Ly Hôn Trong Tiếng Cười Chế Giễu

Ly Hôn Trong Tiếng Cười Chế Giễu

Ngày Quốc khánh đi khám sức khỏe, tôi và chồng cầm nhầm báo cáo.

Báo cáo trong tay tôi lại ghi rõ —— “nghi ngờ ung thư vú giai đoạn đầu”.

Tôi hốt hoảng chạy vội về nhà, định bàn với anh chuyện hóa trị sớm.

Vừa đến cửa, tôi đã thấy mẹ dẫn em gái tôi đứng trong phòng khách.

Tôi nghe tiếng mẹ nghẹn ngào nức nở: “Đồng Đồng số khổ quá, mới trẻ thế mà đã mắc ung thư vú.”

“Tôi làm mẹ, lòng đau như cắt.”

Tôi cảm thấy lòng mình chợt ấm lại, định bước vào giải thích nhầm lẫn.

Thế nhưng vừa bước một bước, tôi đã thấy người mẹ làm kế toán ba mươi năm, luôn tự nhận giỏi tính toán sắp đặt mọi chuyện.

Bà đẩy em gái tôi – Dụ Tuyết – nhỏ hơn tôi ba tuổi, đứng trước mặt chồng tôi, giọng khúm núm lấy lòng:

“Ung thư vú khả năng chữa khỏi chưa đến 50%, mình không nên tiêu tiền oan.”

“Tôi đã lo sẵn cho nó một người đàn ông dưới âm ty, nhất định không để nó cô đơn.”

“Con rể à, tiền sính lễ con đưa rồi, con gái thứ hai của tôi, con cứ nhận lấy.”

Tôi đứng ngẩn ngơ ngoài cửa, nhất thời không biết nên vào hay đứng yên.

Bên trong như đã bàn bạc ổn thỏa.

Dụ Tuyết mặc áo khoét sâu, cố tình ngồi sát vào chồng tôi.

“Sau này để em chăm sóc anh rể.”

“Chị hai à, chị có phúc thật đấy, còn trẻ đã kịp để em sinh cho anh rể một thằng cu kháu khỉnh.”

“Mẹ làm kế toán bao nhiêu năm, việc gì cũng tính kỹ, xưa nay luôn đối xử công bằng, nhất định sẽ không để chị bị thiệt.”

Mẹ nhìn Dụ Tuyết, ánh mắt đầy yêu thương, miệng vẫn không quên trách móc tôi.

Tôi còn tưởng chồng mình sẽ bênh vực tôi.

Không ngờ anh lại khoác vai Dụ Tuyết: “Đồng Đồng xưa nay luôn tôn trọng quyết định của tôi, tôi nói không trị bệnh, cô ấy chắc chắn sẽ nghe.”

“Tôi sẽ thay Đồng Đồng chăm sóc em gái cô ấy thật tốt. Cô ấy bận rộn công việc, tôi cũng không tiện mở lời, phiền mẹ vậy.”

Mẹ tôi lau nước mắt: “Đồng Đồng số mỏng, chồng dưới âm phủ chắc sẽ thương nó. Con rể yên tâm.”

Mẹ vào bếp nấu cơm, còn Dụ Tuyết và chồng tôi ngồi xem TV như thể một gia đình thật sự.

Tôi đứng chết lặng trước cửa, không biết đã bao lâu, cho đến khi chồng tôi dắt Dụ Tuyết vào phòng ngủ.

Lúc ấy tôi mới nhận ra mình đã nước mắt đầm đìa.

Đây là gia đình tôi từng yêu thương suốt ba mươi năm.

Và người đàn ông tôi từng nghĩ sẽ cùng nắm tay đến cuối đời.

Vậy mà việc đầu tiên họ làm sau khi biết tôi mắc bệnh không phải là đưa tôi đi chữa trị.

Mà là tính sẵn cho tôi một đám cưới âm phủ, rồi để em gái thay thế tôi vào nhà.

Tỷ lệ chữa khỏi ung thư vú giai đoạn đầu rất cao, bác sĩ còn dặn tôi nhất định phải đưa chồng đến điều trị tích cực.

Nhưng giờ nhìn ba con người trong căn nhà ấy.

Tôi không còn muốn mở miệng nhắc đến nữa.

Mẹ tôi bình thản gọi hai người kia vào ăn cơm, chẳng hề bận tâm rằng con gái cả đến giờ vẫn chưa về nhà.

Tôi lớn lên trong gia đình đơn thân, mẹ là kế toán, rất giỏi tính toán chi ly.

Lên cấp ba, lương mẹ không đủ nuôi hai chị em tôi, để tôi được đi học, bà bắt tôi tiết kiệm tiền xe buýt và bữa trưa, mỗi ngày đi bộ nửa tiếng về nhà.

Tôi từng mấy lần ngất xỉu trong lớp vì đói, một học kỳ trôi qua, không chỉ gom đủ học phí cho kỳ sau mà còn đủ tiền để Dụ Tuyết học múa.

Tôi luôn rất hiểu chuyện, không để mẹ phải lo lắng, vừa học vừa làm thêm, tự lo chi phí bản thân, thậm chí còn thường xuyên chu cấp cho Dụ Tuyết luôn thiếu hụt.

Mỗi lần thấy vậy, mẹ lại lén lau nước mắt.

“Tiền này con giữ lại một nửa đi, mẹ biết con vất vả, làm gì có chuyện thiên vị ai.”

Tôi từng tự hào vì có thể chia sẻ gánh nặng với mẹ, thậm chí chưa từng nhận ra câu nói ấy có gì bất ổn.

Rõ ràng là tiền tôi tự kiếm được, nhưng qua miệng mẹ, việc cho tôi giữ lại một nửa lại như thể ân huệ lớn lao.

Năm sinh Dụ Tuyết cũng là năm bố tôi mất vì tai nạn xe.

Mẹ thường than phiền con bé giống bố, ngoài mặt thì công bằng, nhưng lại luôn tránh nhìn thẳng vào mặt em, khiến em trở nên tự ti nhạy cảm.

Tôi xót em, không chỉ chu cấp khi em học đại học, còn đưa em đi thẩm mỹ vì gương mặt thiếu tự tin.

Còn chồng tôi…

Tôi nhìn người đàn ông từng dịu dàng kia ngồi trong phòng khách, lòng tôi đã lạnh buốt.

Chồng tôi – Trần Văn Bân – làm nghề tự do, ôm mộng làm đạo diễn, ngày ngày quay video ngắn, thu nhập gần như bằng không.

Tôi phải đi làm nuôi cả nhà, về còn dọn dẹp cái tổ bừa bộn mà anh ta gọi là “nơi sáng tạo”.

Tôi từng là một người con hiếu thảo, một người chị tận tình, một người vợ chăm lo hết mực.

Vậy mà ba người tôi yêu thương nhất, giờ lại cùng nhau âm mưu moi móc từng chút xương máu của tôi.

Biết bao chuyện cũ ùa về trong đầu.

Tôi chợt nhận ra, cái “một bát nước công bằng” mà mẹ tôi vẫn tự hào.

Thật ra xưa nay chưa từng phẳng.

Vừa đi làm được tháng đầu tiên, tôi vì thuê nhà mà trong tay chỉ còn lại năm trăm.

Mẹ gọi điện tới, tôi cứ tưởng bà sẽ giống như những người mẹ khác, giúp con gái mình vượt khó.

Không ngờ bà vừa mở miệng đã nói:

“Con gái à, năm trăm đóng tiền điện nước xong còn lại ba trăm, mẹ lập kế hoạch cho con một giáo trình ba trăm sống được cả tháng nhé. Trước tiên đi mua một lọ vitamin, sau đó lên MĐĐ đặt mì tôm loại bánh…”

Bà thao thao bất tuyệt, cuối cùng thở dài một tiếng:

“Em con sắp thi nghệ thuật, cần học lớp của thầy giỏi, một buổi phải mời danh sư. Nếu mẹ có tiền trong tay, chắc chắn sẽ chuyển cho con. Bây giờ mẹ chỉ có thể dùng kiến thức chuyên môn để giúp con thôi.”

Similar Posts

  • Phượng Vị Đông Cung

    Thái tử phi Lâm Uyển từ trước đến nay luôn tôn sùng quan niệm thành thân muộn, sinh con muộn.

    Mãi đến năm hai mươi tuổi nàng mới chịu bước vào Đông Cung, chính thức đảm nhận vị trí chủ trì hậu viện.

    Thế nhưng sau khi thành hôn, nàng lại nhất quyết không chịu vì Thái tử mà khai chi tán diệp, kéo dài huyết mạch.

    Nàng khăng khăng phải đợi đến năm hai mươi lăm tuổi mới chịu sinh con.

    Không chỉ vậy, nàng cũng chẳng bận tâm quản lý việc trong phủ.

    Ngày ngày cải trang thành nam tử, lén rời khỏi hoàng cung, tụ tập cùng đám thảo khấu giang hồ uống rượu mua vui.

    Thái tử nhiều lần khẩn cầu nàng phá lệ sinh con, nhưng nàng lại ngẩng cao đầu buông lời cuồng ngạo: “Gấp cái gì? Đợi ta chơi cho thỏa đã, năm hai mươi lăm tuổi tự khắc sẽ sinh.”

    “Nếu giang sơn họ Trần các người nhất định phải dựa vào việc ta mang thai sớm mới giữ vững được thì thà rằng mất nước sớm cho xong.”

    Hoàng thượng nghe vậy long nhan chấn nộ, lập tức chỉ định ta làm Thái tử Trắc phi.

    Ngày đại hôn, Lâm Uyển cầm roi ngựa quật thẳng về phía ta: “Thái tử căn bản không yêu ngươi! Nữ nhi Thẩm gia các người rốt cuộc là không tìm được phu quân hay sao? Mà phải vội vã b/ò vào Đông Cung làm công cụ sinh đẻ thế này!”

    Ta chỉ mỉm cười.

    Ta sinh ra người kế vị cho hoàng thất.

    Ta theo đuổi quyền lực tối cao.

    Nam nhân có yêu ta hay không, rốt cuộc quan trọng đến thế sao?

  • Mật Tín Lưu Đày

    Trước khi phụ thân bị lưu đày, ông lén nhét vào tay ta một phong mật tín.

    Trong lòng ta thoáng dâng niềm vui, ngỡ rằng hầu phủ vẫn còn chút gia sản chưa bị tịch thu.

    Núp trong miếu hoang mở thư ra, tim ta đập dồn dập như trống trận.

    Ai ngờ tín chỉ trải ra, chỉ vỏn vẹn mấy dòng: địa chỉ nơi ông giấu ngoại thất ở bên ngoài, cùng bốn chữ “hộ tốt A đệ”.

    Hầu phủ không còn, tổ mẫu đã đi, mẫu thân cũng mất, phụ thân lại bị lưu đày.

    Hay lắm, thế mà còn nhét cho ta thêm một gánh nặng!

    Ngay đến bản thân ta còn chẳng sống nổi, lấy gì mà bảo hộ A đệ?

    Trong mắt ông ấy, rốt cuộc đã từng có ta hay chưa?

  • Tương Lai Mở Ra Phía Trước

    Thanh mai trúc mã của tôi có hai cô thanh mai.

    Thanh mai khác của anh ấy vừa chuyển trường đến.

    Cô ta đặt một chân lên chiếc ghế trước mặt tôi.

    “Tôi là thanh mai từ nhỏ của Thẩm Tư Niên, chỗ này vốn dĩ phải là của tôi.”

    Tôi đặt bút xuống, hoàn thành nét cuối cùng trên bài thi.

    Ngẩng đầu nhìn cô ta.

    “Được thôi, trả lại cho cô.”

  • Nữ Thủ Khoa Quyết Đòi Lại Cuộc Đời

    Tôi thi đại học vượt xa mong đợi — đạt 710 điểm, chắc suất vào Thanh Hoa hoặc Bắc Đại.

    Trong buổi tiệc mừng, thẻ dự thi và chứng minh thư của tôi lại đột nhiên biến mất.

    Người thay tôi nhập học chính là cô em họ Bạch Hiểu Mộng, từ nhỏ thể chất yếu ớt, luôn được yêu cầu tôi phải nhường nhịn đủ điều.

    Mẹ tôi đỏ mắt, nắm chặt cổ tay tôi, giọng run rẩy nói:

    “Nhiên Nhiên, Hiểu Mộng sức khỏe kém, con bé cần tấm bằng này để đổi lấy vận mệnh hơn con. Con xem như thương nó một chút, học lại thêm một năm nhé.”

    Để ép tôi đồng ý, họ khóa trái cửa gác mái, cắt nước cắt điện, mặc tôi gào khóc đến khản cả giọng.

    Tôi đã bỏ lỡ hạn cuối cùng để khiếu nại.

  • Đeo Vàng Vào Chiến Trường

    VĂN ÁN

    Ngày đầu tiên của khóa huấn luyện quân sự, khi biết dây buộc tóc tôi đeo trị giá mấy chục nghìn tệ, cô giáo “khát chồng” gào lên với tôi:

    “Dây buộc tóc mấy chục nghìn? Não cô bị lừa đá à?!”

    Cô ta đau lòng đến mức không chịu nổi, lấy tay chọc mạnh vào huyệt thái dương tôi.

    “Đeo cái thứ đắt đỏ này thì chặn được đạn hay chống nắng à? Vào chiến trường mà buộc dây vàng, địch thấy là bắn cô đầu tiên!”

    “Đến tóc còn không buộc cho ra hồn, gió thổi cái là bung, vô tích sự, kiểu gì cũng ế chồng cho xem!”

    Tôi nhịn hết nổi, gạt tay cô ta ra.

    “Tôi có tiêu tiền của cô đâu, cô kích động cái gì? Tôi lấy chồng hay không liên quan gì đến cô à?!”

    Cô ta tức điên tại chỗ, phạt tôi chạy 20 vòng quanh sân vận động.

    Tôi chẳng thèm để ý, quay về ký túc xá luôn.

    Những ngày sau đó, trong lúc huấn luyện, cô ta liên tục tìm cớ làm khó tôi.

    Cho đến hôm kiểm tra nội vụ, cô ta thu hết đồ dưỡng da và túi hiệu trong tủ tôi.

    Thậm chí còn dùng giọng điệu vừa hống hách vừa ra vẻ ban ơn, bắt tôi giao nộp cả thẻ ngân hàng.

    “Ba cô rất bận, nhưng ông ấy đã nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề. Từ nay tôi sẽ thay ông ấy quản lý cô, nhất định phải sửa hết mấy cái thói hư tật xấu của cô.”

    “Tôi sớm muộn cũng sẽ cưới ba cô. Tiền ba cô chính là tiền tôi. Sau này cô muốn mua gì phải viết báo cáo, tôi xem xét rồi mới phê duyệt.”

    Tôi bật cười vì mấy lời đó, lập tức gọi điện cho chính ủy quân khu.

    Đã khao khát lấy chồng đến thế, vậy thì xem phá hoại hôn nhân quân nhân sẽ bị xử mấy năm tù.

  • Mẹ Ơi, Con Không Muốn Làm Bài Nữa

    Bốn tuổi, vào ngày sinh nhật của tôi, mẹ đặt ra một chế độ trừng phạt bằng cách làm bài.

    Viết sai một chữ, phạt ba mươi bài.

    Dậy muộn một giây, phạt bốn mươi bài.

    Đọc sáng nhỏ hơn một đề-xi-ben, phạt năm mươi bài.

    “Con phải làm bài thật giỏi, vượt qua con của người đàn ông đó, vượt qua tất cả mọi người!”

    Mẹ một mình nuôi tôi rất cực khổ, tôi phải ngoan ngoãn nghe lời.

    Cho dù mỗi ngày mệt đến mức không cầm nổi bút.

    Cho đến buổi dã ngoại đầu tiên, những bạn nhỏ khác chia nhau đồ ăn vặt, nói chuyện phim hoạt hình.

    Còn tôi thì quỳ gối trên đất, đầu gối rớm máu, ra sức làm bài.

    “Cô Trần, hôm nay tôi phạt Nguyệt Nguyệt hai trăm bài, cô mau chụp hình lại cho tôi, đừng để nó lười biếng!”

    Các bạn nhỏ khác cười ầm lên, ném những viên sỏi nhỏ về phía tôi,

    “Chả trách nó không có cha, ai mà thích một đứa chỉ biết làm bài cơ chứ!”

    Tôi cúi gằm đầu, lén nghĩ, nếu tôi là con của người đàn ông đó, có phải sẽ không cần làm bài nữa không?

    ……

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *