Khi Em Không Còn Là Ô-sin

Khi Em Không Còn Là Ô-sin

1

Mẹ chồng tôi bị ngã, gãy đốt sống lưng, liệt nửa người dưới.

Ba năm trời, tôi chăm sóc bà từng miếng ăn, giấc ngủ.

Đến khi bà hồi phục, có thể tự đi lại, thì chồng tôi lại bất ngờ đề nghị… hôn nhân chia đôi chi phí.

“Bây giờ giới trẻ ai cũng sống kiểu AA, vợ chồng phải giúp đỡ lẫn nhau, không ai nợ ai!”

“AA là công bằng nhất, cả hai cùng bỏ ra, hôn nhân mới bền vững.”

“Em không đồng ý à? Hay sợ với cái mức lương của em, đến… ăn cơm nguội cũng chẳng nổi?”

Anh ta vẫn luôn dựa vào việc lương cao hơn tôi mà coi thường.

Nhưng ba năm nay, việc nhà là tôi làm. Con cái tôi chăm. Bố mẹ hai bên tôi đều lo. Chẳng lẽ những thứ đó không phải là sự “bỏ ra” của tôi?

Tôi hít sâu một hơi, cố nén cảm giác nghẹn ứ trong lòng.

“Anh chắc chắn muốn AA chứ? Vậy mai tôi tìm luật sư, làm hẳn một bản thỏa thuận, đôi bên đều có đảm bảo.”

Ngô Chính Nguyên ngẫm nghĩ một lúc, gật đầu:

“Được, đã liên quan đến tiền bạc thì có luật sư làm chứng sẽ công bằng hơn.”

Tôi tiếp lời:

“Tiền chia đôi, thì việc nhà cũng chia đôi nhé. Giặt giũ, nấu nướng, dọn dẹp… tất cả tách riêng ra.”

Anh ta khựng lại.

Nhíu mày, vẻ mặt không tin nổi:

“Xưa nay việc nhà là của phụ nữ, em có gì mà kêu?”

Tôi bật cười lạnh:

“Xưa nay ra ngoài kiếm tiền nuôi gia đình là việc của đàn ông, thế mà anh vẫn đòi chia đôi với tôi đấy thôi?”

Lần này, anh ta bị tôi chặn họng, không nói được câu nào.

Chỉ cho phép anh ta tính toán với tôi, chẳng lẽ tôi lại không được đáp trả?

Tôi nói thẳng:

“Đã yêu cầu chia đôi về tiền, tôi cũng yêu cầu chia đôi việc nhà. Nếu anh không đồng ý, chúng ta ly hôn, tài sản chia đôi.”

Anh ta im lặng, suy nghĩ rồi bước ra ngoài gọi điện cho ai đó.

Trong lòng tôi dấy lên nghi ngờ — chuyện vợ chồng mà còn phải lén bàn bạc với người ngoài sao? Lẽ nào là mẹ chồng tôi đứng sau xúi giục?

Khi quay lại, anh ta gật đầu đồng ý:

“Được. Từ sinh hoạt đến tiền bạc, tất cả chia đôi.”

Hôm sau, tôi mời luật sư đến, cùng Ngô Chính Nguyên ký vào bản thỏa thuận.

Đã là hôn nhân AA thì mẹ chồng không còn thuộc phần tôi phải chăm sóc nữa.

Tôi lập tức liên hệ lại với đơn vị cũ — nơi tôi từng nghỉ việc — để xin quay về làm.

Năm đó, mẹ chồng mưa bão vẫn cố ra ngoài, ngã nặng, gãy đốt sống lưng, phải ngồi xe lăn.

Ngô Chính Nguyên nói lương anh ta cao, còn tôi là con dâu thì chăm mẹ chồng là nghĩa vụ đương nhiên.

Thế là tôi bỏ việc, ở nhà vừa làm dịch thuật online, vừa bưng bô hầu hạ mẹ anh ta.

Ba năm trời, không một ngày nghỉ.

Nhờ tôi chăm sóc kỹ lưỡng, giờ sức khỏe mẹ chồng đã hồi phục, tuy không thể vận động mạnh nhưng đi lại thì chẳng vấn đề gì.

Có lẽ Ngô Chính Nguyên thấy tôi giờ không còn “hữu dụng” như trước, mẹ anh ta cũng đã tự lo được, nên mới tính đến chuyện AA.

Cũng tốt thôi — tôi cuối cùng cũng có thể tìm lại chính mình, có cuộc sống và sự nghiệp riêng.

Suốt ba năm qua, tôi vẫn làm thêm, không để lãng phí bằng cử nhân tiếng Anh.

Trung tâm ngoại ngữ rất vui khi tôi quay lại, lập tức báo tôi chuẩn bị thủ tục nhận việc.

Sáng hôm đó, tôi dậy sớm trang điểm, thì bị Ngô Chính Nguyên bắt gặp.

“Không đi nấu ăn à? Tự nhiên bày đặt chải chuốt làm gì? Hơn bốn mươi tuổi rồi, có tô son trát phấn cũng chỉ là bà già mặt vàng thôi!”

Tôi thay bộ đồ công sở, nói thản nhiên:

“Muốn ăn gì thì tự nấu, tôi đi làm.”

Anh ta trố mắt:

“Cái gì? Mẹ ở nhà một mình, em bỏ mặc à?”

Tôi bật cười:

“Anh quên mất chúng ta đang sống kiểu AA rồi sao? Theo thỏa thuận, mẹ anh là phần anh lo, mẹ tôi là phần tôi lo.”

Anh ta đứng sững, bị tôi chặn họng không thốt được lời nào.

Tôi chẳng buồn quan tâm, xách túi rời đi.

Cả ngày chìm trong công việc, tôi tìm lại được cảm giác thành tựu đã mất từ lâu.

Để tránh bị Ngô Chính Nguyên làm phiền, tôi để điện thoại ở chế độ im lặng.

Đến khi tan ca, mở máy ra thì thấy… 34 cuộc gọi nhỡ và 25 tin nhắn WeChat.

Tất cả đều là màn “dội bom” của anh ta.

Có lẽ thấy tôi không bắt máy, anh ta bắt đầu gửi tin nhắn thoại, gào ầm lên:

“Lâm Uyển, cô chết đi đâu rồi? Trưa không về nấu cơm cho mẹ!”

“Nhà này thiếu gì cái đồng lương chết tiệt của cô? Một tháng tôi kiếm gấp đôi cô! Nhiệm vụ của cô là lo cho gia đình!”

“Cô làm thêm ở nhà cũng kiếm được tiền, cần gì phải ra ngoài lông bông? Cô cố tình đúng không?”

“Tôi thấy cô chỉ là không muốn chăm mẹ, kiếm cớ để trốn!”

“Ngày mai cô nghỉ việc ngay, nếu không thì đừng trách tôi không khách sáo!”

Tôi không trả lời, chỉ thong thả xuống quán mì dưới nhà ăn một bát.

Trời sắp tối, tôi mới ung dung trở về.

Similar Posts

  • Thu Lại Tình Yêu

    Ngày cha tôi qua đời, truyền thông tung đoạn video chồng tôi – Ngụy Yến Xuyên – quỳ một gối cầu hôn với “người trong lòng” Tưởng Linh.

    Tôi một mình lo liệu xong tang lễ cho cha, gọi điện cho luật sư, bảo anh ấy chuẩn bị đơn ly hôn.

    Tôi theo đuổi Ngụy Yến Xuyên bao nhiêu năm nay, tôi mệt rồi.

    Ngụy Yến Xuyên, tình yêu tôi dành cho anh, tôi thu lại cả rồi.

    Tôi sẽ không yêu anh nữa.

  • Ly Hôn Xong, Tôi Câu Được Ba Người Đàn Ông

    Anh ta cầm kết quả kiểm tra của tôi, không thèm ngẩng đầu, lạnh nhạt châm biếm:

    “Ba năm rồi, vẫn không tìm nổi một người đàn ông đi cùng khi khám bệnh sao?”

    Tôi im lặng, đau đến mức chỉ có thể ngẩng đầu nhìn trần nhà.

    Anh ta lại nói:

    “Gọi người nhà tới đi. Bệnh của cô cần phẫu thuật, phải trao đổi phương án với người nhà.”

    “Và đừng có nghĩ đến việc tìm tôi. Chúng ta đã ly hôn rồi.”

    Ngày hôm sau.

    Một idol nổi tiếng.

    Một thiếu gia tập đoàn tài phiệt.

    Một tay đua thiên tài.

    Ba người đàn ông đẹp đến mức thở cũng thấy “lụi tim” đồng loạt xuất hiện trước cửa phòng bệnh.

    Từng người một thay phiên vào hỏi anh ta tình trạng bệnh và phương án điều trị của tôi.

    Anh ta cố nhịn khóe miệng giật giật, vành mắt đỏ lên, rồi ép mình hỏi tôi:

    “Em nói… ba người đàn ông này đều là người nhà của em?!”

    “Đúng vậy. Bệnh viện có quy định người nhà không được vượt quá ba người sao?”

  • 14 Năm Bên Nhau Không Bằng Ngày Anh Gặp Lại Tình Cũ

    Tôi và Chung Kỷ đã sống bên nhau gần bốn mươi năm.

    Cho đến khi anh ấy ngã bệnh và phải điều trị suốt ba năm trời trong bệnh viện.

    Vất vả lắm anh mới khỏe lại.

    Thế mà ngay ngày xuất viện, anh lại nói muốn ly hôn:

    “Ba năm qua, nếu không có Triệu Tích bên cạnh, anh đã không trụ nổi.”

    “Cô ấy không chồng không con, anh chỉ muốn đường hoàng cho cô ấy một mái ấm.”

    Triệu Tích, là người bạn cùng phòng bệnh với anh nửa năm nay.

    Nhưng tôi thật sự không hiểu —

    Rõ ràng suốt thời gian anh nằm viện, là tôi ngày ngày lau người, bưng bô dọn vệ sinh cho anh.

    Còn Triệu Tích, chỉ nằm đó, mỗi ngày nói vài câu động viên nhau, thế thôi.

    Tôi vốn định nhờ con trai đứng ra làm chủ cho mình.

    Nhưng khi nghe xong chuyện, con trai lại khuyên ngược lại:

    “Ba vừa khỏi bệnh, sức khỏe còn yếu, bác sĩ bảo phải giữ cho ông vui vẻ.”

    “Mẹ cứ tạm thời ly hôn với ba, chỉ là hình thức thôi mà.”

    “À, vợ con lại nghén nặng rồi, mai mẹ nhớ qua nấu cơm cho cô ấy nhé.”

    Nghe những lời từ chính miệng chồng và con trai mình —

    Tôi chợt ngộ ra một điều, thì ra… máu lạnh, cũng có thể di truyền.

    Thế nên, tôi gật đầu:

    “Được, tôi đồng ý ly hôn.”

  • Hoa Khôi Tố Tôi Chụp Lén Trong Nhà Vệ Sinh – Cho Đến Khi Tôi Lôi Ra Chiếc Nokia

    Vừa mới chuyển trường, hoa khôi đã khóc lóc tìm giáo viên nói tôi là kẻ b/I/ ến th/ ái, ch/ ụ/p lé/ n cô ta trong nhà v/ ệ s/in/ h nữ.

    Khi chủ nhiệm giáo dục đến, cô ta chỉ vào cặp sách của tôi mà mắ/ ng ch/ ửi:

    “Đồ lư/ u ma/ nh! Vừa nãy rõ ràng cậu cứ thập thò ở cửa nhà v/ ệ si/ nh, trong điện thoại chắc chắn toàn là ảnh chụp lén!”

    “Tôi cảm nhận được hết! Cái camera của cậu cứ hướng về phía tôi, tởm ch e c đi được!”

    Đám đông xung quanh bắt đầu chỉ trỏ vào tôi.

    “Cái loại bi/ ến th/ ái này phải đuổi học ngay lập tức!”

    “Nhìn mặt mũi hiền lành tử tế, không ngờ lại là kẻ chụp lén!”

    Đối mặt với hàng ngàn lời buộc tội, tôi kéo khóa cặp, lôi ra một chiếc Nokia cổ lỗ sĩ chỉ có thể nghe gọi.

    “Thưa thầy, cho em hỏi dùng loại điện thoại không có camera thế này thì làm sao chụp được ảnh độ nét cao ạ?”

  • Tô Miên Miên

    Thiếu gia nhà họ Lệ mắc chứng mù mặt nghiêm trọng, thế nên tôi đã thành công thay chị gái kết hôn với anh ta.

    Ba năm sau, chị tôi vừa về nước liền cầu xin tôi trả Lệ Hách Châu lại cho chị ấy, tôi biết điều mà ôm con biến mất.

    Lần gặp lại, tôi run rẩy bảo con trai gọi anh ta là “dượng”.

    Lệ Hách Châu lạnh mặt, giọng điệu hờ hững: “Tiểu thư Tô, cô gọi ba mình là dượng à?”

    Tôi: “……”

    Sau này, anh ta ép tôi dưới thân, cắn răng hôn mạnh: “Tô Miên Miên, tôi bị mù mặt, chứ không phải mù mắt!”

    “Huống hồ… A và D rõ ràng như vậy.”

  • Lạc Thanh

    Bữa tiệc rượu, bạn trai bắt tôi nhảy múa giúp vui.

    “Dáng người của Lạc Thanh ấy à, chậc chậc, so với mấy ‘hoa khôi’ ở Thiên Thượng Nhân Gian cũng chẳng kém cạnh gì đâu!”

    Lập tức, xung quanh vang lên những tiếng cười cợt đầy ẩn ý.

    Tôi nhìn thấy ánh mắt không mấy thân thiện của “chị em thân thiết” bạn trai.

    Được thôi, chẳng phải chỉ là nhảy một điệu thôi sao?

    Tôi hòa vào điệu nhạc, xoay người, nhảy múa.

    Vừa khéo, ngã thẳng vào lòng một người anh em của bạn trai.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *