Sủi Cảo Của Mẹ Tôi

Sủi Cảo Của Mẹ Tôi

Tôi đã trải qua tổng cộng ba đời bạn trai, nhưng tất cả bọn họ đều lần lượt đột tử ngay sau khi ăn sủi cảo do mẹ tôi gói.

Cấp trên đã đặc biệt thành lập một chuyên án để điều tra nguyên nhân cái ch e c của họ.

Họ đã điều tra ròng rã suốt nửa năm, lục tung cả nhà tôi lên nhưng vẫn không tìm thấy bất kỳ manh mối nào.

Chuyện này khiến tôi suốt hai năm trời không dám yêu thêm một ai nữa.

Đến năm thứ ba, cuối cùng tôi cũng bước ra khỏi bóng tối và bắt đầu một mối quan hệ mới.

Vì ba người trước đều đã ch e c nên tôi vẫn còn vô cùng kinh hãi, chẳng dám dẫn bạn trai hiện tại là Lý Thâm về nhà gặp mẹ.

Nhưng anh ấy cứ hối thúc chuyện cưới hỏi, dùng đủ mọi cách kiên trì đòi tôi phải đưa anh về ra mắt.

Lần này mẹ tôi lại theo phong tục quê nhà, gói sủi cảo đãi khách.

Vừa ăn cơm xong một lúc, tôi vào nhà vệ sinh thì bỗng nghe tiếng mẹ hét lên thất thanh:

“A!! Lại ch e c người rồi!”

Tôi lao ra xem, mặt cắt không còn giọt má0.

Người bạn trai mới lúc nãy còn khỏe mạnh là Lý Thâm, giờ đây toàn thân cứng đờ, người lạnh toát.

Trông có vẻ như đã ch e c được một lúc rồi.

1

Cả người tôi ch e c lặng tại chỗ, đờ đẫn nhìn Lý Thâm đã tắt thở từ lâu trên ghế sofa.

Sợ hãi đến mức mặt trắng bệch, vành mắt đỏ hoe.

“Sao, sao có thể như vậy được?”

“Lý Thâm, anh tỉnh lại đi, anh đừng dọa em!”

Tôi run rẩy đưa tay định thử hơi thở của anh thì bị mẹ chộp lấy.

“Ninh Ninh, phải làm sao bây giờ, bạn trai con lại ch e c rồi!”

“Hay là chúng ta mau báo cảnh sát đi!”

Mẹ tôi là kiểu người dân lương thiện nhát gan nhất, cứ gặp chuyện là chỉ biết báo cảnh sát.

Bà mặt mày tái mét gọi điện báo án:

“Họ bảo một lát nữa sẽ đến ngay!”

“Ninh Ninh, đừng nhìn nữa.”

Tôi ngồi sụp xuống sofa, cả người mất hết hồn vía.

“Tại sao lại ch e c nữa rồi?”

“Mẹ, đây đã là người thứ tư rồi…”

Mẹ nhìn tôi đầy vẻ đồng cảm, thở ngắn thở dài, chỉ trong một đêm mà trông bà như già đi mười mấy tuổi.

Không lâu sau, đội chuyên án cùng pháp y kéo đến bao vây kín nhà tôi.

Tổ trưởng Lý nhìn thấy tôi và mẹ thì không nhịn được mà thở dài ngán ngẩm.

“Sao lại là ở nhà hai người nữa vậy?”

“Lần này ch e c thế nào?”

Mẹ tôi lắc đầu như trống bỏi:

“Thưa cán bộ, vẫn không biết tại sao ạ.”

Họ lập tức phong tỏa hiện trường và tiến hành khám nghiệm tử thi toàn diện.

Tôi và mẹ ngồi tĩnh lặng ngay cửa để chờ đợi.

Đây đã là lần thứ tư rồi.

Thậm chí chúng tôi và đội chuyên án, pháp y đã trở thành người quen cũ.

Tranh thủ lúc nghỉ ngơi, có anh pháp y khẽ thì thầm vào tai chúng tôi:

“Dì Thẩm này, hay là do phong thủy nhà mình không tốt?”

“Con gái cứ lần nào dẫn bạn trai về là lại có chuyện, cứ như bị nguy/ ề/n rủ/ a vậy, xúi quẩy quá.

Nếu không ổn thì dì bán nhà rồi chuyển đi nơi khác mà sống.”

Mẹ tôi mím chặt môi, mặt trắng bệch lắc đầu:

“Mẹ góa con côi chúng tôi, bố con Ninh Ninh mất sớm, đây là gốc rễ của gia đình rồi, còn biết đi đâu được nữa?”

Nói đoạn, mẹ rơm rớm nước mắt:

“Chỉ khổ cho con bé Ninh Ninh nhà tôi, khó khăn lắm mới có tình cảm ổn định với bạn trai, vậy mà giờ lại… chao ôi!”

Bạn trai chết ngay trong nhà, tôi và mẹ là những kẻ tình nghi lớn nhất.

Hàng xóm xung quanh bắt đầu liếc xéo và xì xào bàn tán:

“Lại ch e c người, nhà này có phải có điềm gì không? Tà môn quá.”

“Biết đâu chính hai mẹ con nhà đó hại người đấy.”

“Đừng nói bậy, đội chuyên án giỏi nhất thành phố đang ở đây mà.

Nếu hung thủ thực sự là hai mẹ con họ thì đã bị bắt từ cái ch e c đầu tiên rồi!”

“Chắc chắn là có uẩn khúc gì đó!”

Nghe mọi người bàn ra tán vào, thậm chí còn đổ nước bẩn lên đầu hai mẹ con, mẹ tôi vừa hoảng vừa cuống:

“Chúng tôi nhất định sẽ ngoan ngoãn phối hợp điều tra.

Cán bộ à, con gái Thẩm Ninh của tôi sau này còn phải thi công chức, các anh phải tra cho rõ, đừng để người tốt bị oan ức!”

Tổ trưởng Lý liên tục an ủi mẹ tôi:

“Dì Thẩm, dì không cần lo lắng, chúng tôi chắc chắn sẽ nỗ lực hết sức để phá án.

Nếu chứng minh được không liên quan đến hai người, chúng tôi chắc chắn sẽ thả dì và con gái ra.”

Nhưng chúng tôi đợi đến khi bụng đói cồn cào mà kết quả vẫn không tra ra được bất cứ thứ gì, dù chỉ là một hạt cát.

Ngay cả những pháp y có hàng chục năm kinh nghiệm cũng phải thở dài:

“Thật là kỳ lạ, không tài nào tra ra được nguyên nhân cái ch e c.”

“Giống hệt ba cái x/ á/c trước, rõ ràng là đột t/ ử.”

Thậm chí cả đoàn pháp y nổi tiếng nhất thành phố cũng đến kiểm tra, nhưng ai nấy đều không giải được bí ẩn này.

Lại một lần nữa chứng kiến bạn trai chết trong nhà mình.

Tôi và mẹ mặt mày nhợt nhạt, sợ đến mức run cầm cập, ôm chặt lấy nhau.

Mẹ tôi nước mắt lã chã, cuối cùng không chịu đựng thêm được nữa mà gào lên tuyệt vọng:

“Trời cao đất dày ơi, rốt cuộc là đã tạo nên cái nghiệp gì thế này?”

“Chẳng lẽ con gái tôi bị người ta nguy/ ền r/ ua sao?”

“Tại sao bạn trai nào cũng không có kết cục tốt, đều ch e c trong nhà chúng tôi thế này?”

Rất nhanh sau đó, người của đội chuyên án nhìn tôi rồi bước tới hỏi:

“Cô là Thẩm Ninh? Người ch e c hôm nay là Lý Thâm, có cách chết gần như giống hệt ba người trước.

Phiền cô nhớ lại xem, giữa họ có điểm chung nào không?”

Tôi nén đau thương, suy nghĩ kỹ một hồi.

“Nếu nói về điểm chung…”

“Họ đều là bạn trai của tôi. Ngoài ra, họ vốn không hề quen biết nhau, chắc là không có đâu…”

Tôi lắc đầu, nhưng rồi chợt nhớ ra điều gì đó, tôi giật mình phản ứng lại:

“Tôi nhớ ra rồi!”

“Tất cả bọn họ đều đã ăn sủi cảo do mẹ tôi gói!”

2

Vừa dứt lời, ánh mắt của cả tổ chuyên án đồng loạt đổ dồn về phía tôi.

“Bánh chẻo?”

Y như ba lần trước, cuối cùng họ vẫn đặt ánh mắt lên bánh chẻo mẹ tôi gói.

Nhưng mỗi lần đều là vô công cốc.

Bánh chẻo không cung cấp bất kỳ manh mối nào.

“Ăn bánh chẻo xong là chết? Có phải có người bỏ độc vào bánh chẻo không?”

Một nhân viên trong tổ chuyên án lạnh lùng nhìn chòng chọc mẹ con tôi.

“Oan quá, thưa cán bộ!”

“Hơn nữa chúng tôi đâu có ngu, nếu thật sự giết người, sao có thể tự tay gói bánh chẻo, để anh ta chết ngay trong nhà chúng tôi, chúng tôi chán sống rồi sao?”

“Lùi một vạn bước mà nói, đó là bạn trai của con gái tôi, sau này chưa biết chừng còn là con rể, chúng tôi có động cơ giết người gì chứ?”

Tổ trưởng Lý bình tĩnh cắt lời mẹ tôi.

“Bánh chẻo ăn hôm đó, còn dư không?”

“Có!”

Mẹ tôi vội vàng đáp, “Hôm đó nhân vừa đủ, tôi còn gói thêm nhiều cái bỏ trong tủ lạnh.”

“Hơn nữa tối hôm đó xảy ra đột ngột, bánh chẻo ăn dở còn ở trong nồi, chưa kịp dọn nữa.”

Thế là họ nhanh chóng kiểm tra toàn bộ số bánh chẻo mẹ tôi gói còn lại.

Từ bột nhào làm vỏ, đến phần nhân do mẹ tôi tự tay băm thịt trộn gia vị.

Cả bánh chẻo thành phẩm, từng thứ đều được kiểm nghiệm, thử độc.

“Thế nào? Có phát hiện gì không?”

Nhân viên giám định lắc đầu.

“Không phát hiện bất kỳ chất độc nào.”

“Bên này đều là bánh chẻo bình thường.”

Một chàng trai trẻ trong tổ chuyên án tên Trần Phi bỗng lạnh lùng ngẩng đầu nhìn tôi.

“Thẩm Ninh, cô thành thật đi, khoan hồng sẽ được.”

“Tại sao mẹ cô cứ nhất định phải cố chấp gói bánh chẻo?”

Tôi cũng luôn muốn biết chuyện này, nên kéo mẹ lại giải thích với họ.

Mẹ tôi vỗ đùi một cái, uất ức như than.

“Các vị cán bộ, các vị không biết đâu, quê chúng tôi phong tục vốn như vậy.”

“Nhất là con rể lần đầu tới nhà, đều phải để mẹ vợ tự tay gói bánh chẻo.”

“Vả lại bây giờ cũng sắp đến Tết, nhà nào nhà nấy đều gói bánh chẻo.”

“Bao nhiêu năm nay bên tôi đều ăn Tết như thế, sao lại cứ… cứ đúng là bạn trai của con gái tôi gặp chuyện, đúng là tạo nghiệt mà.”

Vậy mà Trần Phi của tổ chuyên án vẫn nhìn chòng chọc tôi không buông.

“Biết đâu có cách đầu độc khác cao tay hơn.”

Mặt tôi trắng bệch, hé môi định biện giải cho mình.

Nhưng còn chưa kịp mở lời, tổ trưởng Lý đã nói thay tôi.

“Trần Phi, khả năng đó gần như bằng không.”

“Vừa rồi pháp y chẳng phải đã nói rồi sao?”

“Trong cơ thể nạn nhân không có bất kỳ dấu hiệu trúng độc nào, hoàn toàn không phải chết vì ngộ độc.”

Tổ chuyên án tiếc rẻ lắc đầu.

“Vậy có thể loại trừ, chuyện này không liên quan gì đến việc ăn bánh chẻo mẹ cô gói.”

Tôi cũng không nhịn được lẩm bẩm một câu.

“Huống chi, tôi cũng ăn mà?”

Mẹ tôi bình thường thích gói bánh chẻo nhất, hơn nữa trước khi ba bạn trai kia gặp chuyện, tôi cũng rất thích ăn bánh chẻo mẹ gói.

Lần này tôi cũng thấp thỏm lo Lý Sâm sẽ gặp chuyện.

Tôi ăn không ngon, dù vậy cũng chẳng ăn được mấy cái.

Nhưng mẹ tôi thì ăn trọn vẹn hai bát đầy.

Nếu trong bánh chẻo thật có độc.

Sao tôi và mẹ lại còn có thể ở đây sống sờ sờ thế này?

Thấy mọi khả năng đều bị bác bỏ.

Vì vậy, tổ chuyên án loại trừ từng thứ một, cuối cùng đưa ra suy đoán.

Có phải có người thù hằn với tôi, vì tình mà giết.

Tổ trưởng Lý hỏi tôi, “Thẩm Ninh, cô nghĩ cho kỹ xem, có người như thế không?”

“Hắn theo đuổi cô không được, bèn âm thầm giở trò, núp trong bóng tối giết từng người bạn trai của cô, khả năng này cũng có.”

Tôi vắt óc nghĩ rất lâu, bỗng ngẩng đầu.

“Hình như… thật sự có một người.”

Similar Posts

  • Tỉnh Ngộ Rồi, Tôi Không Cần Chồng Cũ Nữa

    Sau khi bắt quả tang chồng tôi – tổng tài Lục Thời Vực – đang ôm ấp người con gái mà anh ta yêu thương bấy lâu là Tưởng Đình Đình trên giường cưới của chúng tôi, tôi như phát điên.

    Tôi giận dữ đến tột cùng, cầm lấy con dao gọt trái cây, ép Lục Thời Vực và Tưởng Đình Đình phải cắt đứt mọi thứ.

    Lục Thời Vực ôm chặt lấy Tưởng Đình Đình, lạnh lùng nhìn tôi.

    “Viên Tư Ninh, có bản lĩnh thì cứ đâm xuống đi!”

    Trái tim tan nát, tôi chỉ muốn tìm cái chết. Khi mũi dao vừa chạm vào da thịt, trước mắt tôi bỗng nhiên hiện lên một hàng chữ kỳ lạ.

    “Nữ phụ sắp chết rồi! Mau chết đi, cô ta chết rồi thì mới có chỗ cho nam nữ chính!”

    “Viên Tư Ninh còn tưởng nam chính yêu cô ta sao? Không hề biết, nam chính chưa từng yêu cô ta. Tất cả chỉ là lợi dụng. Sự tồn tại của cô ta chẳng qua là để giúp nam chính vực dậy sự nghiệp, trải đường cho bảo bối nữ chính Đình Đình mà thôi.”

    Nhìn những dòng chữ lướt qua trước mắt, lúc này tôi mới nhận ra cuộc sống của mình chẳng qua là một bộ tiểu thuyết “gương vỡ lại lành”.

    Nữ chính Tưởng Đình Đình từng rời bỏ Lục Thời Vực vào lúc anh ta khốn đốn nhất.

    Còn tôi, chính là người đã đồng cam cộng khổ với Lục Thời Vực, giúp anh ta trở thành một tài phiệt đỉnh cao, rồi lại bị anh ta vứt bỏ, đau khổ vì tình đến mức tự sát.

    Nếu đã như vậy, tôi sẽ không chết nữa.

    Tôi đã từng giúp Lục Thời Vực trở thành kẻ giàu có thế nào, thì giờ tôi sẽ khiến anh ta mất đi tất cả như thế, nâng lên được thì đạp xuống cũng không phải chuyện khó!

  • Giả Vờ Quá Giỏi, Đến Mức Mất Hết

    Sau khi sinh con và vừa rời khỏi trung tâm chăm sóc mẹ bầu, chuyện lớn đã xảy ra trong nhà tôi.

    Hai chân mẹ chồng bỗng mất cảm giác. Chồng tôi đưa bà đi khắp các bệnh viện, cuối cùng bà vẫn chỉ có thể nằm liệt giường.

    Tai họa bất ngờ ập đến khiến cuộc sống tôi đảo lộn hoàn toàn.

    Tôi đành phải nghỉ việc, ở nhà vừa chăm con, vừa chăm mẹ chồng.

    Chớp mắt đã hơn một năm trôi qua. Một hôm khi tôi đang nấu ăn, không cẩn thận làm cháy nồi dầu, ngọn lửa bùng lên dữ dội trong bếp.

    Trong lúc hỗn loạn, tôi kinh hoàng nhìn thấy mẹ chồng – người được cho là đã liệt hơn một năm – bất ngờ bật dậy khỏi xe lăn, lao ra ngoài.

    Một tia nghi ngờ chợt vụt qua trong đầu tôi. Tôi hỏi chồng, anh ta ấp úng chỉ nói đó là “phản ứng kích thích”.

    Không ngoài dự đoán, một tháng sau, mẹ chồng lại quay về ngồi xe lăn, tiếp tục “liệt”.

    Lần này, tôi sẽ để bà vĩnh viễn không đứng dậy được nữa.

  • Hợp Đồng Ba Mươi Triệu Và Tấm Vé Ghế Cứng

    Phòng nhân sự vì muốn thể hiện trước mặt sếp rằng mình “biết quán xuyến, tiết kiệm cho công ty”, nên hạ tiêu chuẩn công tác của tôi xuống mức thấp nhất.

    Tàu cao tốc đổi thành ghế cứng, khách sạn sao đổi thành nhà khách bình dân.

    Cô ta đắc ý thông báo với tôi:

    “Cô cũng đừng than phiền, tất cả đều vì lợi ích công ty, phải biết điều một chút.”

    Tôi mỉm cười gật đầu:

    “Hiểu, rất hiểu.”

    Ba ngày sau, tôi tay trắng trở về công ty.

    Sếp đầy mong đợi hỏi:

    “Chốt được hợp đồng chưa?”

    Tôi nói thật:

    “Chưa. Khách hàng nói, một công ty mà ngay cả giám đốc kinh doanh đi công tác còn ngồi ghế cứng thì chắc không có thực lực tài chính, họ sợ chúng ta giữa chừng bỏ chạy.”

    Mặt sếp lập tức đen như đáy nồi.

  • Lửa Phủ Tạ, Tro Cốt Tình Thân

    Trước khi bị bán vào Tạ phủ, bốn tỷ muội ta từng có lời hẹn:

    Mai sau bất luận ai được sủng, cũng phải nâng đỡ các tỷ muội còn lại.

    Đại tỷ làm thiếp thất cho lão gia,

    Nhị tỷ hầu hạ bên cạnh chính thất phu nhân,

    Tam tỷ làm thông phòng của thiếu gia.

    Duy chỉ có ta, chọn đến phòng bếp làm tạp dịch.

    Các tỷ muội đều cười ta ngây dại, nói ta không biết tìm chỗ nương thân.

    Nhưng các tỷ ấy không biết…

    Dựa được mới là chỗ dựa, dựa không được… chỉ là dao kề cổ.

  • Mẹ Của Ba Thiên Tài

    Sau khi tôi bắt quả tang chồng và em gái ruột dan díu với nhau, ai nấy đều khen bọn họ là “trời sinh một cặp, môn đăng hộ đối”.

    Còn tôi – chính thất danh chính ngôn thuận – thì lại bị con cái chế giễu là “con nhỏ nhà quê ham tiền”.

    Tôi không khóc không la, chỉ nhẹ nhàng gom lấy một nửa tài sản rồi dứt khoát rời khỏi cái nhà đó.

    Sau này tôi “xuất gia nửa chừng”, bất ngờ làm mẹ không cần đau đẻ.

    Tiện tay nhặt được ba đứa nhóc nhỏ như ba con mèo hoang, cả nhà sống vui vẻ, không cần bố cũng hạnh phúc.

    Đến cuối năm nay, người nhà mới nhớ ra còn có tôi đang lang bạt bên ngoài, liền vội vã đưa tôi về.

    Ba đứa nhỏ thấy tôi được đón về, liền nhao nhao đòi đổi mẹ – phải tìm một bà mẹ môn đăng hộ đối thật sự cơ!

    Nhưng đến khi tôi thật sự rời đi, họ mới bắt đầu hối hận.

    Khóc lóc van xin tôi quay về.

  • Cô Gái Từ Tây Bắc

    Bố tôi là ông trùm một trang trại ở Tây Bắc. Mười năm trước, ông đến Tây Bắc để hỗ trợ phát triển. Trên bàn rượu, ông từng khoe rằng một năm kiếm được hơn hai triệu tệ. Kết quả là toàn bộ đàn bò trong nhà bị người ta đầu độc chết sạch.

    Từ đó về sau, bố tôi trở nên cảnh giác.

    Ông hay giả nghèo với người khác. Ngay cả trong buổi họp mặt ở quê, tôi cũng chỉ mặc quần áo cũ từ ba năm trước.

    Nhưng không ngờ, vị hôn phu của tôi chỉ liếc nhìn tôi một cái liền lộ vẻ ghét bỏ.

    “Chu Tiểu Ngư, trông cô đúng là thiếu tiền lắm phải không?”

    Anh ta vung tay ném một tấm chi phiếu 500 nghìn tệ vào mặt tôi.

    “Thiến Thiến muốn nâng mũi, vừa hay thiếu một chiếc xương sườn, dùng của cô là được.”

    Tôi nhìn tấm chi phiếu 500 nghìn đó rồi bật cười. Một đôi giày của tôi còn đắt hơn số tiền này, lại muốn mua xương sườn của tôi?

    Tôi không đồng ý.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *