Thao Túng Dưới Danh Nghĩa Yêu Thương

Thao Túng Dưới Danh Nghĩa Yêu Thương

Mẹ tôi sợ tôi lên đại học sẽ hư hỏng, nên bắt tôi phải “chấm công” mới được nhận tiền sinh hoạt, mỗi lần báo cáo được đúng… một xu.

“Mẹ thương con gái ngoan của mẹ, nên con làm gì cũng phải nói cho mẹ biết, mẹ mới yên tâm.”

Tôi không nỡ để mẹ thất vọng, mỗi ngày đều cố nghĩ ra chuyện để báo cáo, chỉ để gom đủ tiền mua cái bánh bao rẻ nhất ở căn tin.

Ngày nào cũng đói meo, cuối cùng tôi cũng sụp đổ.

Cho đến một ngày, tôi nhận được một khoản tiền sinh hoạt… gửi từ bố – người đã mất nhiều năm trước.

1

“Nguyệt Nguyệt, hôm nay con đánh răng xong mới báo với mẹ là con đã dậy, như vậy là con làm mẹ buồn lắm đó.”

“Mẹ phải phạt con, hôm nay chỉ cho con tiền của một lần báo cáo thôi.”

Alipay báo “Bạn nhận được 0,01 tệ”.

Tôi mím môi khó xử, sáng nay cháo loãng rẻ nhất cũng ba hào một bát, tính cả xu này thì tôi vẫn còn thiếu một xu mới mua được.

“Mẹ, tối qua con bị sốt, sáng nay mới dậy muộn.”

“Con thật sự gấp lắm, lần sau sẽ không như vậy nữa đâu.”

Tôi nhỏ giọng cầu xin.

Giọng mẹ vừa dịu dàng vừa kiên quyết: “Bé cưng, ai cũng phải chịu trách nhiệm cho lỗi của mình, sai là sai, đừng viện cớ.”

“Con vốn rất ngoan, mẹ không muốn con trở thành một đứa trẻ biết cãi lý để bao che cho lỗi của mình.”

Tôi cụp mắt xuống, tâm trạng vui mừng vì sáng nay nhanh tay nên không trễ học cũng biến mất sạch.

“Con biết rồi, mẹ. Con đi học đây.”

“Con gái ngoan, đi đi. Nhớ nghe lời thầy cô. Hôm nay học những gì, con làm gì, thể hiện ra sao thì vẫn phải báo cho mẹ như mọi ngày nhé.”

Tôi ngoan ngoãn đáp “Vâng”.

Bước vào giảng đường, tôi lại đứng ở cuối lớp như mọi khi.

Buổi sáng thường là giờ học chung, có nhiều bạn không quen nhau, có tiếng xì xào: “Ủa, sao cô kia lúc nào cũng đứng cuối lớp vậy?”

Một bạn biết chuyện cười khẩy: “Cô ấy á, là con gái cưng của mẹ. Mỗi lần thầy giảng một câu là chụp ảnh gửi cho mẹ báo cáo, điện thoại thì cũ rích, chụp còn không tắt được tiếng, ‘tách tách’ liên tục, phiền chết, nên thầy mới bảo cô ấy ra cuối lớp đứng cho khỏi ảnh hưởng.”

Tôi cúi gằm mặt, siết chặt chiếc điện thoại đầy vết nứt, tránh ánh mắt của mọi người.

Trong số đó… còn có cả mấy bạn cùng phòng từng thân với tôi.

Hôm nọ, thấy mẹ gửi tiền cho tôi mỗi ngày, họ rủ tôi khao.

Nhưng tôi chẳng có tiền, đành từ chối, cả mấy lần tụ tập sau cũng vậy.

Họ cho rằng tôi keo kiệt, khó gần, rồi âm thầm xa cách.

Họ không biết, mỗi lần mẹ gửi tiền cho tôi… chỉ là 1 xu.

Tôi ngày nào cũng phải chấm công cả ngàn lần, cũng chỉ gom được vài đồng bạc.

Có lẽ vì trời quá nóng, ký túc xá lại không có điều hòa, nên chị trưởng phòng bị mọc một cái nhọt ở mông.

Trước khi tắt đèn, chị vừa khóc vừa gọi điện than thở với bố mẹ.

Mấy bạn cùng phòng thì người nói câu an ủi, người hỏi han.

Tôi vốn không được ai quý mến nên cũng chẳng dám lại gần.

Chỉ lặng lẽ đi ra phòng nước, rót đầy nước ấm vào bình cho chị, rồi về ngồi ở mép giường, im lặng nhìn về phía ấy.

Sáng hôm sau, bố mẹ chị đến ký túc xá, đưa chị đi bệnh viện lấy thuốc.

Mẹ chị rất dịu dàng, trưa đưa chị về còn mời cả phòng đi ăn.

Trên bàn ăn, chị liên tục nũng nịu với mẹ, còn mẹ chị thì cười hiền, không ngừng gắp đồ ăn chị thích, thỉnh thoảng lại dặn dò vài câu.

Tôi vừa ăn món xào mà lâu lắm rồi mới được ăn, vừa liếc sang hai người họ bằng khóe mắt.

Cảm giác như một kẻ phản diện sống trong bóng tối, đang len lén nhìn trộm hạnh phúc của người khác.

Tối về, tôi thấy bụng dưới hơi đau.

Trong lòng hơi hoảng, vội chạy vào nhà vệ sinh.

Quả nhiên là đến kỳ kinh nguyệt.

Lần này sao lại đến sớm như vậy?

Vì thiếu dinh dưỡng kéo dài, kinh nguyệt của tôi vốn không đều, mỗi lần đến kỳ đều đau đến mức không dậy nổi.

Mấy ngày ấy đối với tôi chẳng khác nào vượt qua kiếp nạn.

Chỉ một lát sau, cơn đau ở bụng dưới lan ra cả vùng dạ dày.

Tôi bước nhanh lên giường, lục dưới gối lấy thuốc giảm đau.

Similar Posts

  • Chồng Đòi Tôi Nộp Hết Lương Nuôi Em Gái, Tôi Xách Vali Bỏ Đi

    Cô em chồng vỡ nợ, nhà bị tòa án niêm phong thu hồi.

    Cô ta khóc lóc dắt díu cả gia đình bốn người dọn đến nhà tôi.

    Tôi không nói gì, lẳng lặng dọn dẹp phòng khách cho họ ở.

    Không ngờ đến ngày thứ ba, bố chồng chỉ thẳng vào mặt tôi: “Lương tháng của cô tám nghìn, nộp hết ra đây cho em chồng cô xoay xở tạm.”

    Tôi sững người: “Dựa vào đâu?”

    “Dựa vào việc nó là em gái ruột của chồng cô!”

    Tôi quay người về nhà mẹ đẻ, chồng gọi tới hơn chục cuộc.

    Giọng anh ta đã méo đi: “Cô điên rồi à? Nhà có cả tám miệng ăn, chẳng lẽ đều để bố tôi lo hết sao?”

    Tôi lạnh nhạt nói một câu.

  • Cứu Nhà, Mất Anh

    Tôi có thu nhập mỗi năm lên tới cả triệu. Suốt bao năm nay, năm nào tôi cũng chuyển cho bố mẹ tám trăm nghìn, chồng tôi chưa từng ngăn cản.

    Cho đến một ngày nọ, mẹ gọi điện cho tôi, giọng run rẩy hoảng loạn.

    “Duyệt Duyệt không ổn rồi, em trai con lái xe đ/ âm phải người ta, đối phương đòi bồi thường ba triệu, phải làm sao bây giờ!”

    Tôi hoảng hốt, vừa cầm thẻ ngân hàng định lao ra ngoài thì bị chồng tôi, Lâm Vũ, giữ tay lại.

    “Em có muốn xem trong thẻ còn bao nhiêu tiền không, đủ để giải quyết chuyện này không?”

    Tôi không để tâm lắm, cho đến khi nhìn thấy con số hiển thị trên màn hình, cả người tôi như bị đóng băng.

  • Huyệt Mộ Đôi Cho Kẻ Phụ Tình

    Gả cho Lục Bình Sinh sáu mươi năm, vợ chồng tôi luôn yêu thương nhau, con cháu đầy đàn.

    Vậy mà ông ấy lại lén sau lưng tôi, lấy hết số tiền dưỡng già tôi dành dụm suốt mười năm, đi mua một huyệt mộ đôi.

    Trên bia mộ khắc hai cái tên.

    Một là Lục Bình Sinh, người còn lại là mối tình khắc cốt ghi tâm của ông ấy — Trình Niệm Y.

    Ông ấy nói: “Thúy Bình, cả đời này, anh đã làm tròn trách nhiệm với gia đình, với em và các con.”

    “Chỉ là, anh thấy có lỗi với Niệm Y.”

    “Kiếp sau, anh chỉ muốn đi tìm Niệm Y thôi…”

    Mở mắt ra lần nữa, tôi và Lục Bình Sinh đã quay về năm 1961, cột mốc định mệnh của cuộc đời.

    Lần này, Lục Bình Sinh không chút do dự mà chạy đến bên người con gái trong lòng.

    Còn tôi, cũng không do dự quay người, bước vào nơi núi sâu rừng thẳm.

    Lục Bình Sinh, kiếp này tôi cũng muốn sống một cuộc đời khác đi…

  • Mộng Gặp Cố Nhân

    Đêm bị Bùi Tịch lạnh lùng từ chối, ta bắt đầu mơ những giấc mộng kỳ quái.

    Trong giấc mơ đầu tiên, hắn nhìn ta bằng ánh mắt băng giá, lạnh nhạt ra lệnh: “Hôn ta.”

    Thế nhưng người chủ động ôm lấy ta, hôn sâu đến mức ta không tài nào thở nổi… lại chính là hắn.

    Lần thứ hai, đầu ngón tay hắn lướt nhẹ lên mép áo lót, giọng trầm và nghiêm: “Cởi ra.”

    Thế nhưng cũng là hắn, trong cơn mê tình chẳng phân rõ thật giả, ghì chặt ta vào lòng, thì thầm: “Diêu Diêu, phu quân thực sự rất thương nàng.”

    Những giấc mộng như thế cứ lần lượt tái hiện, khiến lòng ta rối bời không yên.

    Cuối cùng, không thể chịu đựng hơn, ta đi tìm Bùi Tịch, định hỏi cho rõ mọi chuyện.

    Nào ngờ, khi vừa đến nơi, ta lại trông thấy người nam nhân ấy – cao lớn, tuấn tú, vẫn vẻ mặt điềm tĩnh lạnh lẽo, đang nói với Quốc công phu nhân về ta:

    “Mẫu thân đừng bận lòng. Con không hề có tình cảm với nàng ta.”

  • Khi Người Phản Bội Phải Trả Giá

    Hôm tôi phát hiện Trần Đình Thâm và cô trợ lý lăn lộn với nhau, tôi liền lên mạng đăng một dòng trạng thái:

    “Gấp! Tuyển chồng mới: đẹp trai, ngọt ngào, sống sạch sẽ, đạo đức mẫu mực. Mỗi tháng cho mười vạn tiêu vặt, đóng đầy đủ bảo hiểm. Ai đến trước được trước.”

    Tối đó, từ khóa leo thẳng lên hot search.

    “Ảnh đế đình đám xé tóc đánh nhau với người mẫu nam chỉ để được đóng bảo hiểm xã hội!”

    “Biên kịch nổi tiếng và đạo diễn lưu lượng vì tiền tiêu vặt mà đánh nhau đến tím mắt bầm mũi!”

    Một tuần sau, Trần Đình Thâm từ chuyến công tác nước ngoài trở về. Tôi lúc đó đang ở nhà chơi bài với vài ngôi sao hàng đầu, trên mặt còn in nguyên dấu son vì bị phạt thua bài.

    Mắt anh đỏ hoe:

    “Trình Duẫn, em… không còn yêu anh nữa à?”

    Tôi liếc nhìn anh, cười ngạo nghễ:

    “Trần Đình Thâm, không phải em không yêu anh nữa.”

    “Mà là Trình Duẫn từng yêu anh, đã chết rồi.”

    “Chết trong ngày anh và cô trợ lý ôm hôn nhau trong phòng nghỉ, mặc kệ cô ấy gọi cầu cứu mà không buồn nhấc máy.”

  • Toả Sáng Đúng Chỗ

    Tôi là “mặt trời nhỏ” của Tống Trầm.

    Ngày nào tôi cũng luyên thuyên nói nhảm, làm trò xấu xí chọc cười, chỉ để khiến cậu ấy vui.

    Sau này, có một cô bạn sợ giao tiếp trong lớp tặng cậu ấy một cái bánh quy nhỏ.

    Tống Trầm – cậu con trai u ám, khép kín – vậy mà lại chủ động đi kết bạn.

    Khoảnh khắc ấy, tôi mới hiểu.

    Tôi chưa bao giờ là sự cứu rỗi của Tống Trầm cả.

    Một ngày sau khi quan hệ dần xa cách, Tống Trầm đỏ hoe đuôi mắt, chặn tôi lại, tay làm ký hiệu không ngừng.

    Tôi cau mày cắt lời:

    “Không hiểu gì hết, cậu học nói tiếng người rồi hãy đến mà nói chuyện với tôi.”

    Phía sau, cậu học bá lạnh lùng đứng đó, gương mặt đầy khó chịu, hũ giấm sắp nổ tung.

    Quên chưa kịp nói với Tống Trầm.

    Giờ tôi bận tỏa sáng cho người khác rồi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *