Chiếc Đồng Hồ Đổi Đời

Chiếc Đồng Hồ Đổi Đời

Mẹ tôi mua một cân tôm sú, lột hết cho em trai ăn.

Bà nói em đang tuổi lớn, tôi là chị, ăn mấy cái đầu tôm bổ canxi là được rồi.

Tôi lỡ tay làm đổ bát cơm của em, mẹ lập tức tát tôi một cái, rồi đẩy tôi ra ngoài hành lang.

Đèn cảm ứng bị hỏng, hành lang tối đen như mực.

Tôi co ro ngồi trong góc, nghe tiếng em trai cười khúc khích xem hoạt hình trong nhà.

Bỗng nhiên có người từ tầng trên lăn xuống, rơi ngay bên chân tôi.

Đó là một người đàn ông mặc vest, bụng đầy máu, nhìn là biết sắp không sống nổi nữa.

Anh ta túm chặt lấy cổ chân tôi, giọng run rẩy:

“Nhóc con, gọi 120 giúp chú… Chiếc đồng hồ này cho cháu, đủ đổi lấy một căn nhà.”

Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ.

“Cháu không cần nhà. Cứu chú xong, chú có thể đưa cháu đi không?”

Có lẽ là đau quá nên mê man, người đó siết chặt lấy cổ chân tôi, khớp ngón tay trắng bệch.

“Cháu nói gì?”

Anh ta thở hổn hển, mùi máu tanh át cả mùi ẩm mốc lâu năm trong hành lang.

Tôi ngồi xổm xuống, tầm mắt ngang bằng với anh.

“cháu nói, đưa cháu đi.”

“cháu không ăn tôm sú, không cần bóc vỏ, cháu có thể ngủ dưới đất, còn có thể giặt đồ cho chú.”

“Chỉ cần đừng bắt cháu quay về cái nhà đó.”

Tôi chỉ vào khe cửa phía sau, ánh đèn vàng hắt ra ấm áp, bên trong vang lên giọng nói the thé của mẹ tôi đang dỗ em trai ăn thêm một miếng cơm.

Người đàn ông khựng lại, rồi ho dữ dội. Mỗi lần ho, máu từ vết thương trên bụng lại trào ra từng đợt.

“Được.”

Anh ta nghiến răng bật ra một chữ, nhét chiếc đồng hồ dính máu vào tay tôi.

“Nếu tôi không chết, tôi sẽ đưa cháu đi.”

Tôi gật đầu, không gọi 120.

Tôi biết lúc này nếu gọi cấp cứu, cảnh sát cũng sẽ đến. Người này có vết dao đâm, chắc chắn không muốn bị tra hỏi.

Tôi kéo anh ta vào dưới gầm cầu thang, chỗ chất đầy gỗ mục và thùng giấy bỏ đi mà nhà hàng xóm sửa nhà để lại.

Anh ta rất nặng, tôi mới chín tuổi, kéo một chút là tay như muốn rời ra.

Nhưng tôi không kêu tiếng nào, chỉ cắn răng, giống như kiến tha mồi, từng chút từng chút một đưa anh vào trong.

Tôi lục trong đống quần áo cũ, tìm được chiếc áo bông rách bố không mặc nữa, đắp lên người anh.

“Chú đừng chết.”

Tôi khẽ nói.

“Chết rồi, tôi không còn nơi nào để đi nữa.”

Anh ta nhắm mắt, mặt trắng bệch như vôi tường.

“Có… thuốc cầm máu không?”

Tôi nghĩ một chút, rồi quay người chạy lên tầng.

Tôi không về nhà, mà gõ cửa căn hộ của bà Vương ở tầng năm.

Bà Vương sống một mình, thường tích trữ mấy viên thuốc nhức đầu, cảm cúm.

“Bà ơi, tay cháu bị đứt.”

Tôi giấu tay ra sau lưng, gương mặt chẳng có biểu cảm gì.

Bà Vương nheo mắt nhìn tôi.

“Chiêu Đệ à, sao khuya rồi chưa ngủ?”

“Đau tay, không ngủ được.”

Bà thở dài một tiếng, quay vào nhà lục lọi.

Một lúc sau, bà đưa tôi một lọ thuốc bột Vân Nam Bạch Dược và mấy miếng băng cá nhân.

“Cầm lấy đi. Con bé này, sao suốt ngày bị thương vậy chứ.”

Bà định xoa đầu tôi, tôi theo phản xạ tránh đi.

Tay bà khựng lại giữa không trung, cười gượng một cái.

Tôi chộp lấy thuốc rồi quay đầu chạy đi.

Khi quay lại chỗ cũ, người đó đã ngất đi.

Tôi đổ cả lọ thuốc bột lên vết thương đang chảy máu ở bụng anh ta.

Anh ta đau đến toàn thân run rẩy, choàng tỉnh dậy, nhìn chằm chằm vào tôi.

Ánh mắt đó như dã thú.

Nhưng tôi không sợ.

Tôi từng thấy ánh mắt còn đáng sợ hơn nhiều.

Lần trước tôi quên rửa bát, bố cũng nhìn tôi như thế, rồi vung dây nịt đánh đến rách cả da.

Người này tuy hung dữ, nhưng giờ không động đậy nổi.

“Ráng chịu một chút.”

Tôi xé lớp lót trong chiếc áo bông, vụng về băng bó cho anh ta.

Anh ta nhìn tôi một lúc, ánh mắt dần dịu đi, thay bằng một cái nhìn dò xét đầy phức tạp.

“Cháu tên gì?”

“Chiêu Đệ.”

“Tên thật cơ.”

“Đó là tên thật.”

Anh ta im lặng.

Một lát sau, anh bật cười khẽ, khiến vết thương đau nhói, phải hít một hơi thật sâu.

“Từ giờ đừng dùng cái tên đó nữa.”

“Vậy gọi là gì?”

“Chưa nghĩ ra… đợi tôi sống đã rồi nói.”

Anh ta trốn trong góc chứa đồ suốt ba ngày.

Ba ngày đó, tôi sống như ăn trộm.

Mỗi sáng, tôi giấu một nửa chiếc bánh bao cứng ngắc trong phần ăn sáng của mình.

Buổi trưa, nửa hộp cơm còn thừa ở trường tôi cũng mang về.

Tối đến, đợi cả nhà ngủ say, tôi mới lén lút trốn ra ngoài mang đồ ăn cho anh.

Anh bị thương rất nặng, sốt li bì suốt hai ngày.

Tôi không có tiền mua thuốc hạ sốt, chỉ biết dùng túi nilon đựng tuyết, bọc trong vải, đắp lên trán anh.

Tôi cũng không đủ sức lật người anh lại, chỉ có thể liên tục đút nước cho anh uống.

May mà mạng anh lớn, đến tối ngày thứ ba thì cơn sốt mới hạ.

Anh tựa vào mấy tấm ván mục, gặm nửa cái bánh bao khô queo tôi mang đến, ăn như thể đang thưởng thức sơn hào hải vị.

“cháu cho tôi ăn thứ này đấy hả?”

Anh nhướng mày, nhìn cục bột đen thui trong tay.

“Không muốn ăn thì trả lại đây.”

Tôi giơ tay định giật lại.

Anh vội rụt tay, tránh đi.

“Có cái để ăn là may lắm rồi.”

Similar Posts

  • Ta Là Người Chàng Quên, Cũng Là Người Chàng Tìm

    Ngày tỉ tỷ xuất môn du ngoạn, ta lén mặc y phục của nàng trốn theo.

    Không ngờ trên đường lên núi cầu phúc, lại gặp được Thái tử đang bị hạ dược.

    Ánh mắt người bị dục hỏa nuốt chửng, đuôi mắt ửng đỏ, trong mê loạn lại đè eo ta xuống, ôm ta vào lòng mà hôn lấy hôn để.

    Thấy ta run rẩy sợ hãi, người lại khàn giọng dỗ dành:

    “Đừng sợ… Ta sẽ xin phụ hoàng cưới nàng làm chính thê!”

    ……

  • Mười Đứa Con Và Lời Hứa

    Ngày ký đơn ly hôn, tôi nhìn thấy trên đầu chồng mình bay qua một dòng chữ:

    【Không được, tuyệt đối không thể ly hôn! Khó khăn lắm mới lừa được một người có thể sinh con, ly rồi ai sinh cho tôi mười đứa đây!】

    Cây bút trong tay tôi suýt rơi xuống.

    Kết hôn ba năm, tôi đã sinh cho anh ta bốn đứa con.

    Người ngoài ai cũng nói Tổng giám đốc Cố yêu vợ như mạng, mỗi lần tôi mang thai đều tự tay chăm sóc, cẩn thận từng chút một.

    Chỉ có tôi mới biết — người đàn ông lạnh lùng, cấm dục ấy thật ra là một kẻ nghiện con bệnh hoạn.

    Mỗi lần con vừa đầy tháng, anh ta lại bắt đầu tính ngày rụng trứng.

    Tôi vừa nói muốn tránh thai, anh liền quay đi vứt hết bao cao su.

    Con cả mới hai tuổi, con thứ hai một tuổi rưỡi, con thứ ba vừa tròn một tuổi, con út còn đang bú.

    Tôi mới hai mươi lăm, bụng đầy vết rạn.

  • Lựa Chọn Đúng Đắn Full

    Khi tôi ly hôn với Kỷ Tiêu, bạn bè anh ta đều chỉ trích tôi là chuyện bé xé ra to.

    “Chỉ vì em gọi anh ấy ra ăn cơm mà anh ấy vẫn còn đang chơi game, vậy mà em nói bỏ là bỏ luôn mối quan hệ năm năm à.”

    Lần này tôi không còn càu nhàu rằng mình đã nhắc anh ta từ nửa tiếng trước, cũng không tức giận vì anh lại nuốt lời, tiếp tục chơi game với Bùi Mộng.

    Tôi chỉ khẽ cười, đáp:

    “Đúng vậy. Nếu anh ấy cho rằng game quan trọng hơn tình cảm của chúng tôi, thì tôi cũng có thể buông bỏ anh ấy thôi.”

  • Cô Em Dâu Không Biết Điều

    Mẹ mua cho tôi một chiếc xe Xiaomi SU7.

    Bạn gái của em trai tôi biết chuyện, liền lên vòng bạn bè đăng bài xỉa xói điên cuồng, quên mất là chưa chặn tôi xem.

    “Cả nhà ơi, đúng là cạn lời. Mua xe cho con gái mà không mua cho con trai, bà mẹ này chắc lẩm cẩm tuổi già rồi hả?”

    “Một đứa con gái chẳng đáng bao nhiêu lại được lái xe xịn thế này? Không sợ phúc mỏng gánh không nổi, lái xe rồi gặp tai nạn chết à?”

    Bố mẹ tôi biết chuyện thì giận điên lên, định tìm cô ta tính sổ.

    Còn tôi thì chẳng hề hoảng, bình thản để lại bình luận ngay dưới bài đăng của cô ta:

    “Hiểu mà chị gái, tức thiệt luôn đó. Sao chị không có xe chứ? Mau bảo mẹ chị mua cho một chiếc đi!”

    “Sao không mua? Không có tiền hay là không có mẹ?”

    “Sao chị không trả lời tôi vậy? Chẳng lẽ là vừa không có tiền vừa không có mẹ thật à?”

  • Tận Thế Không Đáng Sợ, Đáng Sợ Là Người Nhà

    Kiếp trước, ngày tận thế ập đến, em trai tôi thức tỉnh dị năng không gian.

    Ba mẹ liền bắt tôi bán hết tài sản để giúp nó tích trữ hàng hóa.

    Sau khi tận thế hoàn toàn bùng phát, chỉ vì tôi ăn nhiều hơn một miếng bánh quy, bọn họ đã đẩy tôi vào đám thây ma.

    Để lũ xác sống cắn xé cho đến chết.

    Lúc mở mắt ra lần nữa, tôi phát hiện mình đã quay về thời điểm một tuần trước khi em trai thức tỉnh dị năng.

    Tôi đã trọng sinh.

    Quay về một tuần trước khi tận thế bắt đầu.

  • Chốt Đơn Anh Nam Sinh Nghèo

    Tôi và Hứa Tịch chiến tranh lạnh chia tay đã hai tháng, vậy mà anh ấy vẫn chưa nhắn cho tôi một tin nào.

    Tôi không nhịn được nữa, định bụng sẽ chủ động xuống nước làm hòa.

    Thế mà đúng ngay hôm đó, tôi lại bất ngờ nhận được lời tỏ tình của Phó Hoài Đình – nam sinh nghèo của trường.

    Ban đầu tôi định từ chối, nhưng trước mắt lại hiện ra một loạt dòng bình luận như đạn bắn——

    “Buồn cười chết mất, nữ phụ thật sự tưởng Phó Hoài Đình thích cô ta à?”

    “Chẳng qua là chơi trò thử thách với nữ chính thua cược, bị ép ra tỏ tình thôi.”

    “Thương nam chính ghê, vừa mới nhận ra người trong lòng sắp bị đẩy vào tay người khác, giờ còn bị cô hoa khôi ham tiền này từ chối.”

    “Chắc đau lòng chết mất!”

    “Không sao không sao, đợi đến khi anh ấy được nhận lại về nhà họ Phó ở Bắc Thành, trở thành đại thiếu gia tài sản cả trăm triệu, nữ chính chắc chắn sẽ tự động quay lại thôi!”

    …Cái gì cơ?

    Nhà họ Phó ở Bắc Thành?

    Chính là cái gia tộc siêu cấp siêu giàu đó hả?

    Đừng ai ngăn tôi!

    Tạm gác chuyện làm hòa đã!

    Anh chàng nghèo này, tôi chốt đơn rồi nhé!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *