Làm Sao Anh Biết Con Vẹt Cũng Là Em

Làm Sao Anh Biết Con Vẹt Cũng Là Em

Tôi sắp chết rồi.

Điều duy nhất tôi còn lo lắng, là con vẹt trong lồng.

Nó đói quá bắt đầu mổ vào mặt tôi, đến lúc máu thịt be bét thì trông sẽ rất khó coi.

Tôi run rẩy lấy điện thoại ra, gọi cho người bạn trai cũ đã chia tay ba năm.

Tiếng tạp âm lẫn nhịp thở của anh ta kéo dài suốt ba mươi giây.

“Sau khi tôi tắt thở, phiền anh đưa tôi đến nhà tang lễ, tiện thể mang con vẹt đến trung tâm thú cưng.”

Anh ta bật cười lạnh, giọng xuyên qua ống nghe:

“Được thôi, tiện thể lấy tro cốt của cô làm phân bón, vườn hoa hồng nhà tôi đang thiếu dinh dưỡng.”

1

Điện thoại bị cúp một cách dứt khoát, tiếng tút tút như mũi khoan băng chọc vào tai.

Tôi nhìn chằm chằm ba chữ “Giang Hoài Tự” trên màn hình, nhếch môi cười.

Vẫn như xưa, chẳng hề thay đổi.

Cay nghiệt, tàn nhẫn, luôn dùng những lời làm tổn thương nhất đóng đinh tôi lên cột nhục nhã.

Tôi tưởng anh sẽ dừng ở đó, không ngờ màn hình lại sáng lên lần nữa, vẫn là số mà tôi đã khắc vào tận xương tủy.

“Quên hỏi,” giọng anh qua điện thoại như ngâm trong băng, “trước khi chết còn tâm nguyện gì không? Ví dụ như, lại xin tôi một triệu để mua cỗ quan tài tốt hơn?”

Tôi dựa vào đầu giường, khối tế bào ung thư trong bụng như nghe thấy lệnh tập hợp, hưng phấn quẫy đạp, đau đến mức mắt tôi tối sầm.

“Tổng giám đốc Giang bận trăm công nghìn việc mà vẫn rảnh quan tâm đến tiêu chuẩn tang lễ của bạn gái cũ, tôi thật sự vinh hạnh.”

Tôi hít một hơi, cố giữ cho giọng mình bình tĩnh.

“Nhưng khỏi làm phiền anh tốn kém, tôi sợ tro cốt mình quá rẻ tiền, làm bẩn vườn hoa hồng quý giá nhà anh.”

“Hừ, miệng vẫn cứng như thế.”

Anh dừng lại một chút, giọng mang theo chút tàn nhẫn khoái trá.

“Gửi địa chỉ cho tôi. Tôi muốn tận mắt xem, người phụ nữ năm xưa vì tiền mà có thể lập tức bỏ đi, bây giờ sa sút thành cái dạng gì.”

Anh cúp máy lần nữa.

Tôi là Từ Ý, một kẻ xui xẻo sắp bị ung thư tụy giai đoạn cuối mang đi.

Còn Giang Hoài Tự, là bạn trai cũ mà tôi đã yêu suốt tuổi thanh xuân, rồi “bán” đi với giá một triệu.

Ba năm trước, vào thời điểm quan trọng nhất của sự nghiệp anh, tôi bị chẩn đoán ung thư cổ tử cung giai đoạn đầu.

Chi phí phẫu thuật và điều trị sau đó cao ngất ngưởng, như một ngọn núi đè nặng.

Tôi không dám nói với anh, vì anh đã quay cuồng vì chuỗi vốn của công ty, ngày đêm đảo lộn.

Đúng lúc tôi tuyệt vọng, mẹ anh – người luôn khinh thường tôi, lúc nào cũng mặc đồ công sở chỉnh tề, liếc người khác bằng khóe mắt – tìm đến.

Bà không vòng vo, đưa thẳng tấm séc một triệu.

“Rời khỏi Hoài Tự.”

Giọng bà bình thản nhưng đầy uy quyền.

“Bây giờ nó không chịu nổi bất kỳ sóng gió nào, nhất là từ một rắc rối như cô.”

Tôi nhận.

Tôi chọn cách hèn hạ nhất để biến mất khỏi cuộc đời đầy áp lực của anh.

Tôi nói với anh rằng tôi đã chán cảnh sống thấp thỏm bên anh, và một triệu này là phí tổn thất thanh xuân mà tôi xứng đáng.

Tôi nhớ rõ vẻ mặt anh lúc đó – đôi mắt đỏ ngầu đầy sự không tin, rồi hóa thành phẫn nộ và thất vọng tột cùng.

Anh không giữ lại, chỉ nói một chữ:

“Cút.”

Tôi cút.

Cút đi làm phẫu thuật, cút đi một mình chịu đựng hóa trị, cút đi nghĩ rằng mình cuối cùng cũng có thể bắt đầu một cuộc đời mới.

Nhưng số phận hình như rất thích trêu chọc tôi.

Tế bào ung thư năm xưa chỉ chơi trò trốn tìm, giờ quay lại dữ dội hơn.

Lần này, là tụy.

Bác sĩ nói, không còn cứu được.

Nửa tiếng sau, chuông cửa vang lên dồn dập, như người đến không phải thăm bệnh mà là đòi nợ.

Tôi vịn tường, từng bước một đi mở cửa.

Cánh cửa vừa bật mở, một luồng gió lạnh đầu đông xen lẫn mùi nước hoa cao cấp ùa vào, làm tôi ho dữ dội.

Giang Hoài Tự đứng ngay cửa, ngược sáng, dáng người cao lớn thẳng tắp.

Similar Posts

  • Chạy Trốn Khỏi Nhà Họ Lục

    “Truyền Phong, nếu Thương Lâm Vãn biết anh để cô ấy mang thai chỉ để lấy máu cuống rốn cứu con chúng ta, cô ấy có nổi giận không?”

    Giọng của Tô Nghiên nhẹ nhàng như làn gió thoảng qua, nhưng từng chữ lại như kim nhọn đâm xuyên màng nhĩ Thương Lâm Vãn.

    Ngay giây tiếp theo, giọng của Lục Truyền Phong vang lên, bình tĩnh đến lạnh lùng không chút cảm xúc:

    “Cô ấy không có tư cách để giận, đây là việc cô ấy nên làm.”

    “Cô ta năm xưa dùng đủ mọi thủ đoạn leo lên giường tôi, ép tôi cưới cô ta. Giờ đứa con trong bụng cô ta có thể phát huy tác dụng, đó là phúc phần của cô ta.”

    Thương Lâm Vãn tựa người vào bức tường lạnh lẽo, tờ phiếu khám thai trượt khỏi tay, rơi xuống mặt đất.

    Đúng lúc đó, một giọng trẻ con non nớt vang lên, mang theo sự hồn nhiên vui vẻ:

    “Ba ơi, khi nào mình về nhà vậy? Con muốn ăn bánh kem ba mua lần trước.”

  • Sủi Cảo Của Mẹ Tôi

    Tôi đã trải qua tổng cộng ba đời bạn trai, nhưng tất cả bọn họ đều lần lượt đột tử ngay sau khi ăn sủi cảo do mẹ tôi gói.

    Cấp trên đã đặc biệt thành lập một chuyên án để điều tra nguyên nhân cái ch e c của họ.

    Họ đã điều tra ròng rã suốt nửa năm, lục tung cả nhà tôi lên nhưng vẫn không tìm thấy bất kỳ manh mối nào.

    Chuyện này khiến tôi suốt hai năm trời không dám yêu thêm một ai nữa.

    Đến năm thứ ba, cuối cùng tôi cũng bước ra khỏi bóng tối và bắt đầu một mối quan hệ mới.

    Vì ba người trước đều đã ch e c nên tôi vẫn còn vô cùng kinh hãi, chẳng dám dẫn bạn trai hiện tại là Lý Thâm về nhà gặp mẹ.

    Nhưng anh ấy cứ hối thúc chuyện cưới hỏi, dùng đủ mọi cách kiên trì đòi tôi phải đưa anh về ra mắt.

    Lần này mẹ tôi lại theo phong tục quê nhà, gói sủi cảo đãi khách.

    Vừa ăn cơm xong một lúc, tôi vào nhà vệ sinh thì bỗng nghe tiếng mẹ hét lên thất thanh:

    “A!! Lại ch e c người rồi!”

    Tôi lao ra xem, mặt cắt không còn giọt má0.

    Người bạn trai mới lúc nãy còn khỏe mạnh là Lý Thâm, giờ đây toàn thân cứng đờ, người lạnh toát.

    Trông có vẻ như đã ch e c được một lúc rồi.

  • Đoạt Mệnh Hoa Giachương 8 Đoạt Mệnh Hoa Gia

    VĂN ÁN

    Sau khi nữ nhân xuyên không đoạt lấy thân thể ta, nàng ngang nhiên đóng vai đại tiểu thư của tướng quân phủ.

    Thế nhưng, đến ngày thứ ba, nàng đã bị mẫu thân ta giam vào mật thất.

    Trải qua một tháng hành hạ, nữ nhân kia phát cuồng, điên dại gào thét:

    “Ngươi… kẻ điên! Sao ngươi biết ta không phải con gái của ngươi?”

    Mẫu thân ta khẽ nhếch môi, nở nụ cười lạnh:

    “Giọng điệu khi ngươi gọi ta là ‘nương thân’ chẳng đúng chút nào!”

    Hồn phách ta lơ lửng nơi không trung, nhìn thấy mẫu thân lạnh lùng hừ một tiếng:

    Đọc full tại page mỗi ngày chỉ thích làm cá muối

    “Con gái ta, tuyệt đối sẽ không gọi ta bằng giọng ngọt ngào như thế!”

    Nữ nhân xuyên không trợn mắt đỏ ngầu, giận dữ gầm lên:

    “Dựa vào đâu? Dẫu ta không phải là con của ngươi, nhưng ta ngoan hiền thông tuệ, nhận ta thì có sao! Ta có thể mang lại vinh hiển vô thượng cho Tướng quân phủ!”

    Mẫu thân ta khẽ cười khinh bạc:

    “Vinh hiển ấy, ai mà thèm.”

  • Chồng Gắn Định Vị Dưới Gầm Xe, Tôi Mỉm Cười Đưa Em Chồng Lên Đường

    Chồng tôi giấu thiết bị theo dõi dưới gầm xe, tôi mỉm cười tiễn em chồng lên đường, mẹ chồng khóc đến phát điên

    Tôi phát hiện một thiết bị định vị bị giấu dưới gầm xe.

    Anh ta tự cho rằng kế hoạch kín kẽ, còn tôi thì lạnh đến thấu xương.

    Em chồng đang chuẩn bị mang thai, ngày ngày lo lắng tìm thuốc thang chữa trị.

    Tôi mỉm cười hiền hậu, đưa chìa khóa xe cho cô ấy:

    “Xe này được trang bị bảo đảm an toàn, em đi khám sẽ yên tâm hơn.”

    Cô ấy cảm kích nhận lấy, hoàn toàn không biết rằng hiểm họa đang lặng lẽ lên đường.

    Cho đến ngày hôm sau, tiếng còi xe cảnh sát vang lên.

    Tiếng khóc xé ruột xé gan của mẹ chồng truyền đến.

    Lúc đó, anh ta mới hiểu tôi tàn nhẫn đến nhường nào.

  • HOÀ LY RỒI, AI SỢ AI?

    Phụ thân và mẫu thân ta thành thân đã 15 năm, phụ thân ngày ngày trấn thủ biên cương nay trở về.

    Phía sau phụ thân còn có thê tử và hài tử mà phụ thân thành gia nơi biên cương.

    Mẫu thân hỏi: “Cưới bình thê liệu đã được ta đồng ý chưa?”

    “Đây đều là do tổ mẫu ta an bài.”

    Tổ mẫu nói: “Thành Nghi ở ngoài suốt 15 năm nay, bên người không có nữ nhân chiếu cố thì sao mà sống, nhi tử ta tuổi cũng không nhỏ, phải có hậu đại truyền thừa nhưng bụng ngươi lại chẳng ra gì, chỉ sinh ra mỗi một nữ nhi.”

    “Ha ha, nói như thể hắn lén ta cưới ngoại thất rồi sinh hài tử riêng đều là lỗi của ta vậy.”

    Mẫu thân dường như không hề nghe thấy hai chữ “bình thê” cũng chẳng thèm để tâm tới những lời khó ngửi của Tổ mẫu, bà ấy từ lâu đã xem ba kẻ đó là ngoại thất cùng hài tử riêng.

    Về sau mẫu thân đòi hoà ly, nhưng phụ thân ta sống chết cũng không chịu buông bà ấy.

  • Người Cha Bạc Tóc Bên M Ộ Nhỏ

    Tôi đã trọng sinh, trở về thân xác bốn tuổi rưỡi, ba ngày trước khi mình chết.

    Mẹ tôi là trí thức về nông thôn lao động.

    Sau khi kỳ thi đại học được khôi phục, bà thi đậu vào một trường đại học ở thủ đô.

    Nghe nói, đúng ngày bà nhận được giấy báo trúng tuyển, bố tôi vì đánh nhau với người ta khiến đối phương bị thương tật, nên bị bắt vào tù.

    Kiếp trước, mẹ bỏ đi vào lúc tôi đang ngủ.

    Tôi khóc lóc khắp nơi tìm mẹ, bị mưa xối ướt người, sau khi về nhà thì sốt cao không dứt.

    Sau đó, bố tôi quay về.

    Tôi lúc đó đã thành linh hồn, lơ lửng bên cạnh ông, thấy ông tự tay chôn tôi trên sườn đồi.

    Ông ngồi canh bên nấm mộ nhỏ của tôi, chỉ sau một đêm mà tóc đã bạc trắng.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *