Xuyên Không Về 7 Năm Sau

Xuyên Không Về 7 Năm Sau

Sau khi tỏ tình bị từ chối, tôi đột nhiên xuyên không đến bảy năm sau.

Người anh trai lạnh lùng nhà bên lúc nào cũng thờ ơ, giờ lại cúi xuống trước mặt tôi.

Đuôi mắt anh ấy đỏ hoe, giọng đầy tủi thân:“Vợ ơi, sao em lại không thích anh nữa?”

Tôi: Vợ ư?

Vài giây sau tôi mới phản ứng lại.

Ngón tay nhẹ nhàng lướt qua cổ áo anh, trượt xuống dưới, giọng khẽ nhếch:

“Anh nói anh là chồng tôi thì anh là à?”

“Cởi áo ra.”

“Để tôi xem thử.”

1

Vừa bị Lục Dương từ chối tỏ tình xong, ngay giây tiếp theo,Tôi đột nhiên xuyên không đến bảy năm sau.

Tôi không để ý cậu ấy mặc vest, trông trưởng thành và sang trọng.

Chỉ nhìn thấy đôi mắt lạnh lùng ấy…Cơn giận bị từ chối trào dâng.

Không nghĩ ngợi gì, tôi tiện tay rút chiếc gối ôm ném thẳng vào người anh:

“Không thích tôi thì cút!”

“Đứng đây làm gì?”

Ngay lập tức, mấy bác sĩ xung quanh hít khí lạnh.

Tiếng bàn tán râm ran vang lên:“Nghe nói bà Lục vốn kiêu căng ngang ngược, không ngờ lại đến mức này.”

“Đúng đó, tự gây tai nạn rồi lại trút giận lên chồng mình.”

“Thương cho tổng giám đốc Lục bỏ cả mấy chục triệu dự án để đến thăm cô ấy.”

Giữa một rừng lời bàn tán, sắc mặt Lục Dương càng lúc càng khó coi.

“Im đi!” – Anh gầm lên.

“Tất cả ra ngoài!”

Trong phòng chỉ còn lại hai người chúng tôi.

Anh nhíu mày, từng bước tiến lại gần tôi.

Tóc mái của anh được vuốt gọn lên, để lộ hết đường nét sắc sảo, khí thế bức người.

Tôi hơi khinh khỉnh:“Anh… anh vuốt tóc kiểu đầu đại ca là định dọa ai thế…”

Lời còn chưa dứt, Lục Dương bỗng quỳ nửa gối xuống trước mặt tôi.

Đuôi mắt đỏ hoe, nhìn tôi đầy tội nghiệp:“Vợ ơi, em vẫn còn giận anh sao?”

“Thật sự không còn yêu anh nữa à?”

2

Vợ?

Vợ?!

Tôi suýt nữa thì bật dậy, lùi lại cảnh giác:“Anh… anh bị gì vậy?”

“Vừa mới từ chối tỏ tình của tôi xong mà giờ gọi tôi là vợ?”

Tôi lập tức nhìn quanh,Nghĩ xem có phải trước kỳ thi đại học tôi toàn lấy cớ học phụ đạo,Rồi Lục Dương cố tình trước mặt bố mẹ tôi mà ‘trả đũa’ tôi?

Trước kỳ thi đại học,Tôi cứ bám lấy Lục Dương – anh trai nhà bên học siêu giỏi – nhờ dạy phụ đạo.

Anh mà không đến, tôi liền giở chiêu khóc lóc ăn vạ với bố mẹ.

Bố mẹ tôi thương tôi, tưởng tôi ham học thật sự,Không ngần ngại mất mặt đi cầu xin Lục Dương đến giảng bài.

Nhà Lục Dương chỉ có bà nội,Điều kiện gia đình cũng rất bình thường.

Chúng tôi chưa bao giờ thấy bố mẹ anh ấy.

Bố mẹ tôi thương anh nhỏ tuổi đã không ai chăm lo,Thường hay nấu đồ ngon mang qua cho anh.

Lục Dương vốn lạnh lùng, nhưng cũng không tiện từ chối người lớn.

Đành đeo cặp, vào phòng tôi.

Mặc cho tôi nghịch ngợm.

Mùa hè,Đầu bút lướt nhẹ qua trán cậu con trai.

Tôi cố tình cúi người, đồng phục trắng phớt qua sống mũi cậu ấy,Lúc lắc qua lại.

“Anh ơi, câu này làm sao vậy?”

Lục Dương 19 tuổi mặt không đổi sắc.

Cánh tay gầy gò kéo tôi ngồi ngay ngắn lên ghế:“Ngồi ở đây cũng xem được bài.”

Tôi không phục, lại nhảy dậy.

Lần này ngồi hẳn lên người anh.

Tiếng ve râm ran ngoài cửa sổ, trong phòng lại yên tĩnh lạ thường.

Ánh sáng chiếu nghiêng trên sống mũi cao thẳng của cậu con trai, im lặng, khiến tim tôi đập nhanh hơn.

Tôi nghiêng người, tựa vào cổ anh, giọng kéo dài: “Nhưng em cứ muốn ngồi đây làm bài thôi mà!”

Trong phòng im lặng vài giây. Lục Dương ngẩng đầu lên, đôi mắt lạnh lùng sâu như mặt nước.

Bỗng anh cong môi, cười mà như không: “Lâm Nguyễn.”

Anh gọi tên tôi, giọng trầm khàn quyến rũ. Nhưng lại như một cú đấm mạnh giáng thẳng vào tim tôi.

“Em như thế này… nhàm chán lắm đấy.”

3

Ký ức ùa về. Tôi tức đến mức chỉ muốn đánh cho Lục Dương một trận.

“Tôi nói cho anh biết, đừng có lấy bố mẹ tôi ra để trả thù tôi.” “Cùng lắm sau này tôi không bám lấy anh nữa là được.”

Tôi cũng chẳng thèm quan tâm mình đang ở đâu, Vén chăn lên định rời đi.

Nhưng ngay sau đó, tay tôi bị ai đó giữ chặt. Một giây sau, anh đè tôi xuống.

Lục Dương vẻ mặt vừa ấm ức vừa giận: “Chuyện của chúng ta, cần gì phải lôi bố mẹ vào?”

“Hay là… em thực sự không muốn sống cùng anh nữa?”

Bố mẹ?

Tôi nhíu mày. Bắt đầu thấy có gì đó sai sai.

Lục Dương là người rất có giới hạn. Ngoài tôi – đứa mặt dày luôn bám lấy anh, Anh gần như không chơi thân với ai cả.

Huống chi là… gọi bố mẹ tôi là “bố mẹ”? Chẳng lẽ, chúng tôi thật sự đã kết hôn rồi?

Tôi bình tĩnh lại một chút, chìa tay ra: “Có giấy đăng ký kết hôn không?”

Vừa nói xong, tôi mới thấy có gì đó sai sai. Ai mà đi mang giấy kết hôn theo bên mình chứ?

Nhưng Lục Dương ngẩng đầu, nhanh chóng rút từ túi trong áo vest ra… hai quyển sổ đỏ.

Ngày tháng, ảnh cưới, họ tên…

Vãi thật. Tôi thực sự đã kết hôn với Lục Dương ở tương lai 7 năm sau rồi?

Tim tôi đập thình thịch, đơ người luôn. Bật ra một câu: “Lục Dương, anh điên rồi à?” Dám cưới tôi ư?!

Similar Posts

  • Chiếc Đồng Hồ Đổi Đời

    VĂN ÁN

    Mẹ tôi mua một cân tôm sú, lột hết cho em trai ăn.

    Bà nói em đang tuổi lớn, tôi là chị, ăn mấy cái đầu tôm bổ canxi là được rồi.

    Tôi lỡ tay làm đổ bát cơm của em, mẹ lập tức tát tôi một cái, rồi đẩy tôi ra ngoài hành lang.

    Đèn cảm ứng bị hỏng, hành lang tối đen như mực.

    Tôi co ro ngồi trong góc, nghe tiếng em trai cười khúc khích xem hoạt hình trong nhà.

    Bỗng nhiên có người từ tầng trên lăn xuống, rơi ngay bên chân tôi.

    Đó là một người đàn ông mặc vest, bụng đầy máu, nhìn là biết sắp không sống nổi nữa.

    Anh ta túm chặt lấy cổ chân tôi, giọng run rẩy:

    “Nhóc con, gọi 120 giúp chú… Chiếc đồng hồ này cho cháu, đủ đổi lấy một căn nhà.”

  • Thưởng Vàng Bị Nhân Viên Bóc Phốt

    Tôi thưởng cho nữ nhân viên mang thai một thỏi vàng 200 gram để chúc mừng sinh con, vậy mà lại bị một nhân viên mới tên là Dụ Vi đăng video bóc phốt lên mạng.

    “Công ty chỉ phát vàng cho cấp giám đốc trở lên! Nhân viên cấp thấp như tụi tôi thì không có phần à?”

    “Lấy danh nghĩa quan tâm phụ nữ để phân biệt đối xử theo chức vụ!”

    “Tôi vừa mới phát hiện mình mang thai, vậy mà chỉ vì chức vụ không đủ mà không được nhận thưởng!”

    Trong video, cô ta nước mắt lưng tròng, cầm tờ kết quả kiểm tra thai.

    Sự việc bùng nổ chỉ trong chớp mắt, cư dân mạng kéo đến mắng chửi không ngớt, gọi tôi là bà chủ vẽ bánh, phân biệt đối xử với phụ nữ mang thai.

    Tôi lập tức livestream để phản hồi.

    “Thưởng vàng cho phụ nữ mang thai, đúng là cô ta không có phần.”

    “Nếu cô ta muốn kiện, cứ việc. Nhưng thỏi vàng này, tôi sẽ không đưa.”

    Dụ Vi ngay lập tức tham gia livestream, khóc còn thảm hơn.

    “Tổng Giám đốc Lương, tôi chỉ muốn được đối xử công bằng thôi! Đứa bé trong bụng tôi lẽ nào lại thấp kém hơn con người khác sao?”

    Bình luận trong livestream bùng nổ.

    “Lương Thi Thi, đồ ác phụ!”

    Điện thoại của các nhà đầu tư reo liên tục, tôi dứt khoát tắt máy.

    Tôi tắt cả livestream.

    Dụ Vi trở thành “bà bầu đáng thương nhất trên mạng”, còn tôi thì bị gán mác bà chủ độc ác.

  • Bắt Gặp Chồng Cũ Cùng Tiểu Tam Trong Khách Sạn

    Chồng đi công tác trở về, tôi cầm điện thoại của anh đặt một hộp ba con sâu.

    Nhưng shipper lại gửi tin nhắn báo đã giao ở khu biệt thự.

    “Anh trai dữ thật đấy! Hôm qua tôi cũng giao cho anh cả hộp, hôm nay lại đặt nữa!”

    Tôi nghi hoặc mở đơn hàng ra, phát hiện chồng đã đổi địa chỉ mặc định từ lúc nào.

    Tôi sững lại, ngay giây sau liền xông vào phòng tắm:

    “Chồng, căn biệt thự ở ngoại ô, dạo này anh có về đó không?”

    Tiếng nước dừng hẳn, anh khoác áo choàng tắm đi ra:

    “Một người anh em mới từ nước ngoài về mượn ở tạm vài ngày, sao vậy?”

    Tôi không trả lời, chỉ âm thầm ghi nhớ số điện thoại trong đơn.

  • Những Năm Làm Kế Mẫu Cho Tiểu Thế Tử

    Ta làm kế mẫu của Tiểu Thế Tử.

    Tiểu Thế Tử đánh nhau, ta hùa theo: “Đánh hắn, bằng không hắn nào biết Mã Vương Gia có 3 con mắt.”

    Tiểu Thế Tử trốn học, ta cổ vũ: “Bài giảng của phu tử chán chết, lại đây, vừa khéo còn thiếu 1 người mới đủ bàn 4.”

    Sau đó, cả hai chúng ta phải cùng nhau quỳ ở từ đường.

    Tiểu Thế Tử: “Là ta đã liên luỵ ngươi.”

    Ta: “Không không không, lần này cuối cùng ta cũng được hưu rồi.”

    Tiểu Thế Tử: “A, nếu muốn bị hưu như thế, vậy ban đầu tại sao ngươi lại đồng ý thành thân với phụ thân ta?”

    Ta: “Hì hì, đôi bên đều có lợi, đôi bên đều có lợi.”

    Tiểu Thế Tử hiểu lầm: “Có phải là do phụ thân ta đã già nên không thoả mãn được ngươi nữa? Vậy chờ ta lớn, ta sẽ cưới ngươi.”

    Ta: Khụ khụ khụ!

    Còn chưa kịp mở miệng, có người đã phong trần mệt mỏi trở về: “Tiểu tử, dám phá đài của phụ thân ngươi ư?” 

    Rồi giọng hắn xoay sang phía ta: “Là vì ta già nên không thể khiến nàng hài lòng ư?”

  • Bảy Năm Hôn Nhân Giả

    Kết hôn với chồng đã bảy năm, tôi đến làm lại sổ hộ khẩu cho anh ấy.

    Nhân viên chỉ vào màn hình máy tính, lạnh lùng nói với tôi:

    “Vợ của Kỳ Nghiêm là Sầm Úy, không phải cô.”

    Tôi chết sững tại chỗ.

    Vậy bảy năm hôn nhân của chúng tôi chỉ là giả sao?

    Vậy tôi là cái gì?

  • Hôn Sự Máu Lạnh

    Trong yến tiệc hỉ sự của muội muội, giữa tiếng đàn sáo rộn ràng và chúc tụng vang khắp đại sảnh, mẫu thân bỗng đứng dậy, ung dung cất giọng:

    “Thái tử phi đã có người được chọn. Chính là Cẩm Nhu của Lâm gia chúng ta.”

    Lời vừa dứt, không khí lập tức sôi trào.

    Chén trà trong tay ta rơi xuống nền gạch, vỡ tan trong tiếng choang sắc lạnh, chói tai đến mức át cả tiếng cười nói.

    Mọi ánh mắt đồng loạt quay về phía ta.

    Mẫu thân thoáng sững lại, nụ cười trên môi cứng đờ trong chớp mắt, rồi rất nhanh bà trầm mặt, giọng nghiêm khắc:

    “Cẩm Thư, con đang làm cái gì vậy? Cẩm Nhu là muội muội ruột thịt của con, nó tốt thì Lâm gia mới tốt.”

    Ta từ từ đứng lên, lòng bình tĩnh đến lạ.

    “Bẩm mẫu thân,” ta nói chậm rãi, từng chữ rõ ràng, “nửa năm trước, người được Thái tử đích thân hứa gả, là con.”

    “Khi đó người còn dặn con rằng trưởng ấu có thứ tự, bảo con chỉ cần an tâm chờ ngày xuất giá.”

    Lâm Cẩm Nhu lập tức đỏ hoe đôi mắt. Nàng ta kéo nhẹ tay áo mẫu thân, giọng run run nghẹn ngào:

    “Tỷ tỷ đừng giận… nếu tỷ thực sự muốn gả, muội có thể nhường lại cho tỷ mà…”

    “Câm miệng!”

    Phụ thân đập mạnh bàn, chén rượu rung lên kêu leng keng.

    “Hôn sự Thái tử phi là chuyện đùa sao? Cẩm Nhu đức hạnh vẹn toàn, lại được Hoàng hậu nương nương yêu mến. Con lấy tư cách gì mà tranh?”

    Ta quay sang nhìn tổ mẫu đang ngồi ở ghế chủ vị.

    Lão nhân gia hơi nghiêng đầu, ánh mắt tránh đi ánh nhìn của ta.

    Trong lòng ta, một mảng băng lạnh lẽo vỡ vụn.

    Hóa ra bao năm giữ lễ học quy, ngày ngày đọc sách, thêu thùa, lo toan gia sản, thức trắng đêm quán xuyến cửa tiệm kiếm bạc — tất cả trong mắt bọn họ, vẫn không bằng vài giọt nước mắt của muội muội.

    Ta bật cười.

    “Nếu Lâm gia đã cho rằng ta không xứng,”

    “Vậy từ hôm nay trở đi,”

    “Ta, Lâm Cẩm Thư, cùng Lâm gia ân đoạn nghĩa tuyệt.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *