Mối Duyên Hoang Đường

Mối Duyên Hoang Đường

Vì bị Tiết Thao búng vào trán một cái, ta đã đề nghị hủy hôn với phủ Tuyên Uy Vương.

1

Tiết Thao không thể tin nổi, tìm đến tận nhà ta, hỏi ta có phải đã phát điên rồi không.

“Chỉ vì ta búng một cái trán, mà nàng đòi hủy hôn với ta? Ngươi thật là vô lý quá mức rồi!”

Trước khi gặp hắn, ta đã tự nhủ vô số lần: “Không được cãi nhau, không được to tiếng, phải bình tĩnh, vui vẻ chia tay.”

Nhưng vừa nghe hắn trách móc, cơn giận trong lòng ta lại bùng lên, không kiềm được mà gào thét như điên.

“Ta vô lý?! Ta đã từng nói với chàng, bị búng trán rất đau, mỗi lần đều đau đến rơi nước mắt, vậy sao chàng cứ phải búng mãi?”

“Ta chẳng đã xin lỗi ngay lúc đó rồi sao? Sao nàng cứ bám lấy chuyện nhỏ đó mãi không buông?”

“Ha! Xin lỗi?” Ta tức đến bật cười: “chàng đúng là có xin lỗi, nhưng chàng chỉ vì mất mặt nên mới xin lỗi, chứ đâu phải vì chàng cảm thấy có lỗi khi làm ta đau!”

Tiết Thao cau mày, càng lúc càng mất kiên nhẫn: “Ngũ Lang và Vân Nương đang đợi ta ở bãi ngựa, chẳng lẽ nàng muốn ta cứ đứng mãi đây dỗ nàng?”

“Chỉ là búng nhẹ một cái trán, mà nàng đã khóc lóc giữa đám đông. Ta còn chưa trách nàng làm ta mất mặt trước mặt Ngũ Lang và Vân Nương đấy!”

Thần sắc hắn bực bội, chán ghét, trong mắt phản chiếu hình ảnh ta méo mó và điên dại.

Bỗng nhiên, ta cảm thấy thật mỏi mệt, chẳng còn chút sức lực nào để cãi nhau nữa.

Hắn chưa từng nghĩ đến — hắn theo đại ca Triệu Dung Vân là Tướng quân Tĩnh An luyện võ suốt mười hai năm, tay không có thể bóp nát viên sắt, búng vỡ hạch đào.

Còn ta, là ái nữ của Tế tửu Quốc Tử Giám, được nuôi dạy trong gia đình nho giáo, lễ nghĩa đầy nhà.

Một nữ nhi yếu đuối như ta, sao có thể chịu nổi một cú búng không kiềm lực của hắn?

Thế mà hắn còn quay ngược lại trách ta làm hắn mất mặt.

Lẽ nào ta muốn khóc giữa chốn đông người sao?

Trong mắt người ngoài, chỉ vì một cái búng trán mà rơi lệ, cuối cùng vẫn là ta làm quá, ta nhỏ nhen, ta trở thành trò cười trong thiên hạ.

Ta — một tiểu thư danh giá, thông hiểu lễ nghĩa — đính hôn với hắn, lại sống thành ra nông nỗi này.

Nỗi đau trong tim là sự giày vò kéo dài, còn trái tim chết đi chỉ là trong khoảnh khắc.

Ta mệt mỏi lắc đầu, không muốn nhìn hắn thêm nữa.

“Đã khi cả hai đều có oán trách, thì cần gì phải cố làm một đôi vợ chồng bất hạnh? Thôi vậy, Tiết Thao, kết thúc ở đây thôi.”

“nàng phải nghĩ cho kỹ đó, Lý Phượng Thanh. Sang thu năm sau là chúng ta sẽ thành thân, nàng thật sự chỉ vì một cú búng trán mà muốn hủy hôn sao? nàng đừng để đến khi hối hận rồi lại quay về cầu xin ta!”

Ta nhếch môi cười. Làm sao ta có thể hối hận?

Nếu hắn thật lòng thích ta, thì lẽ ra phải nhẹ tay khi đùa giỡn, không nên khi ta đau đến rơi lệ lại quay lưng đi đá cầu với Triệu Dung Vân bọn họ.

Ta không muốn vì một người đàn ông không đặt ta trong lòng mà sống thành một người không còn ra hình dáng của chính mình nữa.

Tiết Thao tức giận thúc ngựa bỏ đi.

Ngay sau đó, rất nhiều người đến khuyên can.

Trương Ngũ Lang, Bùi Tam Ca, Triệu Dung Vân…

Đều là những người hôm đó cùng Tiết Thao đá cầu.

Bất kể ai đến khuyên, ta đều lắc đầu.

“Không chỉ vì một cái búng trán. Ta và hắn tính cách không hợp, thà sớm dứt khoát, còn hơn để sau này trở thành trò cười cho thiên hạ. Chi bằng sớm đoạn tuyệt, tìm người xứng đáng hơn.”

Triệu Dung Vân nhíu mày khuyên ta: “Tiết Thao còn trẻ, tính tình khó tránh khỏi nóng nảy, bất cẩn. Muội là người dịu dàng, tốt tính nhất, hãy bao dung hắn thêm chút nữa.”

Ta nhìn nàng chằm chằm: “Vân tỷ, ta bao dung hắn chẳng lẽ còn chưa đủ sao?”

“Hôm đó đá cầu, ta vừa đúng lúc tới kỳ, đau đến mức không đứng thẳng lưng được. Hắn cứ nhất quyết bắt ta đi, ta liền đi.”

Triệu Dung Vân cắt lời ta: “Nếu muội thấy không khỏe, thì phải nói với hắn chứ. Hắn là nam nhân, tâm tư không tinh tế như nữ nhân. Muội không nói, làm sao hắn biết được?”

Bùi Tam Ca ở phía sau kéo tay áo Triệu Dung Vân, rồi vờ như không có gì mà chuyển sang chuyện khác.

Ta cười, đầy chua chát và mỉa mai.

Ngươi xem, rốt cuộc người mà Tiết Thao thật lòng thích là ai, kỳ thực ai cũng biết rõ.

Bọn họ đều biết vì sao thân thể ta khó chịu, thế mà Tiết Thao vẫn nhất quyết ép ta phải đi.

Rõ ràng ta căn bản không biết đá cầu.

Bởi vì người yêu thích đá cầu, là Triệu Dung Vân.

Tiết Thao, Triệu Dung Vân và ta, ba người chúng ta là thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau.

Quen biết bao nhiêu năm nay, bất kể là trước khi đính hôn hay sau khi đính hôn, Tiết Thao đều luôn thờ ơ, bất cẩn với ta.

Hắn không chú ý được khi nào ta đến tháng, cũng chẳng nhớ được rằng mỗi lần đến tháng ta đều đau bụng.

Similar Posts

  • Cuộc Đời Của Cô Con Gái Thật

    Cha mẹ, anh trai và vị hôn phu đều tin rằng, môi trường và phẩm chất con người không hề liên quan.

    Vì vậy, họ đưa tôi và giả thiên kim cùng nhau bước vào chiếc máy thời gian vừa được nghiên cứu thành công.

    Để chúng tôi trải nghiệm cuộc đời của đối phương.

    Nếu giả thiên kim vẫn xuất sắc trong hoàn cảnh khắc nghiệt, họ sẽ hoàn toàn bỏ rơi tôi.

    Tôi cũng muốn biết, vị tiểu thư cao quý ấy, nếu có một ngày ngay cả cơm cũng không đủ ăn, sẽ làm thế nào.

  • Bùa Đòi Mạng Trong Xà Nhà

    Thợ mộc tránh mưa nhưng cứ nhìn chằm chằm vào xà chính nhà tôi, trước khi đi còn nói một câu khiến cả nhà hoảng chết

    Năm 1972, có một người thợ mộc mang giọng miền Nam đến nhà tôi trú mưa.

    Mẹ tôi rót cho ông ta một bát nước nóng, ông vừa uống vừa nhìn chằm chằm lên cây xà chính ở gian nhà giữa.

    Nhìn rất lâu, không nói một lời.

    Trước khi đi, ông run tay chỉ lên trên: “Trong khúc gỗ này, có thứ gì đó.”

    Cha tôi hỏi ông ta là cái gì đang bị giấu bên trong, ông chỉ lắc đầu, đặt chén trà xuống rồi đi.

    Đêm đó cả nhà chúng tôi đều không ngủ được.

    Cây xà ấy là do ông nội tôi tự tay chọn khi dựng nhà, suốt ba mươi năm không ai động vào.

  • Trọng Sinh Ở Lớp Học Bá

    Sau khi trọng sinh, vào ngày đầu tiên chuyển đến lớp với tư cách là học sinh mới, tôi nhận được sự chào đón nồng nhiệt từ các bạn cùng lớp.

    Một cô gái đột nhiên đỏ mắt, giọng run run:

    “Bạn mới đến, chắc chắn mọi người sẽ chán ghét tôi, chẳng ai chơi với tôi nữa.”

    Các bạn lập tức xúm lại an ủi cô ta, ánh mắt nhìn tôi cũng trở nên có phần thù địch.

    Tôi chỉ khẽ cong môi, giọng nói nhẹ như không:

    “Bạn học à, việc bạn bị ghét thì liên quan gì đến tôi? Tôi vốn không quen biết bạn.”

    Cả lớp đột nhiên im bặt, mọi người đều đứng hình tại chỗ.

  • Hương Vị Tình Yêu Full

    Tôi và Mạnh Phi Yến cùng nhau lớn lên, tôi theo đuổi anh ấy suốt mười năm.

    Tống Vân Kỳ và Dư Tích Tuyết cũng là thanh mai trúc mã, anh ấy làm “chó liếm” bảy năm trời.

    Khi nhìn thấy vòng bạn bè công khai tin yêu nhau của Mạnh Phi Yến và Dư Tích Tuyết,

    Tôi và Tống Vân Kỳ ôm đầu khóc nức nở.

    Quả nhiên, làm “chó liếm” thì chẳng có kết cục tốt đẹp.

    Thế là chúng tôi bàn bạc một chút, quyết định liếm nhau, cùng nhau chữa lành, “chơi lớn một phen, đi đăng ký kết hôn!”

    Tôi bốc đồng, “Được, ai nuốt lời là chó con!”

    Thế là chúng tôi đi gặp phụ huynh, chọn ngày lành, thử váy cưới, tìm khách sạn, gửi thiệp mời.

    Làm dậy sóng vòng bạn bè, đi con đường không giống ai!

    Ngay đúng ngày tôi vừa gửi thiệp mời đi.

    Mạnh Phi Yến xông vào nhà tôi, nghiến răng nghiến lợi nói: “Sao em có thể kết hôn với Tống Vân Kỳ, người em yêu là anh cơ mà!”

  • Người Mẹ Hồi Sinh

    Tôi hôn mê suốt năm năm, khi tỉnh lại, chồng tôi đã kết hôn với cô bạn thân.

    Tôi đứng trước biệt thự của chính mình, lạnh lùng nhìn họ ân ái.

    Không chỉ vợ chồng họ ngọt ngào, ngay cả hai cô con gái sinh đôi do tôi sinh ra cũng vô cùng yêu quý “người mẹ mới”.

    Thấy tôi đứng ngoài cửa sổ, các bé hoảng sợ chui vào lòng cô bạn thân.

    “Người phụ nữ kia là ai vậy? Mẹ mau đuổi cô ta đi!”

    Tôi không rời đi, chỉ đứng đợi người chồng mười năm tình nghĩa cho tôi một lời giải thích.

    Anh ta cau mày đuổi tôi: “Đừng đến quấy rầy cuộc sống của bọn tôi nữa!”

    Tôi sửng sốt trước sự trơ tráo của anh ta, không nhịn được bật cười: “Anh đừng hiểu lầm.”

    “Tôi sắp kết hôn rồi, đến lấy giấy ly hôn thôi.”

    ………..

  • Sống Lại Để Lật Mặt Mẹ Kế

    Mẹ kế hận tôi đến tận xương tủy.

    Chỉ vì hồi nhỏ tôi sang nhà bạn chơi, quên đóng cổng sân, khiến con trai của mẹ kế chạy ra đường và bị xe tông chết.

    Bố tôi thương em trai nhất nhà. Sau khi biết sự thật, ông đau lòng tột độ, rống lên:

    “Có phải mày ghen tị với em mày nên mới cố ý mở cổng không?!”

    Tôi ra sức giải thích rằng mình đã đóng cổng rồi, nhưng bố không tin. Ông nhốt tôi vào tầng hầm, nuôi như chó suốt cả cuộc đời.

    Cho đến hôm nay, bố đi công tác, mẹ kế ba ngày không cho tôi ăn.

    Tôi đói quá, đành phải bò lên bếp tìm chút gì lót dạ.

    Không ngờ mẹ kế lại đang ngồi trên đùi một người đàn ông lạ trong bếp, miệng thì thầm:

    “Nếu năm đó anh không quên đóng cổng, em đã không phải sống trong sợ hãi mỗi ngày, lo bị chồng phát hiện là chính chúng ta đã hại chết Tiểu Bảo.”

    Lúc ấy tôi mới bừng tỉnh—hóa ra năm đó là do gã đàn ông vụng trộm của mẹ kế quên đóng cổng, khiến em tôi chạy ra đường.

    Tôi đang định lặng lẽ quay lại tầng hầm thì bị mẹ kế bắt gặp.

    “Mày nghe thấy gì rồi?! Không! Không thể để bố mày biết tao hại chết chính con ruột mình!”

    Bà ta hoảng loạn túm lấy tôi, ném thẳng xuống cầu thang.

    Tôi chết.

    Khi mở mắt ra, tôi đã quay lại đúng ngày em trai bị xe tông năm ấy.

    Tôi chớp chớp đôi mắt ngây thơ, ngọng nghịu chỉ tay lên lầu:

    “Bố ơi, con đã đóng cổng rồi, là chú trong phòng của mẹ không chịu đóng!”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *