Đứa Con Thứ Tư

Đứa Con Thứ Tư

1

Mẹ tôi sinh năm đứa con, tôi đứng thứ 4.

Mấy chị gái thường bảo thật ra tôi sinh sau, nhưng mẹ nói muốn cả nhà phải cưng chiều thằng út, nên tính tôi là thứ 4, còn em trai là thứ 5.

Tôi chưa đầy nửa tuổi mẹ đã cai sữa, còn thằng em thì bú sữa mẹ đến tận mười tuổi.

Để dành tiền cưới vợ cho thằng em, mẹ thậm chí gả chị cả cho một gã ngốc.

Bà ấy không hề biết rằng, từ lâu trong lòng tôi đã âm thầm thề: Cả đời này nhất định phải bắt bà trả giá.

1. Năm tôi và Hứa Tử Hào chào đời, chị cả vừa tròn 5 tuổi, chị hai 3 tuổi, chị ba mới 1 tuổi.

Mẹ đặt tên cho chị cả là Hứa Chiêu Đệ, chị hai là Hứa Lai Đệ, chị ba là Hứa Vọng Đệ.

Còn tôi, vì là song sinh khác giới với Hứa Tử Hào, hoặc cũng có thể vì mẹ cuối cùng đã chờ được một đứa con trai như mong muốn, nên cái tên của tôi không còn chữ “Đệ” nữa, mà là Hứa Tử Gia.

Có lẽ trong mắt bà, sự ra đời của Hứa Tử Hào chính là món quà lớn nhất mà trời ban cho bà trong cuộc đời này.

Nuôi năm đứa con chẳng dễ dàng gì.

Bố là thợ điện trong nhà máy cơ khí ở thành phố, ở hẳn ký túc xá để trực sửa điện bất cứ lúc nào, cuối tuần mới về.

Một mình mẹ ở quê nuôi năm chị em chúng tôi.

Lúc vừa sinh tôi và Hứa Tử Hào, sữa mẹ không đủ, tôi chưa được nửa tuổi đã bị cai, trong khi thằng em thì bú mẹ đến tận 10 tuổi.

Mẹ bảo uống nhiều sữa mẹ giúp thông minh hơn.

Nhưng bà lại chẳng nhận ra rằng thành tích học tập của Hứa Tử Hào chưa bao giờ khá lên nổi.

Chị ba lúc nhỏ sức khỏe yếu, mẹ cũng chẳng chịu bỏ tiền chữa bệnh.

Năm tôi hai tuổi, chị ba bị viêm phổi rồi mất.

Chuyện này mãi sau lớn lên tôi mới nghe chị cả kể lại.

Chị cả học xong tiểu học thì phải nghỉ, chị hai cũng chỉ học được hết cấp hai.

Còn tôi với Hứa Tử Hào thì bất ngờ được cho học đến cấp ba.

Có lẽ vì các chị không học nữa nên bắt đầu đi làm thuê góp tiền, cũng có thể vì thành tích của tôi lúc nào cũng nằm trong top ba toàn khối, còn Hứa Tử Hào thì dù học thế nào cũng rớt môn liên tục.

Đối với mẹ, để tôi kèm học cho thằng em thì rẻ hơn nhiều so với thuê gia sư.

Mẹ luôn nói: Hứa Tử Hào không giống chúng mày, nó phải vào đại học.

Nhưng sự thiên vị của bà với thằng em đâu chỉ có thế.

Năm tôi vừa vào cấp hai, chị cả sắp trưởng thành, lại càng lớn càng xinh.

Thế là Hứa Tử Hào thường xuyên nhân lúc chị cả đang nấu cơm hay làm việc nhà mà sờ mông, thậm chí lén nhìn chị tắm.

Chị cả ấm ức không chịu nổi, lần đầu tiên khóc lóc chạy đi méc mẹ.

Mẹ chỉ hờ hững nói:

“Ngày xưa cái tuổi này người ta sinh cả mấy đứa con rồi. Nó chỉ sờ vài cái, nhìn vài cái thôi, khóc cái gì mà khóc?”

Từ khi có trí nhớ, mấy chị em gái chúng tôi ngủ chung một phòng.

Tôi luôn nằm cạnh chị cả, nghe chị kể chuyện.

Dù chị chỉ có vài câu chuyện lặp đi lặp lại, nhưng tôi vẫn mê nghe.

Chị cả hay làm thêm chút đồ thủ công, có chút tiền lẻ cũng giấu mua quà vặt cho tôi với chị hai.

Có lần bị mẹ phát hiện, bà đánh chị một trận bằng roi gà, đánh đến nỗi hôm sau không xuống giường nổi, vừa đánh vừa mắng:

“Đồ vô dụng, chỉ tổ tốn cơm hại tiền.”

Nhưng chị cả chưa bao giờ than vãn về mẹ, cho dù mẹ có thiên vị thằng em đến mức nào, chị vẫn sẽ nói một câu:

“Mẹ mình cũng khổ lắm rồi.”

Dù hầu hết việc đồng áng đều đổ lên đầu chị, chị cũng chưa từng than nửa lời.

Nhưng từ hôm đó, chị bắt đầu ít nói hẳn.

Từ hôm đó trở đi, mỗi lần tắm chị đều đợi tôi tan học để đứng canh ngoài cửa.

Đôi khi Hứa Tử Hào vẫn rắp tâm làm bậy, nhưng thấy tôi là nó hậm hực bỏ đi.

Mẹ không hề biết, thật ra ở trường tôi đã có bạn trai – một cậu nhóc lưu manh tên Phương Dịch.

Thực ra tôi không thích cậu ta, cũng chẳng hiểu yêu là gì.

Nhưng cậu ấy cho tôi cảm giác an toàn.

Khi Hứa Tử Hào giật vở bài tập của tôi, cậu ấy sẽ đấm cho một cái vào tường rồi nói:

“Dám bắt nạt Gia Gia lần nữa thì liệu hồn.”

Với một đứa mười ba tuổi như tôi, thế là đủ.

Dĩ nhiên Hứa Tử Hào chẳng dám méc mẹ.

2. Năm lớp 11, có một gia đình ở thị trấn tới hỏi cưới chị cả.

Similar Posts

  • Truyền Phu Quân Một Tay Pha Trà, Nào Ngờ Chàng Đại Náo Triều Đình

    Mẫu thân ta là một tiểu thiếp nhưng lại là tiểu thiếp không được sủng ái.

    Bà đem hết tâm huyết cả đời dồn vào ta, chỉ mong ta có thể dựa vào dung mạo tuyệt sắc này, trở thành kẻ cao quý hơn người.

    Bà cầm tay dạy ta từng chút một, dạy ta làm sao để trong một ánh mắt chứa được bảy phần thuần khiết ba phần tình tứ, dạy ta nước mắt phải đọng ở khoé mi mà không rơi xuống, dạy ta dùng giọng nói mềm mỏng nhất để nói ra những lời khiến người đau lòng nhất.

    Ngày ta cử hành lễ cập kê, bà đưa ta lên kiệu hoa, nước mắt rưng rưng mà nói: “Nguyệt Kiến, đi đi, hãy trở thành tiểu thiếp được sủng ái nhất!”

    Kết quả đêm động phòng đèn đỏ mập mờ, ta nhìn nam nhân trước mặt vận quan bào chỉnh tề, gương mặt viết rõ hai chữ “đừng làm phiền”, mới bàng hoàng nhận ra: ta là chính thê.

    Vậy thì những mánh khoé tranh sủng, quyến rũ, giả đáng thương, ngáng chân người khác mà ta khổ luyện suốt mười lăm năm… là để biểu diễn cho ai xem?

    Phu quân ta một lòng chỉ lo triều chính, ngay cả đêm động phòng cũng muốn dùng để xử lý công vụ, lật hồ sơ lạnh lùng nói: “Không cần diễn cho ai xem, dạy lại ta là được.”

  • Nữ Thần Cân Nặng

    Bạn cùng phòng của tôi nặng 200 cân, quen bạn trai “con nhà giàu” qua mạng, đề nghị tôi giúp cô ấy giảm cân, hứa mỗi giảm 10 cân sẽ cho tôi 1.000 tệ.

    Tôi mất nửa năm, dẫn cô ấy tập luyện, nấu ăn nhẹ, cuối cùng giúp cô ấy giảm xuống còn 100 cân.

    Ai ngờ sau khi cô ấy và bạn trai giàu gặp mặt thành công, thì lại không chịu trả tiền:

    “Bạn cùng phòng giúp chút việc nhỏ thế mà cũng đòi tiền? Tôi thấy cô nghĩ đến tiền đến phát điên rồi!”

    “Tôi giảm được là do ý chí của tôi, không có cô thì tôi vẫn giảm cân thành công thôi!”

    “Cô chỉ đang ghen tị tôi xinh đẹp, lại có bạn trai giàu, nên mới cố tình bịa đặt nói xấu tôi!”

    Nhìn dáng vẻ mặt dày không biết xấu hổ của cô ta, tôi cười lạnh.

    Cô ta còn chưa biết, tôi có hệ thống “mỡ thừa”, chỉ cần người bị tôi liên kết tăng một cân, hệ thống sẽ cho tôi 10.000 tệ.

    Tôi lập tức chọn bạn cùng phòng, trở thành đối tượng liên kết của tôi!

  • Tỉnh Mộng Đúng Lúc

    Tối trước ngày cưới, tôi vô tình phát hiện một tờ hóa đơn viện phí trong túi áo sơ mi của anh ta —

    788.909,2 tệ.

    Người nhận: Diệp Tân Mi, người yêu cũ của anh ta.

    Tôi không làm ầm lên, cũng chẳng giả vờ rộng lượng. Chỉ bình tĩnh hỏi:

    “Chuyện này là sao?”

    Cố Tây Thành không phủ nhận, chỉ thản nhiên giải thích:

    “Trước đây, vì cô ấy bị ung thư nên tôi mới chủ động chia tay. Số tiền này là tài sản trước hôn nhân của anh, coi như bù đắp cuối cùng.”

    “Anh có thể hứa với em, sau khi cưới, toàn bộ thu nhập của anh đều thuộc về em. Anh cũng sẽ không qua lại với cô ấy nữa.”

    Tôi nghe xong, khóc cả đêm.

    Sau đó lại tự thuyết phục bản thân, cắn răng bước vào cuộc hôn nhân này.

    Nhưng tôi không ngờ, ngay trong đêm động phòng, một cuộc điện thoại từ bệnh viện gọi đến.

    Cố Tây Thành — người từng thề thốt sẽ “cắt đứt” — liền chạy mất.

    Tôi vừa lau nước mắt vừa gọi cho cô bạn thân — người từng giúp tôi làm giấy chứng nhận kết hôn giả.

    “Cảm ơn cậu. May mà có cậu nhắc, mình mới giữ lại được đường lui.”

    Ngay sau đó, tôi lướt một vòng trên mạng, tìm được một anh chàng đang rao vặt:

    “5.000 tệ/tháng, sẵn sàng làm rể ở rể, yêu cầu không cao.”

    Tôi gửi tin nhắn cho anh ta, ngắn gọn thôi:

    “Ngày mai, đi cùng tôi về nhà gái làm chú rể.”

     

  • Hạt Giống Báo Thù Full

    Vị hôn phu của tôi, để bảo vệ cô thanh mai trúc mã của anh ta – Lâm Thanh Du, đã tự tay xé bỏ hôn ước với tôi, rồi đưa tôi đến cho Thái tử gia của Tập đoàn Tần thị – kẻ vốn hằn học nhìn chằm chằm vào con mồi, như một quân cờ đổi lấy hợp tác.

    Lục Tri Duyện là người tôi đã thầm yêu nhiều năm, cũng là đối tượng liên hôn mà gia tộc đã chọn sẵn cho tôi.

    Tôi siết chặt chiếc vòng tay định tình anh từng tặng, khóa vòng siết vào cổ tay đau nhói:

    “Tri Duyện, anh biết rõ Tần tổng hận Lục gia đến tận xương tủy, anh ta tuyệt đối sẽ không nương tay với tôi!”

    Anh nghiêng mặt đi, giọng lạnh lẽo như sương thu:

    “Du Du không thể chịu ấm ức, điều Tần thị cần là thành ý của Lục gia. Em đi mới là thích hợp nhất. Đợi anh giữ vững cục diện, sẽ lập tức đón em trở về.”

    Tôi bị Thái tử gia nhà họ Tần chà đạp suốt một năm, nhiều lần giãy giụa từ bờ vực tuyệt vọng quay lại.

    Đến cuối cùng, Lục Tri Duyện mang theo Lâm Thanh Du rạng rỡ xuất hiện trước mặt tôi.

    Anh đưa tay ra, giọng dịu dàng như thuở ban đầu:

    “Niệm Khanh, anh đến đón em rồi, theo anh về nhà đi.”

    Tôi lùi lại nửa bước, nhìn Lâm Thanh Du bên cạnh anh đang ánh mắt đắc ý, bất giác bật cười khẽ.

    Về nhà?

    Ngôi nhà của tôi, đã sụp đổ ngay từ khoảnh khắc anh xé bỏ hôn ước và đẩy tôi ra ngoài.

    Những gì anh nợ tôi, tôi sẽ tính từng món một.

    Còn anh và cô thanh mai của anh —

    Trước cửa địa ngục, cùng nhau đồng hành.

    ……

  • Phụ Tâm, Bất Phụ Nghĩa

    VĂN ÁN

    Giữa muôn ngàn đôi vợ chồng trên đời, chỉ có ta và Phó Lâm là kẻ tương khắc đến tận x /ương t /ủy.

    Khi h /ận th /ù đã đến cực điểm, chúng ta từng g /ào th /ét ng /uyền r /ủa nhau, mong đối phương ch /et không toàn th /ây.

    Hắn hận ta vì ta ép tỷ tỷ hắn phải rời đi.

    Ta hận hắn vì trong mộng, ngườngười hắn gọi tên… luôn là người con gái khác.

    Thế nhưng khi ta bị vu oan t /ạo ph /ản, hắn, người hoàn toàn có thể phủi sạch liên can, lại tự tay xé bỏ hưu thư.

    Đọc full tại page mỗi ngày chỉ thích làm cá muối

    Triều đình đem hắn tr /ói lên hình giá, hành ba nghìn đao l //ó /c x /ư /ơng suốt ba ngày ba đêm.

    Hắn không kêu một tiếng, cũng chẳng hé môi nói nửa lời về ta.

    Đến khi ta tìm được th /ân x //á /c hắn, toàn thân đã lạnh cứng, nhưng trong tay vẫn nắm chặt cây trâm gỗ mà tỷ tỷ ta từng tặng.

    Chỉ còn lại tờ h /uyết thư, chữ nào chữ nấy như nhỏ máu:

    “Trọn kiếp này, không thẹn với đạo nghĩa, chỉ phụ A Doãn.”

    A Doãn, là tỷ tỷ của ta.

    Muội muội hắn khóc hỏi ta:“Tại sao ca ca ta phải ch /e /t o /an, còn ngươi, kẻ thật sự có tội, lại sống ung dung?”

    Ta không đáp.

    Chỉ đến ngày hắn nhập thổ, ta rút kiếm t /ự v /ẫ /n trước mộ phần.

    Một lần nữa mở mắt, ta tìm đến phụ thân:“Nữ nhi nguyện theo cha ra trận!”

    Phụ thân k /inh h /ãi:“Con không muốn gả cho Phó lang nữa ư?”

    Ta khẽ lắc đầu.

    Kiếp này, ta sẽ thay tỷ tỷ vượt ải Tây Bắc, đổi lấy cho hắn và tỷ tỷ, một đời bình yên nơi Trường An.

  • Chị Gái Không Có Nghĩa Vụ Phải Hy Sinh

    Tôi tự mình cố gắng mua được căn nhà, thế mà cô em dâu tương lai lại tỏ vẻ không vui.

    Cô ta nói con gái sao có thể mua nhà, chẳng phải nên để tiền lại cho em trai tôi lấy vợ hay sao?

    Cô ta còn đe dọa em trai tôi rằng, nếu không ghi tên cô ta vào sổ đỏ, thì đừng mơ đến chuyện cưới xin gì cả.

    Mẹ tôi lúc đó lên tiếng ngay: “Thằng con bất hiếu, mày mà dám cưới cái kiểu đó thì thử xem! Tao bẻ gãy chân mày bây giờ!”

    Vào dịp Quốc khánh, đúng lúc được nghỉ lễ mấy ngày, em trai tôi – sau hai năm tốt nghiệp – dắt bạn gái về nhà.

    Cô ấy tên là Dương Mẫn.

    Cô bé nhìn qua thì cũng xinh xắn, trông có vẻ trong sáng, phong cách ăn mặc cũng rất thời thượng.

    Chỉ có điều, cô ta lại mắc cái tật… hay thích chiếm lợi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *