Từ Lãnh Cung Bước Ra

Từ Lãnh Cung Bước Ra

Ngày ta tiếp chỉ, đang chà rửa thùng xí trong lãnh cung.

Ngón tay ngâm trong làn nước băng giá, tấy đỏ, sưng vù, bẩn thỉu lẫn trong kẽ móng, chà mãi chẳng sạch.

Gió rét tháng Chạp như dao sắc, luồn qua khung cửa nứt nẻ, thấu vào xiêm y mỏng manh, lạnh thấu tận xương.

Cuộn thánh chỉ sắc vàng rực rỡ, do một tiểu thái giám xa lạ nâng ngang, đứng trước cửa căn phòng rách nát bốn bề gió lùa, ánh mắt mang đầy vẻ thương hại kẻ dưới.

“Thẩm Thanh Từ tiếp chỉ ”

Tiếng the thé sắc lạnh xé tan bầu không khí chết lặng nơi lãnh cung.

Ta chậm rãi đứng dậy, thân người cứng đờ, quỳ xuống nền đất bùn ẩm lạnh. Đầu gối vừa chạm đất cứng, lập tức run rẩy.

Nước bẩn theo kẽ nứt trên tay rỉ xuống, từng giọt, từng giọt.

“…Xét công xưa của họ Thẩm thuở hàn vi phò tá… nay đặc xá cho ra khỏi lãnh cung… dời đến biệt viện Lan Đài để an dưỡng… Khâm thử.”

Tiểu thái giám đọc xong, đưa thánh chỉ về phía trước, hệt như mong ta nhào tới cảm tạ ân điển trời ban.

Ta ngẩng đầu, không đón lấy. Nét mặt chẳng hề xao động, chỉ điềm đạm hỏi:

“Hoàng thượng còn nói điều gì khác chăng?”

Tiểu thái giám khựng lại, có lẽ không ngờ ta lại lãnh đạm đến vậy. Hắn ho khan, giọng pha chút khinh bỉ khó nhận:

“Hoàng thượng bảo… người thu dọn đi, sáng mai sẽ có người đến đón. Biệt viện Lan Đài thanh vắng, thích hợp dưỡng bệnh.”

Dưỡng bệnh?

Ta khẽ nhếch môi, cười mà như chẳng phải cười. Giam ta nơi quỷ địa này ba năm, bệnh đã ăn sâu tận cốt rồi.

“Biết rồi.”

Giọng ta khô khốc như giấy ráp cọ gỗ. Ta vịn tay chống đất muốn đứng dậy, nào ngờ chân tê dại, lảo đảo một bước.

Bên cạnh vươn ra một bàn tay chai sạn nhưng vững chãi đỡ lấy tay ta. Là A Kinh — cung nữ duy nhất nơi này còn chịu chuyện trò với ta.

Nàng vào cung trước ta hai năm, gương mặt đã sớm bị gió sương lãnh cung khắc thành nét già nua vượt quá tuổi thực.

Tiểu thái giám có vẻ chán ghét, nhét thánh chỉ vào tay A Kinh như vứt một món dơ bẩn, rồi quay lưng bỏ đi, đến câu “chúc mừng” cũng keo kiệt chẳng buồn nói.

A Kinh cẩn trọng đặt thánh chỉ lên chiếc bàn gãy chân, kê tạm bằng đá, lo lắng nhìn ta:

“Thanh Từ tỷ, tỷ…”

“Ta không sao.”

Ta ngắt lời, ánh nhìn rơi trên sắc vàng chói lòa của thánh chỉ.

Phó Dục… cuối cùng cũng nhớ đến ta rồi sao?

Hay là… hắn lại thiếu một quân cờ dễ điều khiển?

Phó Dục — đương kim thiên tử, từng là người ta dốc lòng thương yêu.

Ba năm trước, ta là sủng phi được hắn nâng niu trong tay, ở ngay Chiêu Dương điện sát bên tẩm cung.

Hắn thích ta mặc áo xanh ngọc, bảo rằng giống mầm liễu đầu xuân, tươi non mơn mởn.

Hắn gọi ta là “A Từ”, giọng nói dịu dàng đến nỗi khiến người muốn đắm chìm.

Hắn thường khi phê tấu, lại kéo ta lên đùi, cằm tì trên đầu ta, chỉ vào những địa danh trong tấu chương mà hứa:

“Sau này, trẫm sẽ đưa nàng đi xem mưa Giang Nam, gió cát Tái Bắc.”

Bấy giờ, ta khờ dại như tờ giấy trắng, ngỡ tình đế vương là điều bất biến.

Cho đến khi… Liễu Phù Yên nhập cung.

Liễu Phù Yên — cháu ruột của Thái hậu, đích nữ Tả tướng họ Liễu.

Người như tên, vóc dáng mềm mại như liễu trước gió, dung nhan tựa sương khói ôm trăng, đẹp đến mức chẳng nhuốm bụi trần.

Nàng vừa nhập cung, lập tức phong làm quý phi, vào ở Tê Ngô cung — hoa lệ hơn Chiêu Dương điện, lại gần vua hơn một bước.

Phó Dục dần bận rộn.

Bận đến nỗi, có khi một tháng cũng không đặt chân vào Chiêu Dương điện.

Hắn nói, chính sự rối ren, thế lực họ Liễu lớn, cần phải vỗ về.

Hắn nói, “A Từ, nàng hiểu chuyện, đừng gây rối.”

Hắn nói, “Trong tim trẫm, chỉ có nàng.”

Ta tin.

Tự an ủi mình, hắn là vua, thân bất do kỷ.

Ta giữ lấy Chiêu Dương điện như tảng đá vọng phu, ngóng chờ chút ấm áp hắn nhớ thương rơi rớt.

Cho đến khi… Liễu Phù Yên mang thai ba tháng.

Một yến tiệc trong cung kết thúc, nàng bỗng đau bụng dữ dội.

Thái y chẩn đoán: trúng phải vật lạnh, suýt sẩy thai.

Một cung nữ bên nàng đứng ra làm chứng, nói tận mắt thấy tiểu tỳ thân cận của ta — Tiểu Đào — bỏ vật gì đó vào bát yến của quý phi.

Nhân chứng, vật chứng đều “rõ ràng”.

Tiểu Đào bị lôi ra đánh đến chết, vừa khóc vừa kêu oan, máu thấm đẫm phiến đá xanh trước điện.

Ánh mắt cuối cùng nàng nhìn ta, tràn ngập tuyệt vọng và ngơ ngác.

Ta quỳ trước mặt Phó Dục, níu lấy vạt long bào, khóc nghẹn:

“Hoàng thượng! Không phải thần thiếp! Thần thiếp không làm! Tiểu Đào cũng không! Có kẻ vu oan! Xin Người minh xét!”

Phó Dục ngồi trên long ỷ cao vợi, sắc mặt tối đen đáng sợ.

Từ Tê Ngô cung không ngừng vọng lại tiếng khóc yếu ớt của Liễu Phù Yên cùng tiếng quở trách giận dữ của Thái hậu.

Ánh mắt hắn nhìn ta, lạnh lùng, xa lạ, tràn đầy đau đớn của kẻ bị phản bội, cùng uy nghiêm không thể nghi ngờ của đế vương.

“Thẩm thị Thanh Từ, tâm mang ghen ghét, mưu hại long tự, tội không thể dung!”

Similar Posts

  • Mệnh Định Trêu Chọc Nàng

    Sau khi kẻ đối đầu không đội trời chung của tôi qua đời, tôi mới biết thì ra anh ấy cũng thích tôi.

    Tôi quay ngược thời gian trở về một tuần trước vụ tai nạn, tìm mọi cách bám theo anh ấy, chỉ để cứu lấy mạng anh.

    Kẻ đã khiến anh ấy gặp chuyện — cũng chính là tình địch của tôi — gửi cho anh một tấm ảnh mặc tất đen đầy khiêu khích.

    Tôi lập tức kéo ống quần mình lên trước mặt anh, liếc mắt đưa tình, ánh nhìn mơn trớn.

    Không ngờ anh lại ngượng ngùng đỏ mặt, nhìn tôi dè dặt hỏi:

    “Cậu… chẳng lẽ đang thèm khát thân thể tôi thật à?”

  • Đừng Mua Điện Thoại Cũ Sau Nửa Đêm

    Tôi đã bỏ ra tám trăm tệ, mua một chiếc iPhone 12 ở chợ đồ cũ.

    Ông chủ nói máy còn rất mới, vừa mới thu lại gần đây.

    Về đến nhà, tôi lắp SIM vào và chuẩn bị khôi phục cài đặt gốc.

    Bỗng nhiên, ứng dụng ảnh tự bật lên, bên trong vẫn còn mấy chục bức ảnh chưa bị xóa sạch.

    Tôi tùy tiện mở bức đầu tiên – là ảnh selfie của một cô gái trẻ.

    Tấm thứ hai, thứ ba… đều là những cô gái khác nhau.

    Càng xem tôi càng thấy có gì đó không ổn, ánh mắt của các cô ấy đều toát lên sự sợ hãi.

    Đến bức ảnh cuối cùng, tôi nhìn thấy xiềng sắt và vết máu trong một tầng hầm.

    Tay tôi bắt đầu run lên, lập tức bấm gọi 110.

  • Yên hoa tháng Ba

    Sau kỳ thi đại học, tôi lấy chứng minh thư của mẹ để đi làm bảo mẫu cho một gia đình giàu có.

     Ông chủ Trang Chi Hiền cầm bản lý lịch, đối chiếu với tôi:

     “Cô… bốn mươi ba tuổi rồi?”

    Tôi uốn một mái tóc xoăn xù mì, mặc áo sơ mi hoa cũ kỹ.

     Giọng đặc sệt phương ngữ Hà Nam:

     “Gì chớ, tuổi ta tính ra cũng phải bốn mươi lăm rồi, ở quê còn có hai đứa con trai, đứa nào cũng mười bảy, mười tám cả rồi!”

    Về sau, khi vào đại học, tôi lại gặp Trang Chi Hiền.

     Tan học, anh ta dồn tôi vào tường:

     “Bốn mươi lăm tuổi? Hai đứa con? Học cả đời học không ngừng?”

    Tôi run rẩy lắp bắp:

     “Thầy… thầy nhận nhầm người rồi chăng?”

    Đôi mắt Trang Chi Hiền lóe lên ánh sáng nguy hiểm, khẽ mỉm cười:

     “Thật ra, tôi vẫn thích em nói tiếng địa phương hơn.”

    Tôi khóc không ra nước mắt:

     “Mẹ ơi, thầy à, đừng có cho em rớt môn nha~”

  • Ly Hôn Vì Một Múi Sầu Riêng

    Con trai muốn ăn sầu riêng, tôi chờ cả một tiếng ở khu hàng giảm giá mới mua được một quả coi như tạm ổn.

    Buổi tối, nó lại vì quả sầu riêng thiếu một múi mà nặng lời với tôi.

    “Mẹ, mẹ có biết một múi sầu riêng bao nhiêu tiền không? Mẹ lại chẳng chịu học hành, cũng không đi làm, thật sự không cần ăn thứ đắt đỏ như vậy. Nhưng thôi, hôm nay là lễ tình nhân, coi như mẹ muốn tự thưởng cho bản thân, lần này con không tính toán với mẹ nữa.”

    Một bên, chồng vừa lướt điện thoại vừa cười khẩy.

    “Con trai tôi thật là hiếu thảo, còn biết kiếm cớ cho mẹ nó thèm ăn. Nhưng mẹ mày cái dạng đó thì xứng cái gì với chữ ‘tình nhân’ chứ?”

    Tôi im lặng vài giây, đặt bộ bát đĩa đang rửa dở xuống.

    “Ly hôn đi! Tôi không xứng sống trong cái nhà này.”

  • Ta Ép Cưới Nhầm Người

    VĂN ÁN

    Ta là một kẻ cuồng tỷ tỷ.

    Để được ngày ngày ở bên tỷ tỷ.

    Vừa nghe tin tỷ tỷ sắp đính thân với Đại công tử nhà họ Thẩm,

    thì ngay sau đó ta đã nghĩ trăm phương nghìn kế, quấn lấy Nhị công tử nhà họ Thẩm.

    Không tiếc lấy danh tiết ra ép buộc, chỉ mong chàng chịu cưới ta.

    Quấn quýt dai dẳng suốt ba tháng, cuối cùng mới khó khăn lắm thuyết phục được chàng.

    Ta hớn hở chờ đến ngày huynh đệ nhà họ Thẩm cùng tới cầu thân.

    Nào ngờ nhìn cái tên xa lạ trên thiệp bái, ta sững người —

    Nhầm rồi.

    Tỷ tỷ đính ước với họ Thịnh, không phải họ Thẩm.

  • Người Thứ Ba Hợp Pháp

    Trước khi bà nội cưới ông nội, bà từng là tiểu thư giả của một gia đình quyền quý ở thành phố lớn.

    Sau đó, khi tiểu thư thật trở về và cưới chồng cũ của bà, bà nội một mình xuống quê, lấy ông nội và sống với ông cho đến tận bây giờ.

    Bà nội sống khép kín hơn bốn mươi năm, bỗng nhiên lại dẫn tôi – lúc đó đang nghỉ hè – lên tàu hỏa rời quê.

    Chúng tôi đến nhà tang lễ ở thành phố Hải Thị, tìm gặp người chồng cũ của bà năm xưa – Mặc Lâm Uyên.

    Khi bác cả của tôi – con trai đầu lòng của bà nội – nhìn thấy chúng tôi, trên mặt toàn là sự mỉa mai:

    “Bà bỏ nhà ra đi bốn mươi bảy năm rồi, giờ nghe tin dì Tuyên mất, lại tưởng mình có cơ hội quay lại nhà họ Mặc sao?”

    Bà nội đi thắp hương trước linh cữu của tiểu thư thật.

    Sau đó thong thả quay người lại, nhìn người chồng cũ – dù tóc đã bạc trắng nhưng tinh thần vẫn minh mẫn.

    “Mặc Lâm Uyên, năm đó hình như chúng ta vẫn chưa hoàn tất thủ tục ly hôn thì phải.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *