Phòng Đặc Cách Và Chiếc Còng Tay

Phòng Đặc Cách Và Chiếc Còng Tay

1

Tôi vừa hoàn thành nhiệm vụ tuyệt mật, trên người còn chưa lành vết thương thì lãnh đạo đã vội vàng nhét cho tôi một cuộc xem mắt.

“Trong viện toàn là ông bà già, chỉ còn mình em là trẻ, chị thật sự hết cách rồi!”

Đầu dây bên kia, giọng lãnh đạo nghe như sắp khóc.

Tôi biết dạo này vì chỉ tiêu kết hôn mà tóc chị ấy gần như rụng sạch.

Đối tượng do nhà nước phân thì chắc cũng không đến nỗi nào, thôi đành gật đầu cho xong.

Lãnh đạo mừng ra mặt, lập tức đặc cách cho tôi một phòng dưỡng thương hạng cao nhất ở bệnh viện quân khu, bảo tôi yên tâm nghỉ ngơi.

Bên phía vị hôn phu kia cũng rất tích cực, nhắn tôi cứ ở đó, chờ khỏe lại rồi làm đám cưới.

Đến chiều ngày thứ ba, vừa truyền dịch xong chuẩn bị nghỉ ngơi, cửa phòng bỗng “rầm” một tiếng, bị người ta đá tung.

Một cô gái trang điểm lòe loẹt xông thẳng vào, nhìn quanh phòng với vẻ ngang ngược, giọng chảnh chọe:

“Phòng này tôi lấy, cô biết điều thì mau cuốn gói đi!”

Tôi cố nhịn cơn đau, chống tay ngồi dậy:

“Đây là phòng đặc cách dành cho tôi điều trị, mời cô ra ngoài.”

“Đặc cách? Dựa vào cô á?”

Cô ta cười khẩy, cằm hất cao, mặt đầy khinh thường.

“Cô có biết nhà họ Chu mỗi năm quyên góp bao nhiêu thiết bị cho bệnh viện quân khu này không? Ở thủ đô này, chẳng có căn phòng nào tôi, Tô Uyển Nhi, không vào được!”

“Nếu không đi, tin không tôi bảo anh Trân một câu là cô chẳng còn đất sống ở đây?”

Trong lòng tôi lạnh lùng, lập tức bấm số gọi cho Chu Cảnh Trân:

“Chu Cảnh Trân, anh giỏi nhỉ, nghe nói bệnh viện quân khu, nhà các anh muốn ở là ở?”

……

Nếu không sợ hiểu lầm, vốn dĩ tôi chẳng thèm gọi cuộc điện thoại này.

Tôi muốn xem nhà họ Chu liệu có thật sự ngang ngược đến thế.

Giọng Chu Cảnh Trân trong điện thoại đầy thiếu kiên nhẫn:

“Không có việc gì thì đừng gọi cho tôi.”

Tôi kìm nén cơn giận:

“Giải thích xem tại sao có người xông vào phòng bệnh của tôi?”

Không ngờ anh ta lại đáp như chuyện hiển nhiên:

“Cô ở cái phòng tốt như thế chỉ là phí của.”

“Uyển Nhi là bạn thanh mai của tôi từ nhỏ, sức khỏe yếu, căn phòng ấy tầm nhìn tốt, cô ấy thích thì để cô ấy ở. Cô chuyển sang phòng thường cũng thế thôi, chi phí tôi lo.”

Tôi tức đến bật cười. Đây là người mà lãnh đạo tôi khen là “lý lịch sạch sẽ, chưa từng vướng chuyện tình cảm” sao?

Đúng là một cặp thanh mai trúc mã sâu nặng tình nghĩa!

Gương mặt Tô Uyển Nhi đắc ý sắp tràn ra ngoài:

“Nghe rõ chưa? Anh Trân bảo cô mau dọn đi! Đừng có được voi đòi tiên!”

“Nếu không phải cô giở thủ đoạn lừa cụ Chu ép anh Trân cưới cô, với cái thứ bác sĩ quèn quê mùa như cô, cũng đòi bước chân vào nhà họ Chu?”

Ánh mắt cô ta lướt qua bộ đồ bệnh nhân đã bạc màu, khinh bỉ không hề che giấu,

“Bây giờ ngoan ngoãn cuốn đi về phòng thường, tôi còn bố thí cho cô một cái giường! Không thì đừng trách tôi tống cô ra ngoài!”

Tôi nhìn cô ta, thấy rõ đây là cố tình gây sự.

Tôi cố nhịn, giọng vẫn giữ bình tĩnh:

“Bất kể cô với Chu Cảnh Trân là gì, căn phòng này là quốc gia đặc cách cho tôi dưỡng thương, mời cô ra ngoài.”

Tô Uyển Nhi hừ lạnh:

“Đặc cách? Dựa vào cô? Không nhờ nhà họ Chu nể mặt thì đến cửa bệnh viện này cô cũng không bước vào nổi!”

… Thôi.

Cãi nhau với kiểu người này chỉ phí thời gian.

Tôi bấm thẳng nút đỏ gọi khẩn cấp bên giường.

Bảo vệ lập tức chạy đến, tôi chỉ vào Tô Uyển Nhi:

“Cô ấy xông vào phòng trái phép, mời đưa ra ngoài.”

Đội trưởng bảo vệ vừa nhìn thấy mặt Tô Uyển Nhi, sắc mặt liền thay đổi.

Không những không hành động, ngược lại còn hơi khom lưng, cung kính nói:

“Cô Tô, cô có gì dặn dò?”

Khí thế của Tô Uyển Nhi lập tức bốc cao:

“Con nhỏ không biết điều này chiếm phòng của tôi! Mau kéo cô ta ra ngoài!”

Đội trưởng bảo vệ liền quay sang tôi, mặt hầm hầm, trực tiếp chộp lấy tay tôi!

Similar Posts

  • Bụng Bầu Trọng Sinh: Vả Mặt Cả Nhà Chồng Và Em Gái Trà Xanh

    Mang thai tám tháng, tôi được chẩn đoán là thai siêu nam.

    Dưới sự khuyên nhủ của em gái là bác sĩ, tôi đành ngậm ngùi chấp nhận đình chỉ thai kỳ.

    Đúng lúc ấy, trước mắt tôi chợt hiện ra một loạt dòng bình luận lướt qua:

    [Haizz, kiếp trước nữ chính thật quá thảm, tự tay giết chết con ruột của mình!]

    [Cô ấy chắc chắn không ngờ, người em gái mà cô tin tưởng hết lòng lại cố ý lừa dối mình đâu nhỉ.]

    [Mọi người đừng bỏ truyện nha, sắp tới là cao trào rồi đó, đợi nữ chính bị hành thảm chết xong sẽ tới phần trọng sinh trả thù siêu đã!]

    Lúc này tôi mới nhận ra thì ra mình chính là nữ chính trong một truyện trọng sinh.

    Tất cả chỉ vì em gái thích đùa giỡn đã lén tráo kết quả khám thai của tôi.

    Về sau, sự thật bị phơi bày, tôi phát điên tra hỏi nó vì sao lại lừa tôi.

    Nó lại làm ra vẻ vô tội, nói chỉ là muốn đùa một chút cho vui, còn trách tôi quá ngốc, nghe lời nói đùa mà cũng tin thật.

    Ba mẹ tôi vì muốn bảo vệ nó mà đã lựa chọn che giấu sự thật.

    Họ quay lại cảnh tôi hóa điên mất trí, đăng lên mạng dẫn dắt dư luận chửi rủa tôi là một con thánh mẫu não tàn, không xứng làm người.

    Tôi hoảng loạn đến mức ngã vào dòng xe.

    Toàn thân bê bết máu, chết một cách thê thảm.

    Chỉ sau khi chết, tôi mới trọng sinh, chính thức bước lên con đường nữ chủ đại sát tứ phương mà họ mong chờ bấy lâu nay.

  • Tôi Thay Chị Sống Nốt Phần Còn Lại

    Bị vu oan ngồi tù, tôi đã ở trong trại suốt năm năm.

    Trong thời gian đó, tôi từng ba lần tự sát, nhưng lần nào cũng được một người chị lớn cứu về.

    Chị nhìn vào đôi mắt vô hồn, chẳng còn chút ý niệm sống sót nào của tôi mà nói:

    “Chị chẳng còn sống được bao lâu nữa, nhưng con gái chị thì còn nhỏ. Sau này em ra ngoài… có thể giúp chị đến nhìn nó một lần không?”

    Tôi không trả lời.

    Không lâu sau, chị qua đời.

    Lúc chết, chị vẫn còn lẩm nhẩm gọi tên đứa con gái bảy tuổi, hối hận vì đã đưa nó đến thế giới này.

    Sau đó, nhờ cải tạo tốt, tôi được tha trước nửa năm.

    Trong một căn nhà gỗ tồi tàn, tôi nhìn thấy một bé gái gầy gò, lấm lem, trông thảm hại.

    Nó ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng long lanh hỏi tôi:

    “Cô là ai?”

    Cổ họng tôi nghẹn lại:

    “Tôi là mẹ con.”

  • Phá Vỡ Màn Kịch Ngoại Tình

    Chồng vừa mất, tôi lập tức đem con trai gửi vào trại trẻ mồ côi.

    Kiếp trước, sau khi chồng chết, tôi cắn răng nuôi con và hầu hạ bố mẹ chồng suốt hai mươi năm.

    Ngày nào cũng làm bảy công việc, mệt đến nôn ra máu.

    Đến khi dốc hết sức lo cho con học lên đại học, thì chồng tôi lại dắt tay người tình xuất hiện trong buổi tiệc mừng nhập học của con.

    “Diệu Diệu là con của chúng tôi, đứa bé mà cô sinh ra đã chết ngay khi mới chào đời rồi.”

    “Cô đã nuôi nó lớn rồi, thì giờ chuyện này không liên quan đến cô nữa, cút đi!”

    Tôi tức đến chết ngay tại chỗ.

    Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về đúng ngày chồng vừa chết.

    Tôi cứ tưởng chồng mình chết rồi, nào ngờ anh ta đang tiêu dao ở nước ngoài.

  • Tôi Sẽ Đi Cùng Bạn

    Năm năm sau khi chia tay.

    Hạ Thanh Dương đã trở thành người đàn ông sở hữu khối tài sản hàng tỷ, lại còn có một vị hôn thê xinh đẹp.

    Trong một buổi họp mặt, có người nhắc đến tôi.

    “Bao nhiêu năm rồi, họp lớp lần nào cũng không thấy Hứa Lâm, cô ta bận gì thế?”

    “Haha, bận bay máy bay để bám lấy đại gia ấy mà.”

    “Trên máy bay á?”

    “Ừ, cô ta làm tiếp viên cho hãng hàng không nào đó, tôi từng gặp rồi. Cậu không thấy đâu, cái mặt cô ta lúc phục vụ mấy người giàu, cười đến nịnh nọt luôn ấy.”

    “Thật á? Tiếp viên hả? Đúng là vẫn tham tiền như xưa.”

    Ngồi giữa trung tâm, Hạ Thanh Dương hơi nheo mắt lại, tay siết chặt thành nắm đấm.

    “Tiếp viên hàng không?”

    “Phải đó, Thanh Dương, từng ấy năm rồi, cậu vẫn chưa quên cô ta sao?”

    Anh cầm lấy tay vị hôn thê bên cạnh.

    Chiếc nhẫn kim cương to bằng trứng bồ câu trên tay cô gái lập tức chói lóa cả căn phòng.

    “Sớm quên rồi. Tháng sau đám cưới tôi, mọi người nhớ đến chung vui nhé.”

    Mọi người vội vàng gửi lời chúc mừng.

    Chỉ có tôi, người đang lơ lửng giữa không trung, cúi đầu xuống.

  • Cái Giá Của Việc Tr Úng Số

    Một năm trước, tôi buột miệng đọc đại một dãy số, không ngờ một đồng nghiệp mua theo và trúng luôn tám trăm ngàn tệ (). Do chuyện này cứ liên tiếp xảy ra, người trong văn phòng đều coi tôi như Thần Tài sống. Cứ sắp đến giờ quay thưởng, họ lại thi nhau đến xin số.

    Chiều nay, Lão Trương đột nhiên kéo tuột tôi lại, hỏi: “Cậu có bản lĩnh này, sao cậu không tự mua bao giờ?”

    Tôi cười, kể cho ông ấy nghe lý do. Nghe xong, mặt ông ấy tái mét. Ổng lập tức báo cảnh sát, rồi ngay trong đêm nộp đơn xin nghỉ việc.

  • Tai Thính Mệnh Bạc

    Ta quỳ trước tượng Bồ Tát:

    “Con tín nữ xin thề, đời này tuyệt đối không buôn chuyện, nếu trái lời thề, xin trời đánh sét bổ.”

    Bồ Tát không đáp.

    Ta vừa bước ra khỏi chùa, liền nghe thấy: “Kinh An Vương thật ra không phải cốt nhục của tiên hoàng……”

    Ta bịt tai chạy về nhà.

    Lại nghe thấy: “Năm đó hoàng hậu sinh không phải thái tử, mà là công chúa……”

    “Á a a a ta không muốn nghe!”

    Ta chui cả người vào chăn.

    A hoàn xông vào: “Tiểu thư! Có người tới! Muốn gả người cho Kinh An Vương!”

    Ta: ……

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *