Mối Duyên Hoang Đường

Mối Duyên Hoang Đường

Vì bị Tiết Thao búng vào trán một cái, ta đã đề nghị hủy hôn với phủ Tuyên Uy Vương.

1

Tiết Thao không thể tin nổi, tìm đến tận nhà ta, hỏi ta có phải đã phát điên rồi không.

“Chỉ vì ta búng một cái trán, mà nàng đòi hủy hôn với ta? Ngươi thật là vô lý quá mức rồi!”

Trước khi gặp hắn, ta đã tự nhủ vô số lần: “Không được cãi nhau, không được to tiếng, phải bình tĩnh, vui vẻ chia tay.”

Nhưng vừa nghe hắn trách móc, cơn giận trong lòng ta lại bùng lên, không kiềm được mà gào thét như điên.

“Ta vô lý?! Ta đã từng nói với chàng, bị búng trán rất đau, mỗi lần đều đau đến rơi nước mắt, vậy sao chàng cứ phải búng mãi?”

“Ta chẳng đã xin lỗi ngay lúc đó rồi sao? Sao nàng cứ bám lấy chuyện nhỏ đó mãi không buông?”

“Ha! Xin lỗi?” Ta tức đến bật cười: “chàng đúng là có xin lỗi, nhưng chàng chỉ vì mất mặt nên mới xin lỗi, chứ đâu phải vì chàng cảm thấy có lỗi khi làm ta đau!”

Tiết Thao cau mày, càng lúc càng mất kiên nhẫn: “Ngũ Lang và Vân Nương đang đợi ta ở bãi ngựa, chẳng lẽ nàng muốn ta cứ đứng mãi đây dỗ nàng?”

“Chỉ là búng nhẹ một cái trán, mà nàng đã khóc lóc giữa đám đông. Ta còn chưa trách nàng làm ta mất mặt trước mặt Ngũ Lang và Vân Nương đấy!”

Thần sắc hắn bực bội, chán ghét, trong mắt phản chiếu hình ảnh ta méo mó và điên dại.

Bỗng nhiên, ta cảm thấy thật mỏi mệt, chẳng còn chút sức lực nào để cãi nhau nữa.

Hắn chưa từng nghĩ đến — hắn theo đại ca Triệu Dung Vân là Tướng quân Tĩnh An luyện võ suốt mười hai năm, tay không có thể bóp nát viên sắt, búng vỡ hạch đào.

Còn ta, là ái nữ của Tế tửu Quốc Tử Giám, được nuôi dạy trong gia đình nho giáo, lễ nghĩa đầy nhà.

Một nữ nhi yếu đuối như ta, sao có thể chịu nổi một cú búng không kiềm lực của hắn?

Thế mà hắn còn quay ngược lại trách ta làm hắn mất mặt.

Lẽ nào ta muốn khóc giữa chốn đông người sao?

Trong mắt người ngoài, chỉ vì một cái búng trán mà rơi lệ, cuối cùng vẫn là ta làm quá, ta nhỏ nhen, ta trở thành trò cười trong thiên hạ.

Ta — một tiểu thư danh giá, thông hiểu lễ nghĩa — đính hôn với hắn, lại sống thành ra nông nỗi này.

Nỗi đau trong tim là sự giày vò kéo dài, còn trái tim chết đi chỉ là trong khoảnh khắc.

Ta mệt mỏi lắc đầu, không muốn nhìn hắn thêm nữa.

“Đã khi cả hai đều có oán trách, thì cần gì phải cố làm một đôi vợ chồng bất hạnh? Thôi vậy, Tiết Thao, kết thúc ở đây thôi.”

“nàng phải nghĩ cho kỹ đó, Lý Phượng Thanh. Sang thu năm sau là chúng ta sẽ thành thân, nàng thật sự chỉ vì một cú búng trán mà muốn hủy hôn sao? nàng đừng để đến khi hối hận rồi lại quay về cầu xin ta!”

Ta nhếch môi cười. Làm sao ta có thể hối hận?

Nếu hắn thật lòng thích ta, thì lẽ ra phải nhẹ tay khi đùa giỡn, không nên khi ta đau đến rơi lệ lại quay lưng đi đá cầu với Triệu Dung Vân bọn họ.

Ta không muốn vì một người đàn ông không đặt ta trong lòng mà sống thành một người không còn ra hình dáng của chính mình nữa.

Tiết Thao tức giận thúc ngựa bỏ đi.

Ngay sau đó, rất nhiều người đến khuyên can.

Trương Ngũ Lang, Bùi Tam Ca, Triệu Dung Vân…

Đều là những người hôm đó cùng Tiết Thao đá cầu.

Bất kể ai đến khuyên, ta đều lắc đầu.

“Không chỉ vì một cái búng trán. Ta và hắn tính cách không hợp, thà sớm dứt khoát, còn hơn để sau này trở thành trò cười cho thiên hạ. Chi bằng sớm đoạn tuyệt, tìm người xứng đáng hơn.”

Triệu Dung Vân nhíu mày khuyên ta: “Tiết Thao còn trẻ, tính tình khó tránh khỏi nóng nảy, bất cẩn. Muội là người dịu dàng, tốt tính nhất, hãy bao dung hắn thêm chút nữa.”

Ta nhìn nàng chằm chằm: “Vân tỷ, ta bao dung hắn chẳng lẽ còn chưa đủ sao?”

“Hôm đó đá cầu, ta vừa đúng lúc tới kỳ, đau đến mức không đứng thẳng lưng được. Hắn cứ nhất quyết bắt ta đi, ta liền đi.”

Triệu Dung Vân cắt lời ta: “Nếu muội thấy không khỏe, thì phải nói với hắn chứ. Hắn là nam nhân, tâm tư không tinh tế như nữ nhân. Muội không nói, làm sao hắn biết được?”

Bùi Tam Ca ở phía sau kéo tay áo Triệu Dung Vân, rồi vờ như không có gì mà chuyển sang chuyện khác.

Ta cười, đầy chua chát và mỉa mai.

Ngươi xem, rốt cuộc người mà Tiết Thao thật lòng thích là ai, kỳ thực ai cũng biết rõ.

Bọn họ đều biết vì sao thân thể ta khó chịu, thế mà Tiết Thao vẫn nhất quyết ép ta phải đi.

Rõ ràng ta căn bản không biết đá cầu.

Bởi vì người yêu thích đá cầu, là Triệu Dung Vân.

Tiết Thao, Triệu Dung Vân và ta, ba người chúng ta là thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau.

Quen biết bao nhiêu năm nay, bất kể là trước khi đính hôn hay sau khi đính hôn, Tiết Thao đều luôn thờ ơ, bất cẩn với ta.

Hắn không chú ý được khi nào ta đến tháng, cũng chẳng nhớ được rằng mỗi lần đến tháng ta đều đau bụng.

Similar Posts

  • Không Muộn Đâu, Em Vẫn Ở Đây

    Ngày tôi và Tiêu Lẫm gương vỡ lại lành.

    Trong nhóm cựu sinh viên đột nhiên có một tin nhắn bật lên, anh ấy sẽ dẫn bạn gái tham gia buổi họp lớp năm nay.

    Tôi chợt ngẩng đầu lên, người đàn ông vừa bước ra từ phòng tắm khách sạn, vuốt mái tóc còn ẩm ướt, nhướn mày nhìn tôi.

    “Vẫn chưa buồn ngủ à, vậy hiệp hai tiếp tục nhé?”

    “Anh có bạn gái rồi ư?” Giọng tôi nhẹ đến khó tin.

    Anh ấy sững lại, sau đó mới lơ đễnh cầm lấy điện thoại: “Quên mất là em cũng ở trong nhóm. Cô bé cảm thấy không an toàn, muốn gặp gỡ bạn bè thân thiết của anh.”

    Tôi không nói gì, chỉ bắt đầu nhặt đống quần áo lộn xộn trên sàn, mặc từng món một vào.

    Anh ấy tựa vào đầu giường nhìn tôi, sốt ruột châm một điếu thuốc.

    “Làm bộ làm tịch gì vậy, đâu phải lần đầu. Hướng Vãn, em không thật sự coi anh là người tốt bụng đi đổ vỏ đấy chứ?”

     

  • Anh Chưa Từng Xem Tôi Là Vợ

    Kết hôn năm thứ sáu, tôi bình tĩnh nói với chồng:

    “Năm nay mà đến Tết vẫn không cho tôi sang nhà anh ăn cơm tất niên cùng mọi người, thì chúng ta ly hôn đi.”

    Kỷ Hành hơi sững lại, nhíu mày:

    “Chỉ vì một bữa cơm tất niên mà em muốn ly hôn?”

    Tôi vuốt ve chiếc nhẫn cưới trên tay, bạc nguyên chất, không có thương hiệu, chẳng đáng bao nhiêu tiền.

    Không giống chiếc nhẫn anh tặng cho vợ cũ, một chiếc nhẫn kim cương hàng hiệu trị giá hơn chục vạn, đến giờ vẫn còn đeo trên tay người phụ nữ đó.

    Kết hôn sáu năm, mẹ chồng chưa từng cho tôi sang nhà ăn một bữa cơm tất niên nào.

    Chỉ vì bà thương xót con dâu cũ một mình ở Thượng Hải cô đơn lẻ loi, có tôi ở đó e cô ấy sẽ ngượng.

    Nhưng hình như họ quên mất, quê tôi ở tận Đông Bắc, cách đây ngàn dặm.

    Một mình ăn cơm tất niên, tôi cũng sẽ thấy cô đơn.

    Tôi ngẩng đầu lên, khẽ gật: “Đúng, chỉ vì chuyện này.”

  • Bạch Y Nhân Dưới Trăng

    VĂN ÁN

    Ngày ta làm lễ cập kê, tuyết rơi dày đặc như lông ngỗng, trắng xóa cả trời.

    Hắn đứng giữa màn tuyết ấy, nói muốn hủy hôn.

    Ta ngẩn người nhìn hắn qua tầng tầng tuyết trắng.

    đọc full tại page mỗi ngày chỉ thích làm cá muối

    Còn hắn, cũng xuyên qua trận tuyết dày, nhìn ta với ánh mắt mang chút không nỡ.

    “Được.”

    Không chút do dự, ta khẽ đáp một tiếng, giọng nhạt như gió.

    Có lẽ hắn không ngờ ta lại bình thản đến thế.

    Dù sao, ta của trước kia, từng tha thiết muốn được gả cho hắn đến nhường nào.

    Hắn trầm mặc rất lâu, chỉ buông một câu “Xin lỗi”, rồi xoay người rời đi.

    Ta lặng lẽ nhìn bóng lưng hắn khuất dần sau cổng nguyệt môn, mặt vẫn bình thản mà quay người vào trong.

    A hoàn Ngọc Tâm theo sau, lòng ngổn ngang, chân bước chậm chạp.

    Tới trước cửa phòng, ta bỗng dừng lại, hơi nghiêng đầu nói:

    “Trước tiên, chúc mừng ngươi.”

    Ngọc Tâm sững người, mồ hôi to như hạt đậu lăn dài trên trán.

    “Tiểu thư…”

    Nàng cắn môi, đôi mắt trong veo như nước, ngẩng lên rồi cúi xuống mấy lần, khiến người ta thoáng dấy lòng thương xót.

    Ta chỉ mỉm cười, giọng vẫn điềm nhiên:

    “Ngươi không cần lo mẹ ta sẽ không cho ngươi rời phủ. Nay hắn được Thánh thượng sủng ái, chỉ cần nhấc tay một cái là xong chuyện.”

  • Gia Sản Không Theo Họ Bố

    VĂN ÁN

    Mẹ tôi là người nắm quyền trong gia tộc, tất cả con cháu trong nhà đều mang họ của bà.

    Thế nhưng vào ngày đứa cháu trai đầu tiên chào đời, anh tôi lại đề nghị đứa con đầu lòng của anh sẽ theo họ bố tôi.

    “Bao năm nay bố đã hy sinh đủ nhiều rồi. Ba đời quy tông, cũng phải để sau này ông còn có cái để thưa với tổ tiên chứ, đúng không?”

    Không khí trên bàn ăn lập tức lạnh xuống.

    Tôi khẽ vuốt lưng cho mẹ, thản nhiên lên tiếng:

    “Con của anh theo họ ai là chuyện của anh. Nhưng con tôi sẽ theo họ tôi.”

    Bố tôi toại nguyện, nâng chén cụng ly với anh trai, uống đến say mèm.

    Họ không biết rằng, nhà tôi là chế độ nữ thừa kế.

    Đổi cái họ này rồi, gia sản của gia tộc sau này họ cũng đừng hòng có phần.

    ……

  • Chồng Và Em Gái Tôi

    Tôi và Tư Nam là cặp oan gia nổi tiếng trong giới.

    Anh nuôi “chim hoàng yến” chọc tức tôi, tôi liền lái xe đâm gãy chân anh.

    Anh lén sau lưng tôi đi tế bái “bạch nguyệt quang”, tôi liền đập nát bia mộ của ả ta.

    Hai mươi năm, chúng tôi dây dưa không chết không thôi, vô số lần nguyền rủa đối phương chết không toàn thây.

    Thế mà khi cả hai cùng bị rắn độc cắn, anh lại đem liều thuốc giải cuối cùng nhường cho tôi.

    Trong hơi thở hấp hối, anh nói với tôi:

    “Uyển Ninh, kiếp này anh không nợ em nữa. Kiếp sau, em hãy buông tha cho anh, thành toàn cho anh và Minh Nguyệt được không?”

    Minh Nguyệt là em gái tôi.

    Cũng là cô “giả thiên kim” mà cả nhà tôi nâng niu trong lòng bàn tay.

    Thì ra, cuối cùng bọn họ yêu đều là cô ấy.

    Lúc mở mắt ra lần nữa, tôi trở lại đêm bị hạ thuốc hãm hại năm đó.

    Tôi dùng dao gọt trái cây rạch vào đùi, ép mình giữ tỉnh táo.

    Sau đó quay người rời đi.

    Kiếp này,

    Cứ để ai đi đường nấy.

  • Chân Thiên Kim Quy Vị

    Ta là chân thiên kim của Hầu phủ, lưu lạc bốn mươi năm nơi dân dã.

    Đến khi được Hầu phủ tìm về, ta đã là mẫu thân của ba đứa trẻ.

    Ngày hồi phủ, phụ thân dặn dò:

    “Ngươi xuất thân nơi thôn dã, chẳng biết lễ nghi khuôn phép, chi bằng đối ngoại, cứ nói ngươi là nghĩa nữ của Hầu phủ.”

    “Về phần phu quân thô phác cùng đám hài tử kia, chớ có để lộ diện, miễn làm tổn thanh danh Hầu phủ.”

    Huynh trưởng của ta, lại đứng chắn trước mặt kẻ giả mạo:

    “Ta chỉ nhận mỗi mình muội muội Doanh Doanh.”

    “Ngươi đừng hòng tranh sủng với nàng.”

    Ta ngạc nhiên nhìn họ.

    Phu quân thô tục mà họ nói — chẳng phải là vị Tể tướng quyền khuynh triều dã, nhất nhân chi hạ, vạn nhân chi thượng của ta sao?

    Còn đám hài tử “dã chủng” kia — là chỉ ái nữ đăng cơ làm Hoàng hậu?

    Hay chỉ trưởng tử được phong làm Trấn Quốc Đại Tướng Quân?

    Hoặc là tiểu tử vừa đoạt Trạng nguyên bảng nhãn?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *