Tin mừng! Mẹ tôi thật sự sinh được con trai

Tin mừng! Mẹ tôi thật sự sinh được con trai

Mẹ tôi trọng nam khinh nữ nhưng bà không bao giờ chịu thừa nhận.

Bởi bà chỉ có mình tôi là con gái duy nhất.

Không phải bà không muốn sinh con trai, mà là lúc đó điều kiện không cho phép.

Bà hận tôi vì đã chiếm mất “suất” sinh con trai của bà, nhưng vẫn một mực chối bỏ.

Để chứng minh con gái không hề kém con trai, tôi liều mạng kiếm tiền cho bà tiêu.

Tôi mua biệt thự để bà ở, để bà trở thành người mẹ phong quang nhất làng.

Vậy mà bà vẫn nói:

“Nếu tao sinh được con trai thì chắc chắn còn vinh quang hơn bây giờ.

Con trai tao sẽ rước con dâu về hầu hạ tao, tao còn có thể tiêu tiền của con dâu nữa.”

Bao nhiêu nỗ lực từ nhỏ tới lớn, chẳng được một câu khẳng định hay khen ngợi.

Vì cắm đầu kiếm tiền, làm việc đến kiệt sức, mới 30 tuổi tôi đã ra đi.

Trước khi nhắm mắt, mẹ tôi khóc đến đau lòng xé ruột:

“Kiếm tiền là việc của đàn ông, phụ nữ như chúng ta không hợp làm mấy chuyện này.

Số tao sao khổ thế, sinh con gái còn chết sớm!

Nếu tao sinh được con trai thì giờ đã bế cháu rồi, đâu đến mức tuyệt tự như thế này!”

Tôi rút tay ra, tuyệt vọng nhắm mắt lại.

Kiếp sau, xin đừng để tôi đầu thai vào một gia đình như vậy nữa.

Tiếc là trời chẳng theo ý người.

Tôi lại đầu thai vào bụng mẹ.

Chỉ khác là lần này, mẹ tôi thực sự sinh được một đứa con trai.

1

Mẹ tôi đúng là số đỏ, mong gì được nấy.

Lúc tôi vừa được bế ra khỏi bụng mẹ, bà đã sốt ruột hỏi:

“Con trai hay con gái?”

“Là con gái ạ!”

Tôi thấy mẹ lập tức ngã người xuống giường, tuyệt vọng nhìn lên trần nhà.

Nhưng bụng bà lại đau quặn thêm một trận.

“Còn một đứa nữa, ôi chao, còn một đứa nữa!”

Rồi em trai tôi ra đời.

Nó khác hẳn tôi, trắng trẻo mũm mĩm, hút sạch dinh dưỡng của tôi.

Mẹ tôi “ôi chao” liên tục:

“Con trai, là con trai! Con trai mẹ giỏi quá, mới sinh ra đã cướp được dinh dưỡng của chị gái, không hổ là con trai mẹ! Phúc của mẹ còn ở phía sau cơ!”

Kiếp này, ba mẹ tôi đã có con trai.

Ngày nào họ cũng ôm ấp cưng nựng nó, đến tận lúc nó học tiểu học vẫn còn chạy theo đút cơm.

Nó ăn không hết mới ném phần thừa cho tôi.

Cũng may nó ăn uống chán chường, nên tôi ăn còn nhiều hơn nó.

Tất nhiên, tất cả đồ chơi trong nhà đều là của nó, chỉ khi nó chán mới vứt sang cho tôi.

Mà tôi – một người từng 30 tuổi – vốn chẳng mê mấy món đồ chơi đó, quay lưng là đem vứt thẳng.

Thấy vậy, nó liền hất mặt sai khiến:

“Chị nhặt lại cho em!”

“Em không cần nữa, chị vứt thì có sao?”

“Chị vứt cũng phải hỏi em, dù em không cần thì bỏ vào thùng rác cũng là chuyện của em! Trong nhà này, cái gì chẳng là của em!”

Ôi giời, nhỏ mà nói câu đáng ăn đòn vậy đấy.

Tôi không nói nhiều, xắn tay đánh nó một trận.

May là nó ăn uống kém nên vẫn thấp hơn tôi, dù hồi nhỏ trắng trẻo mũm mĩm, hàng xóm ai cũng khen, còn tôi thì gầy nhăn nhúm, ai thấy cũng lắc đầu.

Bây giờ nó ngay cả tôi cũng không đánh lại.

Chỉ còn cách chạy mách lẻo.

Mẹ tôi nghe tin “bảo bối con trai” bị tôi đánh, liền tất tả chạy tới trường định đánh tôi.

Nhưng tôi là thành viên đội thể thao của trường, bà muốn đánh, tôi cứ chạy, bà làm gì bắt được.

Vừa chạy, tôi vừa hét:

“Mẹ trọng nam khinh nữ đánh người này bà con ơi!!”

Cả thầy cô và học sinh trong trường đều dừng lại chỉ trỏ.

Mẹ tôi tức điên, cắt luôn tiền học của tôi, không cho đi học nữa.

Nhưng tôi học rất giỏi, vì cái đầu 30 tuổi quay về học tiểu học, chẳng phải thiên tài sao.

Chữ nghĩa thì khỏi bàn, thơ Đường ba trăm bài, bảng cửu chương chỉ cần nghe là thuộc – đây không phải kiểu “nhìn qua nhớ ngay”, mà là đã khắc vào gen từ kiếp trước.

Thi thoảng tôi còn phang luôn vài câu tiếng Anh lưu loát: “How are you?”

Hiệu trưởng đích thân tới nhà khuyên bảo ba mẹ tôi:

“Bây giờ xã hội đề cao nam nữ bình đẳng, cải cách mở cửa mà nhà các anh chị chưa biết sao? Thành tích của Chu Nhiễm tốt như vậy, không cho nó học, sau này nó sẽ hận hai người đấy.”

Mẹ tôi kiểu “lợn chết không sợ nước sôi”:

“Con gái học giỏi thì có ích gì, sớm muộn cũng phải lấy chồng. Đợi nó làm mẹ rồi sẽ hiểu lựa chọn hôm nay của chúng tôi là đúng, nó sẽ cảm ơn chúng tôi.”

Cảm ơn cái con khỉ!

Tôi từ trong phòng xông ra, chỉ thẳng vào ba mẹ:

“Họ trọng nam khinh nữ, định để hết tiền lại cho con trai!”

Lần này không phải mẹ tôi ra tay, mà ba tôi xách tôi lên đánh.

Em trai tôi đứng bên hò reo:

“Đánh hay lắm, ba đánh hay lắm!”

Ba tôi đánh xong, tôi bò dậy, tung ngay một cú đá vào thằng nhóc, rồi vác ghế nện thẳng lên người nó.

Cả nhà hét ầm trời.

Hiệu trưởng thì há hốc mồm.

Em tôi đau quá gào khóc.

“Từ giờ các người đánh tôi thế nào, tôi sẽ đánh lại con trai các người y như thế. Không cho tôi đi học? Được thôi, tôi sẽ ngày nào cũng đến trường đánh Chu Diên!”

2

Mẹ tôi sững sờ, không ngờ tôi nhỏ như vậy mà còn dám ngang ngược thế.

Dám đánh “bảo bối con trai” của họ ngay trước mặt họ.

Thế thì lúc không có ai nhìn, chắc tôi còn đánh dữ hơn.

Từ đó họ im re.

Không đánh tôi, cũng mặc kệ tôi, đến bữa cơm cũng không phần tôi.

Tôi liền bưng cái bát, đi gõ cửa từng nhà xin cơm:

“Cảm ơn thím, ba mẹ cháu trọng nam khinh nữ, không cho cháu ăn.”

“Cảm ơn chú, đúng rồi, họ trọng nam khinh nữ, không cho cháu ăn.”

“Cảm ơn bác, ai bảo họ trọng nam khinh nữ…”

Ba tôi đầu năm đã đi làm xa, không biết chuyện tôi không có cơm ăn, nhưng nghe tin tôi bưng bát đi xin ăn thì tức giận xấu hổ, lập tức chạy về nhà mắng mẹ tôi một trận tơi bời.

Mẹ tôi thì không ngờ tôi lại “mặt dày” đến mức đó, thật sự bị tôi làm cho choáng váng.

Giờ cả làng đều biết vợ chồng họ trọng nam khinh nữ.

Không khí trong làng cũng thay đổi, mấy nhà đối xử tệ với con gái ít nhất cũng không dám tỏ rõ ra mặt nữa.

Chỉ là họ lại không cho con mình chơi với tôi, sợ tôi “lây” tính xấu cho con họ.

Mẹ tôi bắt đầu cho tôi ăn cơm, nhưng tuyệt đối không cho ăn thịt, thịt đều đổ hết vào bát của em trai.

Tôi nói muốn ăn thịt.

Mẹ liền gạt đũa tôi:

“Mày nhìn tao ăn chưa? Tao còn chẳng nỡ ăn, để hết cho em mày. Nó đang tuổi lớn, không ăn nhiều thịt thì sao cao được? Con trai mà không cao thì lấy đâu ra vợ.

Còn con gái thì sợ gì, kiểu gì chẳng có đàn ông rước.

Nếu mày không phục thì đi nhà khác xin thịt ăn đi!”

Nhưng thời đó nhà ai cũng nghèo, lấy đâu ra thịt mà ăn.

“Nhâm Nhâm! Qua nhà bác, bác nấu thịt cho con ăn!”

Người gọi là Trương Thư – vợ hiệu trưởng.

Tôi gọi bà là sư mẫu.

Sư mẫu và mẹ tôi vốn cùng lớn lên, từng là bạn thân, sau này vì hiệu trưởng mà trở mặt.

Cả hai cùng thích hiệu trưởng, nhưng ông lại chọn sư mẫu.

Vì một người đàn ông mà họ tuyệt giao, gần như không qua lại nữa.

Kiếp trước, sư mẫu và hiệu trưởng không có con.

Mẹ tôi thì chỉ sinh mỗi tôi, vốn đã thấy mất mặt vì không có con trai, nên trước mặt sư mẫu chưa bao giờ khoe khoang gì.

Nhưng kiếp này, vừa sinh được con trai, bà ôm thẳng sang nhà sư mẫu xin tiền mừng.

Nhà sư mẫu là dân trí thức, lịch sự đưa phong bao.

Mẹ tôi đắc ý, suốt ngày khoe trước mặt bà ấy:

“Thằng con trai nhà tôi nghịch lắm cơ…”

Sư mẫu đáp:

“Ừ, nghịch mà học hành thì dốt, đâu có như Nhâm Nhâm nhà chị, mới tí tuổi đã nhảy liền ba lớp. Con gái ngoan thế này mà gầy nhom, dù chị có trọng nam khinh nữ thì cũng nên có chừng mực, dù gì cũng là con ruột, phải cho nó ăn chút thịt chứ.”

Mẹ tôi chẳng thấy trọng nam khinh nữ là sai, thậm chí còn tự hào:

“Phải có con trai mới xứng để trọng nam khinh nữ, không có con trai thì muốn cũng chẳng có cơ hội.”

Lý lẽ tự an ủi này đúng là vô đối.

Ngay cả sư mẫu – người có học – cũng cãi không lại.

Tất nhiên bà cũng chẳng buồn tranh luận thêm.

Từ đó, tôi hay chạy sang nhà sư mẫu ăn thịt.

Dần dà, tôi chẳng còn ăn cơm nhà nữa, ngày nào cũng qua đó.

Hiệu trưởng cũng không phản đối, ông còn rất quý tôi, thường khen tôi là thiên tài.

Chỉ có tôi biết mình chẳng phải.

Nhưng vì được khen mà thấy áy náy, tôi càng cố gắng học hơn, thành tích lại càng tốt.

Càng ngày hiệu trưởng và sư mẫu càng thương tôi.

Rồi một ngày, họ bàn nhau muốn nhận nuôi một đứa trẻ.

Similar Posts

  • Ba Năm Làm Dâu Thảo, Một Ngày Hóa Phượng Hoàng

    Tôi là Tô Yên, đã kết hôn với người chồng không yêu tôi – Cố Trì.

    Ba năm sau, “bạch nguyệt quang” trở về nước, Cố Trì đích thân ra sân bay đón cô ta, bỏ mặc kỷ niệm ngày cưới của chúng tôi.

    Vì gia đình anh ấy thích kiểu con dâu truyền thống, tôi đã giả làm một người phụ nữ dịu dàng suốt ba năm, nhưng sau khi ly hôn, tôi sẽ không diễn nữa.

    Chuyển sang tài khoản chính, xem tôi đại sát tứ phương.

  • Đường Về Phủ Thôi

    Ca ca của ta đắc tội với Nhiếp Chính Vương, bị giáng chức lưu đày nơi xa.

    Trước khi đi, huynh đem ta ủy thác cho vị đồng môn tri kỷ, dặn người ấy chăm sóc chu toàn.

    Ta mang thư tín, vượt nghìn dặm đường đến tận phủ đối phương, cung kính trình bày duyên cớ.

    Người ấy gật đầu nhận lời, lưu ta ở lại phủ, sắp xếp nơi ăn chốn ở chu đáo.

    Ba năm sau, huynh được phục chức hồi kinh, đích thân đến đón ta.

    Nào ngờ, vừa thấy người đàn ông đứng phía sau ta, huynh liền kéo ta về sau lưng, ánh mắt đầy cảnh giác.

    “Điện hạ Nhiếp Chính Vương, có chuyện gì xin nhằm vào ta, đừng làm khó tiểu muội.”

    ……Nhiếp Chính Vương?

    Ai vậy?

  • NGƯỜI THẦM THÍCH LÀ LÍNH CỨU HOẢ

    Ngày Tết được về nhà, tôi nằm ườn trên giường để ngủ bù.

    Đang ngủ thì bà nội bỗng đẩy cửa vào:

    “Cháu ơi, mẹ nuôi của cháu bị cháy rồi!”

    “Cháu ơi, có bốn năm xe chở các chàng trai trẻ tới dập lửa!”

    “Cháu à, chẳng phải cháu nói thích cơ bụng sáu múi sao, bà vừa hỏi rồi, họ ai cũng có cơ bụng sáu múi!”

    Tôi trở mình đáp bừa:

    “Bà ơi, bà cứ đi xin WeChat trước đã.”

    “Không cần đâu, bà đã gọi anh chàng đẹp trai nhất vào nhà rồi, cháu tự hỏi đi nhé!”

  • Máy Cày Gắn Nitro

    Sau khi chân mệnh thiên kim trở về, ông bố ruột lái máy cày của tôi bỗng xuất hiện ngay tại lễ đính hôn, vác tôi lên vai như vác bao tải.

    Ông vừa xách tôi đi vừa gào ầm:

    “Con gái! Về nhà! Bố nấu ngỗng hầm cho con ăn!”

    Còn vị hôn phu cũ của tôi – Văn Nhân Dã – thì lái chiếc Lamborghini giới hạn của anh ta lao theo phía sau, vừa bấm còi inh ỏi vừa gào thét.

    Bố tôi liếc một cái qua gương chiếu hậu, khịt mũi một tiếng khinh thường, rồi đột nhiên đập mạnh vào cái nút đỏ cạnh ghế.

    Đuôi máy cày “phụt” ra hai vệt lửa xanh.

    Tôi lập tức bị ép chặt xuống ghế bởi lực đẩy khủng khiếp, chỉ kịp ngoái đầu hét thảm về phía sau:

    “Văn Nhân Dã! Đừng đuổi nữa! Máy cày của bố tôi có tăng tốc nitro đó!!”

    Tôi tên Tư Không Nguyệt, một kẻ xui xẻo bị mang danh giả thiên kim suốt hai mươi năm.

    Hôm nay, vốn là lễ đính hôn của tôi và Văn Nhân Dã – thiếu gia nhà họ Văn Nhân.

    Cũng chính là khởi đầu cho màn bẽ mặt của cuộc đời tôi.

  • Hàng Xóm Phiền Toái Và Bản Hợp Đồng

    Đối diện nhà tôi mới mở một điểm giao hàng.

    Từ ngày đó, cứ liên tục có người gõ nhầm cửa nhà tôi.

    Tôi đã dán một tờ giấy ngoài cửa:

    [Điểm giao hàng ở đối diện, đừng gõ cửa!]

    Vậy mà vẫn có người tới đập cửa đòi lấy hàng:

    “Ra mở cửa! Tôi đến lấy hàng!”

    Tôi mở cửa, chỉ tay vào tờ giấy dán rõ ràng trên cửa.

    “Điểm giao hàng ở đối diện, không phải ở đây, giấy có ghi rõ rồi. Anh qua bên kia lấy giúp.”

    Hắn lại cố chấp nói:

    “Tôi không tới đây để đọc chữ, tôi đến lấy hàng!”

    “Mau đưa hàng của tôi đây, không thì tôi báo công an, nói cô ăn cắp hàng của tôi!”

    Nhiều lần như vậy, hắn cứ như không thấy chữ, cũng chẳng hiểu tiếng người.

    Tôi hết chịu nổi, bèn đăng ký mở điểm nhận hàng… địa chỉ là nhà hắn.

  • Cô Giáo Bắt Đền Sầu Riêng

    VĂN ÁN

    Trường tổ chức tiệc liên hoan, yêu cầu mang theo trái cây, con gái tôi lại bốc trúng… sầu riêng.

    Tôi không mua, kết quả là cô giáo chủ nhiệm gọi điện thông báo: “Vì chị, con gái chị phải bù 20 quả sầu riêng.”

    Tôi không nói gì, trực tiếp đặt luôn 20 thùng.

    Xe tải dừng ngay trước cổng trường, 20 thùng lớn chồng lên như một ngọn núi nhỏ.

    Cô giáo chủ nhiệm cầm tờ đơn giao hàng, trong mắt đầy sợ hãi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *