Dị Ứng Rau Mùi

Dị Ứng Rau Mùi

Lúc đặt đơn hàng đồ ăn vặt, tôi đã đặc biệt ghi chú rõ là dị ứng rau mùi, xin đừng bỏ vào.

Vậy mà lúc giao đến, lại đầy một tầng rau mùi.

Tôi lập tức yêu cầu hoàn đơn, nhưng bên cửa hàng mãi vẫn không phản hồi.

Nửa tiếng sau, một người đàn ông mặt mày hằm hằm đến trước cửa gõ mạnh: “Hoàn đơn? Nghe hay thật đấy! Không phải định ăn chùa à? Trả đồ lại đây, tôi mới hoàn tiền!”

Tôi sững người, bản năng là mang đồ ra trả lại cho anh ta.

Ai ngờ hắn ta vừa nhận lại vừa mắng nhiếc không ngừng, nói tôi làm màu, giả vờ dị ứng chứ ai mà không ăn được rau mùi chứ, rõ ràng là kiếm cớ ăn không trả tiền.

Tôi bắt đầu bực, không nói tôi đã ghi chú rõ từ đầu, chỉ riêng việc tôi mỗi tháng chi cả ngàn tệ ở quán họ, chưa bao giờ thiếu một đồng, mà lại đối xử với khách quen thế này, thật làm tôi lạnh lòng.

Tôi nhanh chóng dúi túi đồ ăn vào tay hắn: “Hoàn tiền đi! Từ nay tôi không bao giờ đặt bên các người nữa!”

1

Nghe vậy, gã đàn ông lập tức trừng mắt nhìn tôi, giọng gay gắt: “Có giỏi thì nói lại lần nữa xem?”

Ánh mắt đầy giận dữ của hắn làm tôi sợ hãi, âm thầm hối hận vì đã lỡ miệng.

Gã giơ nắm đấm lên dọa dẫm trước mặt tôi: “Không có việc cũng tự kiếm chuyện, bắt tao chạy lên đây, giờ còn đòi hoàn tiền? Không bắt mày trả phí chạy là tao đã tốt lắm rồi!”

“Không đến đặt hàng nữa? Mày tưởng tao cần cái thứ ham ăn chùa như mày à? Ai biết mày có tranh thủ trộm vặt không?!”

Tôi bắt đầu hoảng, sợ hắn làm gì quá khích.

Dù sao cũng chỉ mười mấy đồng, tôi đành nói nhanh: “Thôi khỏi cần tiền!” rồi lập tức đóng sập cửa lại.

Ai ngờ gã vẫn không buông tha, đứng ngoài gào ầm lên:

“Con đĩ thúi, mày đóng cửa dằn mặt ai hả? Không phải mày cố tình hoàn đơn để ăn không sao?”

“Phi! Tiệm tao buôn bán nhỏ, không chịu nổi tụi mày lật lọng thế này đâu!”

“Giàu thì keo, nhìn bóng bẩy thế thôi, ai biết sau lưng có phải dạng háng kiếm tiền không mà tiêu tiền như nước?”

“Ê, hay là mày thích tao nên mượn cớ trả hàng để gạ gẫm tao đấy?”

Câu cuối cùng hắn nói giọng vừa thô tục vừa ghê tởm, còn giơ chân đạp mạnh vào cửa.

Tôi tức đến đỏ mắt, hét lên qua cánh cửa: “Đồ ăn trả rồi, tiền tôi cũng không lấy, anh đi mau! Không tôi báo công an tố anh quấy rối đấy!”

Ai ngờ hắn càng được đà lấn tới, giọng điệu càng lúc càng dâm ô.

Tôi nhìn qua mắt mèo, còn thấy rõ mấy động tác dơ bẩn của hắn.

Lúc ấy, người phụ nữ nhà đối diện bất ngờ mở cửa, quát lớn: “Anh làm gì vậy hả? Nhà tôi còn con nhỏ, ý tứ chút đi!”

Gã kia khinh bỉ hất cằm: “Hừ! Tôi đã bảo sao đối diện cả ngày không thấy bóng người, hóa ra là làm nghề đó! Ghê tởm thật đấy! Quản lý kiểu gì mà để loại đàn bà thế này vô ở!”

Tôi mới chuyển đến khu này chưa lâu, lại bận rộn nên chưa thân ai.

Thấy bị hiểu nhầm, tôi lập tức mở cửa hét lên: “Chị ơi, chị đừng hiểu lầm! Là gã đàn ông này bị thần kinh!”

“Tôi đặt đồ ăn đã ghi rõ không ăn được rau mùi, ai ngờ giao đến toàn rau mùi, tôi chỉ nói muốn trả hàng. Hắn lấy lại rồi nhưng không chịu trả tiền, còn đứng đây nói bậy!”

Người phụ nữ nhìn túi đồ trong tay hắn, ánh mắt cũng dịu lại như đã tin lời tôi.

Nhưng gã đàn ông lại đột nhiên xông tới vài bước: “Mày dám vu khống tao lần nữa xem?”

Tôi hoảng sợ hét to: “Anh mà còn tới gần, tôi báo công an thật đấy!”

Người phụ nữ thấy tình hình không ổn, liền “rầm” một tiếng đóng sầm cửa lại.

Tôi tim đập thình thịch, vốn nghĩ có người ngoài gã sẽ không dám làm gì, giờ thì biết chắc chẳng ai muốn rước phiền.

Tôi định đóng cửa lại thì đã muộn.

Gã chộp lấy điện thoại của tôi, ném mạnh xuống đất: “Muốn báo công an? Tao cho mày báo luôn!”

Hắn ném cả túi đồ xuống đất, rồi lao tới ôm chặt lấy tôi: “Con đĩ phát tình thì nói thẳng, làm màu cái gì!”

Tôi hoảng loạn gào cứu mạng, vùng vẫy đấm đá.

Gã bịt chặt miệng tôi, lôi tôi vào trong nhà.

Đúng lúc tôi tưởng không thoát nổi, thì ting — thang máy đột nhiên phát ra tiếng…

Tôi như thấy được cứu tinh, vội vàng ngẩng đầu nhìn ra ngoài — là một người phụ nữ mập đang bước tới.

Là bà chủ quán đồ ăn vặt!

Mỗi lần tôi đến mua đều là bà ấy tiếp tôi.

Lúc này, tôi tràn đầy hy vọng nhìn bà ta.

Nhưng chưa kịp mở lời, một tiếng quát giận dữ vang lên: “Giỏi thật đấy! Tôi đã nghi rồi, đi lấy đồ mà mãi không về, thì ra là ra ngoài léng phéng!”

“Còn lấy cớ hoàn đơn, hai người các người diễn trò cũng khéo thật đấy!”

Gã đàn ông có vẻ rất sợ bà chủ, vừa nhìn thấy bà đã lập tức buông tôi ra.

Hắn đứng cúi gằm đầu một bên, dáng vẻ rụt rè như con gà trống bị vặt lông, vài lần định giải thích rồi lại thôi, cuối cùng chỉ tay về phía tôi: “Vợ ơi! Oan quá! Là con đĩ này dụ dỗ anh đó! Em có biết nó làm cái nghề gì không? Anh còn chê nó bẩn muốn chết, sao mà đụng vào nó được!”

Tôi lau nước mắt trên mặt, vội vã giải thích: “Không phải như chồng chị nói đâu! Chị còn nhớ tôi không? Tôi thường xuyên tới quán chị mua đồ mà!”

Chưa kịp nói xong, bà chủ đã túm lấy cổ áo tôi, “bốp bốp bốp” tát liên tiếp vào mặt.

“Hay nhỉ, tôi cũng thắc mắc sao một con bé mảnh khảnh mà ăn khỏe thế, lại cứ tối mịt mới tới mua đồ, thì ra là để mua cho trai bao!”

“Nói! Có phải lúc đó cô nhìn trúng chồng tôi nên mới nghĩ đủ trò để dụ dỗ không? Tôi đánh chết cái thứ đĩ rạc mặt dày như cô!”

Bà ta đẩy tôi ngã xuống đất, nghiến răng nghiến lợi nhìn tôi, mỗi lần mắng chửi là một cái tát nổ đom đóm mắt.

“Đồ hạ tiện, dám quyến rũ chồng tao!”

Máu mũi tôi không ngừng chảy ra, nhỏ tong tong xuống nền nhà.

Similar Posts

  • Ngày Tôi Gả Đi, Mẹ Vẫn Yêu Em Gái Tôi Hơn

    Lễ cưới diễn ra đến phần kính rượu, tôi cầm ly rượu, cùng chồng bước đến bàn chính.

    Ba mẹ chồng mỉm cười nói với tôi rất nhiều lời ân cần, dưới sân khấu là một cảnh tượng hòa thuận vui vẻ.

    Đến lượt mẹ tôi, bà lại đặt ly rượu xuống, cảm thán trước mặt đầy bàn thân thích: “Thật tiếc, hôm nay mà là Mộng Dao kết hôn thì tốt biết mấy.”

    Không khí lập tức đông cứng lại.

    Bố tôi lúng túng chạm nhẹ vào bà, bà mới như chợt bừng tỉnh, nhìn tôi nói: “Ồ, Thanh Ngôn cũng được, chỉ là từ nhỏ đã hơi trầm, con người nhạt nhẽo.”

    Khoảnh khắc đó, mọi ánh nhìn đều đổ dồn về phía tôi.

    Tôi chỉ có thể giơ ly rượu, gượng cười còn khó coi hơn cả khóc.

  • Sau Khi Nghỉ Hưu, Con Rể Đưa Tôi Một Chiếc Thẻ Âm 5 Triệu

    Sau khi nghỉ hưu, tôi chắt chiu tiết kiệm, để dành được 2 triệu tệ.

    Con gái tôi luôn bóng gió hỏi tôi có bao nhiêu tiền tích lũy.

    Trong lòng tôi chợt căng lại, bèn thuận miệng nói: “Chỉ có 220 nghìn thôi, vừa đủ dưỡng già.”

    Ngày hôm sau, con rể lén đưa cho tôi một thẻ ngân hàng, nhỏ giọng nói: “Mẹ, mật khẩu là ngày sinh của mẹ, đừng nói cho vợ con biết.”

    Trên đường về nhà, tôi lập tức ghé ATM kiểm tra.

    Khoảnh khắc nhìn thấy số dư, tay tôi run đến mức gần như không cầm nổi chiếc thẻ.

  • Cô Vợ Không Tên

    Khi ly hôn với Hạ Kỳ Niên, cả hai chúng tôi đều rất bình tĩnh.

    Anh dịu dàng hỏi tôi muốn gì.

    Tôi không chút do dự trả lời:

    “Xe, nhà, tiền tiết kiệm.”

    “Và một nửa cổ phần công ty.”

    Hạ Kỳ Niên khựng lại, có chút bất ngờ.

    “Còn con thì sao? Hai đứa con em đều không cần à?”

    “Em từng yêu con đến thế, nỡ lòng nào bỏ mặc bọn nhỏ?”

    Tôi cúi đầu nhìn những vết sẹo dày đặc trên cổ tay — dấu tích của vô số lần tự hủy hoại bản thân.

    Khẽ lắc đầu.

    Không cần nữa.

    Từ nay về sau, ngoài tiền ra, mọi thứ liên quan đến Hạ Kỳ Niên, tôi đều không cần.

  • Sau Khi Nhận Được Cuộc Gọi Lừa Đảo, Tôi Liền Chuyển Tiền Cho Đối Phương

    Sau khi nhận được cuộc gọi lừa đảo, tôi không chút do dự mà chuyển khoản mười triệu cho đối phương.

    Cảnh sát thông báo tôi bị lừa, tôi không hề hoảng loạn, nhưng cô bạn cùng phòng – tiểu thư nhà giàu – lại cuống cả lên.

    Kiếp trước, ngay ngày khai giảng đầu tiên, bạn cùng phòng là Lưu Hân đã lén dùng thẻ đen của tôi, dẫn cả lớp đi tham dự buổi đấu giá, đốt đèn trời để “mở mang tầm mắt”. (đốt đèn trời là luôn trả giá cao nhất)

    Kết quả là toàn bộ tài sản hơn trăm triệu trong thẻ bị quét sạch, công ty tôi bị đứt dòng tiền, suýt nữa phá sản.

    Tôi tìm cô ta đòi tiền, nhưng cô ta lại khóc lóc, lao vào lòng bạn trai tôi.

    “Chị Giang Vãn, chị không thể vì nhà mình phá sản mà tùy tiện vu oan cho em được.”

    Bạn trai tôi – Trần Tự – thẳng tay tát tôi một cái, quát lớn:

    “Giang Vãn, cô tiêu xài hoang phí, giờ lại còn muốn Hân Hân gánh tội thay à? Cô còn biết xấu hổ không?”

    Tôi đến ngân hàng xin sao kê làm bằng chứng, lại bị Lưu Hân lái xe đâm thẳng vào người, rồi cố tình cán qua cán lại cho đến khi tôi chết hẳn.

    Ba mẹ tôi đi đòi lại công bằng, nhưng toàn bộ bạn học cùng lớp và Trần Tự đều đứng ra làm chứng giả, nói rằng tôi vì quá cần tiền mà cố tình ăn vạ, lao vào xe.

    Lần nữa mở mắt, tôi quay về đúng ngày mà Lưu Hân dẫn cả lớp đi đốt đèn trời. (trả giá cao nhất)

  • Chồng Tôi Nhưng Không Thuộc Về Tôi

    Vị hôn phu của tôi, vì muốn bỏ trốn cùng cô bạn gái thân học cùng học viện, đã tự đạo diễn một màn “hi sinh giả” ngay trong lễ cưới.

    Anh bị tước quân tịch, xóa hộ khẩu, từ một sĩ quan tham mưu trẻ tuổi đầy triển vọng trở thành kẻ thất thế, không còn chỗ đứng trong quân đội.

    Người con gái mà anh từng gọi là “tình yêu đích thực”, bốn tháng sau lại chê anh nghèo, quay sang làm tình nhân của một công tử nhà giàu.

    Phó Diêu Niên chịu cú sốc quá lớn, sốt cao ba ngày ba đêm.

    Sau khi tỉnh lại, anh trở về nhà và nhận mệnh lệnh kết hôn với tôi.

    Anh lại khoác lên quân phục, khôi phục vẻ nghiêm nghị và lạnh lùng như trước.

    Mười năm qua, chúng tôi sống với nhau như hai người xa lạ, là “cặp đôi mẫu mực” nổi tiếng khắp toàn quân khu.

    Tôi từng nghĩ, có lẽ cuộc đời này chúng tôi sẽ cứ bình lặng mà đi hết.

    Cho đến ngày hôm đó, tôi tình cờ phát hiện trong tủ bảo mật của phòng chỉ huy tác chiến, có mười bức thư tay anh viết cho Tô Vũ Nhu.

    Trong bức đầu tiên, anh viết:

    “Dù em có tham vọng, mê hư vinh, anh vẫn sẽ mãi chờ ngày em quay lại.”

    Còn trong bức cuối cùng, anh nói:

    “Nếu anh hi sinh vì Tổ quốc, toàn bộ tiền trợ cấp và bảo hiểm đều để lại cho em.”

    Thì ra, trong cuộc hôn nhân này, anh chưa từng thật lòng yêu tôi.

    Đêm đó, tôi đến bệnh viện tổng quân khu, lặng lẽ đặt lịch phá thai.

  • Trợ Lý Của Chồng Lén Tráo Con Ruột Của Tôi

    Vừa mới chuyển nhượng tài sản trăm tỷ cho con, nó đã quay lưng không nhận tôi.

    Chỉ vì nó là đứa trẻ được đổi từ người trợ lý sinh cùng ngày.

    Tôi một lòng nuôi dạy đứa trẻ của trợ lý, còn con ruột tôi thì lại bị cô ta ngược đãi từ nhỏ.

    Ngay sau khi chuyển nhượng toàn bộ tài sản, trợ lý mang kết quả giám định huyết thống đến, đứa trẻ lập tức không nhận tôi, còn đưa tôi vào viện tâm thần, để tôi chịu đủ mọi tra tấn mà chết.

    Lần nữa mở mắt, tôi quay lại đúng ngày sinh nở năm đó.

    Lần này, tôi đã ra tay trước để đổi lại con.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *