Em Đã Không Còn Yếu Đuối

Em Đã Không Còn Yếu Đuối

Bạn trai tôi là một nam thần học bá nổi tiếng với tính cách lạnh lùng và miệng lưỡi độc địa.

Sau khi tôi bị trượt môn, anh ta nhắn tin cho bạn gái cũ – cũng là một học bá – để than thở:

“Cậu thông minh thật đấy, không giống Hứa Tiểu Vi, ngu như heo vậy.”

Sau đó, tôi cầm đoạn tin nhắn đi tìm anh ta làm ầm lên:

“Vậy bốn năm chúng ta bên nhau là gì? Một trăm bức thư tình tôi viết cho anh là gì? Cả những lần tôi đội mưa mang cơm cho anh nữa, đều là gì chứ?”

Anh ta chẳng buồn quan tâm, hờ hững nói:

“Hứa Tiểu Vi, là do cô rẻ mạt.”

1

Sau khi Cố Thanh Xuyên lạnh lùng buông ra ba chữ đó, cả căn phòng rơi vào im lặng tuyệt đối.

Tôi giơ điện thoại với đoạn tin nhắn lên, khựng lại giữa không trung.

Nhìn người trước mặt bằng ánh mắt không thể tin nổi.

Có lẽ nét mặt tôi quá bất thường, anh ta hơi khựng lại, biết mình đã lỡ lời, lộ ra một tia khó chịu, cuối cùng cũng lên tiếng giải thích:

“Tôi chỉ nói sự thật thôi, đề thi đó vốn dĩ rất dễ.”

“Nếu em thấy không vui, tôi có thể xin lỗi.”

Anh ta nhún vai, thản nhiên:

“Xin lỗi, Hứa Tiểu Vi, như vậy được chưa?”

Anh nhìn tôi chằm chằm.

Dường như đang chờ tôi phản bác, rồi lại dễ dàng “đánh bại” tôi như mọi khi.

Dù sao thì cuối cùng cũng sẽ là tôi nhượng bộ, xin lỗi, và kết thúc mọi chuyện.

Tôi vốn đã chuẩn bị cả một tràng dài để mắng anh ta, vậy mà lúc này lại không thể thốt ra nổi một chữ.

Anh ta hiểu rất rõ.

Sau đó đẩy nhẹ gọng kính, ánh mắt đã chuyển sang tập trung vào đống số liệu, tài liệu mới.

Ai cũng nói, anh là một thiên tài hiếm có – mà thiên tài thì thường “không hiểu chuyện đời”.

Họ nói, những người như vậy ăn nói thẳng thừng và độc miệng, nhìn người bình thường chẳng khác gì rác rưởi.

Cố Thanh Xuyên chính là kiểu người đó.

Anh ta có thể cười khẩy khi tôi trượt môn, nói tôi là con heo ngu ngốc.

Có thể thản nhiên đi lướt qua khi tôi té ngã, ôm vết thương đang chảy máu, chỉ để lại một câu:

“Em thật vô dụng.”

Rồi lại dùng một câu:

“Tốt nhất là theo kịp, tôi sẽ không đợi em đâu.”

Ép tôi nuốt lại những lời định nói: “Thanh Xuyên, anh có thể đỡ em một chút không? Hình như em không đứng lên nổi nữa.”

Đúng vậy, anh cố tình như thế. Anh thậm chí biết tôi sắp nói gì, nhưng vẫn không muốn đỡ tôi dậy.

Bởi vì anh phải đúng giờ xem chương trình thi đấu yêu thích của mình.

Nếu dừng lại để giúp tôi, anh sẽ trễ giờ, sẽ bỏ lỡ tập mới nhất.

Mãi đến khi tôi tự lê lết đến phòng khám, băng bó vết thương xong, khập khiễng quay về, thì căn phòng trọ mà chúng tôi thuê chung đã tắt đèn từ lâu.

Thậm chí còn khóa trái cửa.

Tôi không thể tin nổi, theo phản xạ liền giơ tay gõ cửa.

“Thanh Xuyên, mở cửa đi.”

Anh luôn có thói quen ngủ sớm, lại cực kỳ ghét bị quấy rầy.

Nhưng đầu gối tôi đau đến mức không thể chịu nổi, chỉ có thể yếu ớt lên tiếng:

“Thanh Xuyên, chân em đau lắm… anh mở cửa được không…”

Không ai mở.

Tôi bị bỏ mặc ngoài cửa suốt cả đêm.

Đến sáng hôm sau, khi cánh cửa mở ra.

Anh đứng trên cao nhìn tôi – người đang co ro bên cửa, sắc mặt trắng bệch – bằng ánh mắt lạnh lẽo, không cảm xúc.

Chỉ thản nhiên thông báo:

“Tối qua em ồn quá, làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của tôi.”

Thì ra, không phải là anh không nghe thấy.

Chỉ là, với anh, giờ ngủ thì tuyệt đối không được làm chuyện gì khác.

Bị một người độc miệng lại lạnh lùng như vậy đối xử, ai mà còn thích anh, chẳng khác nào tự rẻ rúng bản thân.

Nhưng con người không vô cớ mà rẻ rúng chính mình.

2

Sau khi mẹ tôi bị cha đánh đuổi khỏi nhà, tôi trở thành đứa trẻ cô lập và bị xa lánh nhất trường.

Suốt bốn mùa quanh năm, tôi chỉ có vỏn vẹn bốn bộ đồng phục để thay phiên.

Không chỉ mặc đi học, mà còn phải mặc khi bị đánh hay phải khuân vác đồ nặng.

Mùa hè thì còn đỡ, nhưng mùa đông thì thật sự không tránh khỏi có mùi.

Đến mức, khi bị sắp xếp ngồi cạnh thùng rác, đám bạn trong lớp ném rác đều trúng người tôi.

Những cô gái cùng tuổi nhìn tôi như trò cười, lấy tay che miệng thì thầm sau lưng:

“Cô ta bẩn thật đấy.”

Lòng tự trọng của một thiếu nữ tuổi dậy thì trỗi dậy, tôi liền dùng nước lạnh ra sức kỳ cọ, cố gắng gột rửa những vết bẩn vốn đã chẳng thể sạch nổi.

Nhưng kết quả là, ngày hôm sau, tôi chỉ có thể run rẩy trong bộ đồng phục mùa đông ẩm ướt và lạnh buốt.

Quãng thời gian đó, điều khiến tôi sợ nhất là đi ngang qua hành lang.

Bởi mỗi lần bước qua, tôi đều có cảm giác tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn vào tôi, mang theo sự khinh miệt và ghê tởm.

Trong lớp, một cô nàng “đầu gấu” không có thiện ý gì liền hô lên:

“Này! Nhà mày là bãi rác à? Sao mà thối thế?”

Nói xong liền phá lên cười sằng sặc cùng nhóm bạn.

Nhưng không có, thật sự chẳng có mùi gì cả.

Tôi đã giặt rất sạch, chỉ có mùi thơm nồng nặc của bột giặt rẻ tiền mà thôi.

Cố Thanh Xuyên xuất hiện chính vào lúc đó.

Anh lạnh lùng với gương mặt không biểu cảm, nhìn thẳng vào đám “đầu gấu” và nói:

“Thế nhà mấy người là chuồng heo chắc?”

Học thần đứng nhất toàn trường vốn nổi tiếng khắp nơi, nay bất ngờ lên tiếng khiến cô nàng “đầu gấu” xấu hổ tức giận:

“Không có!”

“Thế sao miệng cô thối thế?”

Cô ta bị chọc tức đến bật khóc.

Tôi đứng ngây ra tại chỗ, lúc này Cố Thanh Xuyên mới liếc nhìn tôi:

“Giờ em có thể đi tiếp rồi chứ?”

“Tôi sắp trễ giờ rồi.”

Tôi sực nhận ra mình đang chắn đường, liền vội vàng nép sang một bên.

Anh chẳng buồn liếc nhìn, cứ thế bước thẳng về phía trước.

3

Tôi cũng không biết có nên gọi đó là duyên phận không.

Bởi vì sau đó, tôi luôn tình cờ gặp được anh.

Cô nàng “đầu gấu” vì uất ức mà gọi đám lưu manh đến trả thù, anh chỉ đẩy nhẹ gọng kính, thản nhiên báo cảnh sát ngay trước mặt họ.

Bạn học đã quen sai vặt tôi, bắt tôi đi mua ba phần cơm hộ, anh chỉ buông một câu:

“Người khuyết tật có chỗ riêng, còn muốn nuôi heo thì mời về trại chăn nuôi.”

Cô chủ nhiệm thiên vị thì giơ cả chồng đề kiểm tra lên, ám chỉ rồi bóng gió nhắm thẳng về phía tôi:

“Đã ngu đến mức này thì chắc chắn là rác rưởi của xã hội. Tôi thật sự không hiểu tại sao giáo dục lại phải phí tài nguyên cho loại người như thế. Đáng ra nên bị đưa đi vặn ốc vít ngay từ khi mới sinh! Sinh ra đã là kẻ nô lệ!”

Đúng lúc đó, anh đi ngang qua.

Cô chủ nhiệm lập tức đổi nét mặt, cười niềm nở:

“Em nhìn bạn học Thanh Xuyên mà xem, đó mới là kiểu học sinh xứng đáng để thầy cô dốc tâm dạy dỗ. Em thấy đúng không, Thanh Xuyên?”

Cố Thanh Xuyên dừng bước, đưa mắt đánh giá cô ta từ trên xuống dưới, rồi thản nhiên đáp:

“Xin lỗi, cô không xứng.”

Để lại cô chủ nhiệm trợn tròn mắt, mặt đỏ bừng vì tức giận.

Ngay khoảnh khắc ấy, tôi cuối cùng cũng hiểu thế nào là sùng bái.

Thế nhưng, khoảng cách giữa lớp thường và lớp chọn thực sự cách biệt một trời một vực.

May mà tôi bị lệch môn nặng, tiếng Anh tuy tệ, nhưng toán lại giỏi đến kinh ngạc.

Thậm chí trong kỳ thi lần sau, tôi còn hơn anh một điểm ở môn toán.

Lần đầu tiên anh nhìn tôi một cách đàng hoàng.

Dù cũng chỉ là một ánh nhìn thoáng qua.

4

Cũng chính vì thế, khi cha tôi đến tận trường gây chuyện.

Tất cả mọi người đều bu lại xem tôi như một trò cười.

Nhìn tôi bị ông ta túm tóc, bắt tôi phải nghỉ học.

Thậm chí ông ta còn lôi ra những bức thư tình tôi lén viết, mắng tôi là không biết giữ gìn phẩm hạnh.

Người nhận những bức thư ấy vẫn lạnh lùng đứng giữa đám đông.

Sau đó, anh từng bước tiến về phía ông ta.

Một cú đấm thẳng tay.

5

Chuyện này làm náo động cả trường.

Giáo viên và học sinh đang xem náo nhiệt cũng bắt đầu hoảng loạn.

Khi mọi người can ngăn được, cha tôi đã bị đưa lên xe cấp cứu.

Anh thì lại như không xem đó là chuyện gì to tát, hoặc có lẽ… anh không hề nhận ra mức độ nghiêm trọng của sự việc.

Anh thậm chí còn chỉnh lại đồng phục một cách ngay ngắn, quay sang nói với tôi:

“Em thông minh hơn bọn họ một chút.”

“Vậy tại sao lại để thứ vô dụng và ngu ngốc như vậy bắt nạt?”

Similar Posts

  • Khi Bông Hoa Trở Lại

    Kiếp trước, tôi và Phó Chi Dận yêu nhau, kết hôn, sinh con.

    Cả đời yên ổn đến tận bảy mươi tuổi, ra đi trong thanh thản.

    Giờ đây, cả hai chúng tôi đều bất ngờ sống lại.

    Lần này, anh ấy muốn chọn Bạch Nguyệt Quang của kiếp trước – Trần Thi Thi, người mà anh từng bỏ lỡ, và không cần tôi nữa.

    Anh nghiêm giọng nói:

    “Chúc Khả Hinh, kiếp trước chúng ta đã làm vợ chồng cả đời, kiếp này chia tay đi.”

    “Kiếp trước anh phụ Thi Thi, kiếp này anh không muốn để cô ấy một mình lặp lại bi kịch.”

    Tôi biết trong lòng anh luôn canh cánh vì Trần Thi Thi, nên cũng biết điều mà lùi lại, bắt tay anh:

    “Phó Chi Dận, kiếp này chúng ta cứ làm bạn học bình thường.”

    Kiếp trước đâu chỉ mình anh có tiếc nuối,

    Tôi cũng không muốn lặp lại cuộc hôn nhân buồn thảm ấy nữa.

    Nhưng đến ngày tôi kết hôn, anh vẫn đỏ mắt đến phá đám.

    “Khả Hinh, tớ nghe nói Phó Chi Dận và Trần Thi Thi từ Pháp về rồi, hai người đó hình như đang chuẩn bị đám cưới.”

    Bạn thân Văn Tuyết Nhi nói to trong điện thoại, giọng mang theo chút háo hức của kẻ hóng chuyện nhưng cũng dè dặt cẩn thận.

    Tôi chăm chú sửa bản CV, miệng nhàn nhạt đáp:

    “Hai người họ cưới nhau sớm muộn thôi, có gì mà ngạc nhiên.”

    “Vậy… Khả Hinh, cậu thật sự không còn tình cảm gì với Phó Chi Dận nữa à?”

    “Không còn.”

    Cúp máy rồi tôi mới sực tỉnh, hóa ra cái tên Phó Chi Dận lại lần nữa xuất hiện trong đời tôi.

    Tình cảm dành cho anh, đã là chuyện của một kiếp rồi, giờ còn lại được gì?

  • Khi Hai Người Cùng Trọng Sinh

    Bạn cùng phòng của tôi trong kỳ quân huấn đã yêu luôn vị huấn luyện viên.

    Sau một đêm tình một lần, cô ta lại mang thai con của anh ta.

    Kiếp trước, cô ta quỳ gối cầu xin tôi cho vay tiền để giải quyết cái thai.

    Nhưng khi còn ở cữ, huấn luyện viên kia lại trúng ngay giải độc đắc hai trăm triệu.

    Cô ta oán hận tôi, nói là vì tôi mà cô ta không thể “mẹ nhờ con mà phú quý”.

    Sau này tốt nghiệp đại học, sự nghiệp của cô ta không thuận lợi.

    Còn nhìn thấy huấn luyện viên dắt theo cô vợ trẻ đẹp đi khắp thế giới.

    Cuối cùng cô ta kéo tôi cùng nhảy lầu để chết chung.

    Mở mắt ra lần nữa, tôi quay về đúng ngày cô ta đến vay tiền.

    Cô ta nói muốn giữ lại đứa trẻ, còn loan tin khắp trường.

    Ép buộc huấn luyện viên phải chịu trách nhiệm.

    Tôi biết ngay cô ta cũng đã trọng sinh.

    Nhưng cô ta không biết, tờ vé số trúng thưởng ấy vốn là do vợ trước của huấn luyện viên mua.

    Mà bây giờ nó đang nằm trong tay tôi.

    “Tôi muốn giữ lại đứa trẻ này!”

    Nghe câu đó, ánh mắt tôi dừng lại trên gương mặt cô ta đang ngồi đối diện.

    Cô ta cũng nhìn sang tôi.

    “Ôn Tư Tuyết! Cô đừng hòng cản tôi nhờ con mà đổi đời!”

    Tôi chỉ liếc qua một cái, vẫn còn ngập trong cảm giác vui sướng của kẻ vừa trọng sinh.

    Hai người bạn cùng phòng còn lại đều ngơ ngác.

    “Triệu Tĩnh Như, chẳng phải trước đó cậu nói sẽ bỏ đứa bé này sao?”

    “Đúng vậy, sao đột nhiên lại đổi ý rồi?”

    Chỉ có tôi biết, Triệu Tĩnh Như đã sống lại.

    Bởi kiếp trước, cô ta bằng mọi giá đều muốn bỏ đứa trẻ.

    Thậm chí quỳ xuống cầu xin tôi cho vay tiền.

    Hai bạn cùng phòng kia cũng năn nỉ tôi giúp.

    Tôi mới mềm lòng mà cho cô ta mượn.

  • Từ Lãnh Cung Bước Ra

    VĂN ÁN

    Ngày ta tiếp chỉ, đang chà rửa thùng xí trong lãnh cung.

    Ngón tay ngâm trong làn nước băng giá, tấy đỏ, sưng vù, bẩn thỉu lẫn trong kẽ móng, chà mãi chẳng sạch.

    Gió rét tháng Chạp như dao sắc, luồn qua khung cửa nứt nẻ, thấu vào xiêm y mỏng manh, lạnh thấu tận xương.

    Cuộn thánh chỉ sắc vàng rực rỡ, do một tiểu thái giám xa lạ nâng ngang, đứng trước cửa căn phòng rách nát bốn bề gió lùa, ánh mắt mang đầy vẻ thương hại kẻ dưới.

    “Thẩm Thanh Từ tiếp chỉ ”

    Đọc full tại page bơ không cần đường để ủng hộ tác giả

    Tiếng the thé sắc lạnh xé tan bầu không khí chết lặng nơi lãnh cung.

    Ta chậm rãi đứng dậy, thân người cứng đờ, quỳ xuống nền đất bùn ẩm lạnh. Đầu gối vừa chạm đất cứng, lập tức run rẩy.

    Nước bẩn theo kẽ nứt trên tay rỉ xuống, từng giọt, từng giọt.

    “…Xét công xưa của họ Thẩm thuở hàn vi phò tá… nay đặc xá cho ra khỏi lãnh cung… dời đến biệt viện Lan Đài để an dưỡng… Khâm thử.”

    Tiểu thái giám đọc xong, đưa thánh chỉ về phía trước, hệt như mong ta nhào tới cảm tạ ân điển trời ban.

    Ta ngẩng đầu, không đón lấy. Nét mặt chẳng hề xao động, chỉ điềm đạm hỏi:

    “Hoàng thượng còn nói điều gì khác chăng?”

    Tiểu thái giám khựng lại, có lẽ không ngờ ta lại lãnh đạm đến vậy. Hắn ho khan, giọng pha chút khinh bỉ khó nhận:

    “Hoàng thượng bảo… người thu dọn đi, sáng mai sẽ có người đến đón. Biệt viện Lan Đài thanh vắng, thích hợp dưỡng bệnh.”

    Dưỡng bệnh?

    Ta khẽ nhếch môi, cười mà như chẳng phải cười. Giam ta nơi quỷ địa này ba năm, bệnh đã ăn sâu tận cốt rồi.

    “Biết rồi.”

    Giọng ta khô khốc như giấy ráp cọ gỗ. Ta vịn tay chống đất muốn đứng dậy, nào ngờ chân tê dại, lảo đảo một bước.

  • Nữ Phụ Tỉnh Giấc

    Tôi là nữ phụ độc ác trong một cuốn truyện thanh xuân vườn trường.

    Sau khi nam nữ chính có được kết thúc hạnh phúc viên mãn, tôi đã giận dỗi và kết hôn với nam phụ si tình.

    Ngay trong đêm đăng ký kết hôn, tôi tỉnh giấc.

    Nhìn Thẩm Thuật vẫn còn đang đặt tay lên eo tôi, tôi chợt đẩy anh ra.

    “Anh không phải nói muốn vì nữ chính mà giữ mình trong sạch cả đời sao?!”

     

  • Ta Là Người Có Chí Khí

    Ta vốn là người có chí, thuở bị bọn buôn người bắt bán, ta đập tay vào ngực mà rằng:

    “Bổn cô nương đây, sức lực có thừa, mưu kế chẳng thiếu!”

    Thế rồi, ta được đưa vào phủ tri châu, làm thủ hạ cho công tử trong phủ.

    Mẫu thân lấy làm hãnh diện, mỗi lần lên phần mộ phụ thân, đều không tiếc lời ngợi khen ta suốt nửa canh giờ.

    Nhờ ta tiến cử, người thuận lợi vào phủ, làm ma ma quản sự.

    Đệ đệ ta ngưỡng mộ vô ngần, khẩn cầu ta dẫn theo cùng lập công danh.

    Ta ngẫm nhìn diện mạo nó, dung mạo tú mỹ, bất kể nam hay nữ đều có thể khiến người ta rung động. Tiếc thay, chỉ đành lắc đầu than một tiếng.

    “Ngươi ngoài sắc diện ra, chẳng có bản lĩnh gì khác.”

    Đệ đệ hừ khẽ: “Giới thiệu hay không là khí độ của tỷ, trụ được hay chăng là bản lãnh của đệ!”

  • Ức Gà Rạn Vỡ, Tình Ta Trở Lại

    Tôi và nhỏ bạn thân tám chuyện về… ức gà.

    Không ngờ lại bị người chồng do liên hôn mà cưới nghe thấy.

    Tôi cắn một miếng, tấm tắc khen:

    “Miếng ức tối qua á, to mềm, cắn một cái tan ngay trong miệng.”

    Gương mặt lạnh lùng của Phó Kinh Chu lập tức tối sầm lại:

    “Em ăn mấy thứ… dơ như vậy bao lâu rồi?”

    Tôi ngớ người:

    “Ba lần một tuần…”

    Anh ta siết chặt tay vịn, mắt nhìn xa xăm như ra quyết định sống còn:

    “Tối nay anh nấu. Đừng ra ngoài ăn nữa, không vệ sinh.”

    Tôi đói meo lết về nhà, tưởng sẽ được ăn ức gà homemade.

    Kết quả, bàn ăn trống trơn.

    Tôi nhíu mày: “Thịt đâu?”

    Anh ta đỏ bừng tai, chậm rãi… nằm xuống bàn, giọng khàn khàn:

    “Thịt đây.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *