Hồi Môn Của Mẹ

Hồi Môn Của Mẹ

Ngày mẹ tôi mất vì tai nạn xe, gia đình nhận được một khoản bồi thường một triệu tám trăm nghìn tệ.

Cả nhà ai nấy đều rạng rỡ, quây quần bên bàn, bàn bạc cách chia số tiền này.

Ông nội tính toán sẽ về quê xây nhà mới và cưới một bảo mẫu trẻ tuổi,

Bác cả thì hô hào sẽ mang tiền lên tỉnh thành để làm ăn lớn,

Bác gái thì la hét đòi mua nhà cưới vợ cho con trai mình,

Ngay cả đứa em họ mới học cấp hai cũng hò hét đòi đổi điện thoại và máy tính đời mới nhất.

Bố tôi, với tư cách là chồng của mẹ tôi, cúi đầu im lặng, đồng ý tất cả các yêu cầu.

Cuối cùng, ông nhìn tôi: “Bảo Nhi, con muốn gì nào?” Tôi lạnh buốt toàn thân.

Vì tôi rõ ràng nhìn thấy, khi ông ngẩng đầu lên, trong mắt ông là sự căm hận ngút trời, không hề che giấu.

【1】

Ngày mẹ tôi mất vì tai nạn xe, gia đình nhận được một khoản bồi thường một triệu tám trăm nghìn tệ.

Chiếc bàn bát tiên cũ kỹ trong phòng khách lần đầu tiên được lau bóng loáng.

Cả nhà rạng rỡ quây quần bên bàn, bàn bạc cách chia số tiền. Nói là “bàn bạc”, chẳng bằng gọi là một bữa tiệc chia chác đầy hân hoan.

“Ta già rồi, muốn về quê xây cái nhà ba tầng, rồi thuê một cô bảo mẫu trẻ chăm sóc, ba trăm nghìn là ít đấy!” Ông nội gõ tẩu thuốc, mắt đục ngầu lại lóe lên ánh sáng tham lam, như thể đã thấy trước cảnh sống sung sướng cuối đời.

“Ba, ba trăm nghìn sao đủ? Xây nhà đã tốn không ít. Còn con, con chuẩn bị lên tỉnh thành làm ăn lớn, vốn khởi nghiệp không thể dưới tám trăm nghìn!” Bác cả bọt mép tung bay, vẽ ra một bức tranh kinh doanh hoành tráng, “Đợi con phát tài, cả nhà cùng hưởng phúc!”

Bác gái lập tức the thé ngắt lời: “Hưởng phúc gì chứ? Làm ăn của anh có đáng tin không ai biết! Trước tiên phải bỏ ra sáu trăm nghìn, để mua cho Lạc Lạc một căn nhà cưới vợ trong thành phố, chuyện này mới là đứng đắn! Lạc Lạc gần ba mươi rồi, không có nhà con gái nào chịu lấy nó!”

Ngay cả thằng em họ mới học lớp 8 – Lý Lạc, cũng ngồi rung đùi hò hét: “Mặc kệ! Điện thoại máy tính của con phải đổi sang đời mới nhất! Còn phải mua vài vạn tệ tiền trang phục game nữa!”

Cả bàn người, ồn ào náo nhiệt, cứ như đang mừng một chuyện vui lớn.

Không một lời nào, nhắc đến mẹ tôi.

Người phụ nữ bị đâm đến nát thịt đẫm máu, đang nằm trong nhà xác lạnh lẽo kia, dường như chỉ là công cụ phát tài của họ.

Còn bố tôi, Lý Kiến Quốc, với tư cách là chồng của mẹ tôi, từ đầu đến cuối đều cúi đầu, im lặng không nói một lời.

Ông như một pho tượng không có linh hồn, đối với mọi yêu cầu chia tiền, chỉ khẽ khàng, lặng lẽ đáp: “Ừ… được… tùy mọi người…”

Ông đồng ý cho ông nội xây nhà dưỡng lão, đồng ý cho bác cả khởi nghiệp, cũng đồng ý chuyện bác gái mua nhà cưới vợ cho anh họ.

Cuối cùng, khi tất cả mọi người tạm hài lòng, trong khoảnh khắc căn phòng yên tĩnh lại, ông mới nhìn về phía tôi.

Cô con gái duy nhất, từ đầu tới cuối như người ngoài ngồi lặng lẽ trong góc – là tôi.

“Bảo Nhi, con… con muốn gì không?”

Giọng ông khàn đặc, mang theo chút run rẩy khó phát hiện.

Tôi lạnh buốt toàn thân, máu trong người như đông cứng lại.

Vì tôi nhìn thấy rõ ràng, khi bố ngẩng đầu lên, trong mắt ông là sự căm hận ngút trời, đủ để nuốt chửng một người…

Ánh mắt ấy, không phải dành cho ông nội tham lam hay bác cả, bác gái, mà là… nhắm thẳng vào tôi.

Tại sao?

Tại sao ông lại nhìn tôi với ánh mắt đó?

Tôi là con gái ruột duy nhất của ông mà.

Tôi há miệng, nhưng không thốt ra được chữ nào. Cảm giác phi lý to lớn và cái lạnh thấu xương bao trùm lấy tôi. Tôi bật dậy, không trả lời ông, quay đầu chạy về phòng, rồi mạnh tay đóng sầm cửa lại.

Bên ngoài, văng vẳng tiếng bác gái cười khẩy: “Hứ, con bé này, còn dám giở tính khí nữa chứ.”

Tôi tựa lưng vào cánh cửa lạnh buốt, từ từ trượt xuống đất.

Similar Posts

  • Vả Mặt Cô Nàng “Trà Xanh” Vạm Vỡ

    Bạn trai tôi chơi “Sự thật hay Thử thách” cùng hội bạn, cô bạn nối khố của anh ấy bất ngờ ngồi phịch lên đùi anh, hỏi anh có từng rung động với cô ta chưa.

    Anh không những không đẩy ra mà còn cười cưng chiều: “Quan hệ của bọn mình cần gì rung động nữa chứ?”

    Tôi sa sầm mặt, định đứng dậy rời đi thì Thẩm Vô lại níu tay tôi: “Cậu sẽ không giận đấy chứ? Nhỏ mọn thế làm gì, bọn mình toàn là anh em với nhau, đùa chút thôi mà.”

  • Kết Hôn Nhầm Với Chú Của Anh

    Đêm trước ngày cưới, vị hôn phu là Thiếu tướng của tôi đã tự ý sửa đổi báo cáo đăng ký kết hôn tôi nộp.

    Anh ta thay tên chú rể thành chú nhỏ của mình – Thẩm Chấp – hiện đang công tác tại Tổng Tham mưu.

    Người anh em thảng thốt kêu lên. “Trò đùa thế này mà cũng dám giỡn!”

    “Lỡ mà xảy ra chuyện thật… Hạ Vãn đã chờ cậu suốt mười năm, cả khu đại viện quân khu ai mà không biết!”

    Thẩm Chiến Bắc thản nhiên phủi tàn thuốc. “Lần trước cá cược thua Tiểu Vi, thua thì nhận thôi.”

    “Hơn nữa, cũng chỉ là sửa một cái báo cáo thôi mà.”

    “Dù sao trước đó bảy lần báo cáo của Hạ Vãn cũng đâu được duyệt, thêm lần này thì sao chứ.”

    Lâm Vi là cô nhi anh ta nhặt được từ vùng chiến loạn. Giờ cô ta trở thành thư ký đi theo anh ta.

  • Vị hôn phu đích thân đưa tôi cho 7 người anh em của anh ta

    Anh ta, Tần Tuấn mỗi đêm đều ép tôi uống thuốc.

    Sau đó, lại lần lượt đưa tôi đến giường của bảy người anh em khác nhau của anh ta.

    Bọn họ cá cược với nhau: “Không được dùng biện pháp tránh thai, một tháng sau xem cô ta có thai với ai, ai trúng thì người đó sẽ đưa cho Tần Tuấn hai mươi triệu tệ.”

    Một tháng sau, tôi thật sự mang thai.

    Khoảnh khắc cầm tờ kết quả khám thai trên tay, Tần Tuấn lập tức đặt lịch phá thai.

    “Phá bỏ đứa nghiệt chủng này đi, rồi chúng ta kết hôn.”

    Tôi tát thẳng vào mặt anh ta, giơ cao giấy chứng nhận kết hôn lên trước mặt anh ta.

    “Cút. Đừng làm phiền lễ cưới của tôi và cha đứa bé.”

  • Chiếc Váy Cưới Và Sự Thức Tỉnh Của Tôi

    Vào ngày cưới, chiếc váy cưới cao cấp giá 1,8 triệu tệ của tôi bị nhân viên phục vụ tráo thành hàng nhái rẻ tiền chỉ 180 tệ.

    Mặc lên người vừa cồng kềnh vừa buồn cười, chưa kể còn bị dị ứng nổi đầy mẩn đỏ, tôi tức giận tìm nhân viên đòi bồi thường.

    Bạn trai lại ép tôi phải xin lỗi, còn khuyên tôi bỏ qua.

    “Con gái nhà người ta đi làm vất vả dễ gì? Với lại em vốn dĩ cũng đâu đẹp đẽ gì, tính toán chi cho mệt?”

    Nhân viên kia được nước làm tới, còn đăng bài bôi nhọ tôi lên mạng.

    “Tránh xa cô công chúa to xác này đi, vừa xấu vừa béo còn vu oan váy cưới có vấn đề, đã xấu người còn xấu nết!”

    Để ngăn tôi báo cảnh sát, bạn trai quay lén cảnh tôi mất kiểm soát rồi đăng lên mạng nhờ dân mạng “phán xử”: “Đủ rồi, em tự xem đi, ai cũng nói là do em bất ổn cảm xúc!”

    Nói là để tôi bình tĩnh lại, hắn bất chấp trời mưa to tống tôi xuống xe, kết quả tôi bị xe tải lao tới đâm chết tại chỗ.

    Sau khi chết, tôi tận mắt thấy hắn dịu dàng nói với nhân viên phục vụ: “Hả giận chưa? Bắt Giang tiểu thư mặc cái đồ thảm họa đó chụp ảnh cưới, em cũng nghĩ ra được thật đấy.”

    Mở mắt lần nữa, tôi quay về đúng ngày cưới hôm đó.

    Tôi lập tức ném váy cưới vào mặt nhân viên: “Cô nói đây là váy cưới chính hãng tôi đặt à? Vừa hay, tôi quen đích thân nhà thiết kế, gọi điện xác nhận liền đây!”

    Đám cưới này, ai thích cưới thì cưới.

    Đời này tôi sống lại, không khiến bọn họ thân bại danh liệt thì tôi thề không bỏ qua!

  • Tôi Để Ý Anh Trai Của Kẻ Thù

    Tôi để ý tới anh trai của kẻ thù không đội trời chung.

    Và quyết định theo đuổi anh ấy.

    Ngày nào tôi cũng giả vờ quan tâm hỏi han, tiện thể moi thông tin về anh trai hắn.

    Kết quả, tên đó lại được đằng chân lân đằng đầu.

    Ngủ bắt tôi dỗ, ăn bắt tôi đút, uống nước còn đòi đúng chuẩn 30 độ.

    Mỏng manh yếu ớt tới mức tôi chỉ muốn đập nát cái đầu hắn cho rồi.

    Sau này, có người trước mặt hắn vạch trần bộ mặt thật của tôi.

    “Đừng có mà bị lừa! Con nhỏ này rõ ràng là nhằm vào anh mày đấy!”

    Không ngờ tên đó còn sốc hơn cả tôi.

    “Mày nói cái quái gì chứ!”

    “Hay rồi! Giờ thì ai cũng không vui!”

    “Cô ấy sẽ không mua bánh kem dâu cho tao nữa, cũng sẽ không gọi tao là bảo bối nữa rồi!”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *