Tô Miên Miên

Tô Miên Miên

Thiếu gia nhà họ Lệ mắc chứng mù mặt nghiêm trọng, thế nên tôi đã thành công thay chị gái kết hôn với anh ta.

Ba năm sau, chị tôi vừa về nước liền cầu xin tôi trả Lệ Hách Châu lại cho chị ấy, tôi biết điều mà ôm con biến mất.

Lần gặp lại, tôi run rẩy bảo con trai gọi anh ta là “dượng”.

Lệ Hách Châu lạnh mặt, giọng điệu hờ hững: “Tiểu thư Tô, cô gọi ba mình là dượng à?”

Tôi: “……”

Sau này, anh ta ép tôi dưới thân, cắn răng hôn mạnh: “Tô Miên Miên, tôi bị mù mặt, chứ không phải mù mắt!”

“Huống hồ… A và D rõ ràng như vậy.”

1

Hai tháng trước, nhà họ Lệ ở Kinh Thành cầm ảnh thuở nhỏ của chị gái tôi – Tô Nhan Nhan – đến hỏi cưới.

Ba tôi vì muốn giải quyết khủng hoảng tài chính của công ty nên đã đồng ý hôn sự này, thậm chí còn chốt luôn ngày cưới ngay trong hôm đó.

Không ai ngờ rằng, ngay đêm trước buổi chụp ảnh cưới, mẹ kế và chị gái lại quỳ xuống trước mặt tôi.

Tô Nhan Nhan: “Miên Miên, chị xin em. Người chị yêu là Hành Chi, chị không thể cưới Lệ Hách Châu được!”

Chị tôi và thái tử gia Thẩm Hành Chi của Cảng Thành đã sớm thề nguyền bên nhau, nhưng nhà họ Thẩm coi thường nhà họ Tô, kiên quyết phản đối hai người họ đến với nhau, thế nên đến tận bây giờ vẫn chưa có kết quả gì.

Mẹ kế: “Miên Miên, Lệ Hách Châu bị mù mặt nghiêm trọng, cậu ta chỉ mới gặp Nhan Nhan đúng một lần, chắc chắn không thể nhận ra được. Con và chị gái tình cảm sâu nặng, giúp chị con một lần đi.”

Tôi đỡ hai người họ đứng dậy, trong lòng rối bời.

Tên bạc tình Lệ Hách Châu.

Lúc nhỏ tặng tôi gia huy nhà họ Lệ, vậy mà lớn lên lại cầm ảnh chị gái tôi đến hỏi cưới, phí công tôi thầm thương trộm nhớ anh ta bao nhiêu năm trời.

Sau 13 giây đấu tranh tư tưởng quyết liệt.

Tôi đồng ý.

Lý do rất đơn giản: tôi mê trai đẹp.

Dù là trước đây hay bây giờ, Lệ Hách Châu đều rất hợp gu tôi.

Mẹ kế còn bảo tôi rằng, bà sớm đoán được chị tôi không chịu cưới nên trên hôn thú đã ghi tên tôi từ trước rồi.

2

Tô Nhan Nhan và Thẩm Hành Chi trốn ra nước ngoài ngay trong đêm.

Còn tôi thì mang theo gia huy mà Lệ Hách Châu tặng, đến tiệm váy cưới.

Nghĩ bụng: Nếu bị phát hiện thì lấy gia huy ra, lên án anh ta vô tình vô nghĩa, lừa dối tình cảm thơ ngây của tôi, sau đó giành thế chủ động.

Ánh mắt của Lệ Hách Châu quét tới, hàng mày khẽ nhíu, ánh mắt lạnh lùng, tựa như có thể xuyên thấu mọi thứ, nhìn thấu lòng người.

Đôi con ngươi đen nhánh không hề có chút nhiệt độ, mang theo sự dò xét sâu xa, khiến người ta không thể che giấu điều gì.

Tôi chột dạ, cười giả lả che đậy sự căng thẳng, tay vô thức vặn vẹo vạt áo, lòng bàn tay đã rịn đầy mồ hôi.

Đúng lúc tôi cố gắng tránh né ánh mắt anh ta, bỗng nhiên anh ta cong môi cười nhẹ.

Nụ cười rất nhạt, nhưng lại khiến ánh mắt anh ta lập tức trở nên ôn hòa, vẻ lạnh lùng biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một chút ý cười như có như không.

Tôi sững sờ, tim lỡ mất một nhịp, nụ cười giả lả trên mặt cũng cứng lại.

Biểu cảm này là gì đây?

Chẳng lẽ bị phát hiện rồi?

“Là em thật, Tô Miên Miên, em vẫn như hồi nhỏ.”

Lệ Hách Châu sải bước đi về phía tôi.

? Tôi và chị tôi lúc nhỏ giống nhau?

Tôi thở phào, đúng là mù mặt nặng thật.

Cứ như vậy, mọi chuyện tiến triển một cách suôn sẻ.

3

Thực ra, ngay ngày hôm sau khi hôn ước được định, nhà họ Lệ đã nổ ra tin tức nội bộ tập đoàn xảy ra sai lầm chiến lược nghiêm trọng, rơi vào khủng hoảng.

Vài ngày trước hôn lễ, tình hình công ty dường như càng tệ hơn.

Báo chí đưa tin, vấn đề trước mắt cần giải quyết chính là tài chính.

Sau khi đắn đo rất lâu, tôi quyết định mở miệng nhờ cậu giúp đỡ.

“Có phải muốn tiền để vá cái lỗ của nhà họ Lệ không?” Cậu tôi lập tức nhìn thấu.

“Ây da… cậu ơi…” Tôi làm nũng.

“Cậu đã dạy con từ nhỏ thế nào?”

“Thương đàn ông thì xui ba năm, tiêu tiền vì đàn ông thì xui cả đời.”

“Mẹ con chính là ví dụ, may mà bà ấy tỉnh ngộ sớm.”

Từ nhỏ, ba mẹ tôi đã ly hôn vì không hợp nhau.

Mẹ để lại cho tôi một khoản tiền, giao cho cậu giữ hộ rồi bắt đầu hành trình du lịch vòng quanh thế giới.

Vì ba tôi, bà ấy không thích tôi cho lắm.

“Cậu ơi, con thật sự rất yêu Châu Châu, tiền sao có thể quan trọng hơn anh ấy được? Con nguyện ý tiêu tiền vì anh ấy.”

Sau một hồi mè nheo, cuối cùng cậu cũng đồng ý.

Nhìn thấy số tiền giao dịch, tôi xót xa.

“Cho nhiều quá…” Tôi yếu ớt mở miệng.

Cậu tôi: “Không có 20 tỷ tệ thì không vá nổi lỗ hổng của nhà họ Lệ đâu.”

Tôi: “20 tỷ? Vậy con còn lại bao nhiêu? Hay là… bỏ đi?”

Cậu nhíu chặt mày nhìn tôi: “Xem ra cũng chẳng yêu đến mức ấy nhỉ?”

Tôi: “Nói đi nói lại, tiền vẫn là chân ái.”

“Cứ yên tâm! Tên nhóc nhà họ Lệ có năng lực giải quyết khủng hoảng lần này, số tiền này của con không lỗ đâu.”

Tôi nghiến răng, chuyển tiền cho Lệ Hách Châu.

Rất nhanh sau đó, anh ấy nhắn tin tới: 【Đây từ đâu ra?】

Tôi: 【Mẹ để lại cho em.】

Lệ: 【Đưa hết cho anh rồi?】

Tôi nghĩ một chút, chắc là đưa hết thật rồi, bèn trả lời: 【Ừm.】

Hộp thoại hiển thị “đang nhập” rất lâu, cuối cùng anh ấy gửi bốn chữ: 【Đồ ngốc vợ ơi!】

Ngày hôm sau, Lệ Hách Châu mang theo một đống hợp đồng chuyển nhượng tới tìm tôi, trong đó có cả giấy chuyển nhượng 76% cổ phần của tập đoàn Lệ thị.

Tôi và bạn thân Lục Kỳ sững sờ, không biết phải phản ứng ra sao.

“Tất cả tài sản dưới tên anh đều ở đây, em chỉ cần ký vào, sau này tất cả đều là của em.”

Trên mặt Lệ Hách Châu không có bất kỳ cảm xúc gì.

Lục Kỳ lén dùng khẩu hình miệng nói chuyện với tôi.

“Đừng ký! Nếu nhà họ Lệ phá sản, em sẽ phải gánh hết đống nợ đó đấy!”

Tôi không ngốc, hiểu rõ rủi ro trong chuyện này.

“Châu Châu, để dưới tên anh vẫn ổn hơn mà.”

“Em là vợ anh, anh chỉ muốn cho em tất cả mọi thứ.”

Anh ấy nhìn tôi đầy nghiêm túc, tôi không thể từ chối được, đành ký vào.

Lục Kỳ đứng bên cạnh trợn trắng mắt suýt lật ngược, liên tục dùng khẩu hình mắng tôi.

“Môi chẻ! Lệ thị đang dính đầy phốt như vậy mà em cũng dám ký!”*

“Đến lúc đó nợ nần chồng chất, đừng mong chị đây giúp em một xu!”

“Điên rồi! Đồ môi chẻ!”

(*Môi chẻ = chỉ người ngốc nghếch, nhẹ dạ.)

Chờ Lệ Hách Châu vừa đi, Lục Kỳ còn chưa kịp mở miệng dạy dỗ tôi thì tôi đã vội vàng cắt ngang:

“Khoan đã, tên thật của em là Tô Miên, nhưng em ký tên Tô Miên Miên.”

Lục Kỳ sững người, sau đó bật cười ha hả:

“Đồ cáo già! Đúng là chỉ có em mới làm ra chuyện này!”

Similar Posts

  • Giả trai, tôi bất ngờ vớ được nam thần

    Sau khi thua vụ cá cược, tôi đành phải giả trai, thay em trai dọn vào ký túc xá nam sinh.

    Mỗi tối đều thấy nam thần học viện lượn lờ trước mặt tôi.

    Nhìn chưa được mấy hôm tôi đã mọc lẹo mắt.

    Vì thế tôi phải mua một chiếc rèm giường.

    Nam thần thấy thế, nửa đùa nửa thật: “Sao thế, dáng người tôi không lọt vào mắt cậu à?”

    “Tốt quá nên lọt vào, thế nên mới mọc lẹo đây này.”

    Anh ta ghé sát: “Thế à? Vậy thì đừng chỉ nhìn nữa.”

  • Chuyện Của Ba Người

    Khi dọn dẹp quần áo, tôi tình cờ phát hiện một tờ “Thông báo phụ huynh” được gấp gọn trong túi áo vest của chồng.

    Nhưng tờ giấy này… không phải từ trường con gái tôi đang học.

    Tò mò mở ra xem, ở mục “Học sinh” ghi rõ: Lâm An Lạc.

    Phần “Phụ huynh”: Lâm Cảnh Minh.

    Tên chồng tôi chính là Lâm Cảnh Minh.

    Không chút do dự, tôi đến thẳng ngôi trường ấy, tự xưng là “phụ huynh của Lâm An Lạc” để hỏi chuyện.

    Cô giáo tự nhiên đáp: “Ba mẹ An Lạc vừa mới đến đón bé, chắc vẫn chưa đi xa đâu.”

    Tôi lặng lẽ đi theo… và bắt gặp chồng tôi đang nắm tay một bé trai, tay kia ôm eo một người phụ nữ lạ, cả ba cười nói rất thân mật.

    Tôi siết chặt điện thoại, gọi cho anh ta, giọng bình tĩnh đến lạnh lùng:

    “Bao giờ anh về?”

    Anh ngập ngừng vài giây mới bắt máy:

    “Chắc phải công tác vài hôm, khoảng ba bốn ngày gì đó.”

    Tôi cúp máy.

    Rồi giơ điện thoại lên, chụp lại hình ảnh ba người họ – rõ nét.

    “Lâm Cảnh Minh, món quà bất ngờ này, em nhận rồi.”

  • Đêm Lặng Bến Tần

    Thuở nhỏ, ta theo mẫu thân lên núi cầu thần, lại bị bà vô ý làm lạc trong núi rừng.

    Năm ta mười lăm tuổi, mặc một thân áo vải thô, tìm được đường về nhà.

    Sau lưng phụ mẫu, đứng đó là một tiểu cô nương có đến bảy tám phần giống ta.

    Trang sức đầy mình, nuôi nấng kỹ lưỡng, một thân quý khí.

    Trưởng huynh là người đầu tiên bước ra: “Ngưng Nhi, những năm muội không ở đây, chúng ta đã sớm xem Chi Chi như muội rồi.”

    “Nàng thông tuệ ôn hòa, hiểu lễ nghĩa, biết đọc sách, biết làm người, như thế mới xứng đáng mang danh nữ nhi phủ họ Nhâm.”

    “Muội… hiểu ý của huynh chứ?”

  • Thiên Kim Bị Đánh Cắp

    Khi ký vào thỏa thuận bảo mật để ra nước ngoài làm nhiệm vụ, tôi đã gửi gắm con gái mười hai tuổi cho ba người bạn thân từ nhỏ mà tôi tin tưởng nhất.

    Tôi còn để lại một quỹ tín thác dư dả, chỉ mong con bé có thể lớn lên trong điều kiện tốt nhất, không thiếu thốn gì.

    Sáu năm sau, tôi hoàn thành nhiệm vụ, mang theo cả loạt huân chương trở về nước.

    Nhưng cảnh đầu tiên tôi thấy, lại là con gái mình bị mấy nữ sinh chặn ở góc tường bắt nạt.

    Cô gái đứng đầu ăn mặc toàn đồ hiệu, tát con bé ba cái liền.

    Cả người tôi cứng đờ. Máu như ngưng chảy. Tôi đang chuẩn bị lao ra thì ba chiếc xe sang bất ngờ lao tới.

    Là ba người bạn thân của tôi.

    Không ngờ, cô gái kia lại nhào vào lòng họ, uất ức chỉ tay về phía con bé, khóc lóc:

    “Cha nuôi! Là Giang Nguyệt ăn cắp bút máy của con!”

    Giang Nguyệt?

    Chẳng phải đó là tên con gái của người giúp việc nhà tôi sao?!

  • Mối Tình Đầu Của Chồng Tới Tận Cửa Tìm

    Ngày tôi trở về nước, một người phụ nữ xa lạ lao ra chặn xe.

    “Cầu xin anh, cho tôi mượn 500 nghìn tệ.”

    Phó Trầm Tùng đạp phanh gấp, thấy cô ta không sao thì liền nhấn ga rời đi.

    Người phụ nữ bị hất văng, chật vật lăn một quãng rất xa.

    Phó Trầm Tùng nắm chặt tay tôi, dịu dàng nói:

    “Vợ à, đừng sợ, chắc là kẻ nghèo nào đó phát điên thôi.”

    Thế nhưng đêm đó, tài khoản của anh ta lại chuyển đi một triệu tệ.

    Trợ lý đưa một tập tài liệu đến trước mặt tôi.

    “Là mối tình đầu của Tổng giám đốc Phó.

    Con gái năm tuổi, đang nằm viện vì bệnh nặng.”

  • Tặng Em Một Trái Tim Rung Động

    Thất nghiệp ở nhà, tôi đi làm gia sư cho con trai bạn mẹ.

    Lần đầu gặp mặt, tôi vô tình bắt gặp cậu ta đang thay đồ, bị cậu ta chặn ngay trước cửa.

    “Thích trai trẻ à, dì?”

    「……」

    Nghĩ đến tiền, tôi nhịn.

    Cậu ta có độc miệng, nổi loạn thế nào, tôi vẫn giữ bộ mặt hiền hòa.

    Trước kỳ thi đại học, tôi nhanh chóng chuồn mất.

    Hai tháng sau, khi tôi đang tán tỉnh một anh chàng đẹp trai trong quán bar, cậu ta bất ngờ xuất hiện, kéo tôi vào góc tường.

    “Tôi còn trẻ hơn hắn, chị à.”

    “Thì sao?”

    “Chọn tôi đi.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *