Đứa Con Thứ Tư

Đứa Con Thứ Tư

1

Mẹ tôi sinh năm đứa con, tôi đứng thứ 4.

Mấy chị gái thường bảo thật ra tôi sinh sau, nhưng mẹ nói muốn cả nhà phải cưng chiều thằng út, nên tính tôi là thứ 4, còn em trai là thứ 5.

Tôi chưa đầy nửa tuổi mẹ đã cai sữa, còn thằng em thì bú sữa mẹ đến tận mười tuổi.

Để dành tiền cưới vợ cho thằng em, mẹ thậm chí gả chị cả cho một gã ngốc.

Bà ấy không hề biết rằng, từ lâu trong lòng tôi đã âm thầm thề: Cả đời này nhất định phải bắt bà trả giá.

1. Năm tôi và Hứa Tử Hào chào đời, chị cả vừa tròn 5 tuổi, chị hai 3 tuổi, chị ba mới 1 tuổi.

Mẹ đặt tên cho chị cả là Hứa Chiêu Đệ, chị hai là Hứa Lai Đệ, chị ba là Hứa Vọng Đệ.

Còn tôi, vì là song sinh khác giới với Hứa Tử Hào, hoặc cũng có thể vì mẹ cuối cùng đã chờ được một đứa con trai như mong muốn, nên cái tên của tôi không còn chữ “Đệ” nữa, mà là Hứa Tử Gia.

Có lẽ trong mắt bà, sự ra đời của Hứa Tử Hào chính là món quà lớn nhất mà trời ban cho bà trong cuộc đời này.

Nuôi năm đứa con chẳng dễ dàng gì.

Bố là thợ điện trong nhà máy cơ khí ở thành phố, ở hẳn ký túc xá để trực sửa điện bất cứ lúc nào, cuối tuần mới về.

Một mình mẹ ở quê nuôi năm chị em chúng tôi.

Lúc vừa sinh tôi và Hứa Tử Hào, sữa mẹ không đủ, tôi chưa được nửa tuổi đã bị cai, trong khi thằng em thì bú mẹ đến tận 10 tuổi.

Mẹ bảo uống nhiều sữa mẹ giúp thông minh hơn.

Nhưng bà lại chẳng nhận ra rằng thành tích học tập của Hứa Tử Hào chưa bao giờ khá lên nổi.

Chị ba lúc nhỏ sức khỏe yếu, mẹ cũng chẳng chịu bỏ tiền chữa bệnh.

Năm tôi hai tuổi, chị ba bị viêm phổi rồi mất.

Chuyện này mãi sau lớn lên tôi mới nghe chị cả kể lại.

Chị cả học xong tiểu học thì phải nghỉ, chị hai cũng chỉ học được hết cấp hai.

Còn tôi với Hứa Tử Hào thì bất ngờ được cho học đến cấp ba.

Có lẽ vì các chị không học nữa nên bắt đầu đi làm thuê góp tiền, cũng có thể vì thành tích của tôi lúc nào cũng nằm trong top ba toàn khối, còn Hứa Tử Hào thì dù học thế nào cũng rớt môn liên tục.

Đối với mẹ, để tôi kèm học cho thằng em thì rẻ hơn nhiều so với thuê gia sư.

Mẹ luôn nói: Hứa Tử Hào không giống chúng mày, nó phải vào đại học.

Nhưng sự thiên vị của bà với thằng em đâu chỉ có thế.

Năm tôi vừa vào cấp hai, chị cả sắp trưởng thành, lại càng lớn càng xinh.

Thế là Hứa Tử Hào thường xuyên nhân lúc chị cả đang nấu cơm hay làm việc nhà mà sờ mông, thậm chí lén nhìn chị tắm.

Chị cả ấm ức không chịu nổi, lần đầu tiên khóc lóc chạy đi méc mẹ.

Mẹ chỉ hờ hững nói:

“Ngày xưa cái tuổi này người ta sinh cả mấy đứa con rồi. Nó chỉ sờ vài cái, nhìn vài cái thôi, khóc cái gì mà khóc?”

Từ khi có trí nhớ, mấy chị em gái chúng tôi ngủ chung một phòng.

Tôi luôn nằm cạnh chị cả, nghe chị kể chuyện.

Dù chị chỉ có vài câu chuyện lặp đi lặp lại, nhưng tôi vẫn mê nghe.

Chị cả hay làm thêm chút đồ thủ công, có chút tiền lẻ cũng giấu mua quà vặt cho tôi với chị hai.

Có lần bị mẹ phát hiện, bà đánh chị một trận bằng roi gà, đánh đến nỗi hôm sau không xuống giường nổi, vừa đánh vừa mắng:

“Đồ vô dụng, chỉ tổ tốn cơm hại tiền.”

Nhưng chị cả chưa bao giờ than vãn về mẹ, cho dù mẹ có thiên vị thằng em đến mức nào, chị vẫn sẽ nói một câu:

“Mẹ mình cũng khổ lắm rồi.”

Dù hầu hết việc đồng áng đều đổ lên đầu chị, chị cũng chưa từng than nửa lời.

Nhưng từ hôm đó, chị bắt đầu ít nói hẳn.

Từ hôm đó trở đi, mỗi lần tắm chị đều đợi tôi tan học để đứng canh ngoài cửa.

Đôi khi Hứa Tử Hào vẫn rắp tâm làm bậy, nhưng thấy tôi là nó hậm hực bỏ đi.

Mẹ không hề biết, thật ra ở trường tôi đã có bạn trai – một cậu nhóc lưu manh tên Phương Dịch.

Thực ra tôi không thích cậu ta, cũng chẳng hiểu yêu là gì.

Nhưng cậu ấy cho tôi cảm giác an toàn.

Khi Hứa Tử Hào giật vở bài tập của tôi, cậu ấy sẽ đấm cho một cái vào tường rồi nói:

“Dám bắt nạt Gia Gia lần nữa thì liệu hồn.”

Với một đứa mười ba tuổi như tôi, thế là đủ.

Dĩ nhiên Hứa Tử Hào chẳng dám méc mẹ.

2. Năm lớp 11, có một gia đình ở thị trấn tới hỏi cưới chị cả.

Similar Posts

  • Chủ Nhân Của Tổng Tài

    Tôi và Lục Cẩn Ngôn kỷ niệm mười năm ngày cưới, thư ký riêng của anh ta gọi điện tới, chỉ reo đúng một tiếng rồi tắt.

    Giây tiếp theo, anh ta đã cuống cuồng đi tìm chìa khóa xe.

    “Cô ấy chắc là ngộ độc rượu rồi, mới gọi cho anh muộn thế này. Tối nay anh không về đâu. Em đừng làm loạn, kỷ niệm ngày cưới để hôm khác anh bù cho.”

    Ngay sau đó, tôi đã lái xe mình ra tận cổng lớn, hào hứng vẫy tay với anh ta:

    “Xe anh đang đem đi sửa, quên rồi à? Lên đi, em chở anh đi cứu người!”

    Lục Cẩn Ngôn đứng sững tại chỗ:

    “Em… em không giận sao?”

    Tôi nhún vai:

    “Mạng người là quan trọng nhất, chẳng lẽ thấy chết không cứu?”

    “Anh nhìn chằm chằm em làm gì? Trên mặt em mọc hoa hồng chắc?”

  • Bảy Năm Bạc Tình

    Sau khi tôi ném đồ của người phụ nữ có ba phần giống “bạch nguyệt quang” của chồng ra khỏi xe nhà lần thứ ba,

    người chồng đã kết hôn với tôi bảy năm tát tôi một cái thật mạnh.

    Giọng anh đầy giận dữ:

    “Tô Niệm Hoan, em còn chưa đủ náo loạn sao?”

    Anh nghiêng người che chắn cho Mạnh Dao, đôi mắt đỏ hoe, ánh nhìn về phía tôi xa lạ và lạnh lùng, như đang nhìn một kẻ phiền phức không biết điều.

    Nhìn người đàn ông đã đầu gối tay ấp bảy năm, tôi bỗng bật cười.

    Từ khi anh ta tài trợ cho cô sinh viên nghèo Mạnh Dao, người có ba phần giống mối tình đầu trong lòng anh, anh như biến thành một người khác. Trong mắt anh, trong tim anh, đều chỉ còn cô gái ấy.

    Tôi từng nghĩ tình cảm bảy năm có thể thắng nổi cơn say nắng nhất thời, nhưng kết quả là thua thảm hại.

    Những bản thiết kế tôi thức trắng đêm để sửa, anh ta lại gửi cho Mạnh Dao với danh nghĩa “tham khảo”, đến cả phần ký tên cũng để cô ta đứng đầu.

    Sau đó, khi tôi chất vấn, anh chỉ lạnh nhạt nói:

    “Có đáng phải làm ầm lên không? Chỉ là cái tên thôi mà.”

    Ngay cả phòng bệnh VIP mà tôi khó khăn lắm mới đặt được cho bà nội, anh cũng thản nhiên chuyển cho Mạnh Dao chỉ vì cô ta bị… cảm lạnh.

    Kết quả, bệnh của bà trở nặng, bác sĩ nói bà chẳng còn sống được bao lâu.

    Vì vậy, tôi mới muốn đưa bà đi du lịch, để bà được nhìn ngắm thế giới một lần cuối.

    Nhưng lần này, anh lại muốn kéo Mạnh Dao đi cùng, còn nói rằng cô ta “còn trẻ, nên ra ngoài nhìn ngắm thế giới”.

    Mà lần này… tôi bỗng không muốn nhường nhịn anh nữa.

  • Một Đời Làm Người Thay Thế

    Kết hôn năm năm, tôi đã ba lần đến đồn cảnh sát để bảo lãnh Cố Châu Thịnh.

    Lần đầu tiên, trong tiệc cưới, Bạch Nguyệt Quang bị mọi người chế giễu, anh mạnh mẽ đứng ra bảo vệ cô ta, trán phải khâu ba mũi.

    Lần thứ hai, Bạch Nguyệt Quang để lại thư rồi ra nước ngoài, anh lái xe quá tốc độ gây tai nạn, suýt chút nữa mất nửa cái mạng.

    Lần thứ ba, trước lễ đính hôn, Bạch Nguyệt Quang khóc lóc kể lể, anh công khai đưa cô ta bỏ trốn ngay tại buổi lễ, khiến cảnh sát phải can thiệp.

    Sau mỗi lần, Cố Châu Thịnh đều hời hợt nói:

    “Đây là việc em phải làm với tư cách là phu nhân nhà họ Cố, đừng cảm thấy ấm ức.”

    “Đã chiếm chỗ của Thanh Thanh, em cũng nên làm gì đó để chuộc lỗi.”

    Tôi cúi đầu im lặng, chưa từng phản bác.

    Cho đến một lần nữa phải đứng ra dọn dẹp hậu quả cho anh và Lạc Thanh, tôi cuối cùng đã ngăn anh lại.

    Nhưng chỉ nhận được câu nói lạnh nhạt: “Hướng Vân Đường, em thật sự nghĩ mình có thể so được với Thanh Thanh sao?”

    Đó là lần đầu tiên, cũng là lần cuối cùng tôi dám cứng rắn, đáng tiếc vẫn không kịp gặp mẹ lần cuối.

    Đêm mẹ hỏa táng, ảnh chụp tay trong tay giữa anh và Lạc Thanh lan truyền khắp mạng.

    Tôi lật lại hợp đồng tiền hôn nhân, tìm đến bà nội nhà họ Cố:

    “Bà đã nói, năm năm vừa tròn thì để tôi rời đi.”

  • Người Đàn Ông Chưa Bao Giờ Ôm Vợ

    1

    Kết hôn với Cố Nghiêm, vị đoàn trưởng trẻ tuổi và tài giỏi nhất toàn quân khu suốt ba năm, trên người tôi lúc nào cũng thoang thoảng mùi thuốc sát trùng Lysol.

    Anh bị chứng sạch sẽ đến mức ám ảnh.

    Phòng ngủ của chúng tôi, ba năm nay, còn sạch hơn cả phòng phẫu thuật trong quân y viện.

    Chúng tôi ngủ riêng.

    Anh ngủ giường gỗ.

    Tôi ngủ giường dây thép.

    Chuyện vợ chồng, đừng nói tới, cứ như chuyện hoang đường.

    Người ngoài thì ganh tị, nghĩ tôi lấy được anh hùng, sống sung sướng.

    Nhưng chỉ mình tôi biết, tôi lấy về không phải chồng mà là một vị Bồ Tát sống, phải cung phụng, kính cẩn… nhưng tuyệt đối không được chạm vào.

    Mãi cho đến khi anh ném thứ duy nhất mẹ để lại cho tôi–

    Một chiếc lược gỗ hoàng dương–vào chậu than đang cháy.

    Tôi mới quyết định: Không hầu hạ nữa!

    Cái danh “vợ anh hùng” này, ai muốn thì tự mà lấy!

    Mùi Lysol xộc thẳng vào mũi khiến tôi sững người, mồ hôi trên trán còn chưa khô, vừa từ nhà bếp trở về.

    “Cố Nghiêm! Anh lại làm cái gì vậy?” Tim tôi đập thót, vội vàng ba bước thành hai lao thẳng vào phòng.

    Người chồng oai hùng, chiến công đầy mình của tôi – Cố Nghiêm – đang đeo găng tay trắng, cầm bình xịt, tỉ mỉ phun thuốc sát khuẩn lên bàn trang điểm của tôi.

    Vẻ nghiêm túc ấy cứ như đang tháo gỡ một quả bom hẹn giờ.

    Mà bên chân anh, trong chiếc chậu sắt tráng men, lửa đang liếm dần lên một thứ màu vàng nhạt ấm áp.

    Đó là chiếc lược gỗ mẹ để lại cho tôi!

  • Chiếc Porsche Và Những Quyết Định

    Chồng dùng 9,9 tệ bán chiếc Porsche cho em chồng, thế là tôi coi hôn nhân như làm ăn vậy

    Chiếc Porsche trị giá 1,5 triệu tệ là tài sản trước hôn nhân mà bố mẹ tôi tặng.

    Sau khi kết hôn, em chồng mượn xe đi khoe khoang, đua xe, mượn một lần là năm năm.

    Hôm đó trong buổi tụ họp, em chồng than phiền rằng đám cưới không có xe sang, sẽ mất mặt trước họ hàng bạn bè.

    Chồng tôi chẳng nói chẳng rằng, bán luôn chiếc Porsche 1,5 triệu tệ với giá 9,9 tệ cho em chồng.

    Tôi chỉ nói một câu: “Xe của tôi dựa vào đâu mà bán?”

    Chồng tôi trước mặt tất cả mọi người, tát thẳng vào mặt tôi một cái đau điếng.

    “Cô gả vào đây rồi thì xe cũng là của tôi, liên quan gì đến cô!”

    Em chồng vừa ăn cơm vừa lén cười.

    Bố chồng mẹ chồng nén khóe miệng, giấu vẻ đắc ý.

    Con gái tôi nghẹn ngào, siết chặt góc áo tôi.

    Tôi không nói một lời, chỉ lặng lẽ quay về phòng rồi khóa cửa.

    Tôi lập tức liên hệ với môi giới xe cũ.

    “Bán xe, càng nhanh càng tốt.”

    Ba ngày sau, chủ xe mới khóa xe từ xa, em chồng mặc váy cưới bị nhốt bên trong, bị họ hàng vây xem.

  • Chồng Tôi Có Một Cô Bồ Tên Diêu Diêu

    Đêm tân hôn, khi chồng tôi đang tắm thì bất ngờ hét lớn:

    “Diêu Diêu, lấy giúp anh cái quần lót.”

    Tôi vừa định đứng dậy đi lấy thì sững người, Diêu Diêu không phải là tôi.

    Mà là “chị em tốt” của anh ta, đang tá túc trong nhà chúng tôi.

    Tôi còn chưa kịp phản ứng thì Diêu Diêu đã đáp lời, bước thẳng vào phòng ngủ chính, đầu ngón tay còn vắt theo quần lót của chồng tôi.

    Cô ta chẳng thèm gõ cửa, cũng không nhìn tôi lấy một cái, đi thẳng đến cửa nhà tắm rồi hét to:

    “Nè! Mở cửa ra, cha anh mang trà đắng tới nè!”

    Ha!

    Cha anh ta mất hơn chục năm nay rồi, bây giờ bị nhập xác quay lại hay gì?

    Nếu vậy thì phiền ông ấy tiện thể đưa hai cái rau thối này đi luôn giùm cái.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *