lấy cái này chờ chết sao?”

    Anh ta nhíu mày:

    “Sao em có thể nói vậy? Linh Nhã sức khỏe vốn yếu, em cũng không thể nguyền rủa cô ấy được chứ! Đi du lịch là để cảm nhận thiên nhiên, chứ không phải để em khoe mấy thứ thuốc quý giá đó. Mẹ anh nói đúng, tính tiểu thư này của em cần phải sửa. Sau này kết hôn rồi, anh không nuôi nổi một ‘bình thuốc di động’ cứ động tí là ngã đâu.”

    Tôi không đáp lại, chỉ dồn hết chút sức lực cuối cùng nhắn tin cho bố:

    “Bố, cho người đến đón con về, tiện thể hủy luôn hợp tác giữa hai công ty.”

  • Khóa Chặt Nhẫn Nhịn

    Hôm đó được nghỉ bù về quê, tôi vừa đến cổng nhà đã thấy chị dâu cùng năm đứa con đứng chờ sẵn.

    “Chị bận, em giúp chị trông một tháng nhé.” Nói xong, chị đẩy cả lũ nhỏ sang cho tôi rồi quay lưng chạy mất.

    Tôi không nói gì, chỉ lẳng lặng mở cửa cho chúng vào.

    Ngày hôm sau, mỗi đứa được phát một chiếc điện thoại, ngay lập tức biến thành món đồ chơi mới.

    Kem que và coca, trở thành nhu yếu phẩm hằng ngày của tụi nhỏ.

    Một tháng sau, chị dâu xông vào nhà muốn đón con, nhưng đập vào mắt chị chỉ còn năm đứa “tiểu tổ tông” mắt sáng rực xanh lè nhìn chằm chằm.

  • Nỗi Đau Hoà Ly Full

    Vào yến tiệc sinh thần năm thứ ba sau khi thành thân, phu quân ta – Thủ phụ – đã thay một ca cơ xinh đẹp chắn một ly rượu.

    Sắc mặt ta không đổi, liền quay sang Hoàng hậu thỉnh chỉ xin hòa ly.

    Nhìn thấy hòa ly thư, Phó Huyền vừa kinh ngạc vừa giận dữ.

    “Ngươi và Tuế Nhi đều là nữ nhân, sao lại hẹp hòi đến vậy?”

    “Chỉ là một ly rượu, ngươi đã ghen tuông bực tức, thật không xứng là đích nữ của Tướng phủ!”

    Ta chỉ vào thánh chỉ, giọng điềm tĩnh:

    “Ngươi cứ dây dưa mãi, chẳng lẽ là định kháng chỉ?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *