Anh Chưa Từng Yêu Tôi Full

Anh Chưa Từng Yêu Tôi Full

Ngày Thẩm Tầm về nước, Trần Trạch ngồi ngoài ban công suốt cả đêm.

Màn hình lớn đối diện đang chiếu buổi phỏng vấn của Thẩm Tầm.

“Thẩm Thẩm à, cô đã giành được giải Ảnh hậu rồi, sao còn muốn quay về?”

Thẩm Tầm cười rất dịu dàng, giơ ngón áp út với chiếc nhẫn trơn.

“Vì người tôi yêu vẫn còn ở đây.”

01

Trần Trạch ngồi quay lưng lại với tôi, bên ngoài ban công.

Điếu Hồng Tinh kẹp giữa ngón tay đỏ rực trong bóng tối.

Anh đang hút thuốc.

Không phải đã bỏ rồi sao?

Tôi nghiêng đầu nhìn đồng hồ – ba giờ rưỡi sáng.

“A Trạch, muộn lắm rồi.”

Anh khựng lại một giây, lập tức dụi thuốc, đứng dậy quay người ôm lấy tôi.

“Sao em lại dậy? Có lạnh không?”

Tôi lắc đầu, không nói gì, ánh mắt cũng dõi theo màn hình lớn phía trước.

Trên đó vẫn đang chiếu đoạn phỏng vấn của Thẩm Tầm.

Trong video, phóng viên hỏi:

“Thẩm Thẩm à, cô đã giành được giải Ảnh hậu rồi, sao còn muốn quay về?”

Cô ấy cười ngọt ngào, đưa ngón áp út với chiếc nhẫn trơn.

“Vì người tôi yêu vẫn còn ở đây.”

Tôi còn chưa kịp nói gì, mắt đã bị che lại.

“Đừng xem nữa, về ngủ thôi.”

Tôi không nhúc nhích, chỉ hỏi: “Thẩm Tầm sắp về rồi à?”

“Không biết.”

“Cô ấy về là vì anh.”

Nghe vậy, Trần Trạch im lặng rất lâu.

Bất ngờ, anh nâng cằm tôi lên, hôn lên môi tôi, đè tôi lên bàn ăn mà hôn cuồng nhiệt.

Động tác gấp gáp và mạnh mẽ, đầu lưỡi nhanh chóng bị cắn đến bật máu.

Tôi không nói được thêm câu nào.

Cử chỉ thì thân mật, nhưng đôi mắt lại trống rỗng.

Tôi định đẩy anh ra, nhưng lại bị ôm chặt hơn.

Tôi biết, anh không muốn trả lời câu hỏi của tôi, nên chỉ biết dùng cách này để trốn tránh.

Nhưng… trốn tránh thì có ích gì?

Màn hình lớn lại vang lên tiếng hát của Thẩm Tầm.

Trong lời bài hát có một câu:

“Vĩnh viễn mà anh từng nói, hôm nay em sẽ cùng anh thực hiện.”

Đúng vậy.

Người nên cùng Trần Trạch đi đến mãi mãi, từ đầu đến cuối… chưa từng là tôi.

02

Sau hôm đó, tôi tự giác dọn ra khỏi nhà Trần Trạch.

Anh không biết.

Lúc ấy anh đang đi làm, tôi xin nghỉ phép để về nhà anh thu dọn đồ đạc.

Tôi và anh đã bên nhau hai năm, sống chung cũng gần một năm.

Trong căn nhà này, đâu đâu cũng có dấu vết của tôi.

Thu dọn thật sự rất rườm rà.

Tôi kéo vali ra giữa nhà, trước tiên vào phòng ngủ để dọn quần áo.

Quần áo tôi nhiều, gần như chiếm hết tủ.

Phần lớn trong số đó là anh mua cho tôi.

Thật ra, trong suốt hai năm yêu nhau, Trần Trạch đối xử với tôi rất tốt.

Tốt đến mức tôi gần như quên mất một điều— Anh chưa từng yêu tôi.

Tình cảm giữa tôi và anh vốn dĩ là một tai nạn.

Hai năm trước, ông nội Trần Trạch lâm bệnh nặng.

Nguyện vọng cuối đời của ông là muốn thấy cháu trai mình yên bề gia thất.

Nhưng lúc đó, Thẩm Tầm chuẩn bị ra mắt, đành phải chia tay Trần Trạch.

Tám năm tình cảm, cứ thế chấm dứt.

Đừng nói là Trần Trạch, ngay cả tôi cũng cảm thấy tiếc cho họ.

Nhưng người đã rời đi, là không thể quay lại.

Trần Trạch sa sút tinh thần, ban ngày ở bệnh viện chăm ông, ban đêm thì uống rượu trong bar.

Vài lần anh say đến mức gọi nhầm điện thoại cho tôi.

Ban đầu tôi tức giận chạy đi tìm, chửi cho một trận.

Nhưng rồi thấy thân hình anh ngày càng gầy đi, tôi không nỡ mắng nữa.

Chỉ khuyên anh nên đối xử tốt với bản thân hơn.

Anh không để tâm.

Nhưng dưới sự thúc ép của tôi, cuối cùng cũng không đến quán bar nữa.

Khoảng thời gian đó, tôi liên tục tìm cách bồi bổ cho anh.

Lấy cớ mang cơm cho ông nội, tiện tay mang thêm cho anh.

Dần dần, tình cảm tôi giấu trong lòng suốt mấy năm cũng không giấu được nữa.

Tôi biết anh nhìn ra rồi, nhưng lại không biết từ chối thế nào, chỉ đành tránh mặt tôi.

Tôi hiểu ý anh.

Vậy nên cũng không tiếp cận nữa.

Cho đến khi ông nội nhận được thông báo nguy kịch.

Hôm đó anh ở bệnh viện cả chiều, đến tối gọi tôi lên sân thượng.

Anh cầm một chiếc hộp nhỏ trong tay, tôi nhận ra đó là hộp đựng nhẫn.

Nhưng anh không nói gì, chỉ im lặng ngồi đó.

Tôi cũng không nói gì, chỉ ngồi cạnh anh ngẩn ngơ.

Rất lâu sau. Lâu đến mức cả con phố trở nên yên ắng, tiếng ồn ào cũng tan biến.

Tôi mới quay sang nhìn anh, thấy anh cúi gập người, thần sắc bình thản, tay liên tục xoa nhẹ chiếc hộp nhỏ đó.

Khoảnh khắc ấy, tôi bất giác thấy anh rất đáng thương.

Một người kiêu ngạo như anh, mới hai tháng thôi… đã suy sụp đến mức này.

Tôi thở dài, mở lời trước.

“A Trạch, em thích anh đã lâu rồi. Mình ở bên nhau nhé?”

Động tác của Trần Trạch khựng lại.

Anh suy nghĩ rất lâu, khi mở miệng, giọng nói mang theo chút bất lực buông xuôi.

“Nhưng Miểu Miểu, anh không thích em.”

Tôi chớp chớp mắt, tim nhói lên từng cơn, không biết phải nói gì.

Lúc định quay người rời đi, Trần Trạch lại kéo tôi lại.

“Nhưng nếu em sẵn lòng thử một lần, anh đảm bảo sẽ không bao giờ phản bội em.”

Thế là, chúng tôi ở bên nhau.

Sau đó ông nội anh mất, tôi ở lại giúp anh lo tang lễ.

Rồi sau đó chúng tôi tốt nghiệp, cùng ở lại thành phố B, dựa vào nhau vượt qua giai đoạn mông lung sau khi ra trường.

Thoắt cái đã hai năm trôi qua.

Hai năm rồi, tôi vẫn rất yêu Trần Trạch, nhưng anh thì vẫn chưa yêu tôi.

Thật ra tôi có thể nhận ra—

Khi biết Thẩm Tầm sắp quay về, Trần Trạch đã rất vui.

Chỉ là anh có chút tức giận, giận vì năm xưa cô ấy lại rời bỏ anh như thế.

Nhưng Trần Trạch xưa nay chưa từng giận Thẩm Tầm lâu.

Chắc chỉ cần cô ấy làm nũng một chút là mọi chuyện sẽ lại như xưa.

Họ sẽ quay lại với nhau, tiếp tục thực hiện lời hứa “mãi mãi” mà họ từng lên kế hoạch.

Chỉ là… tất cả những điều đó, không còn liên quan gì đến tôi nữa rồi.

Similar Posts

  • Nữ Thiên Tài Y Học Chỉ Để Chụp Ảnh

    Hôm tôi nộp đơn từ chức, viện trưởng lại bắt tôi để cho bác sĩ nội trú thực tập hai năm rưỡi – Đổng Hiểu Oánh – hướng dẫn tôi làm phẫu thuật.

    Còn dặn tôi phải rộng lượng, tạo thêm cơ hội cho người trẻ.

    Về sau viện trưởng lên cơn đau tim, tôi hỏi cô Đổng: “Ngực thì đã rộng rồi, giờ mở phần nào của tim trước đây?”

  • Bánh Trung Thu Mốc

    Bạn nữ chí cốt của chồng tôi Tưởng Ngâm, mang đến mấy cái bánh trung thu ngũ nhân.

    Tôi nhìn thấy trong nhân có chấm mốc, vội vàng khuyên chồng đừng ăn.

    Không ngờ lại khiến chị gái ấy – Tưởng Ngâm – cười lăn lộn:

    “Cô đừng nhạy cảm thế, mấy cái bánh trung thu thôi mà, chồng cô có gì chưa từng ăn qua, ngay cả mông tôi anh ta còn từng cắn đấy.”

    Tôi tức đến mức ném hết bánh đi.

    Chồng cảm thấy mất mặt, liền mạnh tay đẩy tôi một cái.

    Tôi không kịp phản ứng, sau gáy đập mạnh xuống đất, chảy máu trong sọ.

    Tưởng Ngâm thì lại cúi đầu nhìn tôi từ trên cao, bĩu môi:

    “Đây chính là lý do tôi không thích chơi với mấy cô gái như các cô. Chạm nhẹ một cái là sống chết kêu gào, thật nhàm chán.”

    Nói xong, cô ta chẳng thèm để tâm đến ánh mắt cầu cứu của tôi, kéo chồng tôi đi bar thâu đêm.

    Kết quả vì không được cấp cứu kịp thời, tôi bị liệt toàn thân, cuối cùng chết oan uổng.

    Khi mở mắt ra lần nữa, tôi quay về đúng ngày hôm đó – khi chồng tôi nhận được chiếc bánh trung thu mốc.

    Lần này, tôi giả vờ không thấy chấm mốc trong nhân bánh.

  • Thế Thân Ba Năm

    Người ta nói cái bóng không thể sống qua mùa hè.

    Nhưng cái bóng của tôi đã sống suốt ba năm.

    Hôm nay hợp đồng hết hạn.

    Tạ Lâm ném tờ giấy giải ước lên bàn.

    Mặt bàn kính cường lực vang một tiếng “cộp”.

    “Thẩm Miên.” Giọng anh ta hơi khàn. “Em có thể ở lại.”

    Tôi nhìn chằm chằm vào tờ giấy giải ước.

    Ô ký tên còn để trống.

    Tên anh đã ký sẵn rồi.

    Tạ Lâm.

    Chữ viết bút máy, lực ấn mạnh đến mức in hằn.

    “Thêm tiền à?” Tôi hỏi.

    Ngón tay anh hơi khựng lại. “…Cái gì?”

    “Gia hạn thì phải thêm tiền.” Tôi lấy điện thoại ra xem giờ. “Quá thời gian còn phải cộng thêm hai mươi phần trăm. Phụ lục ba, điều bảy trong hợp đồng.”

    Tạ Lâm bỗng bật cười. Anh rất ít khi cười. Khóe môi nhếch lên một chút, giống như có con dao rạch ra một vết.

    “Được.” Anh nói. “Gấp đôi.”

    Tôi lắc đầu. “Không ký.”

    Không khí đông cứng lại. Ánh sáng từ chiếc đèn chùm pha lê chói đến nhức mắt. Biệt thự này cái gì cũng tốt, chỉ là đèn hơi nhiều.

  • Trọng Sinh Trở Lại Tôi Tác Thành Vị Hôn Phu Và Bạch Nguyệt Quang

    Tôi trọng sinh về đúng ngày cậu hai nhà họ Phó – Phó Chiêu Dã – bị đám con hoang của Phó Tự bao vây đánh trong con hẻm.

    Lần này, tôi không báo cảnh sát, cũng không xông vào thay anh ta chịu trận nữa.

    Tôi chỉ đeo tai nghe rồi sải bước rời đi.

    Phó Chiêu Dã bị đánh gãy chân trái, mù mắt phải.

    Còn tôi, trong khoảng thời gian ấy đã đổi tên đổi họ, trốn ra nước ngoài, hoàn toàn biến mất khỏi tầm kiểm soát của anh ta.

    Kiếp trước, tôi yêu anh ta đến khắc cốt ghi tâm. Vì anh ta mà tôi bị chặt gân tay, mất thính lực vĩnh viễn, trở thành kẻ tàn tật suốt đời.

    Anh ta ngoài mặt thì yêu thương bảo vệ tôi, nhưng đúng vào ngày kỷ niệm mười năm kết hôn, lại đẩy tôi xuống vực.

    “Em hủy hoại cả đời tôi, còn hại chết Doanh Doanh. Để em trả giá vào hôm nay đã là quá nhẹ rồi!”

    Khi rơi xuống, tôi thấy anh ta hôn tấm ảnh người yêu cũ.

    Lúc đó tôi mới hiểu, anh ta luôn cho rằng tôi lấy ơn báo oán, là kẻ đã phá hỏng hạnh phúc của anh ta.

    Lần này sống lại, tôi quyết định đi trước một bước, tôn trọng tình yêu của anh ta với mối tình đầu.

  • Kiếp Này Tôi Không Còn Là Kẻ U Mê

    Kiếp trước, vào đầu những năm 70, tôi và Tần Quang cùng xuống nông thôn lao động.

    Chúng tôi là một đôi được công nhận rộng rãi, ai cũng nói tôi trèo cao vì Tần Quang vừa đẹp trai lại học giỏi.

    Không ai biết tôi là con gái của một vị lãnh đạo cấp cao.

    Khi bị đưa về nông thôn rèn luyện, ba tôi dặn tôi đừng nói ra tên ông hay chức vụ gì cả.

    Trong suốt thời gian cùng lao động, tôi chăm sóc Tần Quang từng li từng tí, lấy tem phiếu và sinh hoạt phí của mình để chu cấp cho anh ta.

    Cuối cùng, Tần Quang cũng đồng ý đi đăng ký kết hôn với tôi.

    Chúng tôi đến thị trấn mua quần áo mới, chuẩn bị hôm sau đi làm giấy kết hôn, khi đi ngang qua một con sông nhỏ.

    Một cô gái bị rơi xuống nước, Tần Quang không chút do dự nhảy xuống cứu cô ấy lên.

    Cô gái đó tên là Bạch Tuyết, trong vòng tay của Tần Quang, hai người nhìn nhau say đắm, vừa gặp đã yêu.

    Sau đó, Tần Quang viện đủ lý do để không đi đăng ký kết hôn với tôi nữa.

    Tôi trở thành trò cười của cả làng.

  • Tôi Là Đứa Trẻ Chạy Thoát Từ Địa Ngục

    Tôi  trời sinh mệnh khổ từ trong trứng. Ba tuổi bị gãy chân, năm tuổi điếc tai, tám tuổi lại mù một bên mắt.

    Sau khi được gia đình hào môn đón về, “giả thiên kim” liền trừng mắt đe dọa tôi:

    “Cho dù mày có quay về thì thiên kim nhà họ Lục cũng chỉ có tao thôi! Nếu mày dám giở trò gì, tao đánh gãy chân mày đấy!”

    Tôi nhìn cô ta đầy khó hiểu, cảm thấy cô ta thật dư thừa.

    Rồi tôi lẳng lặng tháo hai cái chân giả xuống.

    Nhìn đôi chân trống rỗng của tôi, sắc mặt ba mẹ lập tức tái mét.

    Anh trai sa sầm mặt mày, ghé sát tai tôi cảnh cáo không được chọc giận “giả thiên kim”.

    Tôi làm ra vẻ vô tội, chỉ vào tai mình rồi hét thật lớn:

    “Anh nói gì cơ?! Tai này của tôi bị người ta đánh cho điếc rồi! Nghe không thấy gì hết!”

    Anh bị tôi hét cho giật mình lùi hẳn hai bước, ánh mắt nhìn tôi như thể đang nhìn thấy quỷ.

    Trong buổi tiệc, giả thiên kim cố tình vu oan giá họa tôi, giả vờ bị trượt ngã từ trên cầu thang, ai ngờ lại lỡ tay xé rách áo tôi.

    Anh trai đang dắt ba mẹ đến tính sổ với tôi, lại trông thấy khắp người tôi chẳng có lấy một chỗ lành lặn.

    Mọi người đều chết sững.

    Ba mẹ thì ôm chặt tôi vào lòng, khóc đến run rẩy cả người:

    “Sao lại ra nông nỗi này?! Nói cho ba mẹ biết đi, ba mẹ sẽ làm chủ cho con!”

    Thấy tình thế không ổn, giả thiên kim cũng không diễn nổi nữa, vội vàng đứng dậy phủi mông chối bỏ trách nhiệm:

    “Không phải tôi làm đâu! Đừng có mà vu khống tôi!”

    Tôi gật đầu.

    Thật ra đúng là không phải cô ta.

    Mà là do bọn buôn người làm.

    Tôi là đứa trẻ duy nhất trong làng còn sống thoát khỏi tay chúng.

    Tôi từng hứa với những người bạn nhỏ của mình, nhất định sẽ khiến đám ác nhân đó phải trả giá, bị pháp luật trừng trị.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *