Đánh Bại Dì Ghẻ

Đánh Bại Dì Ghẻ

Sau khi mẹ mất được hai năm, ba tôi tính chuyện tái hôn.

Cô “dì” kia vứt bỏ hết tất cả đồ đạc của mẹ, cho tôi uống s/ữ/a đã h/ỏ/n/g lại còn kh/ô/n/g cho ba b//ế tôi.

Nửa đêm, tôi trùm chăn khóc lặng lẽ, rơi những hạt “trân châu nhỏ”.

Bỗng trước mắt hiện lên những dòng chữ kỳ lạ như trên màn hình:

【Chi Chi đừng khóc, mau đi tìm ông ngoại đi.】

【Chi Chi, ông ngoại con là Chủ tịch Tập đoàn Nam Dương, cậu con là ca sĩ nổi tiếng, dì con còn lợi hại hơn nữa.】

【Chi Chi cố lên! Các dì sẽ không để con trở thành nữ chính bi kịch như mẹ đâu!】

1

Tôi kéo chăn xuống, ló đầu nhỏ ra, cố gắng tiêu hóa mấy dòng chữ vừa hiện ra.

Tôi mới sáu tuổi, chưa hiểu “nữ chính ngược văn” nghĩa là gì, nhưng tôi biết đến ông ngoại và Tập đoàn Nam Dương.

Trước khi mất, mẹ từng đưa tôi nửa tấm ảnh chụp ông ngoại, bà dặn tôi, nếu một ngày nào đó ba không còn yêu tôi nữa, thì hãy cầm ảnh này đi tìm ông ngoại.

Hồi đó ba còn nói không bao giờ có chuyện đó, thề sống thề chết sẽ không tái hôn.

Vậy mà giờ đây, trong mắt ba chỉ còn dì Lệ và đứa em trai trong bụng bà ta, ngay cả khi tôi té ngã trước mặt, ông cũng không nhìn thấy.

Lần trước tôi sốt đến 40 độ, cô Liễu gọi cho ông hơn chục cuộc mà không ai bắt máy, cuối cùng cô phải liều mình cho tôi uống thuốc hạ sốt, dù có nguy cơ bị đuổi việc.

Hôm đó, cô Liễu vừa khóc vừa cười, nói chắc chắn là mẹ tôi trên trời phù hộ nên tôi mới không bị sốt đến ngu người.

2

Khi tôi còn đang do dự có nên đi tìm người ông chưa từng gặp hay không, những dòng chữ kia lại hiện lên nói rằng nếu tôi cứ ở lại nhà ba, dì Lệ sẽ càng ngày càng ác hơn, đến khi tôi mười sáu tuổi, ba phá sản, ông ngoại và cả gia đình bị hãm hại, bà ta sẽ bán tôi cho một người tên là Thượng Quan Dược, rồi cầm mười tỷ đi định cư nước ngoài.

“Thượng Quan Dược… là anh Thượng Quan hả?”

Tôi mở to mắt.

Anh Thượng Quan lớn hơn tôi năm tuổi, mỗi lần gặp đều chọc tôi, tôi không hiểu tại sao anh ấy lại bỏ tiền ra mua tôi.

Chẳng lẽ anh ấy không biết buôn bán trẻ em là phạm pháp sao?

Nghe thấy tôi nói, dòng chữ trở nên vô cùng phấn khích:

【Aaaa, quả nhiên là Chi Chi nhìn thấy được bọn mình! Không sai mà, Vi Vi đoán đúng rồi!】

Vi Vi?

Mẹ ư?

Mấy dì này biết mẹ tôi sao!?

【Chị em ơi, xông lên! Nếu Chi Chi không thoát được cốt truyện thì là do bọn mình chưa cố gắng đủ!】

【Yên tâm, xử lý tra nam thì chị đây có cả đống kinh nghiệm! Nếu Lục Tư Minh với Thượng Quan Dược không chết, đầu tôi cho bạn trai cũ đá làm banh luôn!】

Các dì náo loạn một lúc trong dòng chữ, rất nhanh sau đó quay lại chủ đề chính:

【Chi Chi, con phải trốn ngay, Thượng Quan Dược còn tệ hơn cả ba con!】

【Chi Chi, trong cuốn sách này chỉ có ông ngoại mới đủ sức đối đầu với nhà họ Thượng Quan.

Trong cốt truyện gốc, người thân bên ngoại cũng từng âm thầm giúp đỡ con.

Nếu con đến tìm họ sớm, họ nhất định sẽ che chở con.】

【Chi Chi, nếu con và ông ngoại có thể cứu lấy nhau, đó chắc chắn là điều mẹ con mong muốn nhất.】

Cứu ông ngoại… là điều mẹ mong muốn nhất sao?

Trái tim nhỏ bé của tôi đập thình thịch, tôi lăn một vòng xuống giường, lục hộp tìm lại tấm ảnh ông ngoại.

Trong ảnh, ông ngoại đẹp trai cười hiền hậu, ánh mắt sáng trong như ánh nắng, y hệt mẹ.

Nhìn vào đôi mắt quen thuộc đó, tôi đã hạ quyết tâm.

Nếu ba không còn yêu tôi nữa, vậy thì ngày mai… tôi sẽ đi tìm ông ngoại.

3

Sáng sớm hôm sau, tôi đeo cặp sách nhỏ, giấu kỹ ảnh ông ngoại trong người, lén lút trốn khỏi nhà.

【Chi Chi hôm nay đáng yêu quá, đeo cặp trông như búp bê vậy, mà sao bé không chờ tài xế đưa đi học nhỉ?】

【Bé Chi Chi làm gì có hứng học vậy, chắc chắn là đang trên đường đi tìm ông ngoại rồi!】

【Tuyệt quá rồi Chi Chi, tránh xa ông bố tồi, tránh xa cuộc đời mục nát!】

Bố tồi…

Các dì nói đúng quá đi mất!

Vừa rồi cô Liễu còn nói, ba định biến phòng công chúa của tôi thành phòng cho em trai,

nhưng căn phòng đó là do mẹ tự tay trang trí cho tôi mà!

Ba không hề hỏi ý kiến tôi, cứ thế tự tiện tặng nó cho em trai, thật sự quá đáng!

Tôi siết chặt nắm tay bé xíu, quyết tâm bỏ nhà đi.

Chỉ là, nhà ba tôi ở lưng chừng núi, không có xe buýt, cũng chẳng có taxi.

Tôi buộc phải từng bước một đi bộ xuống núi.

May mà có các dòng chữ của các dì đồng hành cùng tôi, tôi không hề thấy sợ.

Từ lời nhắc nhở của các dì, tôi biết được rằng ông ngoại luôn cảm thấy day dứt vì cái chết của mẹ,

còn cậu và dì út vì chuyện đó mà cũng có khoảng cách với ông.

【Chi Chi, nếu bây giờ ông ngoại, cậu và dì út có thể hợp sức, thì dù là nhà họ Lục hay nhà họ Thượng Quan cũng chẳng đáng lo nữa.】

“Hợp sức với ông ngoại, cậu và dì út đúng không? Các dì yên tâm, Chi Chi nhớ rồi ạ.”

Tôi ngửa mặt lên, nở một nụ cười thật ngọt ngào với bầu trời.

Bất chợt, các dòng chữ lướt nhanh đến mức tôi suýt không đọc kịp:

【Chi Chi, chạy mau!】

【Chi Chi, cô Liễu với chú tài xế đang ra tìm con, mau trốn đi!】

【Chi Chi, nếu bị bắt lại, ba con với dì Lệ sẽ đưa con về quê đấy!】

【Chi Chi, đừng hoảng, bên tay trái con có một con đường nhỏ, chạy theo đường đó đi!】

5

Tôi nhìn sang bên trái, quả nhiên trong bụi cây có một con đường nhỏ không mấy rõ ràng.

Vì hôm qua trời mưa, bùn đất ngập nước, trơn trượt vô cùng.

Tôi đứng do dự tại chỗ.

Hôm nay là ngày tôi gặp ông ngoại, tôi đã cố ý mặc váy công chúa thật xinh và mang giày xinh xắn,

nếu đi đường nhỏ, chắc chắn sẽ bị lấm bẩn hết.

【Chi Chi, mạnh dạn bước về phía trước đi, các dì sẽ luôn bên con.】

【Chi Chi, đây là đoạn đường bùn lầy cuối cùng trong đời con, vượt qua nó, ông ngoại đang chờ con phía trước.】

【Chi Chi, cố lên nha!】

Thấy các dì trong dòng chữ ai cũng đang cổ vũ mình, tôi không do dự nữa, lấy hết can đảm chui vào bụi cây.

Con đường này… thực sự siêu khó đi!

Tôi bị ngã đến năm lần, tay và chân đều bị cào xước vì nhánh cây,

còn suýt nữa làm rơi mất ảnh của ông ngoại.

Nhưng tôi không dám khóc, cũng không dám dừng lại.

Similar Posts

  • Kỳ Hạn Cuối Cho Tình Yêu

    VĂN ÁN

    Tôi bị ung thư não.

    Để được đăng ký khám với bác sĩ chuyên khoa, tôi đã lấy hết can đảm đến nhờ người bạn trai bí mật yêu nhau suốt mười năm – bác sĩ hàng đầu bệnh viện – giúp đỡ.

    Nhưng chưa kịp nói hết câu, gương mặt lạnh lùng của Tống Nam Chương đã hiện rõ sự khó chịu:

    “Anh đã nói rồi, không được lợi dụng thân phận của anh để giúp em hay gia đình em làm việc gì.”

    “Em cũng không được.”

    Ngay sau đó, nữ trợ lý thân cận của anh ta lập tức đuổi tôi ra khỏi văn phòng.

    đọc full tại page sâu nhỏ đáng yêu để ủng hộ tác giả

    Tôi đã cố hết sức giải thích với anh, nhưng kết quả lại là bị anh chặn số, hoàn toàn cắt đứt liên lạc.

    Cho đến khi thời hạn đăng ký khám kết thúc.

    Tống Đình Chương gọi đến, hỏi tôi: “Kỷ niệm ngày quen nhau em muốn gì?”

    Tôi cười thê lương: “Em muốn chia tay, cả đời này đừng bao giờ liên quan đến nhau nữa.”

  • Bạn Thân Phản Bội, Tôi Mở Quán Trước Mặt Cô Ấy

    Tôi và bạn thân hùn vốn mở một quán trà sữa, tôi bỏ ra một trăm hai mươi nghìn, cô ấy bỏ ra sáu mươi nghìn. Hợp đồng đã soạn xong, mẹ cô ấy đột nhiên xông vào.

    “Sáu mươi nghìn vốn ban đầu nhà chúng tôi bỏ, một trăm hai mươi nghìn của cô vừa khéo đem đi nhập hàng, sửa sang.”

    Tôi sững người:

    “Cô ơi, một trăm hai mươi nghìn này của cháu cũng là vốn mà.”

    Bà ấy phẩy tay: “Đều là bạn thân cả, phân chia rõ ràng làm gì? Sau này có kiếm được tiền thì còn sợ không có phần của cháu à?”

    Bạn thân đứng bên cạnh cúi đầu, không nói một lời.

    Tôi bật cười, xé luôn bản hợp đồng tại chỗ:

    “Xin lỗi, tôi không mở nữa.”

    Sắc mặt hai người họ lập tức cứng đờ.

    Ba tháng sau, tôi mở một quán mới ngay đối diện cửa hàng của bọn họ.

  • Đặc Công Phượng Hoàng

    Vào ngày sinh nhật tôi, ba tặng tôi một chiếc áo lông vũ trị giá mười lăm vạn.

    Bạn trai tôi – Chu Húc – vừa nhìn thấy mác giá thì lập tức không giữ nổi bình tĩnh.

    “Chỉ là một cái áo thôi, cần gì mua đắt thế? Thật hão huyền.”

    “Em có biết số tiền này đủ cho bao nhiêu đứa trẻ ở vùng núi sống qua một mùa đông không?”

    “Chúng ta nên tiêu tiền vào những việc có ý nghĩa hơn!”

    Tôi lười tranh cãi, liền đáp thẳng:

    “Đây là ba mẹ tôi mua cho tôi, liên quan gì đến anh?”

    “Anh có nhiều lòng nhân ái vậy sao không đem mấy đôi giày thể thao mấy vạn của anh đi quyên góp đi?”

    Chu Húc bị tôi chặn họng, im lặng nửa ngày không nói nổi một câu. Tôi tưởng chuyện này coi như xong.

    Nhưng khi tôi đi công tác một tuần trở về, lại phát hiện tủ quần áo của mình bị dọn sạch.

    Chu Húc ngồi nghiêm túc ở phòng khách, nhìn tôi nói:

    “Em yêu, anh đem mấy bộ quần áo em không dùng tới quyên góp cho mấy người họ hàng nghèo ở quê rồi.”

    “Còn thẻ của em, anh cũng giúp em lên kế hoạch rồi. Sau này lương của em sẽ chuyển thẳng vào thẻ của anh.”

    “Anh sẽ giúp em đầu tư vào những thứ ý nghĩa hơn.”

    Tôi tức đến bật cười, ngay trước mặt anh ta, gọi điện cho trợ lý đặc biệt của ba tôi.

    Anh ta không phải thích làm nhà từ thiện sao?

    Lần này tôi sẽ để anh ta nổi tiếng thật sự, để anh ta phải cầu xin tôi từng món đồ mang trả lại.

  • Ván Cược

    Đồng nghiệp tôi rất thích soi mói đồ hàng hiệu.

    Thấy tôi đeo túi Hermès đi làm, cô ta mỉa mai châm chọc: “Với mức lương 8000 tệ một tháng như cô, làm sao mua nổi cái túi giá 1,5 vạn này? Tôi ghét nhất loại đàn bà thích ra vẻ. Cái túi này mà là hàng thật thì tôi livestream ăn phân luôn.”

    Nói xong, còn lớn tiếng dọa sẽ cắt phăng cái túi “giả” của tôi.

    Tôi mặt không biến sắc, đưa kéo cho cô ta, mỉm cười nói: “Cắt đi. Nhưng tôi cá là cô không dám đâu.”

  • Bạch Nguyệt Quang Của Chồng Mang Thai

    Hôm đó, khi Cố Diễn đưa tôi đi khám thai, chúng tôi tình cờ gặp Bạch Nguyệt Quang cũng đang mang thai trong bệnh viện.

    Anh ấy xót cô ta vất vả mang thai, liền theo cô ta chạy lên chạy xuống.

    Anh đặt chỗ cho cô ở trung tâm dưỡng thai cao cấp, còn mua đầy đủ tất cả đồ dùng quần áo cho em bé.

    Nhưng khi vô tình liếc qua bụng phẳng lì của tôi, anh ấy có chút nghi hoặc.

    “Ba tháng rồi, sao vẫn chưa lộ bụng?”

    Tôi lạnh lùng cười: “Chi phí phẫu thuật phá thai không phải chính anh đi đóng sao? Giờ lại quên rồi à!”

  • Di Chúc Chỉ Có Một Câu: 604

    Khi di chúc đọc đến tên tôi, cả nhà đều bật cười.

    “Triệu Mẫn Phương, ông Triệu Đức Hậu để lại cho cô là——”

    Người công chứng ngập ngừng một lát.

    “Một câu.”

    Bà thím cả Tiền Phượng Anh không nhịn được, “phụt” một tiếng cười thành tiếng. Anh họ Triệu Văn Long cúi đầu nghịch điện thoại, vai run lên bần bật.

    Bác cả Triệu Kiến Quốc ho khẽ một tiếng, giả vờ nghiêm túc. Nhưng khóe miệng ông ta không giấu nổi nụ cười.

    Người công chứng đọc ra câu đó.

    “604, nhớ kỹ.”

    Toàn trường yên lặng hai giây.

    Rồi tiếng cười càng lớn hơn.

    Tôi nhìn di ảnh của ông nội.

    Ông trong ảnh cũng không cười. Giống như khi còn sống vậy, ánh mắt nhìn tôi nhàn nhạt.

    Tôi không khóc. Cũng không cười.

    Tất cả mọi người đều ký xong tên, đứng dậy đi ra ngoài.

    Luật sư Chu Duy Dân là người thu dọn hồ sơ cuối cùng.

    Ông ấy gọi tôi lại.

    “Triệu tiểu thư, cô ở lại một lát.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *