Livestream  Bắt Gian

Livestream Bắt Gian

Trên màn hình điện thoại, định vị hiển thị rằng Giang Hạo Huyên đang ở phòng 1208 khách sạn Hilton.

Tôi nhìn chằm chằm vào chấm đỏ này, ngón tay run lên nhẹ nhẹ. Hôm qua anh ấy nói sẽ tăng ca đến khuya, bảo tôi đừng đợi. Nhưng bây giờ mới chỉ tám giờ tối, anh ấy lại đang ở trong khách sạn.

Thẩm Vãn Vãn, cậu đang nghĩ gì vậy? Giọng của cô bạn thân Từ Văn Văn vang lên trong điện thoại. “Chồng cậu yêu cậu như vậy, sao có thể ngoại tình được chứ?”

Tôi không trả lời cô ấy. Ba tháng trước, Giang Hạo Huyên bắt đầu tăng ca thường xuyên, về nhà cũng ít nói hơn. Tôi tưởng là do áp lực công việc, còn mua cả thực phẩm bổ dưỡng cho anh.

Bây giờ nghĩ lại, những dấu hiệu đáng nghi đã sớm xuất hiện. Điện thoại anh bắt đầu đặt mật khẩu, đi tắm cũng mang theo. Đôi khi nửa đêm có tin nhắn đến, anh luôn nói là từ nhóm công việc.

“Vãn Vãn? Cậu còn nghe không đấy?” – Từ Văn Văn thúc giục.

“Văn Văn, bây giờ cậu đang ở đâu?” – Tôi bỗng hỏi.

“Tớ á? Ở nhà chứ đâu, mới tắm xong. Sao vậy?”

Tôi nhìn định vị, vị trí của Giang Hạo Huyên vẫn không thay đổi. Mà nếu Từ Văn Văn ở nhà, định vị phải hiển thị trong khu chung cư của cô ấy mới đúng.

Nhưng chấm đỏ của cô ấy lại ở ngay bên cạnh Giang Hạo Huyên.

Khách sạn Hilton, phòng 1208.

“Không có gì, tự nhiên thấy không khỏe, tớ cúp máy trước nhé.” – Tôi cúp máy, lòng bàn tay toàn là mồ hôi lạnh.

Từ Văn Văn là bạn thân từ nhỏ của tôi, là phù dâu của tôi, và tôi cũng là phù dâu của cô ấy. Chúng tôi từng hứa sẽ làm mẹ đỡ đầu cho con của nhau, sẽ cùng nhau già đi.

Nhưng bây giờ, cô ấy và chồng tôi đang ở cùng một phòng khách sạn.

Tôi mở phần mềm livestream. Bình thường tôi hay chia sẻ mẹo vặt cuộc sống ở đó, có hơn hai vạn người theo dõi. Nhưng hôm nay, tôi sẽ dùng nó để làm việc khác.

“Lên sóng rồi lên sóng rồi, hôm nay Vãn Vãn sẽ cho mọi người xem gì đây?”

“Dạy nấu ăn phải không?”

Bình luận tràn ngập màn hình. Tôi hít sâu một hơi, nhìn vào ống kính và nói: “Hôm nay tôi sẽ dẫn mọi người đi bắt gian.”

Khán giả tưởng tôi đùa, bình luận nổ tung.

“Hahaha Vãn Vãn hài quá!”

“Kịch bản gì đây? Tôi thích xem!”

“Thật không đấy? Kích thích quá!”

Tôi không giải thích gì thêm, cầm điện thoại xuống lầu, bắt một chiếc taxi.

“Chú ơi, đến khách sạn Hilton, làm ơn nhanh giúp cháu.”

Tài xế liếc tôi qua gương chiếu hậu: “Cô gái, muộn thế này đến khách sạn làm gì vậy?”

“Bắt chồng cháu ngoại tình.” – Tôi nói bình tĩnh.

Tài xế sững lại một chút, rồi đạp mạnh ga: “Ngồi vững nhé em gái! Hôm nay anh chở miễn phí! Loại đàn ông này phải bắt tại trận!”

Khán giả trong livestream thấy cảnh này thì hoàn toàn bùng nổ.

“Vãi chưởng! Là thật á?”

“Không phải đang quay phim ngắn chứ?”

“Nhìn không giống đang diễn, tay cô ấy run lên kìa!”

“Thương Vãn Vãn quá, cố lên!”

Tôi nhìn bình luận, khẽ cười chua chát. Giá mà đây chỉ là phim ngắn thì tốt biết mấy, tiếc là không phải.

Taxi dừng trước cửa khách sạn, tôi trả tiền rồi đi thẳng vào thang máy. Lượng người xem livestream đã tăng lên năm vạn, tất cả đều đang chờ xem chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.

Thang máy mở cửa, tôi bấm tầng 12.

“Mọi người, sắp được chứng kiến điều kỳ diệu rồi.” – Tôi nói với ống kính, giọng lạ thường bình tĩnh. Người chồng ba năm của tôi, và người bạn thân mười tám năm, đang ở ngay trong căn phòng trên tầng kia.

“Vãi chưởng! Quá là drama!”

“Cô gái, bình tĩnh nhé!”

“Gọi công an đi!!”

Trước tiên phải quay lại bằng chứng!

Bình luận cuộn điên cuồng, số người xem vẫn đang tăng vọt.

Thang máy đến tầng 12, tôi bước ra ngoài, tìm đến phòng 1208. Cửa phòng đóng kín, bên trong vang lên tiếng nói chuyện mơ hồ.

Tôi đưa ống kính điện thoại hướng về phía cánh cửa, sau đó lấy ra thẻ phòng.

Đúng vậy, tôi có thẻ phòng. Bởi vì chiếc thẻ này vốn dĩ là của tôi.

Giang Hạo Huyên không biết, khách sạn này do ba tôi đầu tư, tôi có thẻ dự phòng của tất cả các phòng. Ba tháng trước khi anh ta lần đầu nói phải tăng ca, tôi đã bắt đầu nghi ngờ. Vì vậy tôi đã gắn thiết bị định vị trên xe anh, cài phần mềm giám sát vào điện thoại anh.

Tôi vẫn luôn chờ, chờ anh ấy cho tôi một lời giải thích, chờ anh ấy tự thú nhận.

Nhưng anh ấy không làm.

Ngược lại, Từ Văn Văn mỗi ngày đều an ủi tôi, nói rằng Giang Hạo Huyên chắc chắn rất yêu tôi, bảo tôi đừng suy nghĩ linh tinh.

Bây giờ tôi đã hiểu, vì sao cô ta lại sốt sắng an ủi tôi như vậy.

Bởi vì lương tâm cô ta cắn rứt.

Tôi quẹt thẻ mở cửa, đẩy cửa bước vào.

Cảnh tượng trong phòng còn tồi tệ hơn tôi tưởng.

Giang Hạo Huyên và Từ Văn Văn ôm nhau chặt chẽ, quần áo xộc xệch. Họ nghe thấy tiếng mở cửa thì đồng loạt quay đầu lại nhìn tôi, vẻ mặt từ mê đắm biến thành hoảng sợ trong tích tắc.

“Vãn Vãn! Sao cậu lại ở đây?!” – Từ Văn Văn hét lên, dùng chăn che cơ thể.

Giang Hạo Huyên thì nhảy thẳng xuống giường, vội vàng mặc quần áo: “Vãn Vãn, nghe anh giải thích, không phải như em nghĩ đâu!”

Similar Posts

  • Trạng Nguyên Phu Quân Xin Hòa Ly

    Lý Minh Uyên đỗ đầu khoa thi, trở thành tân khoa trạng nguyên, chẳng bao lâu nữa phải vào kinh thành nhận chức.

    Trước ngày lên đường, hắn lại đưa cho ta một phong thư hòa ly.

    Hắn chậm rãi giải thích:

    “Cảnh Nhu từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ, vốn đã thiệt thòi. Nay lại mắc trọng bệnh, đại phu nói cùng lắm chỉ sống thêm ba năm.”

    “Ước nguyện cuối cùng của nàng là được làm phu nhân của quan.”

    “Dao nhi, ta biết nàng hiền lành. Ba năm sau ta sẽ quay lại cưới nàng.”

    Ta không tranh cãi, chỉ lặng lẽ cất bức thư đi.

    Nhưng ta cũng không định chờ ba năm. Cầm số bạc hắn để lại, ta tìm đến bà mối, nhờ bà ấy giúp ta tìm một mối hôn sự khác.

     

  • Ba Của Con Tôi Là Học Bá

    Sau khi “chà đạp” học bá xong, tôi bỏ trốn.

    Bốn năm sau, vào một buổi tối, tôi không kìm được mà chủ động gõ cửa phòng anh.

    Đôi mắt anh hoe đỏ, nhìn tôi chăm chú: “Lê Dạng, cuối cùng em cũng chịu xuất hiện rồi à?”

    Tôi nuốt khan một cái, nhanh tay kéo đứa nhỏ đang hóng chuyện bên cạnh lại.

    “Giúp tôi một việc được không, bài tập mẫu giáo giờ thật sự quá khó.”

    Nói xong, tôi nhanh nhẹn đẩy thằng nhỏ vào lòng anh. Cái gen học bá của ba nó, nó chẳng thừa hưởng được tí nào.

  • Dã Chi

    Khi ba mẹ ruột muốn đón tôi về, phản ứng đầu tiên của tôi là: “Vậy còn Sang Việt thì sao?”

    Anh ấy vừa mới mất trí nhớ, cái gì cũng quên hết, chỉ còn nhớ mỗi mình tôi.

    Tôi vốn định sẽ dẫn anh ấy đi cùng.

    Nhưng lại vô tình nghe được anh nói chuyện với người khác:”Tôi đắc tội với người khác, không muốn bạn gái bị liên lụy.”

    “Dã Chi không quan trọng, cô ta bị bắt nạt tôi cũng chẳng thấy đau lòng.”

    Nghe đến đây, tôi thở phào một hơi.

    Vậy thì tốt rồi.

    Ngày mai, khi tôi xóa bỏ thân phận Dã Chi này,Anh chắc cũng sẽ không buồn đâu.

  • Cô Nương Bán Hoành Thánh

    Ta bán hoành thánh ở kinh thành, bán suốt hai mươi năm.

    Một hôm, Thế tử Thành vương phủ cưỡi ngựa cuồng loạn trên phố,

    vó ngựa giẫm nát quán hoành thánh của ta, còn vung roi quất ta một nhát.

    Hắn cười ngạo mạn:

    “Một con tiện dân mà thôi. Bản thế tử cứ không bồi thường, ngươi làm gì được ta?”

    Hôm sau, ta đến Kinh Triệu phủ gõ trống kêu oan.

    Sáu vị Thượng thư đích thân có mặt, tả hữu Ngự sử cùng ngồi nghe án.

    Ninh Chiêu hầu xách cổ tiểu tử kia lên điện:

    “Lão tử bắt cái thằng nhãi này tới rồi đây!”

    Hoàng đế ngồi trên long ỷ, lạnh giọng quát:

    “Đánh cho thằng nhãi đó đến mức phụ thân nó cũng không nhận ra đi!”

  • Kiếp Này Tôi Không Làm Người Tốt

    Đồng nghiệp tôi mang thai, xin đi nhờ xe tôi để đi làm và tan làm.

    Vào giai đoạn cuối thai kỳ, cô ấy bất ngờ bị xuất huyết nghiêm trọng vào buổi tối.

    Tôi vội vàng đưa cô ấy đến bệnh viện, đứa bé đã không còn.

    Tôi vừa định an ủi cô ấy, thì người chồng nóng nảy của cô ấy lại đổ lỗi cho tôi lái xe không cẩn thận khiến cô ấy mất con, thậm chí còn cầm dao đâm tôi.

    Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về thời điểm cô ấy vừa mang thai.

  • TỐNG NGUYÊN

    Gả cho Bùi Diễn năm thứ mười, hắn lập đích tỷ làm hoàng hậu.

    Lệnh cho ta lấy thân nuôi cổ để giải độc cho tỷ ấy.

    “Nguyên Nguyên à, Vong Ưu Cổ mà thôi. Quên hết mọi ưu phiền, không tốt hay sao?”

    Tốt lắm.

    Ta ăn Vong Ưu Cổ trước mặt hắn, như hắn muốn, ta bắt đầu “Vong Ưu”.

    Quên đi mình bị hắn giáng thê làm thiếp.

    Quên đi bát thuốc phá thai mà hắn ban cho.

    Quên đi bản thân mình đã từng yêu hắn như mạng sống.

    Sau đó ta khó hiểu hỏi tỳ nữ:

    “Bệ hạ thật kỳ lạ.”

    “Ta cười với chàng ấy, sao chàng ấy vẫn khóc nhỉ?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *