Hồi Môn Của Mẹ

Hồi Môn Của Mẹ

Ngày mẹ tôi mất vì tai nạn xe, gia đình nhận được một khoản bồi thường một triệu tám trăm nghìn tệ.

Cả nhà ai nấy đều rạng rỡ, quây quần bên bàn, bàn bạc cách chia số tiền này.

Ông nội tính toán sẽ về quê xây nhà mới và cưới một bảo mẫu trẻ tuổi,

Bác cả thì hô hào sẽ mang tiền lên tỉnh thành để làm ăn lớn,

Bác gái thì la hét đòi mua nhà cưới vợ cho con trai mình,

Ngay cả đứa em họ mới học cấp hai cũng hò hét đòi đổi điện thoại và máy tính đời mới nhất.

Bố tôi, với tư cách là chồng của mẹ tôi, cúi đầu im lặng, đồng ý tất cả các yêu cầu.

Cuối cùng, ông nhìn tôi: “Bảo Nhi, con muốn gì nào?” Tôi lạnh buốt toàn thân.

Vì tôi rõ ràng nhìn thấy, khi ông ngẩng đầu lên, trong mắt ông là sự căm hận ngút trời, không hề che giấu.

【1】

Ngày mẹ tôi mất vì tai nạn xe, gia đình nhận được một khoản bồi thường một triệu tám trăm nghìn tệ.

Chiếc bàn bát tiên cũ kỹ trong phòng khách lần đầu tiên được lau bóng loáng.

Cả nhà rạng rỡ quây quần bên bàn, bàn bạc cách chia số tiền. Nói là “bàn bạc”, chẳng bằng gọi là một bữa tiệc chia chác đầy hân hoan.

“Ta già rồi, muốn về quê xây cái nhà ba tầng, rồi thuê một cô bảo mẫu trẻ chăm sóc, ba trăm nghìn là ít đấy!” Ông nội gõ tẩu thuốc, mắt đục ngầu lại lóe lên ánh sáng tham lam, như thể đã thấy trước cảnh sống sung sướng cuối đời.

“Ba, ba trăm nghìn sao đủ? Xây nhà đã tốn không ít. Còn con, con chuẩn bị lên tỉnh thành làm ăn lớn, vốn khởi nghiệp không thể dưới tám trăm nghìn!” Bác cả bọt mép tung bay, vẽ ra một bức tranh kinh doanh hoành tráng, “Đợi con phát tài, cả nhà cùng hưởng phúc!”

Bác gái lập tức the thé ngắt lời: “Hưởng phúc gì chứ? Làm ăn của anh có đáng tin không ai biết! Trước tiên phải bỏ ra sáu trăm nghìn, để mua cho Lạc Lạc một căn nhà cưới vợ trong thành phố, chuyện này mới là đứng đắn! Lạc Lạc gần ba mươi rồi, không có nhà con gái nào chịu lấy nó!”

Ngay cả thằng em họ mới học lớp 8 – Lý Lạc, cũng ngồi rung đùi hò hét: “Mặc kệ! Điện thoại máy tính của con phải đổi sang đời mới nhất! Còn phải mua vài vạn tệ tiền trang phục game nữa!”

Cả bàn người, ồn ào náo nhiệt, cứ như đang mừng một chuyện vui lớn.

Không một lời nào, nhắc đến mẹ tôi.

Người phụ nữ bị đâm đến nát thịt đẫm máu, đang nằm trong nhà xác lạnh lẽo kia, dường như chỉ là công cụ phát tài của họ.

Còn bố tôi, Lý Kiến Quốc, với tư cách là chồng của mẹ tôi, từ đầu đến cuối đều cúi đầu, im lặng không nói một lời.

Ông như một pho tượng không có linh hồn, đối với mọi yêu cầu chia tiền, chỉ khẽ khàng, lặng lẽ đáp: “Ừ… được… tùy mọi người…”

Ông đồng ý cho ông nội xây nhà dưỡng lão, đồng ý cho bác cả khởi nghiệp, cũng đồng ý chuyện bác gái mua nhà cưới vợ cho anh họ.

Cuối cùng, khi tất cả mọi người tạm hài lòng, trong khoảnh khắc căn phòng yên tĩnh lại, ông mới nhìn về phía tôi.

Cô con gái duy nhất, từ đầu tới cuối như người ngoài ngồi lặng lẽ trong góc – là tôi.

“Bảo Nhi, con… con muốn gì không?”

Giọng ông khàn đặc, mang theo chút run rẩy khó phát hiện.

Tôi lạnh buốt toàn thân, máu trong người như đông cứng lại.

Vì tôi nhìn thấy rõ ràng, khi bố ngẩng đầu lên, trong mắt ông là sự căm hận ngút trời, đủ để nuốt chửng một người…

Ánh mắt ấy, không phải dành cho ông nội tham lam hay bác cả, bác gái, mà là… nhắm thẳng vào tôi.

Tại sao?

Tại sao ông lại nhìn tôi với ánh mắt đó?

Tôi là con gái ruột duy nhất của ông mà.

Tôi há miệng, nhưng không thốt ra được chữ nào. Cảm giác phi lý to lớn và cái lạnh thấu xương bao trùm lấy tôi. Tôi bật dậy, không trả lời ông, quay đầu chạy về phòng, rồi mạnh tay đóng sầm cửa lại.

Bên ngoài, văng vẳng tiếng bác gái cười khẩy: “Hứ, con bé này, còn dám giở tính khí nữa chứ.”

Tôi tựa lưng vào cánh cửa lạnh buốt, từ từ trượt xuống đất.

Similar Posts

  • Anh Tưởng Tôi Làm Không Công À?

    Tôi nhận việc làm bảo mẫu trong nhà một vị giáo sư già.
    Ông ta một hôm tặng tôi một bó hoa hồng, nói rằng thích tôi, muốn cưới tôi làm vợ.
    Tôi chẳng cần nghĩ nhiều, liền lạnh lùng từ chối.
    Ngay lập tức ông ta thay đổi sắc mặt:
    “Một góa phụ quê mùa như cô, tôi — một giáo sư danh tiếng — nhìn tới là phúc phận của cô rồi đấy biết không!”
    Tôi chỉ nhếch mép cười:
    “Ông chỉ là muốn tiết kiệm số tiền lương mỗi tháng cho tôi mười nghìn thôi phải không?”

  • Cô Bạn Cùng Phòng Đến Từ Đ Ị A Ngục

    Bạn cùng phòng thời đại học của tôi rất thích trêu chọc, bày trò ác ý.

    Tôi từng khuyên cô ta nên biết dừng lại, đừng quá đáng, nhưng lại bị cô ta cười nhạo — “Không chơi nổi thì đừng làm người.”

    Vì lời đó, cô ta cố ý nhằm vào tôi — lén bôi d/ ầu tr/ơn lên đế giày tôi, khiến tôi trượ/ t cầu thang ng/ ã,và rồi trở thành người thực vật.

    Mẹ tôi vì chữa bệnh cho tôi mà nghỉ việc, bán nhà, dốc sạch tiền tiết kiệm vẫn không cứu được gì.

    Bà cầu cứu nhà trường, hy vọng có thể điều tra chuyện này để đòi bồi thường tiếp tục chữa trị cho tôi.

    Nhưng bạn cùng phòng lại nói dối rằng: “Là Từ Nhiễm tự chơi đùa nên mới ngã, chẳng liên quan đến ai cả.”

    Mẹ tôi tuyệt vọng, uống thuốc tự vẫn, trước khi chết còn tự tay rút ống thở duy trì sự sống của tôi.

    Tôi trọng sinh, quay lại đúng ngày đầu tiên dọn vào ký túc xá.

  • Tôi Là Cô Dâu Thay Thế Của Em Gái Mình

    Nghe nói đại ca đất cảng, Trần Minh Thanh, tính tình bạo ngược, thần kinh có vấn đề, suốt năm dài phải uống máu của những cô gái còn trinh để giữ lý trí.

    Không chỉ vậy, hắn còn có những sở thích kỳ quái.

    Những người phụ nữ từng lên giường với hắn, không ai bước ra mà không phải được khiêng đi.

    Gia đình tôi tình cờ lại có hôn ước với nhà họ Trần.

    Nhà họ Trần chọn em gái cùng cha khác mẹ của tôi làm vợ.

    Trước ngày cưới, tôi từ nước ngoài trở về, vị hôn phu lập tức đến nhà, tha thiết cầu hôn tôi.

    Tôi cảm động không thôi, uống ly nước anh ta đưa, rồi lập tức ngất đi.

    Khi tỉnh lại, tôi bị nhốt trong tầng hầm, vị hôn phu đang ôm lấy em gái tôi, dịu dàng nói:

    “Tiểu Tuyết yếu đuối lắm, em thay nó gả đi nhé.”

  • Gã Sát Nhân Trong Gia Đình

    Tôi bắt đầu nghi ngờ cha mình lắp camera ẩn trong phòng.

    Sau nửa năm đi làm xa trở về, tính tình bố tôi thay đổi hoàn toàn.

    Ông không cho chị gái và anh rể dẫn con ra ở riêng, cũng cấm tôi đến thành phố khác làm việc.

    Điên rồ nhất là, tôi nghi ngờ trong phòng mình bị bố lắp camera siêu nhỏ.

    Vì ngay lúc này, tôi đang tham gia một buổi phỏng vấn online.

    Vốn dĩ trong nhà ngoài tôi ra thì không ai ở đây. Vậy mà bố tôi lại bất ngờ xuất hiện.

    Không nói không rằng, ông bắt đầu đập cửa, dùng cưa điện tạo ra tiếng ồn kinh khủng.

  • Đòi Lại Công Bằng Cho Cháu Gái

    Con dâu sinh hạ một cặp long phụng thai, con trai nói muốn làm kiểu “AA nuôi con”, con gái Tiểu Ý Nhi theo họ tôi, chi phí tôi bỏ ra.

    Tôi thấy công bằng nên đồng ý.

    Sáu mươi ba tuổi, tôi ngồi xổm ở cổng khu dân cư sửa giày, ông bạn đời thì ra chợ giúp người ta bóc tỏi, một ngày kiếm được bốn mươi tệ.

    Tiền lương hưu đã rút sạch, tiền để dành lo hậu sự cũng dốc vào hết, chỉ vì đăng ký cho Tiểu Ý Nhi một lớp học vẽ hai vạn bốn một năm.

    Tôi đến gần trung tâm đào tạo để nhặt thùng giấy vụn, xuyên qua lớp kính nhìn thấy Tiểu Ý Nhi.

    Con bé không hề vẽ tranh.

    Nó ngồi xổm ở góc phòng, giúp em trai Tiểu Viễn gọt bút chì, đầu ngón tay bị gọt đến đỏ bừng.

    Tiểu Viễn ngồi ở vị trí VIP chính giữa phòng vẽ, đủ bộ màu nhập khẩu, giáo viên cầm tay chỉ từng nét.

    Ống tay áo đồng phục của Tiểu Ý Nhi đã sờn lông, đôi giày dưới chân là giày năm ngoái, nhỏ hơn một cỡ, gót giày bị dẫm móp cả xuống.

    Quầy lễ tân khẽ nói với đồng nghiệp: “Cô bé đó thiên phú hiếm có, ngay cả thầy Trương cũng khen, nhưng cha mẹ nó không cho đăng ký lớp, mỗi lần chỉ bắt nó ngồi bên cạnh xem em trai học.”

    “Tiền do bà nội bỏ ra đều bị mẹ nó chuyển cho em trai rồi, còn cái gì mà nuôi con công bằng, đúng là trò cười.”

    Đầu óc tôi ong lên một cái, điện thoại đã reo.

    Giọng con dâu tự nhiên đến mức như thể chẳng có gì xảy ra: “Mẹ, học phí lớp vẽ học kỳ sau của Tiểu Ý Nhi là hai vạn bốn, đến lúc đóng rồi.”

    “À đúng rồi, tuần trước mua cho Tiểu Ý Nhi một đôi giày, giảm giá còn ba trăm tám, mẹ chuyển luôn cùng nhé.”

    Giày ba trăm tám?

    Tôi nhìn chằm chằm vào đứa cháu gái đang mang đôi giày cũ bị dẫm móp, quỳ dưới đất giúp em trai lau màu trong tấm kính kia.

    Suốt sáu năm qua, rốt cuộc tôi đã nuôi ai?

  • Thanh Mai Trúc Mã Yêu Kẻ Thế Thân Của Tôi

    Đóa hồng gai của giới thượng lưu Hồng Kông – Kỷ Miên Nguyệt, đã bị một kẻ tự xưng là bạn gái của vị hôn phu tá/ t thẳ/ ng vào m/ ặt ngay trong chính tiệc đón gió trở về nước của mình.

    Kỷ Miên Nguyệt chỉ cười nhẹ, cảm thấy chuyện này thật nực cười.

    Phó Vọng Thâm là thanh mai trúc mã của cô, từng phát thệ non hẹn biển rằng cả đời này phi cô không cưới.

    Năm năm cô đi du học, Phó Vọng Thâm vẫn đều đặn gửi tặng vàng bạc kim cương vào mỗi dịp sinh nhật cô nhiều như nước chảy,

    thậm chí còn bay vượt đại dương chín mươi chín lần chỉ để đứng từ xa nhìn cô một cái vì không muốn làm phiền cô học tập.

    Xung quanh anh ta cực kỳ sạch sẽ, cự tuyệt mọi sự tiếp cận của phụ nữ.

    Hôm nay, Phó Vọng Thâm đã đi đón cô từ sớm, đặt 9999 đóa hồng, còn chọn “Vân Thượng” – hội sở tư nhân cao cấp bậc nhất cảng thành để tổ chức tiệc tẩy trần cho cô.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *