Sao Chổi Trọng Sinh

Sao Chổi Trọng Sinh

Ngày Tết Trung Thu, tôi đang đút cơm cho em trai năm tuổi thì nó đột nhiên nói mơ thấy tương lai.

“Cổ phiếu Thép Thành Tây, ba ngày nữa sẽ tăng gấp ba mươi lần!”

Tôi nghe cũng chẳng hiểu, nên không để tâm.

Không ngờ, ba ngày sau cổ phiếu đó thật sự tăng gấp ba mươi lần.

“Con đã mơ thấy từ ba ngày trước rồi, chị cũng nghe thấy nhưng cố ý không nói cho bố mẹ biết. Chị chính là sao chổi! Đánh chết chị thì nhà mình mới phát tài được!”

Bố tôi giận dữ, treo tôi lên đánh suốt một ngày một đêm.

Dù được dì út kịp thời cứu ra, nhưng tôi cũng bị đánh mù một con mắt.

Từ đó, em trai trở thành “thần đồng biết tiên đoán tương lai”, còn tôi lại thành tội nhân của cả nhà.

Để chuộc lỗi, tôi lê lết cái thân tàn sớm nghỉ học đi làm, lao lực đến hộc máu để đổi lấy nhà mới cho gia đình, cưới vợ cho em trai.

Cho đến một Trung Thu khác, nó cười hì hì nói:

“Chị à, thật ra lúc đó em đâu có biết cổ phiếu nào sẽ tăng, chỉ là nghe trên TV người ta nói bừa rồi em lặp lại thôi, ai ngờ lại trúng. Hahaha, căn bản chẳng có cái gì gọi là sao chổi cả, ai biết bố mẹ lại tin chứ.”

Tôi sụp đổ, đòi một lời giải thích.

Nhưng gia đình lại chán ghét nói tôi vô lý:

“Nó chẳng phải chỉ đùa một câu thôi sao? Sao phải làm quá lên như vậy? Chuyện cũng đã qua lâu rồi, cần gì phá hỏng hòa khí trong nhà?”

Tôi tuyệt vọng nhảy lầu tự sát.

Khi mở mắt lần nữa, tôi quay về năm năm tuổi.

Lần này, đến lượt tôi trở thành “thần đồng biết tiên đoán tương lai”.

1

“Cổ phiếu Thép Thành Tây, ba ngày nữa sẽ tăng gấp ba mươi lần!”

Nghe tôi nói vậy, bố mẹ đều hiện rõ ánh mắt khó tin.

Nhưng dì út lại sáng bừng đôi mắt, lao tới nắm chặt tay tôi:

“Cháu gái, cháu nói thật không? Dì cũng nghĩ cổ phiếu đó chắc chắn sẽ tăng!”

Tôi vốn chẳng tin bố mẹ sẽ nghe tôi mà bỏ tiền vào đó, và tôi cũng không mong họ kiếm tiền nhờ vậy.

Nhưng dì út thì khác.

Nửa năm nay dì đã để ý cổ phiếu này, chỉ là đến phút chót luôn có đủ loại ý kiến ngăn cản, cuối cùng bỏ lỡ cơ hội, đem hết tiền sính lễ đi cho Diệu Tổ học trường quý tộc.

Đến khi cổ phiếu thật sự tăng giá, dì đã không còn tiền.

Đó là nỗi tiếc nuối cả đời dì.

Mẹ tôi thì xông tới tát mạnh vào sau đầu tôi, mắng chửi:

“Con tiện nhân này! Mau đút cho Diệu Tổ ăn cơm! Suốt ngày không lo việc chính, chỉ nghĩ mấy chuyện vớ vẩn. Nếu không phải vì con là cái gánh nặng, thì nhà ta chẳng cần chơi cổ phiếu cũng giàu to rồi!”

Tôi chết lặng nhìn thằng em đang ăn no đến béo tròn, một cánh tay nó còn to hơn cả bắp chân tôi.

Chỉ cách nhau mấy phút sinh ra, nhưng tôi lại bị ép làm mẹ nó.

Rõ ràng tiền bạc trong nhà đều đổ vào nó, vậy mà tôi lại mang cái tiếng “gánh nặng”.

Nó được đặt tên là Trương Diệu Tổ, là niềm hy vọng của cả nhà.

Còn tôi, vì sinh ra là con gái không mong muốn, bị gọi là Trương Tiện Nữ, suốt ngày bị nhục mạ.

Chỉ vì một câu nói đùa của Diệu Tổ, tôi bị đánh mù một mắt, thành tội nhân cả đời!

Tại sao? Tại sao lại như vậy?!

Đã được ông trời cho cơ hội làm lại, đời này tôi nhất định bắt bọn họ trả giá!

“Tôi nói thật, hôm qua tôi mơ thấy cổ phiếu đó tăng gấp ba mươi lần. Nhà mình không phải còn hơn một vạn sao? Đến lúc đó sẽ thành ba mươi vạn đấy!”

Thời này, một vạn với một gia đình bình thường chính là số tiền khổng lồ, bố mẹ tôi chắt chiu bảy tám năm mới để dành được, vốn chuẩn bị cho Diệu Tổ học trường quý tộc tốt nhất.

Không ngờ, bố mẹ lập tức đổi sắc mặt.

Bố tôi còn đá thẳng một cước làm tôi ngã nhào xuống đất.

“Con tiện nhân, sao mày biết nhà có một vạn? Khai mau! Có phải mày ăn cắp tiền không?! Tao bảo sao thấy thiếu một ít!”

Tôi chưa kịp giải thích, ông ta đã liên tiếp tung nắm đấm khiến tôi hoa mắt chóng mặt.

Lúc nào cũng thế, họ chỉ cần vu cho tôi một cái tội từ trên trời rơi xuống là đủ lý do đánh đập.

Nhiều khi đơn giản chỉ là để xả giận!

Mẹ tôi chẳng hề ngăn cản, còn ôm Diệu Tổ vào lòng, dỗ dành:

“Con xem chị mày xấu xa chưa, nhỏ như vậy mà đã muốn lấy tiền của con rồi! Số tiền đó là để cho con đi học, lấy vợ đấy!”

Diệu Tổ còn nhỏ, chẳng hiểu một vạn có nghĩa gì, liền ngơ ngác hỏi:

“Một vạn là bao nhiêu vậy?”

Similar Posts

  • Biểu Ca Thái Tử Bị Ai Khiêng Lên Giường?

    Thái tử biểu ca bị hạ dược, sau đó qua đêm cùng một cô nương trong phủ.

    Kẻ tình nghi có hai người, một là tam tỷ, một là ngũ tỷ.

    Cả hai đều tranh nhau nhận là mình đã cùng biểu ca phát sinh da thịt chi thân.

    Biểu ca quay sang nhìn ta: “Thất muội, muội thấy thế nào?”

    Ánh mắt ta sắc bén, quanh quẩn đi một vòng quanh tam tỷ và ngũ tỷ, nghiêm túc nói: “Ta thấy… chắc là đại thúc đầu bếp trong phòng bếp, bởi vì hôm đó hắn cũng từng đến Đình Vũ Các.”

    Chúng nhân: …

    Đêm đó, biểu ca ôn nhã đoan chính đột ngột xuất hiện trong khuê phòng của ta.

    Hắn bóp lấy cằm ta, cúi người ghé sát, trầm giọng nói: “Nếu muội thật sự không nhớ gì cả, vậy thì để ta giúp muội… hồi tưởng lại một lần.”

    Cứu mạng!

    Ta không muốn hồi tưởng gì hết!

    Hắn là kẻ biến thái thích chơi trò hành hạ đó!

  • Duy Đông

    Năm thứ tư sau khi ly hôn, tôi và Cố Trường Canh gặp lại nhau trong bệnh viện.

    Tôi đến lấy kết quả hồ sơ bệnh án, còn anh đến thăm đứa con trai vừa mới chào đời.

    Tình cờ chạm mặt trong thang máy, không ai chủ động lên tiếng.

    Cho đến khi tôi bước ra ngoài, anh bỗng sải vài bước đuổi theo.

    “Giang Du, em mắc bệnh gì sao? Có cần tôi giúp không?”

    Tôi lắc đầu:

    “Người bị bệnh không phải tôi, mà là con của tôi.”

    Lúc này anh mới chú ý đến cô bé mặc váy hoa đang ngồi trên ghế chờ khám.

    Cô bé cũng ngẩng đầu lên, gương mặt giống anh như đúc, rụt rè nhìn anh.

    Đồng tử của Cố Trường Canh co rút lại:

    “Đây là… con của chúng ta sao?”

    Cho đến tận hôm nay, anh mới phát hiện ra… hóa ra anh vẫn còn một đứa con gái.

  • Bạn Gái Sếp Là Trùm Cuối

    Dùng tên thật để gửi hợp đồng cho sếp, ai ngờ lại bị bạn gái sếp tưởng là thư tình của “tiểu tam”, xé tan tành.

    Sếp gọi điện xin lỗi, còn cô ta thì vẫn giả vờ nũng nịu vu khống:

    “Em chỉ lo cho anh thôi mà, ngày nào anh cũng tăng ca không chịu về nhà, em thật sự không thấy an toàn…”

    “Với lại ai mà biết cô ta có mưu đồ gì không? Tuổi còn trẻ như vậy mà đã làm trợ lý đặc biệt, người hiểu chuyện thì tự hiểu rồi đấy.”

    Sếp bảo tôi đừng để bụng, còn bồi thường gấp ba lần tiền lương, giục tôi nhanh chóng hoàn thiện lại hợp đồng.

    Nhưng đến ba giờ sáng, khi tôi gọi cho sếp để xác nhận bản cuối cùng của hợp đồng, anh ta lại từ chối bắt máy hết lần này đến lần khác.

    Ngày mai là ngày ký hợp đồng, sếp đã dặn tôi dù thế nào hôm nay cũng phải để anh ta xác nhận bản hợp đồng.

    Tôi hết cách, đành đổi điện thoại khác để tiếp tục gọi cho sếp.

    Kết quả, đầu dây bên kia lại vang lên giọng của bạn gái anh ta:

    “Cô phiền đủ chưa vậy? Là người trưởng thành rồi thì có thể giữ chút giới hạn không?”

    “Nửa đêm nửa hôm còn gọi cho chồng tôi, là muốn quyến rũ ai hả?”

    Chưa kịp để tôi mở miệng, điện thoại đã bị dập ngang rồi còn bị chặn luôn.

    Liên lạc với sếp không được, công ty cũng chẳng còn ai.

    Tôi ôm một bụng tức về nhà ngủ, dù sao trời có sập xuống thì cũng không phải rơi trúng tôi.

    Ai ngờ hôm sau, đúng lúc đang ký hợp đồng với đối tác, bạn gái của sếp lại bất ngờ xuất hiện.

  • Bức Tường Mỏng Và Tiếng Cầu Cứu

    VĂN ÁN

    Nửa đêm tôi giúp hàng xóm băng bó vết thương, vậy mà cô ta quay ngược lại tố cáo tôi hành nghề y trái phép.

    Nửa đêm, hàng xóm bị rạch tay, tôi mở hộp cứu thương trong nhà ra, giúp cô ta cầm máu, khử trùng, băng bó.

    Sáng hôm sau, cô ta đệ đơn lên Ủy ban Y tế, tố tôi “hành nghề y trái phép”.

    Tôi không tranh cãi, không biện minh, chỉ lặng lẽ chấp nhận lệnh tạm đình chỉ công tác từ bệnh viện.

    Trong nhóm cư dân, cô ta vênh váo lên mặt:

    “Phải dạy cho mấy con y tá non nớt này một bài học nhớ đời mới được!”

    Năm ngày sau, cha cô ta nghẹn bánh nguyên tiêu, ngạt thở ngay tại chỗ.

    Cô ta đập cửa nhà tôi như điên, gào khóc cầu cứu.

    Tôi đứng sau cánh cửa, giọng bình thản:

    “Tôi đang trong thời gian bị đình chỉ, không thể hành nghề trái phép. Cô đợi xe cấp cứu 120 đi.”

  • Thần Thiếp Không Muốn Làm Hoàng Hậu

    VĂN ÁN

    “Thần thiếp không muốn làm hoàng hậu nữa.”

    “Ừ, vậy thì đi làm tổng quản thái giám đi.”

    “???” Ta trừng mắt, “Lục Tri Viễn, ngươi bị bệnh à?”

    “Hồ nháo! Còn dám gọi thẳng tục danh của trẫm, trẫm lập tức hạ chỉ bây giờ!”

    “Đừng đừng đừng, ý ta là… ta muốn làm thái hậu cơ.”

    “???” Hắn cau mày, “Tô Tiểu Tiểu, nàng muốn mưu hại phu quân đấy à???”

  • Lên Đại Học Gặp Con Riêng Của Ba

    Ngày đầu tiên nhập học đại học, vừa mới quay lại ký túc xá, tôi đã thấy quần áo của mình bị vứt đầy dưới đất, còn trên tủ quần áo thì treo lủng lẳng một cái ổ khóa to đùng.

    Tôi lập tức nổi nóng:

    “Ai làm cái này?”

    Hàn Vân Vân từ tốn đáp lại:

    “Tôi làm đấy. Quần áo tôi nhiều quá, không có chỗ để, nên tôi chiếm luôn tủ của cậu.”

    Cô ta nói như điều hiển nhiên, khiến tôi tức đến mức bật cười:

    “Đồ của tôi, cậu dựa vào đâu mà động vào?”

    “Chỉ vì tôi là con chính thất, còn cậu là con của vợ lẽ!”

    “Cậu nói linh tinh gì vậy?”

    Cô ta chỉ vào bức ảnh trên bàn:

    “Đó là ba cậu, cũng là ba tôi. Tôi là con chính thất, là con gái dòng chính, còn cậu chỉ là con của người đàn bà thứ.”

    “Nếu ở thời cổ đại, mỗi sáng cậu đều phải quỳ xuống chào hỏi tôi. Mau đi lấy nước rửa chân cho tôi đi!”

    Tôi quay người gọi điện cho mẹ:

    “Mẹ, tên chồng hờ của nhà họ Lục có con riêng đấy. Mà con riêng này còn muốn con làm nô tỳ cho nó!”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *