Giấc Mộng Phai Nhạt

Giấc Mộng Phai Nhạt

Thang máy đột nhiên gặp sự cố, rơi xuống với tốc độ cực nhanh.

Tôi vừa cố giữ thăng bằng, vừa chú ý đến người phụ nữ đang mang bầu bên cạnh, liền đỡ cô ta một tay.

Sau khi thang máy dừng lại, tôi bị ai đó đẩy mạnh một cái.

Người đẩy tôi chính là cô gái trẻ xinh đẹp mà tôi vừa mới tốt bụng đỡ một tay khi nãy.

Cô gái đó đang mang thai bảy tám tháng, vẻ mặt hống hách: “Tránh xa tôi ra, đừng giành oxy của con tôi, nếu con tôi có chuyện gì, tôi sẽ khiến cô không sống yên đâu đấy.”

Quay đầu khóc lóc gọi điện mách: “Chồng ơi, thang máy công ty các anh bị hỏng rồi, mau đến cứu em và con đi.”

Ai ngờ nửa tiếng sau, người xuất hiện lại chính là ông chồng yêu tôi tha thiết, nói trưa nay bận không thể ăn cơm cùng tôi – Kỷ Hàn Thanh.

1

Kỷ Hàn Thanh chạy vội vào đại sảnh công ty, tóc tai vốn được chải chuốt gọn gàng giờ bị gió thổi rối tung.

Dừng lại rồi mà anh vẫn còn thở hổn hển, vẻ mặt hiện rõ sự lo lắng có thể thấy bằng mắt thường.

Trông anh giống như vừa dứt điện thoại liền chạy vội từ buổi tiệc đến, trán ướt đẫm mồ hôi.

Rõ ràng là chạy rất gấp mà còn chưa kịp cởi áo khoác, vẫn mặc nguyên bộ vest công sở do tôi mua tặng.

Tôi cứ tưởng anh đến vì lo lắng cho tôi, nhưng tôi hoàn toàn chưa hề báo trước rằng mình sẽ đến công ty tìm anh.

Đang lúc tôi thắc mắc không hiểu sao Kỷ Hàn Thanh biết chuyện tôi gặp nạn, thì thấy ánh mắt đầy lo lắng của anh lại khóa chặt trên người cô gái mang thai kia, hoàn toàn không phát hiện ra tôi đang đứng giữa đám đông.

Cô gái đó vừa thấy Kỷ Hàn Thanh, viền mắt lập tức đỏ hoe, lao thẳng vào lòng anh, vẻ đáng thương không thể tả nổi: “Chồng ơi, cuối cùng anh cũng đến rồi.”

Giọng nói mềm mại nũng nịu, khác hoàn toàn với sự ngang ngược vô lý lúc nãy.

“Con có sao không? Em có thấy khó chịu chỗ nào không?” Kỷ Hàn Thanh nhìn cô ta đầy lo lắng, cẩn thận kiểm tra bụng bầu của cô ta.

Tôi sững sờ nhìn cảnh tượng trước mắt, như thể tim bị xé rách một lỗ, gió lạnh mưa sa đồng loạt tràn vào.

Mọi người xung quanh đều nói tôi lấy được một người chồng tốt, ngay cả bản thân tôi cũng tin điều đó không chút nghi ngờ.

Thế mà người đàn ông luôn yêu chiều tôi, lại phản bội tôi.

Mà người thứ ba kia còn đang mang thai đứa con của anh ta.

Tôi cảm thấy mình chẳng khác gì kẻ ngốc, bị anh ta lừa gạt xoay vòng vòng.

Niềm vui chưa kịp chia sẻ khi vừa phát hiện mình mang thai, phút chốc tan thành mây khói.

Tôi phải vịn vào tường mới cố giữ được thăng bằng, để không ngã gục trong bộ dạng thê thảm.

Cảm giác nghẹn ứ nơi cổ họng, mắt cay xè như muốn trào nước mắt.

Tôi dùng tay che bụng mình, lòng đầy xót xa.

Niềm hy vọng mong mỏi bao lâu nay, đáng lẽ phải được sinh ra giữa vòng tay yêu thương, nhưng giờ đây lại đến không đúng lúc.

Cô gái kia liếc tôi bằng ánh mắt khiêu khích, rồi làm nũng với Kỷ Hàn Thanh: “Chồng ơi, em đau bụng quá.”

Nghe vậy, sắc mặt Kỷ Hàn Thanh lập tức thay đổi, luống cuống bế cô ta lên: “Anh đưa Nam Chi đến bệnh viện trước nhé, buổi hợp tác chiều nay giao cho cậu xử lý…”

Anh dặn dò vài câu với đối tác vừa đến, rồi vội vàng rời đi.

Từ đầu đến cuối, trong mắt trong lòng Kỷ Hàn Thanh chỉ có người phụ nữ tên Nam Chi đó.

Anh thậm chí không hề phát hiện người vợ đã cưới năm năm vẫn đang đứng cách đó không xa.

Sau khi Kỷ Hàn Thanh rời đi, Tống Thì vừa quay đầu lại đã thấy tôi đứng gần đó.

Lúc này lính cứu hỏa đã cứu được hết mọi người mắc kẹt trong thang máy.

Những người tò mò đứng xem lúc nghỉ trưa cũng đã dần giải tán, để lộ ra góc nơi tôi đứng.

“Sơ Đường?”

Thấy tôi mặt mày tái nhợt cùng người quản lý tòa nhà bên cạnh đang cúi đầu xin lỗi không ngớt, Tống Thì sững người trong giây lát, ngạc nhiên kêu lên.

Anh ta lập tức hiểu ra – người bị mắc kẹt trong thang máy khi nãy ngoài Nam Chi, còn có cả tôi.

Tôi theo ánh mắt trợ lý nhìn về phía bãi đỗ xe – nơi đậu chiếc xe màu hồng rực rỡ.

Tôi khẽ cười chua chát.

Chiếc xe ấy, cùng cả chỗ đỗ kia đều là quà Kỷ Hàn Thanh tặng tôi.

Cả hai thứ đó tôi đều rất hài lòng, bởi vì chúng chứa đựng đầy ắp tình yêu mà anh từng dành cho tôi.

Tuy tôi là một người làm nghiên cứu khoa học nghiêm túc, nhưng trong lòng vẫn luôn tồn tại một cô gái nhỏ.

Tôi rất thích màu hồng, điều này rõ ràng là Kỷ Hàn Thanh cũng biết.

Còn về chỗ đậu xe, là bởi vì chỗ này thật sự cực kỳ khó đậu.

Mỗi lần tôi đến tìm anh ấy đều phải mất rất nhiều thời gian mới tìm được chỗ đậu.

Có lần tôi vô tình than phiền với anh một câu, anh không chỉ lắng nghe mà còn cho người dọn sạch chỗ đậu xe đó, để dành riêng cho tôi.

Thế nhưng vừa nãy khi Kỷ Hàn Thanh vội vã chạy đến, rõ ràng đã không nhận ra bên cạnh anh có một chiếc xe đang đậu, mà chiếc xe đó lại chính là của tôi.

Sự hiện diện rành rành như vậy lại bị anh cố tình bỏ qua.

Cũng có thể là vì quá lo lắng cho cô gái tên Nam Chi kia, nên không để tâm đến những thứ khác.

Dù sao thì trong dáng vẻ vội vã đến rồi đi của anh, đều viết đầy sự lo âu.

Giống hệt ánh mắt anh từng nhìn tôi khi tôi bị ốm không khỏe.

Khi đó tôi chỉ cảm thấy mình thật may mắn, vì đã gặp được người đàn ông yêu tôi sâu đậm đến vậy.

Cho đến hôm nay tôi mới nhận ra, những gì anh trao cho tôi chưa bao giờ là độc nhất vô nhị.

Tình yêu của anh, sự cưng chiều, nỗi lo lắng, và sự quan tâm đó… ngoài tôi ra, còn có người phụ nữ khác cũng nhận được.

Similar Posts

  • Tiền Thuê Nhà Sau Hôn Nhân

    Trước khi cưới, mẹ chồng hỏi lương tôi, tôi thành thật nói thu nhập 13.000 tệ một tháng.

    Ngay ngày thứ hai sau hôn lễ, bà ta rạng rỡ đề nghị:

    “Con dâu này, con ở căn nhà mẹ mua đứt bằng tiền mặt, mỗi tháng trả 6.500 tệ tiền thuê nhà nhé.”

    Tôi sững sờ, bàn tính của bà ta gõ kêu đến tận trời xanh.

    Tôi chỉ mỉm cười đáp:

    “Được thôi ạ, vậy thì cứ tính theo giá thị trường đi.”

    Nụ cười của bà ta đông cứng lại, còn màn phản đòn của tôi mới chỉ bắt đầu…

  • Kỷ Nhiên

    Cá tháng Tư.

    Thằng bạn thân rủ tôi đi giao “ô siêu mỏng”.

    Nhưng khi tới thư viện, chỉ thấy hoa khôi lớp đứng chờ trước cửa: “Là A Trình nhờ cậu mang ô đến cho tớ à? Cảm ơn cậu nhé.”

    Giữa cơn mưa như trút, tôi đứng lặng người trước mặt cô ấy, chẳng biết nói gì. Trong lòng bàn tay, chiếc 0.01 bị tôi siết chặt đến ướt đẫm mồ hôi…

  • Sau Tất Cả, Ta Muốn Yên

    Cô mẫu vì cứu nương ta mà ch .t đuối.

    Nương ta để báo ân, liền đem biểu muội đưa về phủ nuôi dạy.

    Từ đó, biểu muội liền cùng ta tranh đoạt mọi thứ.

    Từ viện tử, trang sức, y sam, cho đến đồ ăn, điểm tâm, đồ chơi nho nhỏ.

    Phàm là ta có, nàng đều muốn cướp đi.

    Nương ta luôn dặn ta nhường nàng.

    Ta không chịu.

    Nàng chọc ta một lần, ta đá/nh nàng một lần.

    Đến khi ta nghị thân, nàng lại câu dẫn Lục Miễu.

    Nương ta lại muốn ta nhường nàng.

    Lần này ta cười híp mắt, đáp: “Được thôi.”

  • Chai Sữa Định Mệnh

    Vào đúng ngày thi đại học, anh trai đưa cho tôi một chai sữa.

    Tôi cảm động nhận lấy, nhưng đột nhiên nhìn thấy hàng chữ trên màn đạn:

    【Đừng uống, bé cưng ơi! Uống xong thì cái “học sinh nghèo” kia sẽ có con mắt nhìn thấu bài, đoán được đáp án mà em định làm!】

    【Còn em thì bảy ngày sau sẽ dần dần trở nên đần độn, cơ thể cũng nhanh chóng suy kiệt.】

    Tay tôi khẽ run lên. Bên cạnh, cậu thanh mai trúc mã lại đưa cho tôi một chiếc vòng tay may mắn.

    Màn đạn lại lướt qua:

    【Thằng thanh mai cũng xấu xa nốt! Chỉ cần em đeo vào, điểm của “học sinh nghèo” sẽ cao hơn em hai mươi điểm.】

    【Đến cuối cùng nó nhẹ nhàng đỗ vào trường danh tiếng, còn em trong lúc tinh thần mơ hồ thì bị đưa vào bệnh viện tâm thần, chịu nhục mà chết!】

    Lúc này, hai người họ đang nhìn tôi bằng ánh mắt như nhìn con mồi.

    Tôi không nói một lời, cầm chai sữa và chiếc vòng tay, quay đầu đưa cho con nhỏ chuyên bắt nạt xếp bét lớp.

  • Cơn Bão Sau Mùa Cưới

    VĂN ÁN

    Tôi mới theo chồng nhập ngũ được một tháng, vậy mà anh đã “ngủ sập” ba cái giường trong doanh trại.

    Đến cả mẹ chồng cũng không nhịn được, nắm tay tôi thở dài: “Con ngoan à, lấy thằng đàn ông thô như nó, thật sự ủy khuất cho con rồi.”

    Tôi xoa xoa cái lưng mỏi nhừ, vừa thẹn vừa ngọt ngào.

    Anh ấy kết hôn muộn, gần ba mươi mới vì cuộc hôn nhân gia tộc mà cưới tôi.

    Nhịn quá lâu, một khi được nếm trải thì không thể dừng lại.

    Lần thứ năm ngất xỉu xong, tôi lại bị anh đánh thức.

    Tôi khàn giọng van xin: “Em chịu hết nổi rồi…”

    Anh áp môi ấm nóng lên tai tôi, nhẹ nhàng thì thầm: “Khi nào em chịu gọi anh là ‘chồng’, lúc đó anh mới dừng lại.”

    Tôi cúi đầu, lí nhí như muỗi kêu: “Chồng…”

    Một tháng sau, tôi phát hiện mình mang thai.

    Tôi vui mừng vô cùng, định nói cho anh biết tin này, thì đập vào mắt là bức ảnh anh hôn “bạch nguyệt quang” lên hot search.

    Tôi như bị sét đánh giữa trời quang, ngồi ngây người trong phòng khách suốt một đêm.

    Sáng hôm sau, tôi gửi đến nhà họ Phó một bản thỏa thuận ly hôn.

  • Bạn Thân Ăn Cắp Thời Không

    Trọng sinh trở về, việc đầu tiên tôi làm là đem toàn bộ hàng hóa trị giá hàng chục triệu trong siêu thị – nơi bố mẹ tôi đã vất vả gây dựng nửa đời người – quyên góp hết cho trẻ em vùng núi.

    Ngay sau đó, tôi tuyên bố siêu thị sẽ vĩnh viễn đóng cửa, không bao giờ kinh doanh nữa.

    Tất cả mọi người đều nói tôi điên rồi.

    Bởi vì ở kiếp trước, cô bạn thân của tôi nhặt được một chiếc gương đồng có thể kết nối cổ kim.

    Cô ấy yêu một vị tướng quân cổ đại đang mắc kẹt giữa hoang mạc, đang rất cần nước uống.

    Tối hôm đó, hàng núi nước đóng chai trong kho siêu thị nhà tôi bỗng nhiên biến mất không dấu vết!

    Sáng hôm sau, nhìn kho hàng trống trơn, cả nhà tôi như bị sét đánh.

    Mặc dù bố mẹ tôi mang theo cả xấp hóa đơn nhập hàng đến cầu cứu, cảnh sát vẫn cho rằng gia đình tôi tự biên tự diễn.

    Bởi vì trong đoạn video camera giám sát, hoàn toàn không có ai ra vào kho, mọi thứ đều bình thường, cứ như đống nước đó bốc hơi khỏi thế gian.

    Bất kể có nhập bao nhiêu hàng mới, siêu thị vẫn cứ ngày một lỗ.

    Còn bạn thân tôi thì âm thầm vận chuyển vật tư hiện đại sang cho tướng quân cổ đại, đổi lại là vô số bảo vật cổ trị giá liên thành.

    Cô ta nhanh chóng trở thành hot blogger giàu có trên một nền tảng mạng xã hội, sống xa hoa, vàng đeo đầy người.

    Tôi bắt đầu nghi ngờ, yêu cầu cô ta dừng lại việc “ăn cắp” từ nhà tôi.

    Kết quả, cô ta đăng bài đầy ẩn ý lên mạng:

    “Siêu thị nhà bạn thân ba ngày hai bận mất hàng, thấy tôi kiếm được tiền liền đổ vấy cho tôi ăn trộm. Nhưng ngay cả cảnh sát cũng bảo không liên quan đến tôi cơ mà, tôi thật sự rất buồn đó!”

    Fan của cô ta lập tức đứng ra bênh vực, thuê người tạt sơn đỏ trước cửa siêu thị nhà tôi.

    Gia đình tôi chìm trong nợ nần, còn bị cộng đồng mạng tấn công oan ức.

    Sức khỏe bố mẹ tôi nhanh chóng suy sụp, phải nhập viện cấp cứu vào ICU.

    Tôi phải làm cùng lúc mấy công việc, nhưng tiền kiếm được cũng chẳng đủ trả viện phí.

    Bạn trai tôi thì ngay lập tức chia tay, quay sang ở bên bạn thân tôi.

    Sau khi đột tử vì làm việc suốt 48 tiếng không ngơi nghỉ, tôi đã trọng sinh.

    Lần này, tôi muốn xem thử cô ta – kẻ tự dựng lên thân phận hậu duệ hoàng tộc – làm sao mà ăn cắp được nữa!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *