Giấy Kết Hôn Và Chiến Thư

Giấy Kết Hôn Và Chiến Thư

1

Điện thoại trên tủ đầu giường rung bần bật.

Tôi nhắm mắt mò lấy nó.

Tắt.

Lại rung.

Tắt tiếp.

Lần thứ ba rung lên, tôi bật dậy.

Ba giờ rưỡi sáng.

Màn hình bị đủ loại thông báo từ các app chen chúc, ánh sáng trắng chói mắt đến đau rát.

Weibo.

Douyin.

WeChat.

Tin nhắn.

Tất cả đều đỏ rực 99+.

Tim như bị một bàn tay lạnh ngắt bóp chặt, nghẹn đến khó thở. Ngón tay hơi run, tôi bấm vào thông báo Weibo trên cùng.

Đỉnh lưu Cố Trạch tuyên bố yêu đương lúc nửa đêm

Theo sau là một chữ “Bạo” màu đỏ thẫm.

Hot search hạng nhất.

Bấm vào.

Bài ghim là bài Cố Trạch vừa đăng một phút trước.

Một tấm ảnh.

Phông nền là boong du thuyền sang trọng, ban đêm, ánh đèn rực rỡ. Anh mặc áo phông trắng đơn giản, cười tươi lộ hàm răng trắng đều, tay thân mật khoác vai một cô gái mặc váy dài dây trắng. Cô gái nghiêng mặt, tóc dài bị gió biển thổi bay, dán vào bên cổ anh, nụ cười dịu dàng.

Chú thích: 【Là ánh sáng, là hơi ấm, là người tôi muốn bảo vệ cả đời. @Tô Tình】

Tôi nhìn chằm chằm bức ảnh đó.

Cố Trạch.

Chồng tôi.

Về mặt pháp luật, anh là chồng tôi.

Giấy đăng ký kết hôn khóa trong ngăn kéo dưới cùng tủ đầu giường, đã khóa gần ba năm.

Cô gái trong ảnh, Tô Tình, tiểu hoa đán nổi tiếng, “mối tình đầu quốc dân” mới nổi. Họ vừa hợp tác xong một bộ phim thần tượng ăn khách, hình tượng cặp đôi màn ảnh đã ăn sâu vào lòng người.

Bình luận nổ tung.

“Á á á! Anh tôi cuối cùng cũng công khai rồi!”

“Bảo bối Tình! Hai người nhất định phải hạnh phúc nhé!”

“Trời sinh một cặp! Hợp quá trời hợp!”

“Hu hu hu tôi thất tình rồi, nhưng nếu là Bảo bối Tình thì tôi rơi lệ chúc phúc!”

“Trai tài gái sắc, đây mới là tình yêu xứng đáng của đỉnh lưu! Không như mấy kẻ vô danh bám fame!”

“Mấy kẻ vô danh”?

Tôi trượt ngón tay xuống.

Quả nhiên.

Giữa biển chúc phúc và tiếng thét fangirl, xen kẽ vài bình luận ác ý cực kỳ nhắm thẳng vào tôi.

“@Cung Tinh ra đây xem! Đây mới là chính cung! Mấy con gà rừng hạng mười tám đừng ngày nào cũng mua bài PR bám anh tôi nữa!”

“@Cung Tinh biết xấu hổ chút đi! Lần trước cố tình ngã trên thảm đỏ để va vào anh tôi quên rồi à? Giờ lại mua bài nói có tình riêng với anh tôi?”

“Ghê tởm! @Cung Tinh cút khỏi giới giải trí đi! Đừng làm bẩn mắt anh tôi và Bảo bối Tình nữa!”

Tên tôi, #CungTinhBámFame#, như một cái nhãn độc địa, bị đẩy lên cuối hot search.

Bấm vào từ khóa đó.

Bên trong đầy những ảnh chụp màn hình.

Các tài khoản marketing đăng tin đồn vô căn cứ, ám chỉ tôi và Cố Trạch có “quan hệ mờ ám không tiện nói ra”.

Lần trước thảm đỏ liên hoan phim, gót giày cao gót của tôi mắc vào kẽ thảm, cơ thể mất thăng bằng, đúng lúc Cố Trạch đứng bên cạnh, theo phản xạ đỡ tôi một cái.

Khoảnh khắc đó bị cắt thành gif, cố tình tua chậm, kèm chữ: “Con đàn bà tâm cơ cố ý lao vào lòng người ta”.

Thậm chí còn có mấy tấm ảnh “hẹn hò đêm khuya” mờ mờ — rõ ràng đó là ba năm trước, khi tôi và anh vừa lấy giấy đăng ký kết hôn, đang đứng chờ trợ lý lái xe tới ở bãi đỗ xe ngầm, bị paparazzi nào đó chụp từ xa.

Lúc đó anh vừa nổi đình nổi đám, chỗ đứng chưa vững. Cuộc hôn nhân của chúng tôi là bí mật cấp cao nhất, do cả hai bên ê-kíp và gia đình anh cùng quyết định.

Để bảo vệ hình tượng “đỉnh lưu độc thân” của anh, cũng là để bảo vệ tôi, tránh bị fan cuồng của anh xé nát.

Thế là, chúng tôi thành vợ chồng hợp pháp, nhưng sống chẳng khác gì tình nhân bí mật.

Ba năm nay, tôi nhìn anh từng bước leo lên đỉnh, nhìn quanh anh lúc nào cũng đầy gái đẹp vây quanh, nhìn truyền thông và fan ghép đôi anh với đủ loại nữ minh tinh.

Tôi giống như người vô hình.

Hoặc đúng hơn, là cái bóng không thể thấy ánh sáng.

Mỗi lần có tin đồn, anh đều trở về vào nửa đêm, mang theo mùi rượu hoặc sự mệt mỏi, ôm chặt tôi vào lòng, lặp đi lặp lại:

“Tiểu Tinh, đừng tin mấy cái đó, toàn giả hết. Hợp đồng, chiêu trò, nhu cầu công việc. Em mới là vợ anh, là duy nhất.”

Ban đầu tôi tin.

Sau đó, tim dần lạnh đi, như hòn đá chìm xuống đáy biển.

Tôi tự nhủ, đã ký thỏa thuận bảo mật, đã nhận khoản “phí bịt miệng” trên trời, thì phải tuân thủ luật chơi. Anh là đỉnh lưu, hôn nhân của anh, tình cảm của anh, thậm chí con người anh… đều không hoàn toàn thuộc về anh.

Nhưng lần này, khác.

Anh công khai.

Đàng hoàng, sâu nặng.

Người đó… không phải tôi.

Là Tô Tình — cô gái đóng cặp với anh trong phim thần tượng, cặp đôi được fan điên cuồng ghép.

Anh ôm một người phụ nữ khác, nói đó là ánh sáng, là hơi ấm mà anh muốn bảo vệ cả đời.

Thế tôi là gì?

Tờ giấy bị khóa trong ngăn kéo đó là gì?

Ba năm nhẫn nhịn và cô đơn này, là gì?

Điện thoại vẫn rung bần bật.

Là cuộc gọi của chị Trần — quản lý của tôi.

Tôi hít sâu, bắt máy.

Similar Posts

  • Mười Ba Năm Không Lối Thoát

    Năm tôi tốt nghiệp cao học, tôi đăng ký kết hôn với thầy hướng dẫn của mình – Vương Lâm Thăng, người hơn tôi ba mươi tuổi.

    Sau khi cưới, ông ấy chăm sóc tôi như chăm con gái.

    Nhờ có sự hỗ trợ của ông ấy, chưa đến ba năm, tôi đã được thăng chức thành giáo sư.

    Người thân, bạn bè đều nói tôi có số hưởng.

    “Nếu không phải lấy viện trưởng Vương, thì một cô gái xuất thân từ vùng núi nghèo như cô làm sao có thể trở thành giáo sư ở cái tuổi này?”

    Nhưng không ai ngờ được rằng—

    Vào đêm kỷ niệm hai mươi năm ngày cưới, tôi đã chém Vương Lâm Thăng thành từng mảnh.

    Tôi bỏ bộ phận sinh dục của ông ta vào đĩa thức ăn của con chó cưng trong nhà.

    Rồi gọi điện báo cảnh sát.

  • Sau Ly Hôn, Con Chọn Ở Bên Tôi

    Khi ly hôn, chồng cũ muốn giành quyền nuôi thằng bé với tôi.

    Anh ta quả quyết nói:

    “Hay là hỏi thử chính ý kiến của thằng bé xem?”

    Thằng bé nắm lấy điện thoại, điềm tĩnh nhìn tôi một cái rồi hỏi:

    “Mẹ định ly hôn thật hả?”

    “Ừ.”

    Tôi gật đầu.

    “Dạ.”

    Nó cúi đầu tiếp tục chơi game.

    “Con ở với mẹ. Bố chia cho mẹ nhiều tài sản một chút, nếu không con sợ mẹ nuôi không nổi.”

  • Nụ Cười Của Mỹ Nhân Ngốc

    VĂN ÁN

    Bạn cùng phòng là một “mỹ nhân ngốc”.

    Tôi hẹn người ta chạy bộ, cô ta lại gõ thành “hẹn ngủ” rồi đăng lên nhóm lớp.

    Sau đó còn khóc lóc nói không biết cách thu hồi.

    Đọc full tại page bạch tư tư

    Tôi gặp bạn chạy bộ, cô ta liền kể với ai cũng bảo đó là “bạn giường” của tôi.

    Cuối cùng còn che miệng cười e lệ:

    “Người ta phát âm không chuẩn mà~”

    Mấy lần như vậy, cô ta khiến danh dự tôi tan nát, bị cả lớp cô lập.

    Về sau lại còn lấy lý do “vụng về” để pha thuốc ngủ vào sữa, hại tôi lỡ kỳ thi.

    Rồi thả mộc nhĩ ngâm ba ngày ba đêm vào bình nước của tôi, khiến tôi chết thảm.

    Mà tất cả những chuyện đó, chỉ vì vào ngày khai giảng, chàng trai cô ta thầm thích tiện tay xách hộ tôi cái vali!

    Lúc mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về ngày đầu tiên nhập học.

    Lần này, tôi cũng muốn cho cô ta nếm thử mùi vị bị “mỹ nhân ngốc” hại chết là thế nào!

  • Hẹn Ước Dang Dở

    Nhiều năm sau khi tốt nghiệp, Lục Dật đã trở thành người đàn ông lạnh lùng nhất.

    Còn tôi thì sống chẳng bằng một con chó hoang.

    Cuộc sống vốn đã khó khăn chật vật, lại còn bị nghi ngờ dính đến tội lừa đảo.

    Khi nhận được thư luật sư, bàn tay tôi run bần bật.

    Luật sư mà đối phương mời chính là Lục Dật.

  • Sự Hy Sinh Và Quyết Đoán

    Tết đến, tôi về nhà ăn Tết.

    Tôi như phát điên, ép cha mẹ bán căn nhà duy nhất trong nhà đi để mua vàng.

    Mẹ tôi ôm chặt lấy chân tôi, khóc đến mức suýt ngất đi: “Con gái à, nhà mà mất rồi, sau này cả nhà mình ở đâu đây…”

    Cha tôi vung cây chổi lông gà, quất mạnh lên người tôi: “Cút! Tôi không có đứa con gái như cô!”

    Em trai tôi cũng chặn ở cửa không cho tôi ra ngoài: “Chị, căn nhà này là để dành cho bố mẹ dưỡng già, sau này em sẽ tự kiếm tiền mua nhà, em sẽ không dòm ngó căn nhà này đâu, xin chị đấy, đừng bán. Chị mà bán rồi, sau này bố mẹ già đi biết làm sao đây?”

    Cả phòng họ hàng chỉ tay vào mũi tôi, mắng tôi điên rồi, bất hiếu.

    Nhưng họ không biết.

    Tôi là người từ năm 2026 quay trở về.

    Năm nay là 2023 — tháng cuối cùng giá nhà chạm đỉnh.

    Chỉ tám ngày nữa thôi, thị trường bất động sản sẽ sụp đổ, giá nhà sẽ bị chém một nửa.

    Còn giá vàng, sẽ lao vút lên trời.

  • Hoa Nở Một Ngày

    Trong bữa tiệc mừng sinh nhật lần thứ 66 của bà tôi, bà thản nhiên nói rằng mình muốn ly hôn, sẵn sàng hoàn thành tâm nguyện nhiều năm của ông nội.

    Ông mãi không quên được mối tình đầu của mình, lúc nào cũng chê bai bà không đủ tốt.

    Ông không cam lòng với cuộc hôn nhân này nhưng cũng chẳng có quyết tâm rời đi.

    Trái ngược với sự ầm ĩ của ông, bà thì gánh trên vai ơn nghĩa với cha mẹ và sự can ngăn từ con cái.

    Bà luôn nghĩ sẽ có một ngày ông thay đổi, nhìn ông như một đứa trẻ chưa lớn mà bao dung hết mực.

    Nhiều năm sau bà mới hiểu, con đường tương lai của mình đã bị người nằm cạnh tàn nhẫn hủy hoại, cuối cùng còn vì mối tình đầu của ông mà đẩy bà tới bờ vực sống chết.

    Các con bà rơi nước mắt đồng ý với tâm nguyện ly hôn của mẹ, cầu mong bà tỉnh lại.

    Sự hối hận của ông đến quá muộn.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *