Kẻ Thay Thế Và Người Phụ Lòng

Kẻ Thay Thế Và Người Phụ Lòng

1

“Lần này nhiệm vụ yêu cầu tuyệt đối giữ bí mật. Sau khi đến nơi, cô sẽ bị cắt đứt mọi liên lạc với bên ngoài. Cô chắc chứ? Chồng cô có đồng ý không?”

Nhân viên có chút do dự.

“Chắc chắn.”

Lâm Thanh dứt khoát trả lời, nhận lấy giấy tờ từ tay nhân viên.

Trước ánh mắt lưỡng lự kia, cô đưa ra câu trả lời cuối cùng để trấn an.

“Cuộc hôn nhân này sắp kết thúc rồi. Mười ngày nữa, tôi sẽ lên đường đúng hạn.”

Cô cần chính là sự bí mật tuyệt đối, không để lại chút dấu vết nào.

Để Bùi Xuyên vĩnh viễn không thể tìm được cô nữa.

Nghe được câu đó, mấy người đi ngang qua đều kinh hãi như nghe được tin động trời.

“Cái gì cơ! Vợ chồng nhà họ Bùi sắp ly hôn? Nhưng ông Bùi nổi tiếng là yêu vợ như mạng mà? Ông ấy chịu sao?”

“Đúng đấy! Năm xưa màn cầu hôn gây chấn động cả nước ai mà chẳng biết. Sau đó phu nhân bị tai nạn, ông Bùi còn leo 9999 bậc thang để cầu phúc cho cô ấy. Cô ấy khỏe lại, ông Bùi liền vung tay quyên 50 tỷ làm từ thiện.”

“Tôi không tin, hai người này mà ly hôn á? Đánh chết cũng không tin!”

Những lời như thế, Lâm Thanh đã nghe quá nhiều rồi.

Ai cũng nghĩ Bùi Xuyên yêu cô đến mức không thể buông tay.

Nếu không phải chính mắt nhìn thấy những đoạn video đó, cô cũng sẽ tin tưởng Bùi Xuyên đến chết.

Nhưng lòng người thay đổi chỉ trong một chớp mắt.

Nửa năm trước, cô nhận được một email nặc danh.

Người đàn ông ngoài mặt yêu vợ như sinh mạng ấy lại vụng trộm với chính thư ký của mình.

Hai người họ quay lại hơn hai trăm đoạn video thân mật.

Trong video, thang máy, hành lang, sân thượng, bếp, thậm chí trên xe buýt… họ liên tục thay đổi đủ loại địa điểm.

Cô không tin nổi, Bùi Xuyên kén sạch sẽ đến vậy, thế mà lại cùng Tô Diệu làm ra những chuyện bẩn thỉu hết lần này đến lần khác.

Nhưng sự thật rành rành trước mắt.

Là dân học công nghệ thông tin, cô làm sao không phân biệt được video giả hay thật?

Dù vậy, cô vẫn cố lừa mình, lựa chọn tin anh hết lần này đến lần khác.

Cho đến khi một lần, cô nhìn thấy trên lưng anh có vết cào như móng tay để lại.

Tim cô khựng lại, ôm lấy nghi ngờ, cô mang video đi giám định.

Kết quả đập thẳng vào mắt:

[Đã giám định: video và âm thanh hoàn toàn không có dấu vết cắt ghép, là tài liệu thật]

Khoảnh khắc đó, tim Lâm Thanh như bị siết chặt, đau đến xé toạc lồng ngực.

Cô ngất ngay tại chỗ.

Khi tỉnh lại, bác sĩ nói cô đã mắc bệnh tim do căng thẳng, không chịu được cú sốc mạnh, cần tĩnh dưỡng.

Nghe xong, cô vừa cười vừa khóc.

Mười năm yêu Bùi Xuyên, thứ cô nhận lại là một trái tim tan nát.

Điện thoại rung lên một tiếng.

Người nặc danh lại gửi một video, lần này là phát trực tiếp.

Trong video–

Bùi Xuyên quét hết tài liệu trên bàn xuống đất, mười ngón tay siết chặt eo Tô Diệu, trong mắt tràn đầy dục vọng, giọng khàn khàn:

“Chỉ cần em ngoan ngoãn, trừ vị trí vợ cả ra, anh cho em tất cả mọi thứ.”

Đeo tai nghe, Lâm Thanh đứng giữa hành lang đông người, gương mặt tê dại, tuyệt vọng.

Người qua lại không ai biết cô đang xem gì, chỉ thấy “bà Bùi” – người phụ nữ được ca tụng là hạnh phúc nhất – giờ đây đang phủ đầy nỗi buồn không ai chạm tới.

Cơn đau nhói dần lan khắp toàn thân, cô cắn chặt môi để giữ bình tĩnh.

Trong video, Tô Diệu ôm lấy eo anh, ghé sát tai thì thầm điều gì đó.

Bùi Xuyên gân cổ, nghiến răng: “Đúng là hồ ly nhỏ.”

Rồi anh cúi xuống, khiến thân hình Tô Diệu run bần bật.

Chiếc hộp quà trên bàn “rầm” một tiếng rơi xuống đất, bên trong là một sợi dây chuyền ngọc phỉ thúy.

“Bùi tổng… dây chuyền của phu nhân.”

Giọng nam mơ hồ vang lên từ phía camera: “Kệ dây chuyền… bây giờ anh chỉ muốn có em thôi.”

Cô hành hạ bản thân nghe hết từng giây, để trái tim vỡ nát hoàn toàn.

Nhân viên thấy cô thất thần thì lo lắng hỏi: “Phu nhân, cô không sao chứ, cần giúp gì không?”

Lâm Thanh ôm ngực, run rẩy tháo nhẫn cưới: “Có, làm ơn vứt giúp tôi chiếc nhẫn này.”

Chiếc nhẫn này do chính Bùi Xuyên tự tay thiết kế.

Ngày ấy anh lấy hết tiền dành dụm mua viên đá sáng nhất, tự tay khắc thành nhẫn.

Nhưng thời thế đổi thay, họ có thể cùng nhau vượt gian nan, nhưng không thể đi đến bạc đầu.

Nhìn bóng lưng cô vội vã rời đi, nhân viên âm thầm nghĩ: “Bà Bùi gấp gáp thế là định đi đâu vậy?”

Sau khi giao hồ sơ cho luật sư, cô lê bước mệt mỏi về nhà.

Vừa mở cửa, mùi thức ăn thơm nức phả vào mặt.

Bùi Xuyên mặc vest, đeo tạp dề, vừa cười vừa chạy tới ôm cô.

“Vợ à, sao giờ mới về, anh nhớ em muốn chết.”

Người đàn ông cao lớn ôm chặt lấy cô như một ngọn núi đè xuống.

Hơi thở nóng hổi của anh phả lên cổ cô.

Dù anh xịt nước hoa đậm mùi, Lâm Thanh vẫn ngửi thấy hương ngọt ngấy của phụ nữ.

Ánh mắt cô liếc xuống, thấy trên tay anh đeo một chiếc đồng hồ lạ.

Similar Posts

  • Bạn Trai Quen Qua Mạng Là Sếp Tôi

    Sau một lần nữa bị sếp mắng đến phát khóc, tôi mở WeChat và nhắn tin cho bạn trai quen qua mạng.

    “Chồng ơi, bản kế hoạch hôm nay lại bị sếp mắng nữa rồi…”

    Bên kia trả lời rất nhanh:

    “Cái ông sếp đó nhìn đã thấy không phải người tốt rồi, dám mắng bảo bối của anh.”

    “Bảo bối yên tâm ngủ đi, tối nay anh viết kế hoạch giúp em.”

    Hôm sau, tôi mang bản kế hoạch đã được bạn trai qua mạng chỉnh sửa kỹ càng, tự tay nộp cho sếp.

    Sếp im lặng rất lâu, sắc mặt bỗng trở nên kỳ lạ.

    Giọng cũng hơi run run:

    “Cái bản kế hoạch này… là của cô làm à?”

  • Cực phẩm tướng quân, phúc khí đầy nhà

    Muội muội từ nhỏ đã đầy đặn tròn trịa.

    Ai nhìn cũng nói tướng này sinh tốt.

    Đời trước, phu nhân chọn ta làm nha hoàn hầu hạ chuyện chăn gối cho thiếu gia.

    Sau đó muội muội bị phu nhân gả cho một tên người hầu.

    Mẫu thân của tên người hầu đó tính tình ác nghiệt.

    Dẫu muội muội sinh được năm nhi tử vẫn phải lao động không ngơi nghỉ mỗi ngày.

    Còn ta cả đời không sinh nở.

    Thiếu gia thấy ta thật thà an phận nên cất nhắc ta làm di nương, cho ta mặc vàng đeo bạc.

    Muội muội h ậ n ta.

    Muội ấy thấy ta là con gà mái không biết đẻ trứng mà lại sống tốt hơn mình.

    Muội ấy thấy trời thật bất công.

  • Con Gái Tổng Tư Lệnh

    Cha tôi là Tổng tư lệnh Chiến khu miền Bắc, mẹ tôi là chuyên gia hàng đầu của Viện Khoa học Quốc phòng, nhưng tôi lại cố tình giấu tên đổi họ, bắt đầu từ vị trí binh nhì bình thường nhất.

    Không ai biết thân phận thật của tôi, ngay cả hồ sơ cá nhân cũng đã được xử lý sạch sẽ.

    Cho đến khi tôi gặp Phó Cẩn – người đàn ông trẻ tuổi đã mang trên vai quân hàm Thiếu tướng, lạnh lùng đến mức khiến người khác không dám lại gần.

    Tôi yêu anh ấy từ cái nhìn đầu tiên.

  • HẮN THAY LÒNG ĐỔI DẠ

    Vào năm thứ 10 sau khi ta và Chiến Lăng Tiêu thành thân, ta phát hiện hắn đã đem lòng yêu một nữ y trong quân doanh.

    Hắn không hề cảm thấy hổ thẹn mà chỉ thở dài như thể đã chấp nhận số mệnh: “Ta sẽ kiềm chế tình cảm của mình. Nàng rất tốt, ta sẽ không hồ đồ đến mức để nàng phải gánh chịu điều tiếng.

    Chỉ trong chớp mắt, cả người ta lạnh ngắt, dưới chân như có ngàn cân đè nặng.

    Từ thuở thanh mai trúc mã đến mười năm phu thê.

    Hắn không hề bận tâm đến việc ta phát hiện hắn phản bội lời hứa trọn đời trọn kiếp, mà chỉ lo lắng rằng người trong lòng hắn sẽ bị dị nghị.

    Hắn quá mức tự tin, sao có thể cho rằng ta – người từng không dung nổi hạt cát trong mắt  lại có thể chấp nhận một kẻ bội bạc như hắn?

  • Kim Chủ Mất Trí Nhớ Full

    Nghe nói kim chủ bị tai nạn xe.

    Vừa nhận được tin, tôi lập tức đến bệnh viện thăm anh ta.

    Người luôn điềm tĩnh như anh hôm nay lại tỏ vẻ cực kỳ tủi thân.

    “Vợ ơi, sao bây giờ em mới đến, em không còn yêu anh nữa đúng không?”

    Tôi đầy dấu chấm hỏi.

    Vợ???

    Chẳng lẽ anh ta đụng xe đến hỏng cả não rồi?

    Tôi chỉ vào trợ lý của anh ta: “Anh ta là ai?”

    Anh ta tròn xoe mắt vô tội: “Không phải em thuê anh ta làm hộ lý cho anh sao?”

    Chết rồi, kim chủ bị mất trí nhớ rồi!

    Càng chết hơn là… tiền chia tay một triệu mà anh ta hứa vẫn chưa chuyển vào tài khoản tôi!

  • Thiên Kim Trù Thần Phủ Tể Tướng

    Xuyên không thành thiên kim phủ tể tướng, ai ngờ lại phát hiện phụ thân mỗi ngày đều nhịn đói vào triều.

    Ta đành quay lại nghề cũ, đem toàn bộ bản lĩnh của một food blogger kiếp trước ra dùng.

    Tiểu long bao, bánh kếp Trung nguyên, hoành thánh dầu ớt, bánh tương… ngày ngày thay món, tự tay chuẩn bị rồi mang vào cho phụ thân.

    Không ngờ chỉ mới mang đi một lần — triều đình lập tức “nổ tung”!

    Thượng thư bộ Hộ vứt luôn bánh lừa kẹp th/ịt, Thượng thư bộ Binh bỏ cả bánh đậu xanh, văn võ bá quan mắt tròn xoe vây quanh phụ thân ta nuốt nước miếng. Cuối cùng, ngay cả hoàng thượng cũng sai người đến hỏi:

    “Nghe nói ái nữ của khanh trù nghệ rất cao?”

    Chưa dừng lại ở đó, đám đại thần còn xách theo lễ vật, đứng chặn trước cửa phủ ta, chỉ để xin một bữa cơm!

    Cái gì mà triều đình chứ? Rõ ràng là hiện trường “cho phụ thân ta dùng điểm tâm”!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *