Dị Ứng Rau Mùi

Dị Ứng Rau Mùi

Lúc đặt đơn hàng đồ ăn vặt, tôi đã đặc biệt ghi chú rõ là dị ứng rau mùi, xin đừng bỏ vào.

Vậy mà lúc giao đến, lại đầy một tầng rau mùi.

Tôi lập tức yêu cầu hoàn đơn, nhưng bên cửa hàng mãi vẫn không phản hồi.

Nửa tiếng sau, một người đàn ông mặt mày hằm hằm đến trước cửa gõ mạnh: “Hoàn đơn? Nghe hay thật đấy! Không phải định ăn chùa à? Trả đồ lại đây, tôi mới hoàn tiền!”

Tôi sững người, bản năng là mang đồ ra trả lại cho anh ta.

Ai ngờ hắn ta vừa nhận lại vừa mắng nhiếc không ngừng, nói tôi làm màu, giả vờ dị ứng chứ ai mà không ăn được rau mùi chứ, rõ ràng là kiếm cớ ăn không trả tiền.

Tôi bắt đầu bực, không nói tôi đã ghi chú rõ từ đầu, chỉ riêng việc tôi mỗi tháng chi cả ngàn tệ ở quán họ, chưa bao giờ thiếu một đồng, mà lại đối xử với khách quen thế này, thật làm tôi lạnh lòng.

Tôi nhanh chóng dúi túi đồ ăn vào tay hắn: “Hoàn tiền đi! Từ nay tôi không bao giờ đặt bên các người nữa!”

1

Nghe vậy, gã đàn ông lập tức trừng mắt nhìn tôi, giọng gay gắt: “Có giỏi thì nói lại lần nữa xem?”

Ánh mắt đầy giận dữ của hắn làm tôi sợ hãi, âm thầm hối hận vì đã lỡ miệng.

Gã giơ nắm đấm lên dọa dẫm trước mặt tôi: “Không có việc cũng tự kiếm chuyện, bắt tao chạy lên đây, giờ còn đòi hoàn tiền? Không bắt mày trả phí chạy là tao đã tốt lắm rồi!”

“Không đến đặt hàng nữa? Mày tưởng tao cần cái thứ ham ăn chùa như mày à? Ai biết mày có tranh thủ trộm vặt không?!”

Tôi bắt đầu hoảng, sợ hắn làm gì quá khích.

Dù sao cũng chỉ mười mấy đồng, tôi đành nói nhanh: “Thôi khỏi cần tiền!” rồi lập tức đóng sập cửa lại.

Ai ngờ gã vẫn không buông tha, đứng ngoài gào ầm lên:

“Con đĩ thúi, mày đóng cửa dằn mặt ai hả? Không phải mày cố tình hoàn đơn để ăn không sao?”

“Phi! Tiệm tao buôn bán nhỏ, không chịu nổi tụi mày lật lọng thế này đâu!”

“Giàu thì keo, nhìn bóng bẩy thế thôi, ai biết sau lưng có phải dạng háng kiếm tiền không mà tiêu tiền như nước?”

“Ê, hay là mày thích tao nên mượn cớ trả hàng để gạ gẫm tao đấy?”

Câu cuối cùng hắn nói giọng vừa thô tục vừa ghê tởm, còn giơ chân đạp mạnh vào cửa.

Tôi tức đến đỏ mắt, hét lên qua cánh cửa: “Đồ ăn trả rồi, tiền tôi cũng không lấy, anh đi mau! Không tôi báo công an tố anh quấy rối đấy!”

Ai ngờ hắn càng được đà lấn tới, giọng điệu càng lúc càng dâm ô.

Tôi nhìn qua mắt mèo, còn thấy rõ mấy động tác dơ bẩn của hắn.

Lúc ấy, người phụ nữ nhà đối diện bất ngờ mở cửa, quát lớn: “Anh làm gì vậy hả? Nhà tôi còn con nhỏ, ý tứ chút đi!”

Gã kia khinh bỉ hất cằm: “Hừ! Tôi đã bảo sao đối diện cả ngày không thấy bóng người, hóa ra là làm nghề đó! Ghê tởm thật đấy! Quản lý kiểu gì mà để loại đàn bà thế này vô ở!”

Tôi mới chuyển đến khu này chưa lâu, lại bận rộn nên chưa thân ai.

Thấy bị hiểu nhầm, tôi lập tức mở cửa hét lên: “Chị ơi, chị đừng hiểu lầm! Là gã đàn ông này bị thần kinh!”

“Tôi đặt đồ ăn đã ghi rõ không ăn được rau mùi, ai ngờ giao đến toàn rau mùi, tôi chỉ nói muốn trả hàng. Hắn lấy lại rồi nhưng không chịu trả tiền, còn đứng đây nói bậy!”

Người phụ nữ nhìn túi đồ trong tay hắn, ánh mắt cũng dịu lại như đã tin lời tôi.

Nhưng gã đàn ông lại đột nhiên xông tới vài bước: “Mày dám vu khống tao lần nữa xem?”

Tôi hoảng sợ hét to: “Anh mà còn tới gần, tôi báo công an thật đấy!”

Người phụ nữ thấy tình hình không ổn, liền “rầm” một tiếng đóng sầm cửa lại.

Tôi tim đập thình thịch, vốn nghĩ có người ngoài gã sẽ không dám làm gì, giờ thì biết chắc chẳng ai muốn rước phiền.

Tôi định đóng cửa lại thì đã muộn.

Gã chộp lấy điện thoại của tôi, ném mạnh xuống đất: “Muốn báo công an? Tao cho mày báo luôn!”

Hắn ném cả túi đồ xuống đất, rồi lao tới ôm chặt lấy tôi: “Con đĩ phát tình thì nói thẳng, làm màu cái gì!”

Tôi hoảng loạn gào cứu mạng, vùng vẫy đấm đá.

Gã bịt chặt miệng tôi, lôi tôi vào trong nhà.

Đúng lúc tôi tưởng không thoát nổi, thì ting — thang máy đột nhiên phát ra tiếng…

Tôi như thấy được cứu tinh, vội vàng ngẩng đầu nhìn ra ngoài — là một người phụ nữ mập đang bước tới.

Là bà chủ quán đồ ăn vặt!

Mỗi lần tôi đến mua đều là bà ấy tiếp tôi.

Lúc này, tôi tràn đầy hy vọng nhìn bà ta.

Nhưng chưa kịp mở lời, một tiếng quát giận dữ vang lên: “Giỏi thật đấy! Tôi đã nghi rồi, đi lấy đồ mà mãi không về, thì ra là ra ngoài léng phéng!”

“Còn lấy cớ hoàn đơn, hai người các người diễn trò cũng khéo thật đấy!”

Gã đàn ông có vẻ rất sợ bà chủ, vừa nhìn thấy bà đã lập tức buông tôi ra.

Hắn đứng cúi gằm đầu một bên, dáng vẻ rụt rè như con gà trống bị vặt lông, vài lần định giải thích rồi lại thôi, cuối cùng chỉ tay về phía tôi: “Vợ ơi! Oan quá! Là con đĩ này dụ dỗ anh đó! Em có biết nó làm cái nghề gì không? Anh còn chê nó bẩn muốn chết, sao mà đụng vào nó được!”

Tôi lau nước mắt trên mặt, vội vã giải thích: “Không phải như chồng chị nói đâu! Chị còn nhớ tôi không? Tôi thường xuyên tới quán chị mua đồ mà!”

Chưa kịp nói xong, bà chủ đã túm lấy cổ áo tôi, “bốp bốp bốp” tát liên tiếp vào mặt.

“Hay nhỉ, tôi cũng thắc mắc sao một con bé mảnh khảnh mà ăn khỏe thế, lại cứ tối mịt mới tới mua đồ, thì ra là để mua cho trai bao!”

“Nói! Có phải lúc đó cô nhìn trúng chồng tôi nên mới nghĩ đủ trò để dụ dỗ không? Tôi đánh chết cái thứ đĩ rạc mặt dày như cô!”

Bà ta đẩy tôi ngã xuống đất, nghiến răng nghiến lợi nhìn tôi, mỗi lần mắng chửi là một cái tát nổ đom đóm mắt.

“Đồ hạ tiện, dám quyến rũ chồng tao!”

Máu mũi tôi không ngừng chảy ra, nhỏ tong tong xuống nền nhà.

Similar Posts

  • Bạn Trai Tôi Thuộc Tiêu Chuẩn Kép

    Lục Tiêu rất tiêu chuẩn kép.

    Khi một cô nàng nóng bỏng uốn éo tới bắt chuyện, anh ta còn chẳng thèm ngẩng đầu lên: “Ngứa thì đi tắm đi.”

    Còn tôi ba ngày không gội đầu, mặt mộc xuống nhà gặp anh ta, chưa kịp nói gì thì Lục Tiêu đã nuốt nước bọt đầy kiềm chế: “Đừng quyến rũ tôi.”

    “Nhưng tối nay tôi rảnh.”

    “Nhà em hay nhà tôi?”

  • Yêu Người Đẹp Trai, Lấy Người Đáng Tin

    Từ nhỏ mẹ đã dạy tôi:

    “Yêu thì chọn người đẹp trai, lấy thì chọn người đáng tin.”

    Vì vậy năm 24 tuổi, tôi chọn yêu Tư Dự.

    Tư Dự, một tay sát gái lão luyện.

    Châm ngôn sống của anh ta: “Trong tất cả bọn họ, anh yêu em nhất.”

    Còn tôi, một đại sư trà nghệ.

    Châm ngôn của tôi: “Không ngủ được… vì không ôm được anh ngủ.”

    Mọi người xung quanh đều thấy tôi với anh ấy rất xứng đôi.

    Nhưng đúng một tháng trước, mẹ tôi bị chẩn đoán ung thư phổi giai đoạn đầu.

    Ở bệnh viện, tôi thấy quá nhiều người cô đơn quạnh quẽ, khiến tôi bỗng dưng rất muốn có một gia đình.

    Tôi quyết định sẽ chia tay Tư Dự.

  • Bản Giám Định Cuối Cùng: Tôi Không Tin Cha Tôi Nữa

    Một ca tiểu phẫu đơn giản lại cướp đi mạng sống của mẹ tôi.

    Cha tôi, một chuyên gia giám định y khoa, tự mình tiến hành giám định.

    Kết quả đưa ra là: trước khi phẫu thuật, mẹ đã lén ăn uống, dẫn đến ca mổ thất bại, bệnh viện và bác sĩ chủ đạo đều không phải chịu trách nhiệm.

    Khi thông báo kết quả, cha tôi đỏ hoe mắt, giọng run rẩy mà tự trách:

    “Chuyện này ba cũng có trách nhiệm, là do ba không trông chừng mẹ trước ca mổ.”

    “Nhưng bác sĩ mổ chính là học trò cưng của ba, trình độ của cô ấy tuyệt đối không có vấn đề.”

    Mọi chuyện tưởng như đã hạ màn.

    Tôi đi nhận thi thể mẹ.

    Nhưng nhận về lại là một cơ thể không trọn vẹn, hầu hết các cơ quan nội tạng đều bị lấy đi.

    Học trò cưng của cha – Trần Lan Lan – đưa ra bản hiến tặng nội tạng mà mẹ đã “ký trước phẫu thuật”.

    Nhìn thủ đoạn vụng về này, tôi bật cười thành tiếng.

    Ngày hôm sau, tôi mở một buổi livestream toàn quốc, tiêu đề là:

    “Giờ giải phẫu trực tuyến của giáo sư y khoa.”

    Chỉ là lần này, đối tượng giải phẫu không phải xác chết, mà là người sống — chính là học trò cưng của cha tôi, Trần Lan Lan.

  • Bí Mật Trong Trung Cung

    Ta là con gái tư sinh của đương kim hoàng hậu, được bí mật gửi nuôi trong phủ Ninh Viễn hầu.

    Từ thuở nhỏ, tỷ tỷ trong phủ Ninh Viễn Hầu luôn thích đoạt lấy những gì ta yêu quý, y phục, trâm cài, thức ăn, bất kể thứ gì lọt vào mắt nàng, đều phải cướp đi cho bằng được. Ta chưa từng tranh đoạt với nàng.

    Nương ta từng nói, ta là mệnh phải vào cung.

    Thế nhưng ngay đêm trước đại hôn, tỷ tỷ lại nép vào lòng thái tử Cố Cảnh Dịch, người từ nhỏ lớn lên cùng ta, là thanh mai trúc mã của ta, ánh mắt chan chứa nhu tình, tay còn khẽ vuốt bụng.

    Vì nàng, thái tử ép ta từ hôn, gia quyến cũng mong nàng thay ta trở thành Thái tử phi.

    Ta chỉ cười nhạt, gật đầu đồng ý, một tờ thư đoạn tuyệt hết thảy với cẩu nam tiện nữ kia.

    Lúc bọn họ đắc ý cho rằng mọi sự đã thành, lại không hay biết, tương lai ai làm hoàng hậu, người đó mới có tư cách chọn thái tử.

  • Tinh Vãn Không Còn Nhỏ Bé

    Lần đầu tiên đến nhà họ Lý, Lý Bắc Trì – người đã được đính hôn với tôi từ nhỏ – trốn biệt suốt một tháng không chịu lộ mặt.

    Con gái người giúp việc trong nhà họ Lý nhìn tôi với ánh mắt đầy khinh bỉ:

    “Quê mùa như cậu mà cũng mơ tưởng đến thiếu gia à?”

    “Nói thật cho cậu biết, bạn gái của anh ấy là con gái nhà giàu nhất thành phố, hơn cậu gấp cả ngàn lần.”

    Năm đó tôi vừa vào lớp 10, bà – người thân duy nhất còn lại của tôi – qua đời, căn nhà bị gia đình bác hai chiếm mất.

    Tôi đến nhà họ Lý chỉ vì không còn nơi nào để đi, muốn được tiếp tục đi học mà thôi.

    “Tôi biết hôn ước do người lớn sắp đặt từ trước không có giá trị, tôi chỉ ở đây ba năm, sẽ không làm phiền lâu.”

    Thế nhưng, về sau lại có người không muốn tôi rời đi nữa.

  • Năm Thứ 10 Hôn Nhân Tan Vỡ

    Cố Lẫm Thừa là người nổi tiếng trong giới cảng vì chiều vợ đến phát cuồng.

    Anh từng vì tôi mà chặt đứt mọi mối quan hệ nam nữ bên ngoài, còn từng công khai tuyên bố rằng đã đi triệt sản.

    Nhưng đến năm thứ mười của cuộc hôn nhân, anh ta lại nuôi một cô gái trẻ trung và quyến rũ hơn bên ngoài.

    Anh em thân thiết của anh cười nhạo:

    “Cứ tưởng là tình thánh, ai ngờ cũng không nhịn nổi mà đi hái hoa dại bên ngoài?”

    Anh ta lại ôm lấy cô gái nhỏ, mỉm cười đáp:

    “Hoa nhà sao thơm bằng hoa dại được.”

    Cho đến khi tôi tắt thở trên bàn mổ, linh hồn tôi trôi dạt vào phòng sinh đối diện.

    Tôi nhìn thấy anh run rẩy cắt dây rốn, ôm lấy đứa con trai với cô gái đó, đắm chìm trong niềm vui làm cha.

    Anh ta không biết rằng, đóa hồng Kim Sơn mà anh từng thề sẽ yêu suốt đời – đã héo tàn rồi.

    Về sau, anh ta như phát điên, gây náo loạn trong tang lễ của tôi, cướp tro cốt mang đi, thậm chí còn đi cầu thần bái Phật, chỉ để mong tôi có thể sống lại.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *