Biểu Ca Thái Tử Bị Ai Khiêng Lên Giường?
Thái tử biểu ca bị hạ dược, sau đó qua đêm cùng một cô nương trong phủ.
Kẻ tình nghi có hai người, một là tam tỷ, một là ngũ tỷ.
Cả hai đều tranh nhau nhận là mình đã cùng biểu ca phát sinh da thịt chi thân.
Biểu ca quay sang nhìn ta: “Thất muội, muội thấy thế nào?”
Ánh mắt ta sắc bén, quanh quẩn đi một vòng quanh tam tỷ và ngũ tỷ, nghiêm túc nói: “Ta thấy… chắc là đại thúc đầu bếp trong phòng bếp, bởi vì hôm đó hắn cũng từng đến Đình Vũ Các.”
Chúng nhân: …
Đêm đó, biểu ca ôn nhã đoan chính đột ngột xuất hiện trong khuê phòng của ta.
Hắn bóp lấy cằm ta, cúi người ghé sát, trầm giọng nói: “Nếu muội thật sự không nhớ gì cả, vậy thì để ta giúp muội… hồi tưởng lại một lần.”
Cứu mạng!
Ta không muốn hồi tưởng gì hết!
Hắn là kẻ biến thái thích chơi trò hành hạ đó!
1
Biểu ca là Thái tử đương triều.
Thân phận tôn quý, ngọc thụ lâm phong.
Lần này đến đây là để điều tra án.
Án vừa tra xong, liền đến phủ chúng ta nghỉ tạm vài hôm.
Kết quả… hắn bị người hạ dược.
Còn cùng người ta – ngủ một giấc.
Sau đó hắn lại rầm rộ đòi tra ra kẻ đã “ngủ” với mình!
2
Ta thật sự choáng váng.
Đúng là người từ kinh thành đến, khác hẳn dân quê chúng ta.
Ở chỗ nhỏ này, ai mà trót “không rõ ràng” với người khác, đều tìm cách giấu đi, sợ người ta biết.
Còn Thái tử biểu ca thì như sợ thiên hạ không biết ấy!
Nói thật, hắn có nghĩ thân thể mình đáng giá đến thế sao?
Trong Đông cung, phi tần thiếp thất không đến mười người thì cũng tám.
Lại còn có Thái tử phi – chính là đại tỷ của ta.
Ngoài ra còn hai vị Trắc phi nữa.
Những người khác thì ta chẳng rõ.
Nói cho cùng, hắn cũng chỉ là một quả dưa héo mà thôi.
3
Có hai người đến tự thú.
Một là tam tỷ ta.
Chúng ta cùng chung một phụ thân.
Nàng là con chính thất, còn ta là con thiếp.
Người thứ hai là ngũ tỷ, nữ nhi của đại bá.
Khi chính mẫu thấy tam tỷ đứng ra nhận tội, suýt nữa thì tức đến ngất đi.
Ta cũng hận sắt chẳng thành thép mà trừng tam tỷ một cái.
Ngủ với hắn thì có gì mà đáng tự hào chứ?!
Tam tỷ lại vênh váo như thể mình sắp nhập chủ Đông cung, trở thành Thái tử phi rồi.
Huống hồ – Thái tử phi vốn dĩ đã có rồi!
Dù cho chưa có thì chuyện nam nữ chưa thành thân đã dan díu cũng đủ khiến người ta cười chê suốt đời!
Thật không hiểu họ đang mưu tính điều gì.
4
Tam tỷ nói, đêm qua nàng mang canh đến cho Thái tử biểu ca rồi rời đi.
Nhưng đi được nửa đường, nàng lại quay lại, muốn hỏi xem canh có hợp khẩu vị hay không.
Tam tỷ vừa khóc vừa kể: “Không ngờ khi ta quay lại, Thái tử biểu ca đã hóa thành sói… hu hu hu…”
Vừa nói, nàng vừa từ trong khăn len lén ngó biểu ca một cái.
Khóc đến nỗi giả tạo lộ liễu.
Rồi nàng bỗng òa lên: “Thiếp không muốn sống nữa!”
Phụ thân ta quát: “Đủ rồi! Lão Ngũ, con nói đi!”
5
Ngũ tỷ dịu dàng yếu ớt, nhẹ giọng thưa: “Thiếp đến là để xem biểu ca có lạnh không, định may cho người một bộ áo mới.”
“Không ngờ tới Đình Vũ Các lại chẳng thấy bóng dáng hạ nhân nào, thiếp thấy kỳ quái, sợ biểu ca xảy ra chuyện nên mới bước vào nhìn thử.”
Nàng ta ra vẻ lo lắng như thể còn đắm chìm trong cảnh tượng đêm qua.
“Chỉ thấy biểu ca mặt đỏ như gấc, cả người nóng rực như tôm luộc.”
“Thiếp nghe nói nam nhân nếu trúng loại dược kia mà không… thì sẽ ảnh hưởng cả đời.”
“Nên thiếp mới… thiếp cũng không muốn sống nữa!”
Hai người đều có lời khai như nhau.
Không có bằng chứng gì để xác minh.
6
Thái tử biểu ca nói hắn thần trí mơ hồ, không nhớ được là ai.
Không khí lập tức trầm mặc.
Tổ mẫu chậm rãi lên tiếng: “Hay là thu nhận cả tam nha đầu lẫn ngũ nha đầu vào Đông cung đi?”
Hoàng hậu cũng từng nói sẽ chọn vài cô nương trong nhà đưa vào hầu hạ Thái tử.
Lý do rất đơn giản.
Đại tỷ và biểu ca thành thân ba năm, chỉ sinh được một nữ nhi.
Nghe đồn khi sinh nở đã tổn thương thân thể, cả đời khó mà mang thai lần nữa.
Có lời đồn trong cung từng xảy ra cung đấu,
Kẻ khác sợ đại tỷ sinh được hoàng tử nên đã ngầm ra tay hãm hại.
Hoàng hậu đương nhiên không cam tâm để nhà mẹ đẻ thất thế, nên mới muốn chọn thêm người.
Chỉ là vẫn chưa chọn được ai thích hợp.
Song, Thái tử biểu ca lại thẳng thừng từ chối.
Hắn nói: “Ngoại tổ mẫu, phụ hoàng đã sớm có lòng dè chừng nhà họ Tạ, nếu giờ lại đưa thêm hai nữ nhi nữa vào Đông cung, chỉ e không ổn.”
7
Bầu không khí chợt rơi vào căng thẳng.
Ta len lén ngáp một cái.
Bỗng nhiên, Thái tử biểu ca hỏi: “Thất muội, muội thấy thế nào?”
Mọi người nhất loạt nhìn về phía ta.
Tam tỷ lập tức chen vào: “Đúng đó, Thất muội, muội chẳng phải từng viết thoại bản sao? Nghe nói còn kiếm được không ít ngân lượng, mau suy luận thử xem!”
Ta quả thực từng viết thoại bản.
Nhưng…
Ta ngập ngừng: “Thoại bản của ta toàn xác chết, mà còn là xác chết nói chuyện được.”
“Nơi này lại không có cái xác nào cả.”
Tác phẩm của ta tên là《Xác Chết Biết Nói》.
8
Ngũ tỷ nói: “Muội coi bọn ta như xác chết là được rồi.”
“Xác chết của muội biết nói, chẳng lẽ người sống chúng ta lại không biết nói hay sao?”
Đại bá ta vậy mà cũng lên tiếng: “Tiểu Thất, mau phân tích thử xem.”
Đại bá chính là fan trung thành của thoại bản ta viết.
Ta đành giả vờ cao thâm, xoa cằm ra vẻ nghiêm túc, chậm rãi đi vòng quanh Tam tỷ và Ngũ tỷ một lượt.
Ban đầu ta còn định quay quanh Thái tử biểu ca một vòng nữa.
Nhưng dưới áp lực khí tràng của hắn, ta không dám đến gần.
Trầm ngâm hồi lâu, ta nói: “Kỳ thực còn một người nữa rất khả nghi.”
Mọi người đồng loạt chấn động.
Đại bá vỗ bàn: “Thấy chưa, Tiểu Thất đúng là lanh lợi! Mau nói xem là ai?”
9
Ta nghiêm giọng: “Là đại thúc đầu bếp trong phòng bếp.”
“Tối qua, đại thúc cũng từng đến Đình Vũ Các của Thái tử biểu ca.”
Chúng nhân: ……
Phụ thân ta nói: “Con lui xuống đi.”
Ta gật đầu, trịnh trọng đáp: “Chuyện này, có chút nan giải.”
Thái tử biểu ca nói: “Thất muội, sao không nghĩ thêm chút nữa?”
Ta ngẩng lên nhìn hắn.
Ánh mắt hắn như muốn nhìn thấu tâm can ta.
Ta lập tức tránh né ánh nhìn đó, nghiêm túc nói: “Vậy thần nữ suy xét thêm chút nữa.”
Ta nhìn sang Tam tỷ và Ngũ tỷ: “Hai tỷ hãy thử nói xem trên người Thái tử biểu ca có dấu vết gì đặc biệt, đoán đúng thì hẳn là thật rồi.”
Ta bảo họ viết riêng ra giấy.
Kết quả là chẳng ai chịu viết.
Tam tỷ nói: “Lúc đó thiếp chỉ biết khóc, nào còn nhìn được gì.”
Ngũ tỷ nói: “Thiếp thì… xấu hổ quá, không dám nhìn.”
Thái tử biểu ca lại nói: “Cũng có lý.”
“Trên người nàng ấy chắc hẳn vẫn còn vết tích.”
“Bảo người khám qua thân thể là rõ.”
10
Chính mẫu lên tiếng: “Nữ tử chưa cưới mà bị kiểm thân như vậy, còn ra thể thống gì nữa?”
“Điện hạ, chi bằng việc này nên bàn bạc kỹ hơn thì hơn.”
Các bậc trưởng bối khác cũng tán đồng.
Ta thở phào một hơi.
Ta tuyệt đối không muốn bị người ta khám xét.
Thật quá nhục nhã.
Vụ án tạm rơi vào bế tắc.
Mọi người ai nấy đều về phòng.
Về đến viện, ta vội lấy cao dán bôi vào chỗ bầm tím trên người.
Rồi lập tức nằm xuống ngủ bù một giấc.
Chiều còn phải mang áo đến cho Từ Nham Thanh nữa.
Trời dần trở lạnh, chàng đang học ở thư viện, không thể để nhiễm hàn.
Ta cố ép mình nghĩ đến Từ Nham Thanh để xua đi những ký ức đêm qua.
Nhưng lại không tránh được việc nghĩ đến – Giá như có thể quay ngược thời gian, ta nhất định sẽ không bước chân vào Đình Vũ Các.
Đáng tiếc, thời gian không thể đảo ngược.
11
Không ăn trưa.
Ta ngủ luôn một mạch.
Chiều đến, ta dẫn theo nha hoàn, mang hai bộ áo bông, hai chiếc áo dài đến thư viện cho Từ Nham Thanh.
Khi đến cổng phụ lại vô tình gặp Thái tử biểu ca.
Chúng ta thi lễ.
Hắn mỉm cười nói: “Trong nhà không cần đa lễ.”
“Thất muội định đi đâu đó?”
Ta kính cẩn thưa: “Bẩm điện hạ, thần nữ đến thư viện.”
“Vị hôn phu của thần nữ hiện đang học tại đó, thần nữ muốn mang y phục đến cho chàng.”
Hắn gật đầu: “Đi cùng đi, trẫm cũng định đến thư viện xem một chút.”
Ta liếc nhìn cỗ xe hoa lệ của hắn, định từ chối.
Nhưng hắn đã lên xe mất rồi.
Nam nữ độc thân chung xe thế này…