Trở Về Năm 1977

Trở Về Năm 1977

Trọng sinh trở về năm 1977.

Tôi mở mắt bên bờ con sông nhỏ.

Là để chờ đón người chồng thanh niên trí thức – Ngụy Kiến Anh đi học tối trở về.

Kiếp trước, cũng chính ở bờ sông này, tôi nghe thấy anh ta và một người khác nói những lời không đứng đắn.

Trong lòng tôi đầy nghi hoặc – bởi trong thôn chỉ có mình anh ta lên thị trấn học bổ túc cấp ba, vậy thì anh ta đang nói chuyện với ai?

Nửa đêm ra bờ sông, tất nhiên chẳng phải việc gì quang minh chính đại.

Vì không chú ý đến thân hình, tôi bị họ phát hiện.

Ngụy Kiến Anh trấn an tôi, nói tôi nghĩ nhiều, rồi ôm lấy vai tôi kéo về. Nhưng ngay sau đó, tôi lại bị người ta nện một cú vào sau gáy.

Cả người ngã xuống sông, ngấm lạnh mà phát sốt, từ đó đầu óc hỏng, cả đời sống trong ngây dại.

Về sau, anh ta thi đỗ đại học, rời khỏi nơi này. Nhiều năm sau, trở về với vinh quang, vẫn sống cô độc một mình, ngoài miệng nói là vì có lỗi với tôi.

Người đời đều khen anh ta si tình, thủy chung.

Nhưng họ không biết rằng, tôi tuy bề ngoài ngu ngơ vô hại, bên trong ý thức vẫn tỉnh táo.

Chỉ là thân thể không nghe theo ý thức mà thôi.

Sau khi trọng sinh, điều đầu tiên tôi phải làm là tìm ra kẻ đã hại mình, rồi báo thù.

1

Mới bước vào tháng Mười, trời đã rơi trận tuyết đầu tiên.

Tuyết từ sáng đến tối.

Tiết trời rét buốt.

Tôi dừng chân, nhìn ra mặt sông.

Trên mặt nước đã đóng một lớp băng mỏng.

Tôi núp dưới bóng một cây liễu lớn, thân cây phải năm người ôm mới xuể, phía sau lớp tuyết đã che đi dấu chân tôi để lại.

Hoa tuyết vẫn không ngừng rơi xuống, ý nghĩ của tôi cũng theo bông tuyết mà trôi về kiếp trước.

Cũng là ngày này. Tôi lo cái thân hình gầy yếu của Ngụy Kiến Anh không chịu nổi lạnh.

Tối ấy, tôi mang theo áo bông da cừu ra đón anh ta.

Đi men theo bờ sông, lấy tuyết trắng dưới chân soi sáng con đường phía trước.

Từ phía cầu vọng lại có tiếng động, tôi đoán chừng đó chính là lúc Ngụy Kiến Anh quay về.

Tôi vui mừng tiến đến đón.

Nhưng trước khi anh ta rẽ khỏi cầu, tôi đã nghe thấy tiếng cười cợt khe khẽ.

Chính là thứ âm thanh đặc trưng khi Ngụy Kiến Anh nổi cơn dục vọng.

Sau đó, anh ta còn thấp giọng nói:

“Tiểu An, hay là ngày mai đến nhà tôi, Lê Thu Sương ở cửa trồng đào hai bên, ngay sau phố trong thôn…”

Hình như tôi nghe thấy tên mình. Tôi muốn nhìn thử xem rốt cuộc Ngụy Kiến Anh đang nói chuyện với ai.

Dù sao, trước nay anh ta đều lấy lý do cơ sở kém nên phải lên thị trấn học bổ túc.

Không học cùng tôi cũng vì muốn bù kiến thức.

Chưa từng nhắc có người khác đi học tối cùng mình.

Tôi thấy lưng của Ngụy Kiến Anh quay về phía tôi.

“Kiến Anh, anh đang nói chuyện với ai vậy?” Tôi khó hiểu hỏi.

Anh ta bỗng khựng lại, động tác cứng ngắc quay đầu, ôm vai tôi kéo đi.

“Không… không ai cả, tôi đang đọc tiếng Anh. Trời lạnh lắm, mau về thôi.”

Tôi muốn ngoái lại, nhưng anh ta càng ghì chặt vai, ép tôi đi về phía trước.

Bất ngờ, sau gáy tôi đau nhói, phía sau có lực mạnh xô tôi rơi xuống sông.

Lớp băng mỏng “rắc rắc” vỡ nát, ý thức của tôi chìm dần vào bóng tối.

Hiện tại, trên người tôi vẫn khoác áo bông da cừu chuẩn bị cho Ngụy Kiến Anh

Dưới chân đặt mấy tảng đá to cỡ đầu người.

Tôi ẩn mình dưới bóng cây liễu khổng lồ.

Tay chân đều được giữ ấm.

Tôi dựng thẳng tai, lắng nghe động tĩnh từ phía cầu.

Giọng của Ngụy Kiến Anh vang lên:

“Tiểu An, hay là ngày mai em đến nhà anh, Lê Thu Sương trồng đào hai bên cửa, ngay sau phố thôn…”

Hai người vừa bước xuống cầu, đã có chút lưu luyến chẳng muốn rời.

Kiếp trước, chính lúc này tôi bất ngờ xuất hiện, cắt ngang cuộc đối thoại của họ.

Lần này tôi nén hơi thở, căng tai lắng nghe.

“Được, em thật sự không muốn xa anh, anh Kiến Anh. Anh không biết đâu, em ước gì ngày nào cũng được ở cạnh anh. Thấy anh nói chuyện với người khác, bất kể nam hay nữ, em cũng không kiềm chế nổi bản thân.” Một giọng đàn ông vang lên.

Đàn ông!

Đàn ông!

Thì ra lại là một người đàn ông!

Kiếp trước tôi ngây ngốc, nhưng ý thức rõ ràng, suốt ngày xoay quanh đám phụ nữ bên cạnh Ngụy Kiến Anh, nghi ngờ không biết ai mới là kẻ hại mình.

Không ngờ lại là một người đàn ông.

Người đó dáng không cao, nếu không thì khi Ngụy Kiến Anh quay lưng về phía tôi, chắc chắn tôi đã nhìn thấy rồi.

Ngụy Kiến Anh cao một mét tám, còn kẻ đánh vào sau gáy tôi, từ góc độ ấy chắc chắn chưa đến một mét bảy.

Khó trách kiếp trước đến cuối cùng tôi vẫn không tìm ra kẻ thù.

“Tiểu An, anh có xứng để em đối xử tốt với anh vậy sao? Vì anh, em còn đánh nhau với bạn học bị thầy đuổi học, anh nhất định phải chịu trách nhiệm với em.” Trong giọng Ngụy Kiến Anh đầy áy náy.

“Xứng chứ, anh Kiến Anh. Hồi còn nhỏ, trong khu tập thể lũ trẻ đều bắt nạt em, gọi em là đồ con hoang. Chỉ có anh, chỉ có anh giúp em. Từ lúc đó, em đã luôn giữ anh trong lòng.” Tiểu An nói chắc nịch.

Ngay cả tôi cũng thấy xúc động.

“Sau này anh về nông thôn, em không còn cách nào, bị cha ruột bắt về, ông ta nhất quyết bắt em đi lính, em…”

Tôi lén ngó ra ngoài.

Hai người ôm nhau, tay Tiểu An quàng lên cổ Ngụy Kiến Anh, hôn chụt chụt vang cả lên.

Hôn thật lâu, họ mới rời nhau ra.

“Tiểu An, anh nhất định sẽ không phụ em. Em không thể lên thị trấn học bổ túc thì ngày mai cứ đến nhà anh ở, Lê Thu Sương học hành khá, nhiều thanh niên trí thức cũng đến nhờ cô ấy chỉ, để cô ấy dạy em!”

Vừa nghe vậy, Tiểu An lập tức không vui.

“Không được! Thà em không thi đại học chứ không để cô ta dạy. Anh nhất định phải ly hôn với cô ta. Em có tiền, em có thể thuê người khác đến dạy hai chúng ta.” Tiểu An tức tối làm nũng.

Tôi nhìn mà chỉ biết lắc đầu.

Tưởng kiếp trước mình đã thấy đủ chuyện, không ngờ vẫn có thứ khiến tôi cảm thấy hoang đường.

Similar Posts

  • Kiếp Này, Tôi Không Nuôi Con Cho Tiểu Tam Nữa

    Mẹ chồng tôi qua đời trong một vụ tai nạn xe, trước khi mất còn để lại di nguyện nhờ tôi chăm sóc cậu con trai chưa đầy hai tuổi của bà.

    Tôi không nỡ từ chối, bất chấp sự phản đối từ ba mẹ ruột, vẫn coi thằng bé như con đẻ mà nuôi nấng.

    Thậm chí vì nó, tôi đã nhẫn tâm bỏ đi chính đứa con ruột thịt của mình.

    Cho đến một ngày, mẹ chồng tôi – bất ngờ xuất hiện trở lại, không hề chết, còn dắt theo ả tiểu tam tên Lý Thiến Thiến.

    “Vũ Vũ, Thiến Thiến, kế hoạch của mẹ có phải rất tuyệt không? Nhờ có con bảo mẫu miễn phí này mà mẹ chẳng cần động tay vào việc gì cả.”

    Lúc đó tôi mới bàng hoàng nhận ra, suốt bao năm qua, những chuyến “công tác” của chồng tôi – Lục Vũ – thực chất là sang nước ngoài sống an nhàn cùng mẹ và bồ nhí.

    Còn thằng bé mà tôi dốc lòng nuôi nấng, lại là con riêng của Lục Vũ với Lý Thiến Thiến.

    Tôi tức đến phát điên, lao lên chất vấn, nhưng lại bị bọn họ đẩy ngã từ ban công xuống.

    Sau khi chết, bọn họ còn cấu kết với nhau giấu nhẹm nguyên nhân cái chết của tôi.

    Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về đúng ngày Trương Tú Lan giả chết.

  • Đứ A Tr- Ẻ Bị Bỏ Lại Trong Vườn Táo

    Hôm đó là ngày em trai tôi làm lễ bốc đồ đầy tháng.

    Ba mẹ đưa tôi lên núi chơi.

    Mẹ chỉ lên cây táo đỏ rực trên sườn đồi, dịu dàng nói với tôi:

    “Hoan Hoan, ba mẹ phải đi rồi, sau này nếu con đói thì tự hái táo ăn, nhớ chưa?”

    Ba thì sốt ruột, tiện tay ném cái áo bông lính cũ kỹ của ông lên người tôi, là thứ ông không cần nữa.

    “Đi thôi! Ở đây có ăn có uống, không chết đói được đâu.”

    “Nếu thật sự có chết… thì cũng là mạng nó vậy!”

    Về sau, tôi ở lại trong vườn táo hoang vắng không một bóng người ấy, lặng lẽ nhìn ba mươi lần mặt trời mọc.

    Cho đến khi anh trai đến tìm và mang tôi trở về.

  • Tuổi Già Cho Riêng Mình

    Kỳ nghỉ Quốc khánh vừa kết thúc, con gái đã than thở với tôi rằng phải đi làm lại, lại còn phải trông con, mệt mỏi quá chừng.

    Tôi thương con, liền mua vé máy bay đến thành phố nơi con đang sống.

    Không ngờ con bé lập tức gửi liền hai đoạn ghi âm vào nhóm gia đình:

    “Mẹ, sao trong thẻ tự nhiên bị trừ hơn một nghìn tệ vậy? Mẹ lại mua bậy mua bạ cái gì rồi?”

    “Bây giờ kiếm tiền cực khổ lắm mẹ biết không? Con vừa đưa mẹ chồng đi du lịch Hải Nam, đã tốn kém lắm rồi, mẹ còn không biết tiết kiệm!”

    Cả nhóm gia đình im phăng phắc.

    Nhưng chiếc thẻ đó vốn là thẻ phụ từ khoản lương hưu của tôi và ông nhà.

    Vì thương con gái và con rể phải trả nợ mua nhà ở thành phố lớn nên mới cho bọn trẻ dùng.

    Thấy tôi mãi không trả lời, con rể lại gửi thêm một đoạn tin nhắn:

    “Mẹ, đừng trách Khê Nguyệt, dạo này cô ấy áp lực lắm, mẹ cũng nên nghĩ cho cô ấy.”

    Cả nhóm bắt đầu nói lời giảng hòa.

    Ai cũng khuyên tôi nên nghĩ cho con cái, bảo người già rồi thì đừng tiêu xài bừa bãi.

    À, thì ra việc nó đưa mẹ chồng đi du lịch là chi tiêu chính đáng.

    Còn mẹ ruột nó muốn đến giúp chăm cháu lại thành ra hoang phí, ích kỷ.

    Phải rồi, tôi không nên “ích kỷ” như thế.

    Tôi không nhắn gì thêm, lặng lẽ hủy vé máy bay.

    Sau đó, tôi gọi đến tổng đài ngân hàng.

  • Bốn Lần Nhẫn Nhịn

    Sau khi tin tức về việc người quản gia đã nuôi tôi khôn lớn bất ngờ lọt vào top đầu bảng xếp hạng tài sản được công bố, trong nhà đột nhiên xuất hiện một cô gái ăn mặc rách rưới.

    Vừa nhìn thấy cô ấy, chú Lý đã xúc động đến rơi nước mắt.

    Lúc đó tôi mới chợt nhớ, từng nghe chú Lý kể rằng ông có một cô con gái đã mất tích suốt mười năm không một tin tức.

    Lý Vân Vân ấm ức nhìn tôi:

    “Ba, đây là con gái riêng của ba à?”

    Nghe vậy, tôi bật cười thành tiếng.

    Thấy tôi có vẻ như đang làm chủ ở đây, cô ta càng thêm giận dữ:

    “Cười cái gì mà cười? Tôi mới là thiên kim thật sự của ngôi nhà này!”

    Thật ra chú Lý là người giám hộ do cha mẹ tôi chỉ định trong di chúc.

    Chỉ cần đợi tôi đến tuổi trưởng thành và ký vào bản xác nhận bàn giao tài sản, ông sẽ tự động quay lại thân phận quản gia.

    Con gái của quản gia lại nói tôi là con riêng của ba cô ta, chuyện này không buồn cười thì là gì?

  • Người Hùng Của Thiên Hạ, Kẻ Tội Đồ Của Riêng Tôi

    Trên đường đi đưa thu0c cho người chồng là lính cứu hỏa, tôi gặp t/ ai n/ ạn, xe đ/ âm sầm vào dải phân cách.

    Cửa xe bị kẹt cứng, khói đặc bốc lên nghi ngút bên ngoài.

    Tôi hoảng loạn gọi điện cho chồng cầu cứu, nhưng không ngờ anh đang đi làm nhiệm vụ.

    Để không khiến anh lo lắng, tôi cố nén nỗi sợ hãi trong lòng, chuẩn bị tự cứu mình.

    Ngay khoảnh khắc ngọn lửa bùng lên, tôi dùng hết sức đẩy cửa xe ra, nhưng chân lại bị kẹt, khó mà cử động.

    Trong lúc tuyệt vọng, huấn luyện viên của chồng tôi là Tiêu Lỗi dẫn đội chạy tới.

    Vô tình tôi nghe được Tiêu Lỗi chất vấn chồng tôi:

    “Chị dâu còn đang m/ ang th/ ai, sao cậu có thể vì con của Cố Thanh Thanh mà không đến cứu chị dâu?”

    “Đ/ ứa b/ é bị vi/ êm ph/ ổi, Thanh Thanh một mình không xoay xở nổi, có mọi người ở đó tôi yên tâm…”

    Trong thất vọng, tôi lựa chọn đến một làng miền núi để dạy học tình nguyện.

    Người chồng luôn bảo vệ Cố Thanh Thanh ấy, sau khi tôi rời đi lại đi khắp nơi tìm kiếm dấu vết của tôi.

  • Gã Hàng Xóm 6 Múi Đòi Tôi Trách Nhiệm

    Ngoài công trình trước cửa sổ, có một anh trai da đồng cổ, cơ bắp cuồn cuộn, nhìn phát biết ngay là kiểu đàn ông thô nhưng đẹp trai.

    Chỉ cần nhìn một cái, tôi đã dính ngay tiếng sét ái tình.

    Ảnh là hàng xóm sát vách của tôi, nhưng giữa hai người gần như không có chút tương tác nào.

    Ảnh cởi trần, đứng chỉ huy đám công nhân làm việc, còn tôi thì mắt sáng rực, chăm chú nhìn cơ bụng đầy mồ hôi ướt đẫm của ảnh.

    Tôi không ngờ mình lại bị bắt quả tang tại trận, ánh mắt anh ta nhìn tôi sắc bén và đầy xâm lược.

    Cho đến một đêm nọ, anh ta bất ngờ ép tôi vào tường, giọng trầm thấp chất vấn:

    “Nhìn đã lắm hả?”

    Tôi đỏ mặt, vừa lắc đầu vừa gật đầu.

    Anh ta cau mày, mạnh mẽ nắm lấy tay tôi, đẩy lên trên.

    “Vậy thì… muốn sờ thử không?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *