Trên Mây Xanh

Trên Mây Xanh

Tôi đã chăm sóc cho Đoàn Vũ, người bị mù, suốt 5 năm trời, từng li từng tí đều lo chu toàn.

Vậy mà chỉ sau hai năm anh ta hồi phục thị lực, đã lạnh lùng đề nghị ly hôn với tôi.

Anh ta đưa cho tôi một chiếc thẻ ngân hàng với số dư dài đến mức đếm không xuể.

“Xin lỗi, Nam Sương,” anh nói, “tôi chỉ biết ơn em, chứ không có tình yêu.”

“Cầm lấy số tiền này đi, đây là điều duy nhất tôi có thể đáp lại cho em.”

Trước sự tuyệt tình của Đoàn Vũ, ai nấy đều nghĩ tôi sẽ suy sụp.

Nhưng tôi chỉ khẽ thở phào một hơi, nhận lấy thẻ ngân hàng, rồi không chút do dự mua vé máy bay ra nước ngoài vào ngày hôm sau.

Bọn họ không biết, phần “thù lao” cho năm năm chăm sóc Đoàn Vũ, tôi đã nhận được từ lâu rồi.

Thứ đó còn hữu dụng hơn cả tiền.

Nếu không có gì bất ngờ, lần gặp lại tiếp theo giữa tôi và Đoàn Vũ… có lẽ sẽ là trên bảng xếp hạng tỷ phú toàn cầu Forbes.

1

Ngày Đoàn Vũ đề nghị ly hôn là một buổi chiều vô cùng bình thường.

Trong ánh đèn lờ mờ, anh đưa tôi một chiếc thẻ ngân hàng, giọng nói phẳng lặng, như thể đang thảo luận một thương vụ quá đỗi tầm thường.

“Nam Sương, chúng ta ly hôn đi.”

“Cảm ơn em vì bao năm qua đã chăm sóc cho anh. Em cầm lấy chiếc thẻ này đi, mật khẩu là sinh nhật của em.”

Giống như một người què chân sau khi hồi phục sẽ lập tức vứt bỏ cây nạng của mình.

Đoàn Vũ sau khi lấy lại thị lực cũng chẳng ngần ngại vứt bỏ người vợ từng chứng kiến hết thảy những bất lực, khốn cùng của anh.

Chiếc thẻ ngân hàng này, chính là thứ mà anh cho là “phần bù đắp” tốt nhất dành cho tôi.

Tôi nhận lấy chiếc thẻ lạnh lẽo ấy, đầu ngón tay khẽ chạm vào mặt thẻ trơn nhẵn.

Ánh mắt không tự chủ được mà dừng lại nơi đôi mắt sáng quá mức của Đoàn Vũ.

Thật sự… sáng rực rỡ.

Giống như hai viên đá obsidian đã được mài giũa cẩn thận, đôi mắt ấy phản chiếu ánh sáng trong trẻo từ khung cửa sổ của văn phòng, soi rõ gương mặt tôi đang bình thản không gợn sóng.

Nhưng tôi… lại nhớ đến dáng vẻ khi đôi mắt ấy còn mù lòa.

Năm năm trước, cũng tại căn phòng ngủ này, tôi đã cùng Đoàn Vũ trải qua quãng thời gian tăm tối nhất đời anh.

Lúc ấy, Đoàn Vũ đã hoàn toàn buông xuôi.

Anh không chịu ăn uống, không chịu uống thuốc, không chịu tiếp nhận bất kỳ điều gì.

Giống như một đứa trẻ cố chấp, anh dùng cách tự tổn thương mình để phản kháng lại cả thế giới.

Anh khước từ sự quan tâm của mọi người, căm hận thế gian, gào thét lên án ông trời bất công.

Ngày nào cũng không là bùng nổ thì là điên dại.

Đó là quãng thời gian tuyệt vọng nhất trong suốt hơn hai mươi năm sống của Đoàn Vũ.

Lúc mới biết mình bị mù, dù hụt hẫng, anh vẫn chưa từng có ý định từ bỏ.

Anh vẫn kiên trì phối hợp với bác sĩ, tích cực điều trị.

Nhưng bất kể anh có nỗ lực ra sao, chỉ ba tháng sau, người chú họ của anh đã nhân cơ hội chiếm đoạt quyền điều hành công ty từ tay anh, dưới danh nghĩa được gia tộc ủng hộ.

Dù từng là trưởng tôn xuất sắc nhất nhà họ Đoàn, là người thừa kế không cần tranh cãi, thì từ lúc trở thành một kẻ mù, anh cũng chỉ mất đúng ba tháng để bị gia tộc vứt bỏ.

Bởi vì một kẻ mù, dù có tài giỏi đến đâu… cũng chỉ là đồ phế thải trong mắt bọn họ.

Thế là, tất cả đều bỏ rơi Đoàn Vũ.

Kể cả chính bản thân anh cũng từ bỏ chính mình.

Ngoại trừ tôi.

Anh tuyệt thực, tôi liền ép anh ăn.

Anh đập phá đồ đạc, tôi lặng lẽ đi phía sau dọn dẹp.

Anh có ý định tự sát, tôi liền không rời nửa bước, ngày đêm túc trực bên cạnh.

Tôi dạy anh dùng gậy cho người khiếm thị.

Lúc đầu anh vụng về va vào cạnh bàn, tường nhà, rồi giận dữ ném gậy đi.

Tôi lại nhặt lên, nhét trở lại tay anh, nắm lấy tay anh, từng lần từng lần một, dắt anh làm quen với mọi ngóc ngách trong căn nhà.

“Đây là bàn, đi thẳng ba bước là đến sofa, rẽ trái là phòng làm việc…”

Dù Đoàn Vũ kháng cự thế nào, phản kháng dữ dội ra sao, giọng tôi vẫn luôn đều đều, bình tĩnh như đang đọc bản tin thời tiết.

Đêm khuya, anh thường đột nhiên bật dậy, la hét, mồ hôi lạnh thấm ướt cả áo ngủ.

Tôi ngồi bên giường, trò chuyện cùng anh cho đến khi anh yên giấc trở lại.

Khi tính khí anh tồi tệ nhất, anh sẽ không kiêng nể gì mà mắng tôi thậm tệ.

“Nam Sương! Nhìn tôi giờ chẳng khác gì một con chó sống nhục nhã trước mặt em! Em thấy mãn nguyện lắm đúng không?!”

“Chẳng phải em cũng chỉ vì tiền của nhà họ Đoàn mới chăm sóc tôi thôi sao? Một con chó hoang đầy mưu đồ, còn giả bộ lương thiện, dịu dàng, ghê tởm!”

“Cút! Tôi không muốn nghe thấy tiếng em nữa!”

Tôi chưa từng cãi lại, cũng chẳng bao giờ rơi nước mắt.

Chỉ lặng lẽ đứng đó, đợi anh trút giận xong, rồi đưa cốc nước đến bên tay anh.

Anh như một con nhím, toàn thân đầy gai, dùng những chiếc gai ấy để xua đuổi tất cả.

Còn tôi… lại là người dùng tay không ôm lấy con nhím ấy.

Để mặc những chiếc gai đâm vào da thịt, máu chảy đầm đìa…Vẫn không hề lùi bước.

2

Tại sao tôi không lùi bước?

Bởi vì… những lời Đoàn Vũ nói, thật ra anh không hề sai.

Anh nói đúng.

Tôi thực sự không đơn thuần, cũng chẳng hề vô tư như vẻ ngoài.

Dù cuộc sống mỗi ngày trong nhà họ Đoàn, phải đối mặt với một kẻ mù tâm tính thất thường chẳng dễ chịu gì, nhưng nếu so với những tháng ngày tôi từng sống trong nhà họ Nam, thì nơi này chính là thiên đường.

Mẹ tôi – Tống Thanh Vân.

Từng là viên ngọc quý được nâng niu của gia tộc Tống, một trong Tứ đại thế gia danh giá nhất thủ đô.

Mẹ vừa xinh đẹp, vừa tài giỏi, tính tình lại kiêu ngạo thanh cao, là hình mẫu lý tưởng trong mắt vô số công tử quyền quý.

Nhưng mẹ lại mù quáng mà đem lòng yêu cha tôi – Nam Kiến Minh.

Một kẻ chẳng có gì trong tay, chỉ nhờ vào gương mặt tuấn tú và cái đầu đầy toan tính.

Mẹ bỏ ngoài tai sự phản đối dữ dội của ông bà ngoại, thậm chí lấy chuyện đoạn tuyệt quan hệ để uy hiếp, quyết tâm gả cho ông ta.

Sau khi kết hôn, Nam Kiến Minh dựa vào sự ủng hộ vô điều kiện của mẹ, và nguồn tài nguyên dồi dào từ nhà họ Tống, mà không ngừng thăng tiến.

Ông ta dùng những lời đường mật và lời hứa giả dối để dần dần thâu tóm tài sản nhà họ Tống, cuối cùng nắm giữ toàn bộ quyền lực trong tay.

Rồi đến sinh nhật 6 tuổi của tôi, mẹ qua đời.

Tất cả mọi người đều cho rằng đó là một tai nạn.

Chỉ có tôi biết… không phải như vậy.

Bởi vì chưa đầy hai năm sau ngày mẹ mất, ông bà ngoại tôi cũng lần lượt qua đời vì thương tâm và bệnh tật.

Nhà họ Tống… hoàn toàn rơi vào tay Nam Kiến Minh.

Vào sinh nhật 10 tuổi của tôi, cha không chuẩn bị bánh kem.

Thay vào đó, ông ta mang về một cặp mẹ con.

Cô bé tên là Nam Ương, nhỏ hơn tôi hai tuổi, mới chỉ tám tuổi, rụt rè nép sau lưng người phụ nữ kia.

Thế nhưng, đôi mắt của con bé – giống hệt với cha tôi – lại không hề e dè.

Nó tò mò, xen lẫn soi xét, nhìn tôi chằm chằm.

Nhìn vào căn nhà vốn dĩ thuộc về tôi và mẹ tôi.

Kể từ ngày hôm đó, nhà họ Nam trở thành địa ngục của tôi.

Dì kế bề ngoài thì tỏ ra dịu dàng, hiền hậu với tôi, nhưng sau lưng lại chẳng tiếc lời cay độc, soi mói từng ly từng tí.

Còn Nam Ương thì càng ghét tôi ra mặt, xem tôi như cái gai trong mắt, cái đinh trong thịt.

Không được ăn no, mặc đủ là chuyện thường ngày.

Tôi chỉ có thể mặc những bộ đồ cũ bạc màu vì giặt quá nhiều, lén lút ăn cơm thừa nguội lạnh trong bếp.

Khi còn nhỏ, Nam Ương thường cố ý phá hỏng đồ của tôi, rồi vu oan, khiến tôi bị cha mắng té tát mà chẳng cần biết đúng sai.

Lên học, cô ta bắt đầu lôi kéo bạn học cùng nhau cô lập tôi, bắt nạt tôi, cướp đồ của tôi, tung tin đồn bậy bạ về tôi.

Còn người cha “tốt bụng” của tôi thì giả vờ không thấy, thậm chí còn tỏ ra hài lòng.

Dù sao thì, một đứa con gái mang dòng máu nhà họ Tống, lại có thể biết một vài bí mật, đúng là cái gai trong mắt ông ta.

Và rồi, Nam Ương, người từng là thanh mai trúc mã của Đoàn Vũ, đã được định sẵn sẽ đính hôn với anh, ngay khi biết anh trở thành người mù, bị gia tộc ruồng bỏ, liền xem mối tình đó như vết nhơ trong quá khứ.

Thế là phần quá khứ mà cô ta căm ghét ấy, được gán sang tôi.

Không ai hỏi tôi có đồng ý hay không, tôi bị xem như món hàng, bị gửi đến nhà họ Đoàn như một món quà bồi thường vì Nam Ương hủy hôn.

Nhưng tôi cam tâm tình nguyện.

Ở nơi từng gọi là “nhà” kia, tôi sống không khác gì con chuột cống, thấp hèn và tuyệt vọng.

Còn ở nhà họ Đoàn, dù mọi người có xem thường tôi, phớt lờ tôi, it nhất họ không tổn thương tôi, không hành hạ tôi.

Vậy nên, những lời cay nghiệt của Đoàn Vũ, so với những đòn roi và sỉ nhục mà tôi từng gánh chịu từng ngày ở nhà họ Nam, chẳng đáng là gì.

Hơn nữa, nơi này… có thứ tôi muốn có.

3

Đoàn Vũ thật ra cũng không hành hạ tôi được bao lâu.

Mùa đông đầu tiên tôi ở bên anh, thiệp mời tiệc cuối năm của nhà họ Đoàn được gửi đi như tuyết rơi, phủ kín khắp giới thượng lưu.

Chỉ duy nhất… không có tên người cháu đích tôn từng rực rỡ nhất – Đoàn Vũ.

Nhưng những tin tức tàn nhẫn hơn lại nối tiếp ập đến.

Cha mẹ anh – hai người từng vô cùng tự hào về anh, giờ lại xem anh như đồ bỏ đi – đang tích cực chuẩn bị mang thai, dự định sinh một đứa con khỏe mạnh để kế thừa gia nghiệp, tiếp nối hương hỏa.

Hôm đó, không biết anh nghe tin từ đâu, đã uống thuốc tự sát.

Anh được đưa vào bệnh viện, giành giật sự sống suốt ba ngày mới tỉnh lại.

Tỉnh rồi, anh lại từ chối uống thuốc, không chịu ăn uống gì cả.

Tôi vừa bưng bát thuốc đến gần, anh đã vung tay hất mạnh, làm bát thuốc vỡ tan dưới đất!

“Choang!”

Mảnh sứ văng khắp nơi, thuốc đổ tràn sàn nhà.

“Cút! Cút đi cho tôi!”

Anh gào lên, gần như mất kiểm soát, hai tay vung loạn trong không khí, rồi vì quá kích động mà ngã nặng xuống nền.

Tôi chỉ đứng yên nhìn anh, không bước đến đỡ, chỉ lặng lẽ ngồi xuống thu dọn mớ hỗn độn dưới đất.

Sự im lặng của tôi dường như càng khiến anh tức giận.

Anh đột ngột ngẩng đầu lên, giọng khàn đặc, đầy oán độc:

“Có phải em đã biết từ lâu rồi không?”

“Biết tôi bị cha mẹ mình ruồng bỏ như đồ phế thải, sống không bằng em, có phải em cũng đang cười thầm trong bụng không?”

“Cảm thấy tôi đáng đời, đúng không?”

“Nam Sương! Em nói gì đi chứ!”

Anh đấm mạnh xuống nền gạch lạnh lẽo, phát ra tiếng vang nặng nề.

“Em không phải giỏi nhất khoản giả vờ sao? Giờ thì sao lại câm lặng? Hay là đến cả diễn trò với tôi, em cũng thấy không đáng nữa rồi?”

Tôi dừng tay, ngẩng đầu lên, bình tĩnh đối diện với ánh mắt vô định nhưng chất chứa đau đớn của anh.

Mảnh thủy tinh vỡ phản chiếu ánh nắng mùa đông yếu ớt rọi qua khung cửa sổ, le lói lóe sáng.

Tựa như lòng kiêu hãnh đang gần tan vỡ của anh lúc này.

Tôi biết rõ, lúc này chính là khoảnh khắc mong manh nhất của Đoàn Vũ.

Dễ bị hủy diệt, nhưng cũng dễ từ đáy vực mà bật dậy.

Anh sẽ hoàn toàn suy sụp hay đứng dậy làm lại từ đầu – điều đó… phụ thuộc vào một lời của tôi.

“Cười?”

Tôi khẽ nhắc lại từ ấy.

“Đoàn Vũ, anh nghĩ giờ anh còn điều gì đáng để tôi phải cười thầm sao?”

Similar Posts

  • Trả Thù Bằng Tài Năng

    Tôi từ bỏ offer đỉnh cao ở Phố Wall, trở về nước làm trâu làm ngựa cho công ty khởi nghiệp của bạn trai suốt ba năm, cuối cùng cũng chờ được đến ngày công ty lên sàn, gõ chuông niêm yết.

    Trong tiệc mừng công ty, ánh đèn rực rỡ, bạn trai tôi công khai tuyên bố trước đám đông.

    Một nữ kỹ sư chẳng mấy ai để ý, cấp dưới của tôi, mới chính là vị hôn thê thật sự của anh ta.

    Cô ta dựa vào vai bạn trai tôi đầy nũng nịu, ngẩng đầu cụng ly với tôi, ánh mắt đắc ý:

    “Chị Tâm, cảm ơn chị vì từng dòng code suốt ba năm qua. Tất cả thành quả đó giờ đã ghi tên vào bằng sáng chế của em rồi.”

    “À đúng rồi, căn nhà cũ chị từng bán để cứu nguy tài chính, giờ là nhà tân hôn của tụi em.”

    Bạn trai tôi, người tôi đã yêu suốt bảy năm, giờ đây lại nhìn tôi bằng ánh mắt đầy thương hại:

    “Tâm Tâm, giữa chúng ta chỉ là ân nghĩa, không phải tình yêu. Đây là ba triệu, em cầm lấy mà bắt đầu cuộc sống mới đi.”

    Tôi nhận lấy tấm chi phiếu, dưới muôn vàn ánh mắt xung quanh, xé nó thành từng mảnh vụn.

    Tôi có năng lực đưa các người lên sàn, cũng có đủ bản lĩnh khiến các người phá sản!

  • Trọng Sinh, Tôi Chọn Bác Sĩ Không Chọn Tổng Tài

    Tôi và Lâm Vũ Huyền đã bên nhau gần cả cuộc đời, có một trai một gái, cùng nhau đi đến lễ kỷ niệm 50 năm ngày cưới.

    Trước lúc qua đời, con trai hỏi anh có điều ước gì không.

    “Chờ ba chết rồi, hãy chôn ba cùng với dì nhỏ của con. Đó là tâm nguyện duy nhất của ba trong đời này.”

    Cả hội trường im lặng, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi, đầy thương cảm.

    Tôi khẽ gật đầu: “Thì cứ làm theo lời anh ấy đi.”

    Người ta bắt đầu bàn tán sau lưng, nói rằng tôi sống cả đời chăm chồng dạy con, cuối cùng lại không giữ được trái tim người đàn ông mình yêu, trở thành trò cười cho thiên hạ.

    Nhưng họ không biết rằng, nếu có kiếp sau, tôi tuyệt đối sẽ không lấy Lâm Vũ Huyền nữa.

    Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về ngày tổ chức đám cưới.

  • Thanh Xuân Bị Đ Ánh C Ắp

    Năm năm mươi tuổi, tôi phát hiện mình mới là thiên kim tiểu thư thật sự của hào môn.

    Lúc đó, tôi vừa mới thay tã cho cháu xong, dọn dẹp hết đống bát đũa chồng chất trong nhà.

    Trên tivi đang phát bản tin liên tục về việc vị đại gia giàu nhất tỉnh đang tìm kiếm cô con gái bị thất lạc từ 50 năm trước.

    Chiếc ngọc bội nhận thân đó, tôi nhận ra ngay.

    Chính là món đồ mà năm xưa chồng tôi – Cố Quan Vân – lừa tôi đem đi cầm cố để trả nợ nặng lãi.

    Mà năm đó, người được nhà họ Lục tìm về, nhận làm thiên kim thật sự chính là thanh mai trúc mã của anh ta – Lục Minh Châu.

    Ba mươi năm sau, ông cụ nhà họ Lục mắc bệnh nặng, cần truyền máu mới phát hiện ra: Lục Minh Châu hoàn toàn không phải là con gái ruột.

    Và ngay khoảnh khắc đó, tôi mới biết thân phận thật của mình.

    Tôi nôn nóng muốn quay về nhận thân.

    Cố Quan Vân lại cản tôi: “Năm đó Minh Châu bị bệnh nặng, chúng ta thật sự không còn cách nào khác nên mới để cô ấy giả mạo em.”

    “Nhưng bây giờ Minh Châu đã sống ở nhà họ Lục suốt 30 năm, em quay về nhận thân lúc này, cô ấy sẽ bị giới thượng lưu đàm tiếu thành cái gì chứ!”

    “Chu Muội, em năm mươi tuổi rồi, còn ham danh ham lợi làm gì nữa? Mình sống yên ổn cùng cả nhà không tốt sao?”

    Ngay cả con trai tôi – Cố Tử Nhiên – cũng khinh khỉnh nói: “Mẹ đừng làm loạn nữa, mẹ già rồi còn muốn nhận thân gì nữa? Không thấy xấu hổ à?”

  • Aa Kiểu Lưu An An

    Thực tập sinh mới đến – Lưu An An – rất thích treo câu “chia đôi AA” ở cửa miệng.

    Chuyến công tác đặt phòng đôi, tôi tạm ứng trước sáu ngàn tệ.

    Cô ta chủ động đi báo cáo tài vụ, tính chia đôi AA xong không đưa tôi một xu nào.

    “Chị về khách sạn sớm hơn em, mỗi ngày nhiều hơn em bốn tiếng.”

    “Chị cao hơn em, ăn cũng nhiều hơn, đi taxi chiếm nhiều chỗ hơn.”

    “Còn có phí em giúp chị gọi taxi nữa chứ.”

    Sau đó, tôi dẫn cô ta làm dự án, cô ta chỉ lo in tài liệu và đặt đồ ăn, nhưng lại tự tin đòi chia đôi tiền thưởng.

    “Chị ơi, dự án này hai ta cùng làm, thưởng cũng phải chia đôi, mỗi người năm trăm ngàn mới công bằng.”

    Đồng nghiệp khuyên tôi nên bao dung hơn, nói cô ấy từ vùng núi ra ngoài không dễ dàng gì.

    Cho đến khi cô ta tự ý sửa phương án khiến một dự án khác xảy ra sai sót, phải bồi thường ba trăm ngàn.

    Cô ta đỏ mắt nói với tôi: “Chị ơi, trách nhiệm mình chia đôi AA đi. Lương chị cao, chị trả ba trăm ngàn, em đi xin lỗi bên A là được chứ?”

    Tôi đã từ chối đề nghị hoang đường đó.

    Trong lúc cãi nhau, cô ta đẩy tôi rơi từ ban công tầng 18 xuống.

    Còn những đồng nghiệp từng khuyên tôi rộng lượng, thì đang cầm tiền thưởng của tôi bật sâm panh cười lớn trên bãi biển Bali.

    “Giang Cẩm Ý này đúng là không có tí gánh vác nào, có chuyện là sụp đổ tâm lý, nhưng mà cô ta tự nhảy lầu chết cũng tốt.”

    Mở mắt ra lần nữa, tôi quay về ngày mà cô ta đến đòi hóa đơn khách sạn để đi báo cáo.

    Lần này, tôi sẽ cho tất cả mọi người cùng nếm thử “niềm vui chia đôi AA” với Lưu An An.

  • Trả Lại Những Thứ Thuộc Về Tôi

    Năm thứ ba sau khi tôi bị hủy hoại cổ họng,tôi trở thành con chim hoàng yến của Phó Nguyên Thần.

    Anh ta nhốt tôi trong nhà, bắt tôi làm người thay thế Tống Thời Tuyết.

    Sau đó, anh ta cùng đám anh em chơi trò thử thách lớn và thua cuộc,tôi bị gọi đến KTV, bọn họ bắt tôi — một đứa câm — phải hát trước mặt mọi người ca khúc mới của Tống Thời Tuyết.

    Khi chiếc micro bị ép nhét vào tay tôi,tôi cố nén nước mắt, đứng dưới ánh đèn chói lóa,nhìn rõ vẻ mặt giễu cợt giống hệt nhau của Phó Nguyên Thần và lũ bạn hắn.

    Anh ta dường như đã quên,

    ngày đó, chính tôi vì cứu anh ta và Tống Thời Tuyết khỏi đám cháy mà bị hỏng cổ họng.

    Trong lúc hoảng loạn, tôi chợt nhớ đến tin nhắn mấy ngày trước:

    “Bác sĩ nói, giọng em có thể hồi phục rồi. Những gì họ nợ em, cũng đến lúc phải đòi lại.”

    “Tống Thanh Việt, đừng sợ, anh trai về rồi, sẽ chống lưng cho em.”

  • Ngày Sinh Trong Bão Tố

    Ngày dự sinh lại trúng ngay lúc chồng tôi đi công tác.

    Tôi đành một mình bắt taxi đến bệnh viện, ai ngờ giữa đường bị nguyên một hàng xe Ferrari chắn ngang lối.

    Tài xế nghe tôi nói đứa bé trong bụng đã sắp chui ra, cuống quýt bóp còi inh ỏi, rồi liều mạng luồn lách phá vòng vây mới thoát ra được.

    Cắn răng chịu đau cho đến khi vào bệnh viện, tôi chưa kịp thở thì một sản phụ lao tới túm tóc tôi, giáng xuống mặt tôi hàng chục cái tát.

    “Đồ tiện nhân! Giành làn đường với tôi chưa đủ, giờ còn tranh cả suất sinh con với tôi à!”

    “Không sợ sinh ra đứa trẻ không có hậu môn chắc!”

    Một dòng nước ấm nhầy nhụa bất ngờ trào ra dưới thân, tôi cố gắng giữ bình tĩnh.

    “Chị gái, tôi đã đặt lịch với bác sĩ Vương từ trước.

    Hơn nữa, tôi vừa vỡ ối, chị có thể chờ một chút hoặc tìm bác sĩ khác.”

    Nhưng cô ta không nghe, còn tung một cú đá khiến tôi ngã sõng soài xuống đất.

    “Cô dám bắt tôi chờ? Trong bụng tôi là con trai độc nhất của tổng giám đốc Tập đoàn Càn Nguyên!

    Nếu tôi xảy ra chuyện, đừng nói đứa con cô, cả nhà cô cũng đừng mong sống!”

    Cô ta quát lớn.

    “Còn đứng đó làm gì? Đợi nó đẻ xong chắc?”

    Ngay lập tức, một nhóm vệ sĩ da đen xông tới ghì chặt tôi xuống.

    Cơn đau dữ dội khiến tử cung tôi co thắt liên hồi, toàn thân run lẩy bẩy.

    Tổng giám đốc Càn Nguyên… chẳng phải chính là chồng tôi, Chu Từ Khiêm sao?

    Gánh gạch chẳng ra hồn, làm tổng tài cũng chẳng xong!

    Giờ còn học ai không học, lại học nuôi bồ nhí!

    Anh ta thật nghĩ nhà họ Giang tôi dễ bắt nạt chắc?

    Tôi nghiến răng, bấm mạnh vào nút trên sợi dây chuyền.

    “Ba, đội người ba nuôi suốt mười năm… đã đến lúc dùng rồi!”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *