Chinh Phục Công Chúa Hòa Thân

Chinh Phục Công Chúa Hòa Thân

Sau khi hòa thân, ta lại bị gả cho con trai của lão Khả Hãn, chịu đủ mọi nhục nhã của việc hầu hạ hai đời chồng.

Nữ tử Trung Nguyên thân thể mảnh mai, hoàn toàn không chịu nổi việc ngày nào cũng phải cưỡi ngựa bắn cung như dân man di.

Hắn nắm lấy mắt cá chân của ta đầy giễu cợt, cúi người thì thầm bên tai ta:

“Chân mềm thế này, nếu phụ thân ta biết được, liệu có hối hận vì chết quá sớm không?”

【Công chúa hòa thân chịu nhục x Khả Hãn dị tộc tàn nhẫn trước sủng sau】

1.

Ta là công chúa không được sủng ái trong lãnh cung.

Đại quân Thổ Cốt đánh đến dữ dội, hoàng thượng suýt nữa sợ đến mức ngã khỏi long ỷ, lập tức sai sứ giả đi cầu hòa.

Nhưng khi nghĩ đến việc phải gả công chúa cho lão Khả Hãn gần sáu mươi tuổi, ngài lại không nỡ rời xa ái nữ của mình và quý phi.

Thế là ta được ban cho tước hiệu lớn, trong cung ai nấy đều nói là hỷ sự, nhưng ai cũng ngầm hiểu rõ.

Người mẹ chưa từng khuất phục trước hoàng thượng, lần đầu tiên chủ động cầu kiến.

Từ đó, ta không còn được gặp bà lần nào nữa.

Chỉ có vị thái giám thân cận bên cạnh hoàng thượng đến chúc mừng, cười nói nhỏ nhẹ căn dặn:

“Công chúa thông minh, nhất định sẽ hiểu được khổ tâm của bệ hạ.

Chỉ cần người an tâm ‘hầu hạ’ tốt Khả Hãn, thì sinh mẫu của công chúa chắc chắn sẽ được bình an vô sự.”

Ta quỳ nhận thánh chỉ, trong lòng hận hoàng thượng thấu xương, nhưng chỉ có thể nghiến răng nuốt hận vào lòng.

Phải làm người truyền tin cho ngài, nếu không sẽ bị uy hiếp bằng tính mạng của mẫu thân.

Thế nhưng xe ngựa đầy của hồi môn của ta vừa vào đến đất Thổ Cốt, lão Khả Hãn đã đột ngột qua đời.

Việc tranh đoạt vị trí Khả Hãn ở đất man di cũng không khác gì cửu tử đoạt đích ở Trung Nguyên.

Nhưng khi ta thực sự nhìn thấy tân Khả Hãn trẻ tuổi vừa đăng cơ, ta vẫn bị ánh mắt sắc lạnh như chim ưng kia làm cho sợ đến ngây người.

“Hết hồn rồi à?”

Nam nhân ngồi trên lưng tuấn mã, nhìn ta với ánh mắt khinh thường.

Khắp thảo nguyên chỉ toàn một màu xanh, chỉ có ta mặc hỉ phục đỏ chói đứng giữa, chói mắt đến mức gần như châm biếm.

Ta hoàn hồn, trong lòng nhen nhóm tia hy vọng mong manh cuối cùng:

“Chúc mừng Khả Hãn… Quân vương mới thì bề tôi mới, giờ lão Khả Hãn đã mất, chắc là ta có thể về nhà rồi chứ?”

Vị tân Khả Hãn trẻ tuổi, dù cố thu liễm khí thế cũng không che giấu nổi sự kiêu ngạo.

Hắn cười mà không đến mắt, không trả lời mà hỏi lại:

“Công chúa chẳng lẽ là dân thường mạo danh, nếu không sao lại không biết tập tục ‘cha chết thì cưới vợ kế’ của chúng ta?”

Ta cắn môi, hoàn toàn không nhận ra môi đã tái nhợt.

Hy vọng cuối cùng cũng tan vỡ, ta im lặng hồi lâu, gượng gạo nói ra vài lời từ cổ họng cứng đờ:

“Vào đất Hồ thì theo tục Hồ. Vừa rồi thất lễ, mong Khả Hãn thứ tội.”

Hắn nhướn mày, tung người xuống ngựa, từng bước tiến lại gần ta:

“Công chúa đi đường dài mệt nhọc, khó tránh nói ra lời lẽ hồ đồ.

Chỉ là hiện tại, khuyên công chúa nên bớt lời thì hơn.”

Thân hình cao lớn bao trùm lấy ta, cơ bắp trên cánh tay căng cứng.

Hắn đưa tay bóp cằm ta, khóe môi nhếch lên:

“Dù sao phong tục tộc ta rất cởi mở, công chúa lại xinh đẹp như vậy, nếu ta chán rồi…”

“Cũng không ngại chia cho những nam nhân khác chơi đùa một chút.”

2.

Những năm cuối đời của lão Khả Hãn, cuối cùng cũng đợi được thời cơ trời đất thuận hòa.

Hoàng đế Trung Nguyên bất tài, thời tiết thuận lợi cho chinh chiến, binh sĩ làm giả khí hừng hực.

Ông ta đánh được một trận lớn nhất trong gần năm mươi năm của Thổ Cốt, khiến hoàng đế Trung Nguyên phải giữa đêm sai sứ giả mang đầy xe châu báu đến cầu hòa thân.

Lão Khả Hãn vô cùng vui mừng, nghe nói còn có mỹ nhân đi kèm, lại càng thèm thuồng đến nhỏ dãi.

Tiếc là còn chưa kịp nhìn dung nhan công chúa, đã bị thủ hạ của Hạ Nhược Mục lén hạ độc chết.

Nực cười, chính là lúc lão Khả Hãn buông lỏng cảnh giác nhất, nếu không tiễn ông ta đi lúc này, chẳng lẽ Hạ Nhược Mục còn phải đợi đến khi đám huynh đệ đang rình rập ra tay trước?

“…Hạ Nhược Mục, ngươi…!”

Lão Khả Hãn hộc máu, chỉ tay về phía Hạ Nhược Mục trước khi tắt thở, nét mặt tràn đầy vẻ không thể tin nổi.

Hạ Nhược Mục đưa tay khép lại đôi mắt giận dữ trợn trừng kia, trong lòng không hề gợn sóng.

“Phụ thân, người lừa con thì thôi, sao còn lừa cả mẫu thân?”

Nam nhân Thổ Cốt đa tình là chuyện thường, nhưng vẫn chưa đến mức dã man đến độ lừa chính nữ nhân của mình đi chịu chết.

Huống hồ còn bị làm nhục đến chết.

Lão Khả Hãn đã mưu tính gần mười năm, thủ đoạn không chừa thứ gì.

Chiến thắng lần này, phần “thiên thời nhân hòa” ấy, một phần chính là dùng mẫu thân của Hạ Nhược Mục để hối lộ mà có.

Chỉ là ông ta không ngờ đám quan quân Trung Nguyên nhìn thì đạo mạo đoan chính, nhưng thực ra còn biến thái hơn cả dị tộc.

Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, đã khiến mẫu thân của hắn mất mạng.

Hạ Nhược Mục hận đến thấu xương đám quan quân Trung Nguyên ấy, còn lão Khả Hãn thì ôm lấy mỹ nhân mới đến, hờ hững an ủi đứa con trai mắt đầy lệ bằng một câu “chưa đến lúc”.

Ông ta vốn không hề định báo thù cho mẫu thân của Hạ Nhược Mục.

Trong mắt ông ta, người được đưa đi chỉ là một con búp bê xinh đẹp có cũng được mà không cũng chẳng sao, chẳng đáng để bận tâm.

Hạ Nhược Mục cũng vì thế mà càng thêm căm hận phụ thân.

Khi còn trẻ, hắn từng ngây thơ cho rằng tranh cãi là có ích, lại không biết có rất nhiều huynh đệ cùng cha khác mẹ đang muốn đưa hắn vào chỗ chết.

Mà việc hắn bất hòa với phụ thân lại càng hợp ý bọn chúng.

Tính tới tính lui, vẫn là tự mình ngồi lên vị trí của phụ thân mới yên ổn nhất.

Chỉ tiếc rằng, lão Khả Hãn cứ tưởng Hạ Nhược Mục giận dỗi xong thì sẽ nghĩ thông.

Cho đến giây phút cuối cùng của cuộc đời, ông ta mới nhận ra “đứa con ngoan” trong lòng ông từ lâu đã chết rồi.

“Khả Hãn, công chúa Trung Nguyên được cử đến hòa thân…” – thuộc hạ dè dặt hỏi.

Hạ Nhược Mục trầm ngâm một lúc, khóe môi khẽ cong lên, “Đi gặp thử xem.”

Similar Posts

  • Đoạt Mệnh Hoa Giachương 8 Đoạt Mệnh Hoa Gia

    VĂN ÁN

    Sau khi nữ nhân xuyên không đoạt lấy thân thể ta, nàng ngang nhiên đóng vai đại tiểu thư của tướng quân phủ.

    Thế nhưng, đến ngày thứ ba, nàng đã bị mẫu thân ta giam vào mật thất.

    Trải qua một tháng hành hạ, nữ nhân kia phát cuồng, điên dại gào thét:

    “Ngươi… kẻ điên! Sao ngươi biết ta không phải con gái của ngươi?”

    Mẫu thân ta khẽ nhếch môi, nở nụ cười lạnh:

    “Giọng điệu khi ngươi gọi ta là ‘nương thân’ chẳng đúng chút nào!”

    Hồn phách ta lơ lửng nơi không trung, nhìn thấy mẫu thân lạnh lùng hừ một tiếng:

    Đọc full tại page mỗi ngày chỉ thích làm cá muối

    “Con gái ta, tuyệt đối sẽ không gọi ta bằng giọng ngọt ngào như thế!”

    Nữ nhân xuyên không trợn mắt đỏ ngầu, giận dữ gầm lên:

    “Dựa vào đâu? Dẫu ta không phải là con của ngươi, nhưng ta ngoan hiền thông tuệ, nhận ta thì có sao! Ta có thể mang lại vinh hiển vô thượng cho Tướng quân phủ!”

    Mẫu thân ta khẽ cười khinh bạc:

    “Vinh hiển ấy, ai mà thèm.”

  • Tiểu Bạch

    Bạn cùng phòng của tôi nhặt được một con rắn trắng nhỏ, nói muốn nuôi nó trong ký túc xá.

    Tôi khuyên cô ấy nên thả nó đi, vì rắn hoang ngoài tự nhiên thường mang mầm bệnh, hơn nữa ký túc xá cũng không cho phép nuôi thú cưng.

    Ai ngờ con rắn đó lại hiểu tiếng người, từ đó ghi thù tôi.

    Kể từ hôm đó, thỉnh thoảng trên giường tôi lại xuất hiện những mảnh xác động vật.

    Cho đến khi tôi đưa em gái năm tuổi đến ký túc xá chơi, con rắn nhân lúc tôi không để ý, đã cắn đứt hai ngón tay của con bé.

    Tôi giận quá, cầm dao gọt hoa quả định giết nó.

    Nhưng bạn cùng phòng tôi cản tôi lại, thả con rắn đi mất.

    Bốn năm sau, tôi tốt nghiệp cao học.

    Vừa mở cửa nhà, tôi đã ngửi thấy mùi tanh của máu.

    Ngẩng đầu lên, hàng chục đôi mắt rắn đang trừng trừng nhìn tôi.

    Dẫn đầu chính là con rắn trắng năm nào.

    Cha mẹ và em gái tôi đã bị nó xé xác thành từng mảnh.

    Tôi chưa kịp chạy thì đã bị nó nuốt chửng.

    Khi mở mắt ra lần nữa, tôi quay về đúng ngày hôm đó — ngày bạn cùng phòng nhặt được con rắn trắng nhỏ.

  • Phượng Giá Về Bùi Môn

    Ngày thư từ hôn được đưa tới phủ, khắp kinh thành đều chờ xem ta trở thành trò cười. Vị hôn phu chê bai xuất thân của ta thấp kém, ngay trước mặt bao người xé nát hôn ước, quay lưng cưới đích nữ nhà Thừa tướng.

    Cha ta tức đến thổ máu, mẹ ta ngày đêm rửa mặt bằng nước mắt.

    Hàng xóm láng giềng chỉ trỏ bàn tán, nói đời này của ta coi như đã xong.

    Đêm hôm sau, cổng phủ bị gõ vang dội.

    Từ tái ngoại truyền về tin tức, nói kẻ tử địch đã đối đầu với ta suốt mười năm nơi biên quan, phi ngựa đến chết năm con, giữa đêm không nghỉ, thẳng tiến về kinh thành.

    Ta cười lạnh.

    Hắn nhất định là đến xem ta mất mặt.

    Nhưng khi chín mươi rương sính lễ bày kín cả con phố, khi hắn một thân bụi đường quỳ trước cửa phủ, ta hoàn toàn sững sờ.

    Hắn ngẩng đầu, trong mắt là vẻ nghiêm túc mà ta chưa từng thấy.

  • Một Thoáng Kinh Hoa

    Vệ Lễ chê ta xuất thân thấp hèn, đứa trẻ vừa chào đời liền bị bế đi.

    Năm Vệ Tử Mục lên năm tuổi, Vệ Lễ muốn cưới người trong lòng làm bình thê.

    Ta nghe nó nói: “Vương thị xuất thân danh môn, phụ thân và Vương thị thành thân là điều hiển nhiên.”

    Nó đẩy ta ngã: “Ta không muốn một nha hoàn làm mẫu thân của ta đâu!”

    Nghe nó nói vậy, ta sững người rất lâu, sau đó bình thản cầu xin Vệ Lễ một tờ giấy hòa ly.

    Bảy năm sau, khi ta trở về kinh, Vệ Tử Mục lao tới, cẩn trọng nắm lấy tay áo của ta: “Mẫu thân…”

    Ta khẽ kéo tay áo lại, mỉm cười nhàn nhạt hỏi nó: “Tiểu công tử, có trông thấy nhi tử của ta ở đâu không? Con ta tên Tuyên Lãng.”

    Sắc mặt nó lập tức trắng bệch, ngẩn người nhìn ta.

  • Chiếc Huân Chương Hạng Nhất

    Tôi vừa bước lên bục nhận giải, tấm bằng khen còn chưa kịp ấm tay, thì hoa khôi của trường đã chỉ tay vào tôi giữa đám đông mà mắng lớn:

    “Bố cô ta là tội phạm bị đi cải tạo, mẹ thì bán đậu phụ thối đầu độc người ta, đến cả huy chương vàng này cũng là ăn cắp mà có!”

    Tôi đáp: “Bố tôi không phải tội phạm bị đi cải tạo, ông ấy là liệt sĩ, hy sinh khi tháo bom.”

    Bọn họ cười phá lên.

    Chúng bảo tôi không chỉ gian lận, mà còn dám bôi nhọ danh dự anh hùng.

    Chúng đập nát sạp hàng của mẹ tôi, đánh gãy tay bà, kéo tôi vào hẻm nhỏ định quay clip đồi bại, bảo là “cho cả mạng thấy đức hạnh của thủ khoa”.

    Tôi báo cảnh sát, chẳng ai quan tâm.

    Tôi livestream, tài khoản bị khóa.

    Tôi đăng bằng chứng, họ nói tôi đang dựng chuyện để câu sự thương hại.

    Cho đến khi tôi cầm huân chương hạng nhất, quỳ trước cổng quân khu, vừa khóc vừa gào lên:

    “Chú ơi, cháu không cần huy chương nữa, cũng không cần suất vào đại học, cũng không cần giải thưởng gì hết… Chú có thể trả bố lại cho cháu được không?”

  • Xuyên Vào Truyện Ngược, Nhưng Vai Chính Là Tra Nam

    Một nước đi sơ suất, tôi xuyên vào một cuốn ngược văn.

    Hệ thống nói, chỉ cần tích đủ giá trị “đau khổ” là có thể quay về thế giới ban đầu.

    Tôi gật đầu, trầm ngâm suy nghĩ.

    Trước khi Ninh Thịnh kịp mở miệng mượn chiếc vòng tay tổ truyền để giúp “thanh mai trúc mã” của anh ta lấy le, tôi đã giành trước:

    “Lục Xuyên hôm nay đến nhà mình, không cẩn thận làm vỡ lọ điều ước trong phòng ngủ chính.”

    “Cũng không phải anh ấy cố ý đâu, anh đừng để bụng. Dù sao cũng là anh trai hàng xóm mà.”

    “Em thấy anh ấy áy náy lắm, nên tặng luôn hộp bút máy trong thư phòng cho anh ấy, đỡ khiến anh ấy day dứt.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *