Một Thoáng Kinh Hoa

Một Thoáng Kinh Hoa

Vệ Lễ chê ta xuất thân thấp hèn, đứa trẻ vừa chào đời liền bị bế đi.

Năm Vệ Tử Mục lên năm tuổi, Vệ Lễ muốn cưới người trong lòng làm bình thê.

Ta nghe nó nói: “Vương thị xuất thân danh môn, phụ thân và Vương thị thành thân là điều hiển nhiên.”

Nó đẩy ta ngã: “Ta không muốn một nha hoàn làm mẫu thân của ta đâu!”

Nghe nó nói vậy, ta sững người rất lâu, sau đó bình thản cầu xin Vệ Lễ một tờ giấy hòa ly.

Bảy năm sau, khi ta trở về kinh, Vệ Tử Mục lao tới, cẩn trọng nắm lấy tay áo của ta: “Mẫu thân…”

Ta khẽ kéo tay áo lại, mỉm cười nhàn nhạt hỏi nó: “Tiểu công tử, có trông thấy nhi tử của ta ở đâu không? Con ta tên Tuyên Lãng.”

Sắc mặt nó lập tức trắng bệch, ngẩn người nhìn ta.

1

Đêm tuyết, gió lạnh.

Ta xách nồi thuốc đã sắc cả nửa ngày, gắng gượng trong mưa tuyết, chậm rãi bước về phía Tụ Trúc Hiên.

Người ở Tụ Trúc Hiên nói, tiểu công tử nhiễm phong hàn, như nào cũng không chịu uống thuốc đắng, khiến mọi người quýnh quáng hết cả lên.

Ta đã thêm vào phương thuốc vài lá cỏ ngọt, rồi ở trong bếp nhỏ canh thuốc suốt nửa ngày.

Tính ra, đã hơn nửa tháng ta chưa gặp nó.

Từ sau khi sinh, đứa trẻ được bế đến chỗ lão phu nhân nuôi nấng, nơi đó cách viện của ta rất xa.

Hơn nữa, bọn họ không muốn ta thường xuyên gặp mặt đứa nhỏ, chỉ từ bi cho phép mỗi tháng được gặp một lần.

Ngày ta sinh, đứa nhỏ bị bế đi ngay. Khi ấy, ta vừa vượt cạn xong, thân thể còn suy nhược, quỳ gối cầu xin Vệ Lễ, đừng mang đứa nhỏ của ta đi.

Hắn không hề động lòng, chỉ lạnh nhạt ném lại một câu: “Với xuất thân và học thức như ngươi, tự hỏi bản thân xem có xứng đáng gánh vác chuyện giáo dưỡng đứa trẻ không? Tống Uyển, làm phụ mẫu yêu con thì phải tính toán lâu dài. Ngươi nhẫn tâm khiến nó lầm đường lạc lối sao?”

Vệ gia là thế gia hiển hách trăm năm, Vệ Lễ là đích trưởng tử, quyền thế trong tay, bao nhiêu khuê nữ nhà quyền quý đều ngưỡng mộ.

Mà nhi tử của hắn, tất nhiên cũng phải tôn quý vô song, là tấm gương của thế gia, giống như ánh trăng sáng rọi.

Ta nhìn khuôn mặt còn đỏ hỏn của đứa trẻ trong tã lót, khẽ buông tay.

Một cái buông tay ấy, chính là năm năm.

Khi ấy, ta thường lén lút chạy tới Tụ Trúc Hiên, chỉ để nhìn nó một lần. Lúc đó, đứa trẻ còn chưa đầy một tuổi, đang ngủ ngon lành trong nôi.

Ta nhìn khuôn mặt trắng trẻo nhỏ nhắn của nó, ngay cả đưa tay chạm cũng không dám, sợ đánh thức nó.

Sau này, khi nó biết đi. Vệ Lễ sẽ treo túi thơm mà ta thêu lên người nó. Vào ngày mười sáu hằng tháng, nó sẽ đến viện của ta.

Một thân hình nhỏ bé, lảo đảo hành lễ với ta.

Sau đó mở to đôi mắt đen láy, tò mò quan sát căn phòng, chỉ vào túi thơm trên người, rồi chỉ ta: “Mẫu thân… thêu, con thích~”

Ta cầm khăn tay, vội quay đầu đi, nước mắt rơi như mưa không ngớt.

Không sao cả. Ta luôn nghĩ, chỉ cần đứa nhỏ của ta bình an lớn lên, dù phải chịu bao nhiêu khổ đau, ta cũng có thể nhẫn nhịn được.

2

Đến trước Tụ Trúc Hiên, ở trong viện có vài nha hoàn sai vặt đang đi qua đi lại tấp nập, chẳng ai để tâm đến sự hiện diện của ta.

Bọn họ đều biết, Vệ Lễ đối với ta luôn lạnh nhạt xa cách, lão phu nhân lại càng chán ghét ta đến cùng cực. Trong mắt họ, ta không đáng để nịnh bợ hay trèo cao.

Ta bảo tỳ nữ chờ ở ngoài hành lang, tự tay xách hộp cơm, lần theo ký ức bước đến cánh cửa kia. Vừa định đẩy cửa vào, bên trong truyền đến âm thanh trò chuyện.

Lão phu nhân xưa nay luôn nghiêm khắc, nhưng khi đối mặt với đứa cháu đích tôn duy nhất, giọng điệu bất giác cũng mềm đi vài phần.

Hình như bà đang nói với một người khác trong phòng: “Vương thị đã đồng ý, con nên chọn ngày lành, chuẩn bị chuyện đón dâu.”

Ta ngẫm lại những lời đồn gần đây, đích nữ của Vương gia – Vương Huệ Thư vừa từ biên cương trở về kinh.

Vương Huệ Thư và Vệ Lễ là thanh mai trúc mã, từng có hôn ước, chỉ là khi Vệ gia sa sút, Vương gia đã vội vàng hủy hôn.

Vệ Lễ mãi không trả lời, một lúc sau ta mới nghe thấy giọng nói của hắn, âm thanh trầm thấp lạnh lùng: “Con vẫn chưa nói với người kia.”

“Nàng ta là cái thá gì chứ?” Lão phu nhân hừ lạnh một tiếng: “Chỉ là cưới một bình thê thôi. Chuyện này đã là thể diện lớn nhất dành cho nàng ta rồi, chẳng lẽ còn muốn lật trời lên sao?”

Thì ra là cưới bình thê.

Ta vốn tưởng rằng, Vệ Lễ sẽ vì Vương Huệ Thư mà hạ ta từ chính thê xuống làm thiếp thất.

Nhưng những điều này đã không còn quan trọng nữa. Trong lòng ta chỉ có nhi tử đang ốm bệnh mà thôi.

Ngay lúc ấy, trong phòng truyền đến một giọng trẻ con non nớt, líu lo nói: “Vương thị có xuất thân là đại gia tộc, a di thành thân với phụ thân, làm mẫu thân của con là tốt nhất rồi.”

Dường như để thuyết phục phụ thân, đứa trẻ lại rụt rè nói tiếp: “Huệ Thư a di đối với con rất tốt, Mục nhi rất thích a di.”

Ngay khoảnh khắc đó, ta chỉ lặng lẽ đứng trong gió tuyết, để gió lùa lạnh cóng cả người. Hộp cơm trong tay in hằn lên cổ tay của ta một vết đỏ thẫm, vậy mà ta chẳng hề hay biết.

Cho đến khi từng giọt, từng giọt nước mắt lặng lẽ rơi trên mu bàn tay, hơi ấm bỏng rát từ những giọt nước mắt ấy mới kéo hồn phách ta trở về từ cõi giá lạnh. Ta đưa tay lau nước mắt, quả quyết đẩy cánh cửa trước mặt.

Cảnh tượng trong phòng lập tức thu hết vào tầm mắt.

Lão phu nhân ngồi cạnh giường, một tay ôm lấy Vệ Tử Mục. Vệ Lễ thân hình cao lớn, đứng cạnh một bên. Cả ba người đều bị tiếng mở cửa làm cho giật mình, đồng loạt nhìn về phía ta.

Vệ Lễ vận thanh y, mái tóc dài chỉ dùng một cây trâm ngọc búi gọn lại, đôi mày đôi mắt phủ đầy sự lạnh lẽo.

Ta chỉ nhìn về phía Vệ Tử Mục. Vậy mà khi ánh mắt ta lướt đến, nó lập tức rúc đầu vào lòng lão phu nhân, không muốn để ta nhìn thấy dù chỉ là một chút.

Ta thu lại ánh mắt, nhẹ nhàng đặt hộp cơm xuống, giữ khoảng cách khoảng một trượng với ba người họ, điềm đạm nói: “Không cần phải đến thông báo với ta nữa. Ta đồng ý. Chỉ là, ta mong hầu gia trước khi thành thân, có thể cho ta một tờ giấy hòa ly.”

Vệ Lễ đột ngột nhìn về phía ta, đôi mắt đen thẫm như muốn đục thủng người ta: “Hòa ly?”

Ta ngẩng đầu ưỡn ngực, nhìn thẳng vào mắt hắn: “Phải.”

Bên cạnh, lão phu nhân sắc mặt sa sầm: “Tống Uyển, ngươi đừng quá đáng! Tuy ngươi có ơn cứu mạng với Vệ gia, nhưng mấy năm nay, Vệ gia đã cho ngươi vị trí chính thê, ăn ngon mặc đẹp, cái ơn kia sớm đã trả đủ!”

“Hiện nay, Vương thị là đích nữ của Quốc công gia, vì Vệ Lễ mà nguyện hạ thấp thân phận, vào phủ làm bình thê, ngang hàng với ngươi. Ngươi còn muốn làm thế nào nữa?”

Vệ Tử Mục đang co mình trong lòng bà, có lẽ nghĩ rằng cuộc tranh cãi này là vì muốn ngăn cản Vương thị vào phủ.

Sau một tràng chỉ trích của lão phu nhân, nó đột ngột nhảy xuống giường, bước nhanh đến trước mặt ta, giơ hai tay đẩy mạnh ta một cái.

Khi thấy nó đi chân trần về phía ta, ta vẫn theo bản năng ngồi xuống, định đưa tay ra đỡ lấy. Ta lo lắng nhìn gương mặt đỏ ửng vì bệnh của nó, đôi chân trần giẫm trên mặt đất lạnh buốt.

Nhưng vì cú đẩy quá mạnh, ta không kịp đề phòng, ngã mạnh xuống đất.

Ta ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn đứa trẻ, lại thấy nó đỏ mắt nói: “Ta không cần ngươi làm mẫu thân của ta! Một nha hoàn hèn mọn như ngươi thì có tư cách gì làm mẫu thân của ta?!”

Vệ Lễ ngẩn người, sau đó lập tức nhấc nó đặt lại lên giường, giận dữ quát: “Vệ Tử Mục!”

Ta nhìn lòng bàn tay trầy xước, khi đứng dậy chợt thấy ở khóe miệng của lão phu nhân, khẽ nhếch lên ý cười khẽ.

Ta còn có gì mà không hài lòng chứ? Ta chẳng có điều gì không hài lòng cả.

Vệ Lễ muốn cưới thê, nạp thiếp, ta chưa từng oán trách. Thậm chí, hắn muốn hạ ta xuống làm tỳ nữ trong phủ, ta cũng không để tâm.

Ở trong phủ này, điều duy nhất khiến ta chờ mong và vui vẻ, chính là đứa con mà ta mang nặng đẻ đau mười tháng sinh ra.

Ngày sinh nó, ta suýt nữa mất mạng vì băng huyết, đau đớn suốt hai ngày hai đêm mới đưa được nó đến nhân thế.

Ta đã chịu đủ ánh mắt khinh rẻ và nhục nhã, cam lòng sống khép nép ở xó phủ. Chỉ cần mỗi ngày được thấy nó, là ta mãn nguyện lắm rồi.

Nhưng giờ đây, đứa con năm xưa ta dùng nửa cái mạng để sinh ra, lại trở thành lưỡi dao sắc bén, đâm thẳng vào lòng ta.

Đứa trẻ 4 tuổi đã sớm mở mang tâm trí, nó đã hiểu thế nào là cao thấp, quý tiện.

Vì thế, nó không còn thích một người mẫu thân có xuất thân hèn mọn như ta nữa. Bởi vì ta khiến nó không thể ngẩng đầu nhìn người.

3

Nghĩ lại thì, là do ta không muốn nghĩ nhiều về vấn đề đó. Vệ Tử Mục đã sớm xa cách ta rồi.

Trước đây, nó thường quấn quýt bên ta, tháng nào cũng trông ngóng đến ngày mười sáu, từ sớm đã chạy tới gặp ta.

Có một lần, nó sẽ lén đem bánh trái giấu kỹ, nâng niu như dâng báu vật, đưa cho ta ăn.

Nhưng dần dà, nó lại tỏ vẻ ghét bỏ ngày mười sáu. Đến ngày ấy, không học hành, thì cũng là phải luyện kiếm.

Ta trăn trở không nghĩ ra cách, chỉ đành mặt dày chạy đến, có khi chỉ là đứng từ xa nhìn một cái, rồi có nha hoàn đi ra nói tiểu công tử đang bận chuyện bài vở, không có thời gian gặp phu nhân.

Lâu lâu chịu gặp, ta cầm khăn lau mặt cho nó, nó cũng sẽ theo bản năng né tránh. Ta chỉ nghĩ, là vì nó lớn rồi, có suy nghĩ của riêng mình.

Thì ra, là vì nó khinh ta. Nhưng nó nói không sai. Ta vốn dĩ chỉ là một nha hoàn trong Vệ phủ này.

Năm ấy, cả Vệ gia bị vu tội, toàn gia tộc bị bắt vào ngục, không ai thoát được. Đúng hôm phủ bị niêm phong, ta tình cờ ra ngoài, lúc quay về nghe quan sai kể, đại công tử của Vệ gia bị vứt vào bãi tha ma, sống chết mặc bay.

Ta đứng chần chừ trước cổng, trong đầu hiện lên hình ảnh khi ta vừa bị bán vào Vệ phủ. Khi đó ta mới mười hai, làm việc chăm sóc hoa cỏ trong vườn, bị quản sự làm khó.

Gã tìm đủ cớ để gây chuyện, bắt ta quỳ xuống liếm sạch giày cho gã.

Ta hiểu ý của gã, gã muốn ta theo hầu trên giường của gã. Ta không chịu, nên bị chèn ép đủ điều.

Ngay lúc ta sắp phải quỳ xuống, thì Vệ Lễ, khi ấy mới mười bốn tuổi, cầm cung tiễn giương thẳng về phía đầu quản sự, một mũi tên bắn tới.

“Hống hách thế cơ à? Ta không ngờ trong phủ lại có kẻ nô tài càn rỡ như ngươi!”

Đó là lần đầu tiên ta gặp hắn, vị thiếu niên như ngọc, áo mũ rực rỡ, mang theo khí thế phơi phới của tuổi trẻ.

Ta khi ấy chẳng biết nhiều chữ. Sau này được Vệ Lễ dạy dỗ, có một câu thơ ta từng đọc qua, rất hợp để miêu tả hình bóng của hắn trong buổi đầu gặp gỡ: Tích thạch như ngọc, liệt tùng như thuý. Lang diễm độc tuyệt, thế vô kỳ thất*.

*Đá kết như ngọc quý, thân tùng như ngọc xanh. Vẻ tươi riêng một cõi, thiên hạ chẳng người tranh [Nhạc phủ thi tập, quyển 47].

Cuối cùng, ta vẫn quyết định đến bãi tha ma, kéo Vệ Lễ mười sáu tuổi đang hấp hối từ trong đống bùn đất ra.

Minh nguyệt rơi xuống trần gian, ánh trăng vẫn sáng như xưa.

Lúc ấy Vệ Lễ bị thương ở chân, lại vừa trải qua biến cố lớn, tính tình trở nên thất thường, đối xử với ta cũng chẳng mấy dễ chịu.

Ta sắc thuốc cả đêm, hắn cầm bát ném vỡ: “Cút!”

Ta chẳng nói gì, chỉ lặng lẽ tiếp tục sắc thuốc, đến bát thứ ba mươi tám, hắn mới chịu uống. Về sau, những ngày tháng ấy, có lẽ là quãng thời gian vui vẻ nhất giữa ta và hắn.

Similar Posts

  • Hối Tiếc Đã Muộn

    Bùi Uẩn lén lút sau lưng ta, tự ý đính ước cho đôi trai gái của chúng ta. Người hắn chọn lại chính là gia đình của bạch nguyệt quang đã góa bụa kia.

    “Những tiếc nuối thời niên thiếu, nay có thể viên mãn ở đời con.”

    Con trai ta gửi thư về.

    [Mẹ, cứu con! Nếu con phải cưới con gái của một quan ngũ phẩm, Công chúa Lệnh Hòa nhất định sẽ giet con mất!]

    Con gái ta khóc lóc không thôi.

    [Cha sao có thể như vậy? Con không muốn gả thấp. Phu nhân Xương Bình Hầu còn hẹn con đi xem hoa mà.]

    Ta đành phải can thiệp.

    Nhưng ta không đi tìm Bùi Uẩn để thương lượng, mà tìm đến bạch nguyệt quang kia.

    “Chẳng phải chỉ là tiếc nuối thời niên thiếu thôi sao?” Ta đưa cho nàng ta thư hòa ly: “Khỏi cần giày vò con trẻ nữa, ta đây có thể khiến các ngươi được viên mãn ngay.”

  • Phu Quân Ta Không Phải Không Được

    Trong yến tiệc mùa thu. Phu nhân Tống gia trêu đùa, nói tiểu công tử nhà bà ấy sắp tám tuổi rồi mà vẫn còn đái dầm.

    Ta nghe mà ghi nhớ trong lòng.

    Trước khi rời đi. Còn tháo dải dây đỏ trên tóc, nhét vào tay tiểu công tử Tống gia.

    “Buổi tối dùng cái này buộc bé Duẫn Duẫn lại, sẽ không đái dầm nữa.”

    Hôm sau, khắp kinh thành ai nấy đều cười truyền rằng – Tiểu công tử Tống gia có bệnh kín, nửa đêm vội vã gọi đại phu.

    Sau này, tiểu tướng quân Tống gia khải hoàn hồi kinh.

    Tân đế ban hôn.

    Trong đêm động phòng hoa chúc.

    Trên cổ tay chàng vẫn quấn sợi dây đỏ năm xưa ta tặng, trong đáy mắt chất chứa tình yêu: “Phu nhân~ Nợ dạy ta buộc dây năm đó, giờ nên trả rồi~”

    Ta: “???”

  • Tôi Nhặt Được Một Anh Trai Xinh Đẹp

    Năm bảy tuổi, tôi nhặt được một người anh trai về nhà.

    Anh trai tôi – Thanh Đàm – trầm lặng, xinh trai, học giỏi, đi trong con hẻm toàn nhà cấp bốn mà cứ như thiên nga bước nhầm vào bùn lầy.

    Tôi ngày nào cũng quấn lấy anh, bắt anh giảng bài cho mình, chiếm hết mọi khoảng thời gian rảnh của anh.

    Ai cũng bảo tôi yêu anh đến phát cuồng.

    Cho đến một hôm trên đường về nhà, mấy người trong xóm cười cợt bảo tôi:

    “Anh mày đúng là thiên nga thật rồi đấy, bố mẹ nhà giàu của ảnh đến đón rồi đó — có người sắp mất anh trai rồi kìa!”

    Tôi siết chặt nắm đấm, nghiến răng âm thầm.

    Yêu anh không sai, nhưng tôi còn ghen với anh hơn.

    Ghen đến mức, muốn hủy hoại anh — tối hôm đó, tôi bước vào phòng tắm, trong ánh mắt bình thản và lạnh lùng của anh, tôi ôm chầm lấy anh, hôn anh, rồi đẩy ngã anh.

  • Ly Hôn Không Phải Kết Thúc

    Khi chồng tôi chuyển cho tôi năm mươi triệu tiền chia tay, tôi đang ở trong bếp hầm canh cho anh ấy.

    “Giang Uyển, chúng ta ly hôn đi.”

    Tống Cảnh Thâm đứng tựa vào cửa bếp, tay cầm chiếc điện thoại mà anh ta không bao giờ rời, vẻ mặt lạnh lùng như người xa lạ.

    “Đây là khoản bồi thường.”

    Tôi liếc nhìn tin nhắn chuyển khoản trên điện thoại, năm mươi triệu, ghi chú: phí chia tay.

    Kiếp trước, tôi sẽ khóc, sẽ quỳ xuống cầu xin anh ta, sẽ hỏi có phải tôi đã làm gì sai không.

    Nhưng kiếp này thì không.

  • Anh Trai Đặt Cược Cuộc Đời Tôi

    Vì muốn bênh vực cho em gái nuôi, anh trai đã cố tình tráo ống thăm lúc tôi rút thăm chọn chồng.

    Tôi rút trúng một lá xăm “hạ hạ”, phải gả cho một người đàn ông vừa què chân vừa mặt mũi biến dạng.

    Cả hội trường xôn xao, nhốn nháo hẳn lên.

    Tôi đỏ mắt, sững sờ đứng nguyên tại chỗ.

    Anh trai ở bên cạnh, vẻ mặt nghiêm nghị như thể đang khuyên răn điều gì rất cao cả:

    “Đừng trách anh. Ai bảo lần trước em đẩy con bé vào bể bơi trước bao nhiêu người, làm nó mất mặt. Anh cố tình để em rút trúng xăm xấu, xem như dỗ dành con bé.”

    “Nó vẫn còn nhỏ, tính cách đơn thuần, sau này đừng làm khó nó nữa.”

    “Yên tâm đi, chỉ là làm màu thôi. Dù sao em cũng là con gái thủ trưởng, ai nỡ để em thật sự lấy một lão già tàn tật chứ.”

  • Nữ Cường Thập Niên 80

    Xuyên về những năm 80, chồng tôi vì bán heo dịch mà nợ một khoản khổng lồ, bị khách phát hiện liền giả vờ liệt nửa người.

    Mẹ chồng và tiểu tam cùng nhau giấu tiền, để mặc tôi gánh hết nợ nần.

    Tôi dùng cháo nóng và thuốc Bắc, vừa mới trị khỏi chứng “liệt” của chồng.

    Hắn lại ngã xuống vực trong cơn mưa lớn, “chết” tại chỗ.

    Tôi cầm theo một mảnh vải từ áo của hắn đến bệnh viện thăm mẹ chồng – người cũng đang nằm viện vì ngã bị thương.

    Bà cứ ngỡ tôi đã để người trong thôn khiêng xác hắn về.

    Tôi đau đớn nói:

    “Không khiêng lên được. Con sợ thi thể của Hồng Tài bị dã thú ăn mất nên đã chôn ngay tại chỗ, còn đè lên hai tảng đá lớn.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *