Gia Hạn Hôn Nhân

Gia Hạn Hôn Nhân

Năm thứ năm sau khi kết hôn với Trạch Mục, giấy đăng ký kết hôn của chúng tôi hết hạn.

Cục điều tra hôn nhân đến hỏi tôi và Trạch Mục có muốn gia hạn hôn nhân không.

Nếu cả hai cùng đồng ý, cuộc hôn nhân của chúng tôi sẽ tiếp tục thêm năm năm nữa; nếu chỉ một trong hai người không muốn gia hạn, hôn nhân sẽ tự động vô hiệu.

Trạch Mục mặt không biểu cảm, thản nhiên nói với người của cục điều tra:

“Tôi đồng ý gia hạn.”

Tôi nhìn anh ấy, từ ngày kết hôn với anh, hình như tôi rất ít khi thấy anh cười.

Trước khi buổi điều tra bắt đầu, tôi còn nghe anh gọi điện cho Toàn Oản, hỏi cô ấy lần kiểm tra hôn nhân này có muốn gia hạn với chồng mình không.

Tôi không biết Toàn Oản đã nói gì, nhưng sau khi cúp máy, Trạch Mục như một cái xác không hồn ngồi trên sofa cả buổi tối.

Vậy mà hôm nay, anh vẫn chọn gia hạn hôn nhân với tôi.

Anh luôn chắc chắn rằng tôi sẽ không bao giờ rời xa anh, rằng tôi mãi là phương án dự phòng mà anh có thể lựa chọn bất cứ lúc nào.

Tôi nhìn anh, không hiểu sao lại bật cười, rồi ngẩng đầu nói với người của cục điều tra hôn nhân:

“Xin lỗi, tôi không gia hạn nữa.”

1

Nói ra câu này, Trạch Mục sững người.

Hình như anh chưa từng nghĩ sẽ nghe được từ nào khác ngoài “đồng ý” từ miệng tôi.

Trong mắt anh, chỉ cần anh nói “đồng ý gia hạn”, tôi đã phải biết ơn cảm động lắm rồi.

Sắc mặt anh rất khó coi, hỏi tôi:

“Lịch Tinh, em nói gì?”

Tôi nhìn vào mắt anh, nghiêm túc lặp lại từng chữ:

“Xin lỗi, em không muốn gia hạn nữa.”

Trạch Mục đứng đó, ánh mắt đen sâu nhìn tôi chằm chằm, khóe môi trễ xuống, tay buông bên người siết thành nắm đấm, cố kìm nén cơn giận.

Tất nhiên, tôi không ngây thơ đến mức cho rằng anh tức giận vì còn để tâm đến tôi. Anh nổi giận, chỉ vì tôi chọn không gia hạn khiến anh mất mặt.

Cũng có thể là vì thứ mà anh vẫn luôn nắm chắc trong tay bỗng nhiên làm ra chuyện nằm ngoài dự đoán, khiến anh cảm thấy bị chống đối.

Người của cục điều tra hôn nhân đã quen với những tình huống như vậy, nhanh chóng ghi lại vào sổ. Để chắc chắn không có nhầm lẫn, trước khi cho tôi ký tên, cô ấy lại xác nhận lần nữa:

“Cô Lịch Tinh, một khi đã quyết định không gia hạn, chúng tôi sẽ tiến hành thủ tục hủy hôn của cô và anh Trạch Mục. Sau một ngày làm việc, nếu hai bên không thay đổi ý định, việc hủy hôn sẽ chính thức có hiệu lực. Xin hỏi cô đã xác nhận chưa?”

Tôi nghĩ sắc mặt mình lúc ấy khá bình thản. Tôi gật đầu, nói:

“Xác nhận.”

Người của cục điều tra gật đầu, vừa ghi vừa nói:

“Vậy tuần này sẽ là thời gian cân nhắc cuối cùng của cô và anh Trạch Mục. Trong thời gian này hai người không nên ở chung, cô có cần chúng tôi hỗ trợ chỗ ở không?”

“Không cần, tôi đã tìm được nhà rồi.”

Người của cục điều tra hôn nhân “ừ” một tiếng, tiếp tục nói:

“Được rồi, một tuần sau nhân viên chúng tôi sẽ đến xác nhận ý kiến cuối cùng lần nữa. Nếu cả hai vẫn giữ nguyên lựa chọn như hiện tại, thì hôn nhân sẽ lập tức bị hủy bỏ hiệu lực; nếu hai bên thay đổi ý định, lúc đó sẽ làm theo quy trình tiếp theo.”

Nói xong, cô ấy ngẩng đầu nhìn tôi, nghiêm túc hỏi:

“Xin hỏi cô Lịch Tinh, cô có cần chúng tôi hỗ trợ chuyển nhà không?”

“Hỗ trợ chuyển nhà” chỉ là cách nói giảm nhẹ. Trong quá trình hoàn thiện, sửa đổi luật hôn nhân, từng xuất hiện những trường hợp phụ nữ không muốn gia hạn bị bạo hành khi rời đi. Thế nên sau này, cục hôn nhân sẽ cung cấp sự bảo vệ cho tất cả phụ nữ lựa chọn không gia hạn, danh nghĩa là “hỗ trợ chuyển nhà”, thực tế là đảm bảo an toàn cá nhân trong thời gian cân nhắc, hoàn toàn tùy vào nhu cầu của từng người, dĩ nhiên cũng có trường hợp người chồng phải dọn ra ngoài.

Căn nhà này vốn là tài sản cá nhân của Trạch Mục trước khi kết hôn. Sau khi kết hôn, tôi cũng tự dùng tiền của mình mua một căn hộ nhỏ ở trung tâm thành phố, vì thế hợp lý là tôi sẽ chuyển đi.

Dù Trạch Mục có tức giận, anh ấy cũng sẽ không động tay động chân với tôi. Tôi lắc đầu nói:

“Không cần, cảm ơn.”

“Được rồi.” Người của cục điều tra hôn nhân cất sổ, trước khi rời đi còn nhắc:

“Vậy thời gian cân nhắc hôn nhân sẽ bắt đầu có hiệu lực từ bây giờ. Cô có 12 tiếng để rời khỏi nơi ở này. Nếu sau 24 giờ mà phát hiện cô và Trạch Mục vẫn chưa tách ra, thời gian cân nhắc sẽ được kéo dài thêm một ngày. Nếu kéo dài quá ba ngày, đơn xin hủy hôn của hai người sẽ bị hủy bỏ. Đương nhiên, nếu trong thời gian này cô gặp trở ngại hoặc khó khăn, có thể liên hệ chúng tôi bất cứ lúc nào để được hỗ trợ.”

Tôi gật đầu cảm ơn, sau đó lịch sự tiễn cô ấy ra về.

Khi đóng cửa quay lại, Trạch Mục vẫn đứng nguyên tại chỗ, như một bức tượng băng giữa phòng khách, cả người lạnh lùng, không biết đang nghĩ gì. Nghe tiếng cửa đóng, anh ấy bất chợt ngẩng đầu nhìn tôi một cái.

Ánh mắt đó lạnh buốt thấu xương, đôi mắt anh tối đen, không nhìn ra cảm xúc gì, chỉ cười nhạt một tiếng, hỏi tôi:

“Lịch Tinh, ý em là gì?”

Tôi nhìn anh:

“Xin lỗi Trạch Mục, em không nói trước với anh, nhưng em thật sự không muốn gia hạn hôn nhân nữa.”

Lồng ngực anh phập phồng dữ dội, rõ ràng là đang rất tức giận, nhưng vẫn cố kìm nén cảm xúc. Anh nhìn tôi từ trên xuống, lạnh lùng cười nhạt:

“Em tưởng em là ai? Không gia hạn thì thôi, em tưởng tôi để tâm lắm à?”

Nói xong, anh lại chế nhạo một câu:

“Bảy ngày cân nhắc này, hy vọng đến lúc đó em đừng hối hận rồi lại chạy tới cầu xin tôi đừng chia tay.”

Những lời này của Trạch Mục cũng có lý do. Trước đây, khi chúng tôi còn ở bên nhau, từng có một lần chia tay lớn, là tôi chủ động đề nghị, nhưng sau đó cũng là tôi tự đi tìm anh để nối lại. Vì vậy, hôm nay anh mới nói như vậy, vừa châm biếm vừa nhắc nhở tôi đừng dẫm lên vết xe đổ. Tôi chỉ mỉm cười, không nói gì.

Thấy phản ứng của tôi, sắc mặt anh càng u ám hơn, môi mấp máy mấy lần mà lại nhịn xuống.

Xem ra lần này tôi lựa chọn không gia hạn hôn nhân đã tổn thương lòng tự trọng của thiếu gia Trạch khá nặng, bởi từ trước đến nay anh chưa từng coi tôi ra gì, mà giờ lại lộ ra vẻ mặt như thể chỉ muốn xé xác tôi, cứ như tôi vừa làm chuyện gì đó không thể tha thứ với anh vậy.

Nhưng chuyện này đúng là tôi cũng không phải, không nói trước với anh ấy một tiếng.

Thật ra, tôi cũng chỉ mới quyết định không gia hạn cách đây không lâu.

Vào tháng trước, khi cuộc khảo sát gia hạn hôn nhân này vừa bắt đầu, tôi còn lo lắng dè dặt hỏi Trạch Mục có muốn tiếp tục gia hạn không. Khi đó, thái độ của anh ấy rất kiêu ngạo, liếc tôi một cái rồi nói:

“Sao, em sợ tôi không chịu gia hạn à?”

Nói xong còn cười:

“Vậy thì tháng này em phải ngoan ngoãn lấy lòng tôi đi, tháng sau tôi mới cân nhắc thử xem.”

Tôi luôn rất tốt với Trạch Mục, đó là bản năng chăm sóc người khác đã thành thói quen của tôi, cũng có liên quan đến những trải nghiệm thời thơ ấu. Bố mẹ nuôi của tôi là người câm điếc, nên từ nhỏ, dù cố ý hay vô tình, tôi luôn lo lắng, chu toàn cho mọi người xung quanh.

Năm năm qua, tôi cũng chăm sóc Trạch Mục như vậy.

Anh ấy từng nói trước mặt tôi:

“Lịch Tinh, em thật sự rất hợp để kết hôn.”

“Hợp để kết hôn”, thực ra chẳng phải là lời khen gì tốt đẹp, nhưng khi đó tôi luôn tự thuyết phục bản thân rằng đó chỉ là câu buột miệng, vô tâm của Trạch Mục mà thôi.

Tôi cứ tưởng mình sẽ mãi không để ý đến chuyện đó.

Cho đến gần đây.

Có lẽ Trạch Mục cũng không ngờ rằng hôm đó tôi lại nghe được cuộc điện thoại anh gọi cho Toàn Oản. Hôm ấy tôi bị sốt, đang ngủ mơ màng trong phòng, cố gắng lê người ra phòng khách lấy nước thì thấy anh đang ngồi trên sofa, gọi điện.

Anh không bật đèn, hàng mi cụp xuống, trông rất thất vọng xen lẫn mong chờ, nhưng giọng điệu lại cố tỏ ra không quan tâm:

“Toàn Oản, lần điều tra hôn nhân này, em sẽ gia hạn với chồng chứ?”

Đầu dây bên kia nói gì đó, tôi thấy nụ cười bên môi anh lập tức đông cứng lại, cứ như người phụ nữ ở đầu dây bên kia đang đứng ngay trước mặt anh, khiến nét cười gượng ấy không thể thả lỏng xuống được.

Cho đến khi cuộc gọi kết thúc, khóe môi anh vẫn giữ nguyên cái dáng cười gượng gạo ấy, cứ thế cầm chiếc điện thoại đã tắt máy, ngồi trên sofa suốt cả đêm.

Đến cả tôi ở nhà mà anh cũng không phát hiện ra.

Tôi cũng không đi ra ngoài, chỉ đứng ở góc tường, nhìn anh đau lòng suốt cả một đêm.

Lúc ở bên Trạch Mục, tôi hoàn toàn không biết trong lòng anh đã có người khác. Khi ấy là anh chủ động theo đuổi tôi, thái độ cũng rất chân thành, tích cực. Anh đẹp trai, gia thế tốt, mà tôi cũng chỉ là người bình thường, trong lòng đã tự dặn mình hàng trăm lần đừng để bản thân rơi vào lưới tình, nhưng như người ta vẫn nói, “tình cảm mà có thể tự kiểm soát được thì đã chẳng gọi là tình cảm nữa”.

Cuối cùng tôi vẫn chìm vào đó.

Sau khi ở bên nhau, thái độ của anh dần trở nên lạnh nhạt, nhưng tôi lại nghĩ các cặp đôi đều như thế. Vì anh ấy vẫn thường xuyên công khai chuyện tình cảm của chúng tôi trên mọi nền tảng mạng xã hội, cùng tôi dùng avatar đôi trẻ con, ngày lễ nào cũng tặng tôi nhiều quà, còn chụp hình tôi, thể hiện tình cảm rất rầm rộ mỗi dịp lễ.

Dù mỗi lần đăng bài xong, anh đều thất thần nhìn điện thoại mãi không rời, tôi cũng chưa từng thấy có gì bất thường.

Tôi chỉ biết sự thật vào năm thứ ba chúng tôi bên nhau, khi nghe bạn của anh ấy hỏi:

“Cậu nghe chưa? Toàn Oản hình như sắp kết hôn rồi.”

Lúc đó tôi mới biết, trong lòng anh luôn có một cô thanh mai trúc mã môn đăng hộ đối, chỉ là cô ấy lạnh lùng, ít để tâm đến chuyện tình cảm, chỉ chuyên chú vào việc học, sau đại học thì ra nước ngoài, rồi ở cùng một sư huynh hợp ý trong phòng thí nghiệm.

Tôi nghe bạn của anh ấy tiếp tục hỏi:

“Toàn Oản sắp kết hôn rồi, cậu cũng cầu hôn luôn, hôn nhân đâu phải trò trẻ con, cậu có muốn suy nghĩ lại không?”

Khi đó, Trạch Mục trông rất u sầu, anh tự cười giễu bản thân rồi nói:

“Cưới ai mà chẳng là cưới, dù sao cũng chẳng thích ai cả.”

Ngày hôm sau, tôi đã chủ động nói lời chia tay với Trạch Mục.

Anh không hỏi vì sao, chỉ nhún vai, hờ hững nói:

“Được thôi, nếu em muốn chia tay.”

Về sau tôi mới biết, khi xưa Toàn Oản nói chia tay để ra nước ngoài theo đuổi ước mơ, Trạch Mục đã làm đủ mọi cách để níu kéo, đến tận bây giờ bạn thân của anh thỉnh thoảng vẫn lấy chuyện này ra trêu chọc.

Cậu ấm nhà họ Trạch vốn cao ngạo, chẳng bao giờ chịu nhún nhường, vậy mà vì tình mà trở nên thấp kém đến tận cùng: chấp nhận yêu xa, sẵn sàng mỗi tuần bay đi bay về giữa Mỹ và Trung Quốc, thậm chí còn định bỏ học trong nước để sang nước ngoài chỉ để được ở bên Toàn Oản, chỉ mong cô ấy đừng rời bỏ anh.

Đáng tiếc là chưa kịp để gia đình ngăn cản thì Toàn Oản đã lạnh lùng, mất kiên nhẫn nói với anh:

“Cậu làm đủ chưa? Tôi đi là vì muốn tập trung cho nghiên cứu cá nhân, bây giờ cậu đâu có thể vào trường tốt ở nước ngoài, đến lúc đó là cậu theo tôi, hay lại bắt tôi phải phí thời gian ở bên cạnh cậu? Trạch Mục, tôi không có thời gian chơi trò trẻ con với cậu, cậu có thể trưởng thành hơn chút không, đừng trẻ con như vậy nữa.”

Khi ấy, Trạch Mục vẫn còn là một chàng trai trẻ, dám yêu dám liều vì tình cảm, nên vẫn kiên quyết làm thủ tục, cùng Toàn Oản ra nước ngoài.

Nhưng chưa đầy một năm, anh đã trở về nước.

Similar Posts

  • Công Ty Của Những Quy Định Vô Lý

    Vì đi vệ sinh vài phút trong giờ làm việc, mức lương 20 triệu vốn có của tôi chỉ còn được nhận 3,5 triệu.

    Tôi đi tìm ông chủ đòi lại công bằng, ngoài mặt ông ta tỏ ra công chính, nhưng lời nói thì ẩn ý châm chọc:

    “Tháng trước camera ghi lại cậu tổng cộng vào nhà vệ sinh bốn mươi phút, chẳng lẽ là đi làm việc à?”

    “Một phút đi vệ sinh, phạt năm trăm tệ.”

    “Quy định mới của công ty, cậu là người cũ thì nên làm gương chứ, tôi còn bớt trừ cho cậu đấy.”

    Tôi là nòng cốt của công ty suốt mười năm, ít nhất cũng kéo về hàng trăm triệu tiền hợp tác.

    Vậy mà bây giờ, ngay cả quyền lợi cơ bản nhất tôi cũng sắp bị tước đi.

    Thấy tôi không phản ứng, ông ta cười mà như giấu dao:

    “Không làm thì cút, thật sự tưởng công ty thiếu một mình cậu chắc?”

    “Cậu đừng quên, hợp đồng năm năm còn chưa hết hạn, ai dám nhận cậu?”

    Tôi không dây dưa thêm nữa, nhưng đến khi hợp đồng cuối cùng chỉ còn năm ngày là hết hạn, ông ta lại hoảng rồi.

  • ĐỪNG SỢ – Khi Nhìn Thấy Ta

    – “Kiếp trước, ta là một kẻ tàn bạo, vì sát khí quá nặng mà sau khi c.h.ế.t, Địa phủ quyết định phạt ta kiếp sau phải làm nữ nhân.

     

    Ta cười khinh, không chút coi trọng. Khi qua cầu Nại Hà, một cước đá đổ nồi canh của Mạnh Bà, một giọt cũng không uống.

     

    Nhìn dung nhan như hoa như nguyệt trong gương, ta chỉ khẽ cười mỉa mai, đây là phạt à? nhìn cũng không tệ!

     

    Rồi ta vào cung.

     

    Hoàng thượng: “Mỹ nhân, làm sủng phi không tốt sao? Nàng chẳng phải là cô cô trong Thận Hình Ty đó sao!”

  • Họ Không Phải Người Sống

    VĂN ÁN

    Vừa định xem phần giới thiệu nhóm, thì thấy có người đã gửi tin nhắn trong đó.

    Tĩnh Liên: 【@Lão Vương Vui Vẻ cửa địa phủ sắp đóng rồi, sao ông vẫn chưa về?】

    Cửa địa phủ?

    Nhìn thấy cụm từ này, tôi cảm thấy hơi rùng mình.

    Nhóm này sao kỳ quặc vậy?

    Lão Vương Vui Vẻ: 【Ôi, con trai và con dâu tôi chuẩn bị cho tôi mấy chai rư/ợu ngon, tôi uống thêm vài chén hahaha, cháu trai tôi cũng về rồi, lâu lắm rồi tôi chưa gặp nó, nếu không sợ nó bị ốm, tôi thật sự muốn xoa đầu nó.】

    Mạch Thượng Hoa Khai: 【Đừng có xoa đấy, năm ngoái vào ngày thứ bảy, tôi về nhà không nhịn được xoa đầu con gái, nó bị ốm suốt ba ngày (icon khóc lớn)】

    Trong nhóm vẫn đang tán gẫu.

    Tôi chớp mắt.

    Chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh từ dưới chân xộc thẳng lên đỉnh đầu.

    Bọn họ đang nói cái gì vậy…?

    Tôi r/un r/ẩy nhấn vào ảnh đại diện của “Lão Vương Vui Vẻ”, và ngay lập tức nhận ra đó chính là bác Vương sống ở tầng trên!

    Hơn nữa, dòng trạng thái trên trang cá nhân của ông ấy cũng ghi rõ: “Ngày 15 tháng 8 năm 2024 qu/a đ/ời vì bệ/nh, làm m/a mới bảy ngày, mong mọi người chỉ giáo” (chắp tay).

    Tôi kinh hãi đến mức không biết phải làm gì tiếp theo.

  • Vợ Anh Bỏ Trốn Rồi!

    Sau khi kim chủ phá sản, tôi ngược lại nuôi anh ta.

    “Mỗi tháng 3000, ở nhà không được mặc đồ, nói chuyện phải gọi tôi là chủ nhân.

    Làm một con chó ngoan.”

    Tôi chơi đùa với Trì Triệt từ trong ra ngoài, từ đầu tới chân.

    Cho đến khi vị hôn thê của anh ta tìm đến cửa.

    Tôi mới nhận ra, anh ấy không thể làm chó cho tôi cả đời.

    Tôi để lại một mảnh giấy rồi dứt khoát cao chạy xa bay:

    【Con hoàng yến này cũng chỉ đến thế, tạm biệt.】

    Ba tháng sau, tôi nằm dài bên bờ biển, thong dong xem trai đẹp chơi bóng chuyền.

    Vậy mà có một người càng nhìn càng thấy quen mắt…

    Tôi quay đầu bỏ chạy.

    Nhưng lại bị Trì Triệt túm lấy cổ tay kéo vào lòng:

    “Chỉ đến thế thôi à?

    Xem ra là do anh chưa đủ cố gắng, chưa cho em no đủ đã bỏ chạy rồi.”

    “Không phải em nói muốn anh làm chó cho em cả đời sao?”

  • Thập Thế Tương Tư

    VĂN ÁN

    Ta và Mạnh An ch/ et trên đường đào nạn.

    Khi mũi tên dài bay tới, hắn dang tay chắn trước mặt ta, máu thấm đỏ cả chiến bào, vậy mà vẫn không chịu chạm vào ta, chỉ khàn giọng nói:

    “Tô Dao, kiếp sau đừng dây dưa với ta nữa, coi như ta cầu xin nàng.”

    Đọc full tại page mỗi ngày chỉ thích làm cá muối

    Khi xuống âm ty báo danh, ta mới biết, ta và hắn đã làm vợ chồng ba đời.

    Mỗi một kiếp, ta đều là kẻ vừa gặp đã si mê hắn. Dù khởi đầu cách trở nghìn dặm, cuối cùng vẫn thành phu thê.

    Diêm Vương nói, bởi giữa ta và hắn có mười đời nhân duyên phu thê, nên định sẵn kiếp kiếp tương phùng.

    Thế nhưng đến kiếp thứ tư còn chưa mở màn, Mạnh An đã mỏi mệt với sự đeo bám của ta.

    Bởi vì có ta, hắn hết lần này tới lần khác lỡ mất người con gái hắn hằng khắc cốt ghi tâm.

    Hắn thưa với Diêm Vương rằng, hắn muốn đoạn tuyệt nhân duyên này, dẫu phải trả bất cứ giá nào.

    Diêm Vương than dài: “Tình duyên của hai ngươi quá sâu, muốn cắt đứt, trừ phi kiếp này hóa thành oan gia. Một là hắn chet trong tay ngươi, hai là ngươi chet trong tay hắn.”

    Ta hỏi Mạnh An:

    “Ba kiếp làm vợ chồng, chàng thật sự muốn tuyệt tình đến thế sao?”

    Hắn đáp lại bằng im lặng và băng lạnh, y như mọi kiếp trước.

    Diêm Vương lại hỏi ta:

    “Còn ngươi, có đồng ý chăng?”

    Lặng im hồi lâu, ta chỉ khẽ cong môi, mỉm cười nhạt:

    “Được.”

  • Vết Bầm Trên Tủy Xương

    Tin tức về bà lão nhặt ve chai vượt ngàn dặm đi tìm con trai gây bão mạng.

    Bà cụ quần áo rách rưới, khóc sướt mướt trước mặt phóng viên.

    Chồng tôi là tổng giám đốc nổi tiếng tên Hoàng Anh Kiệt, chính là đứa trẻ mồ côi bị bắt cóc năm ba tuổi.

    Hai mẹ con nhận nhau ngay tại chỗ, chồng tôi vừa khóc vừa đưa mẹ về nhà.

    “Mai Mai, mẹ anh đã quá khổ rồi, nửa đời trước bà ấy đã chịu đủ đắng cay, em nhất định phải thay anh chăm sóc mẹ thật tốt.”

    Anh ta nâng mẹ chồng lên tận mây xanh, cung phụng như thái hậu, nói gì nghe nấy.

    Yến sào, bào ngư, hải sâm? Cho!

    Vòng vàng, dây chuyền, khuyên tai vàng? Cũng cho!

    Biệt thự, siêu xe, quản gia nam? Cho nốt!

    Cuối cùng, mẹ chồng ấp úng bảo còn muốn xin… tủy xương của con gái tôi, và một đứa cháu trai thứ ba.

    Cho nốt!

    Khoan đã — tôi lập tức dừng lại:

    “Hoàng Anh Kiệt, bảo bà mẹ từ trên trời rơi xuống kia cuốn xéo về chỗ bà ta xuất hiện đi!”

    Tôi ôm con gái vào lòng, tức đến run cả người.

    Bị tôi quát một tiếng, nước mắt bà ta lập tức tuôn như suối, cúi đầu giả vờ đáng thương:

    “Là tôi lỡ lời… tôi chỉ muốn giữ lại chút hương khói cho nhà họ Phùng, biết mình chẳng còn sống được bao lâu nữa, nghĩ nếu có tủy của Bé Na thì có khi còn kịp nhìn thấy đứa cháu đích tôn chào đời… tôi thật là nhiều lời quá…”

    Hoàng Anh Kiệt nghe vậy lập tức ngồi không yên, cau mày nhìn tôi rồi nhanh chóng quay sang an ủi mẹ mình:

    “Mẹ nói gì thế? Ngày tháng tốt đẹp của mẹ còn ở phía sau mà! Mai Mai chỉ là xót con bé Bé Na thôi, chứ em ấy đâu phải người tuyệt tình, làm sao có thể thấy chết mà không cứu được?”

    Cái nhà họ Phùng trong miệng bà ta là họ của bố ruột Hoàng Anh Kiệt, anh ta bị bắt cóc năm ba tuổi, đến cả họ tên cũng không biết, cái tên Hoàng Anh Kiệt là do bố tôi đặt cho sau khi anh ta cưới tôi rồi ở rể.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *